Like thơ hay cái coi! hà hà
Sổ hành trình — lời nhắn
-
Mùa ăn năn -
Mùa ăn nănCó những ngày thế này, lúng túng với mọi cử động, như con sâu sắp chết khô trong kén, mơ ước một buổi sáng thanh bình được mở bung cánh, những cái cánh đầy màu sắc và bay lượn, ôi, chỉ là suy nghĩ loài sâu bướm.
Chồng sách chưa đủ cao để gối đầu, có những ngày làm gì cũng hỏng, nghĩ gì cũng nửa vời, đâm chán ngán.
Hít vào phổi luồng khí nóng khô khan, tặc lưỡi, biết sao giờ, thời tiết hiện giờ đánh đồng với lũ chết chóc, dai dẳng cố bám chân người, hút máu.
Nhẩn nha gặm nhấm đời mình, thấy giản dị quá, trong lòng thì giãy nảy, làm gì đi chứ, mau lên chứ, mà bề ngoài thì mắt đã thấy đủ, tai đã nghe đầy. Biết làm gì hơn?
Muốn chửi thiên hạ, ngó lại mình, còn tức giận muốn cào cấu hơn, mâu thuẫn chồng chất mâu thuẫn.
Mọi ngày cứ hay cười, vẫn yêu cái đẹp, siêng năng nắm bắt mọi cơ hội làm mình vui, làm mình sướng, rồi cuối ngày mặt thuỗn ra, trống rỗng.
Thèm trở lại nơi hoang vu, nhắm mắt ôm cây thú tội, nằm trên lá thì thầm "kiến ơi đừng làm gì manh động". Thèm ngồi trên mỏm đá cao, đưa tay hốt bình minh vào lòng, dù có thấy hay không sức mạnh thì cũng nhẹ lòng ta.
Phải, đôi khi nghĩ đến những phút giây trôi qua, mới thấm thía được sự quý giá mang giá trị đến nghìn sau.Tháng tư mùa vọng, mùa ăn năn...
Tôi con sâu nhỏ bò quanh
Đắn đo từng bước chậm nhanh đời tình
Mưu toan kéo kén chôn mình
Dè đâu hóa bướm thình lình vút bay.
*[@sdh-12/04/11]
* -
Thảo luận: phụ nữ có nên học cao hay không?Jasmin:
Xài, tui đã nhờ cao thủ võ lâm phân tích roài, chờ vài ngày nữa mới có kết quả vì phải xét trên nhiều phương diện như võ công, đa mưu túc trí, tình yêu...Đông Phương Bất Bại ko có khùng nhe pà, người này võ công cái thế, lại gian hùng, còn tình yêu thì có thể vì người yêu mà hi sinh tính mạng. Haiz, thật là khó phân tích. Tui cũng hông đủ khả năng, đang chờ tỷ tỷ của tui đi du hí dìa đã.
Có khùng thì mới tự cung, :)) chí lớn, chí lớn!
-
Có nhất thiết phải lập gia đình hok ?Đến tuổi thì sẽ thèm cảm giác cần một tổ ấm, tự động "cọc" đi kiếm "trâu" thôi, chả có gì đặc biệt. Giờ còn trẻ, thích ăn chơi bay nhảy là chuyện đương nhiên. Haiz
-
Thảo luận: phụ nữ có nên học cao hay không?Jasmin:
Ở đây không bàn về sự đẹp xấu. Chỉ bàn tới tính cách của các nhân vật. Nếu mà em nói càng xấu thì ko biết Đông Phương Bất Bại được xếp vào hàng gì nữa. Vì luyện Tịch Tà Kiếm Phổ mà nhân vật này biến từ đàn ông thành đàn bà. Chị cũng không hiểu là tại sao người ta lại mang Đông Phương Bất Bại vào cái sự ví von này. Điệu này phải mời cao thủ võ lâm ra phân tích thôi.Íh nói mấy người học cao bị khùng đó mà, ái nam ái nữ. há há
-
Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệmĐúng là đàn bà! hợ hợ
-
My bỉthday...Mặt Tròn:
-
Chúc chị sinh nhật tưng bừng hoành tráng. Ủa mọi người ca hát tưng bừng mà sao nghe giọng chị buồn dzị??
-
Chị bị khan tiếng em. Cảm ơn em nha.
Biết nhỏ đó là ai chưa nàng? huhu .....
Mới cầm máy là la làng "Em Mặt Tròn đây chị" mờ :(
Há há, thì ra là em cưng iu! Câu đầu tiên của em đã bị giọng ca zàng của anh Già...nuốt mất, ra đến ngoài thì chỉ còn nghe được phần tiếp theo. Mà chị thì cố gắng 70 phần công lực mới phát âm ra đc tiếng. Thông cảm thông cảm! hé hé, cám ơn em iu nhiều nhé!!! [phần cứ tưởng là bé Siu Nhơn Đen, vì cứ nghĩ đang cầm máy của Công già! :D]
-
-
My bỉthday...Jasmin:
Miễn bình lựng dzì mình hem có thík nói về đề tài thịt cầy.Hức... đi lâu quá dzậy mịa? Nhớ mún chít.
Oạch, tui mí bà có tằng tịu gì với nhau đâu mà nhớ?? gúm wá >"<
-
My bỉthday...Đầu tiên, xin gửi lời cảm ơn đến anh em dalathoa đã có những lời chúc tốt đẹp đến dieuphong trong ngày sinh nhật. :). Tiếp theo, xin cám ơn đích danh caythonggia [tức anh Già] đã vô vô cùng cùng....nhiệt tình tổ chức một bữa ăn nhậu hoành tráng mừng sinh nhật dieuphong tại Dalat, và đặc biệt địa điểm tổ chức rất ư là thơ mộng: quán thịt cầy Nam Thiên - Hoàng Văn Thụ.
Đội ơn anh Già cũng như admin diễn đàn, đại ka Tuấn [nhiệt tình đến nỗi dẫn cả phu nhân theo!]Sau màn đền ơn đáp nghĩa, sau đây là cảm xúc của dieuphong tôi.
E hèm!!Sau bao lần lên xuống mòn cung đường từ Saigon lền Dalat, có khi số lần đã vọt khỏi các đầu ngón tay, thì lần này - lần tôi chạy trốn gia đình, thân nhân, bè bạn trong dịp sinh nhật - để lại quẩy gánh lang thang lên vùng đất thơ mộng, mát mẻ, Yên Tĩnh.....
Chà, nhưng không ngờ, từ mối giao hảo hình như....quá giao hảo của tôi với diên đàn thời gian qua, mà tôi có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được khi lên Dalat, tôi lại được mọi người tổ chức sinh nhật cho mình!!Những tưởng hai chúng tôi, sẽ lặng lẽ lang thang trên những con phố. Sáng Tùng, xế mì quảng, trưa bánh căn, chiều sữa đậu nành, tối bánh tráng trứng, v..v....bình thản như mọi khi. Ấy vậy mà vào buổi sáng định mệnh ngày hôm ấy - vâng - buổi sáng ngay ngày sinh thần của tôi [tức 2/4], chúng tôi lầm lũi men ra bờ hồ, đi trên cầu ông Đạo mới toanh còn tanh mùi nước mới, chúng tôi tìm được một quán cafe lộng gió, đông đúc, và thoáng mát. Mười phút sau, admin có mặt, toe toét cười, vung vãi chuyện trò, hẹn hò chiều tối ..."xem sao".
Sau đó chúng tôi lê bước nửa vòng hồ để đến với Vườn hoa thành phố, nơi tôi chưa bao giờ đặt chân đến trong những lên ghé thăm Dalat. Run rủi sao, chúng tôi đã vào đó, khuấy động khung cảnh, bức lá trêu hoa. Vô tình chạm mối nhân duyên với đá [về việc này hồi sau có dịp sẽ kể tiếp], đang đi giữa hoa và nắng, bất chợt tôi nhận điện thoại của thành viên biết tên chưa thấy mặt "câythonggia", nghe giọng tôi cứ ngờ ngợ chắc mem này còn teen lắm, có khi teen hơn cả tôi! Vui vẻ, tôi hứa một cái hẹn vào lúc xế chiều...Đúng vào 5h 00', chúng tôi hạ chân ngay trước cây xăng Nam Thiên, ngó nghiêng chả thấy quán thịt cầy nào tên là Nam Thiên, mà chỉ có quán thịt cầy Hòa Bình, nhưng không sao, việc sai tên lầm họ không làm tôi nao núng, miễn là nó bán đúng thứ chúng tôi cần: thịt cầy!
Đứng xớ rớ khoảng 3s, tôi thấy bóng dáng đầu to gấp đôi người, phành phạch đi tới, đúng chiếc xe và cái dáng của admin quen thuộc dần hiện ra, chạy tới, thắng gấp, cởi cái nồi cơm điện đời đầu và xông xáo xông vào quán.
Cả bọn gặp nhau mừng như bắt được...thịt cầy. Cười cười nói nói, thỏ thẻ anh phục vụ mang gấp một hấp một nướng, cùng cái bánh đa gọi là tạo tiếng động! Vơi đi đã nửa đĩa hấp mà vẫn không thấy dáng caythonggia đâu hết, admin bảo chắc kẹt xe!!! Mà trong điện thoại thì giọng câythonggià đã "trẻ" hơn rất nhiều, khiến tôi cố lắm mới nghe được. Cuối cùng sau 2 cái bánh đa, phu nhân admin vui vẻ nhập tiệc cùng, thì anh già mới lả lướt đi tới, cùng một cận vệ nhiệt tình không kém.
Tôi chỉ hơi ngạc nhiên khi thấy vẻ ngoài của a già, hơi [hoàn toàn] khác so với sự hình dung của tôi [vốn dĩ tôi cứ dựa vào cái nick mà vẽ vời nên một nhân vật]. Kế đến, tôi té ghế tập một với kiểu "say 2", độc đáo mang đậm tính cách cá nhân của a già, hai ngón cái đưa lên sau tai nà, miệng bè ra hết cỡ nà, mắt lim dim kiểu bấy bì nà....v.v....
Trong suốt buổi a già làm tôi choáng váng, chới với, té lên té xuống vài chục bận, cuối cùng là đuối!! Giữa tiệc, anh già đã làm một cử chỉ đẹp, gọi điện kêu Liên Hoa mang gấp một ổ bánh kem 800 người ăn, đến ngay quán thịt cầy cho có phần long trọng.
Bánh kem đến, lộng lẫy, rực rỡ, nằm giữa lòng dồi, mắm tôm, sáo măng, lá mơ đầy quyến rũ. Đúng là một sinh nhật quá chất!!
Tôi hăng hái thổi phù hết hàng nến, hăm hở nhìn ngắm cục kem hình con thú [con gì thì cũng chưa có lời đáp, các bạn xem hình và tự đoán nhé!:))] ngon quá, Cả bàn ngồi mút lấy mút để kem trên bánh.
Ôi vui ơi là vui, chỉ tiếc là tôi bị khàn tiếng đã hơn nửa năm nay, vẫn đang cố gắng khắc phục, cũng hạn chế nói năng nên không thể "chém bay gió" như trong diễn đàn, chắc làm a già hụt hẫng. Nhưng không sao, a già có thông dịch viên thì tôi cũng có phát ngôn viên. Coi bộ phát ngôn viên của tôi rất được lòng và hợp khẩu với mọi người, nên tôi cũng bớt phần áy náy.
Sau đó, cả làng kéo nhau đi karaoke, còn có sự góp mặt của một số mem như chị xuongrong, và một người bạn gọi điện chúc mừng sn dieuphong thông qua phone của a già, do quá ồn, và nói không mấy lưu loát, nên tôi chỉ nghe được loáng thoáng em ấy chúc mừng sinh nhật, còn lại cũng quên hỏi em ấy tên gì!!! Chân thành xin lỗi em!Mọi người vui vẻ đến gần hết ngày, a giả xiểng niểng nói năng líu ríu như chim non, mà cuối cùng tôi vẫn không biết anh già muốn....nói gì?
Chúng tôi khoác tay nhau về trong sự chia ly bịn rịn...
Đường về cũng kha khá xa, đâu đó lên xuống vài con dốc vài con đường, nên đi được vài bước chúng tôi quyết định leo vào taxi.Đây là một vài lời tóm tắt về ngày vui hôm đó, các bạn rất nhiệt tình và vui vẻ, một tình cảm chân thật mà tôi sẽ không bao giờ quên. Người Dalat rất dễ thương, cung cách hiền hòa và tôi nghĩ là ít có nơi nào được như vậy. Chuyến đi này để lại nhiều kỷ niệm đẹp cho tôi. Một lần nữa xin chân thành cảm ơn các bạn!
Còn đây, đến giờ thưởng thức và bình loạn bữa tiệc hoành tráng:
-
Họp mặt nhỏ giữa SG rộng lớn :Dhí hí hí, may cho A Tuấn, chị em rộng lượng tha tội!
-
Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3Mừng sinh nhật Phong nhé, tuổi mới nhiều thành công và may mắn....!!
-
Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3nhokmjn:
happy birthday to dieu phong....:)Cám ơn mọi người nhé, vì lon ton đi chơi, không kịp lên đúng ngày để bấm thanks, mong các bạn thông cảm. Ngàn lần đội ơn các bạn!! :)) . Nhân đây cám ơn anh Già thiệt nhiều nhen, sẽ post bài sau tặng anh em đã nhiệt tình mừng sn dieuphong!!
-
đàn ông nên lấy vợ khi nào ?A Tuấn thanks nhiệt tình nhểy, hình như a mới lấy vợ mà! =))
-
Cách pha cà phê ngonDu Lịch Đà Lạt:
hy vọng vào một ngày đẹp trời, được uống ly cafe của Pý đồ nhuốm màu âm mưu quá!!
-
“Nhặt sạn” phim "Rừng Na Uy" từ tiểu thuyếtTừ truyện mà làm thành phim, hầu như tất cả đều bị rút gọn, đều bị gò ép trong kịch bản và cách nhìn nhận của đạo diễn rồi, không bao giờ phim hay bằng truyện được, chứ đừng nói hay hơn truyện. Xem sách trí tưởng tượng được tự do bay bổng, biến hóa, vừa làm giúp cho não bộ hoạt động đều đặn mà còn làm tăng khả năng sáng tạo của mình.
Tui có coi vài bộ phim được lấy từ truyện ra rồi, không phim nào làm mình hài lòng bằng xem truyện cả, cho dù diễn viên có mãn nhãn đi nữa...! Cứ như luật bất thành văn thôi, coi cho biết chứ coi truyện vẫn là số 1! -
Mem mới đây ạ!Chào mừng Vy đến với diễn đàn! O.ô
-
Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệmLại còn "Dzái....",., đi thi mà dzái là dzái thế nào???
-
Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệmĐược hun lén, ko kịp lên áp cái mặt zô nên hờn đây mà, đây mà!! Còn bày đặt giả nai đòi bẻ răng, bà làm lào nhào tới đụng zô hàm răng người ta bẻ mà ko xảy ra vấn đề gì á?? hía hía, tui biết hết! xì!! Blêu blêu, nom cái mặt hí ha hí hửng thế kia, lộ bài gòi bà ơi
-
Tản mạn dành cho những kẻ "tay nhặt lá chân đá ống bơ"Jasmin:
Chắc là đọc nhiều lắm nên mới phát biểu được cái bài này đúng hông? :))Bật mí là tui đọc đúng 1 quyển lúc trời mưa năm ngoái. Do hết sách đọc nên lôi ra đọc, đọc xong...phát biểu luôn! :))
-
Mơ ước giản dịMột ngày dài...
Nếu thức dậy thật sớm, ra đường khi xe vẫn còn phải bật đèn, và không khí chưa lẫn bụi khói, các ngã tư vắng người, cột đèn giao thông trông vừa trơ trọi vừa thừa thãi nhưng cũng đậm một hình ảnh uy nghi không tả nổi.
Đi qua chợ, nhộn nhịp các xe hàng về, những sọt rau xanh, củ quả tươi rói. Những thớ thịt còn nóng hổi đang được chặt ra...
Ánh đèn vàng chiếm ngự. tâm thức không dao động. Tinh khiết...
Buổi sớm, công viên mù sương, còn thoáng chút lành lạnh. Bước chân nhỏ trên con đường rải nhựa, hai bên hàng cây to cao níu sương còn đọng dưới các tán lá. Dòng người đi tập thể dục đông dần, với dáng điệu quần thun, hoặc quần thể thao, quần soọc, áo thun ba lỗ...tai gắn chặt headphone, đung đưa theo từng bước chân...Tôi cũng lao vào dòng người đó, không nghĩ gì, không nghĩ gì....cho đến khi rã rời, mồ hôi tươm ra, tôi đứng ngẩn ra nhìn thẳng lên trời, những tia nắng đầu tiên còn yếu ớt chiếu xuống chưa tới đất đã bị tán cây làm vung vãi khắp nơi, những hạt nắng...không nghĩ gì....
Trải qua một buổi sớm như thế có cảm giác như một ngày được kéo dài ra thêm gần phân nửa, ngày dài lê thê nhưng tâm trạng sẽ khá lên thấy rõ.
Ngồi một góc sân, tôi nghĩ về mình...chỉ có nhiều thêm những cái lắc đầu không hài lòng, hay nhiều cái lắc đầu hơn nữa...tôi chưa bao giờ hài lòng về mình.
Tôi đã đọc sách, đã nghiền ngẫm những triết lý "không gì có thể chính xác và đúng đắn" hơn, vậy mà tôi vẫn còn khá lúng túng trong việc điều khiển tâm trạng mình cho đúng đắn, cho hợp tình - hợp lý...
Phải làm sao tự mình giải quyết khúc mắc của mình, vấn đề của mình, sự bất cam của mình cho ổn thòa...cho bằng phẳng tới khi mình có thể mỉm cười chấp nhận thì mới là thành công. Tôi vẫn đang cố gắng đập tan những tâm trạng bất ổn, những thói tréo ngoe của chính bản thân mình - điều tôi cảm nhận như thế nào là vấn đề quan trọng nhất, vì điều đó tác động trực tiếp lên hành động của tôi - nhất là trong lúc nóng giận, bức xúc không thể kiềm chế...Đó không hề là một việc dễ dàng.Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã nói trong một cuốn sách "khi bạn giận ai ta thường muốn làm cho người kia đau khổ. Ta hãy tặng quà, tặng quà là mong cho người ấy hạnh phúc thay vì đau khổ. Sau khi gửi quà đi bạn sẽ hết giận, thật giản dị nhưng luôn luôn có kết quả".
[note: tất nhiên đang nói về v/đ tích cực, nghiêm cấm việc suy diễn "nội dung" của món quà. <như chuột chết, bom thư, hay đại loại là cái gì đó maang tích chất đả thương và...làm cho người tặng hả dạ!!!>]Thực chất, để có thể thấu hiểu được việc làm này, ta phải theo dõi từ đầu cuốn sách, nhưng phải chăng đây cũng là một việc mang tính chất thử thách sự tò mò, thử thách một trải nghiệm mới? Vậy khi giận ai, bạn thử làm điều này xem sao? Theo tôi thì có vài vấn đề sau cần lưu ý:
- khi bạn giận ai, tất nhiên đối tượng đó có mối quan hệ thân thiết với bạn [gia đình, bạn bè hay người yêu], thì bạn mới có thể mua một món quà đầy tính "tích cực".
- bạn thật sự có ý muốn dù chỉ là thử trải nghiệm để xem kết quả có tốt đẹp như lời dạy kia không.
- điều này tùy thuộc vào tình huống mà người nhận quà thể hiện. Tôi không chắc họ có thiện chí nhận hay lại nghi ngờ, hay một thái độ khó hiểu nào đó. Con người mà, đa nghi là bản chất!
Thôi thì, mình có lòng - có lẽ mọi việc chắc sẽ tốt đẹp.
Đó là một bài học tôi đã được đọc qua, và tôi sẽ thực hiện nó cho trải nghiệm của mình. Kiểm soát bản thân là điều tôi mơ ước!