Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-2077

Daubepcodon

@Daubepcodon
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
48
Chủ Đề
5
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    ♥ Chia tay rồi bảo đừng làm phiền cuộc sống của nhau nhưng vẫn online hằng ngày chỉ để xem người ấy có online không.

    ♥ Chia tay rồi bảo đừng quan tâm đến nhau nhưng vẫn vào Facebook người ấy xem từng hoạt động của người ấy.

    ♥ Chia tay rồi nhưng vẫn luôn cố moi thông tin từ bạn bè người ấy xem người ấy sống thế nào, đã có người yêu mới chưa..

    ♥ Chia tay rồi nhưng vẫn quan tâm như vậy đấy, vậy mà khi người ta nhắn tin hỏi thăm "Em thế nào?" lại lạnh lùng, lại thờ ơ ra vẻ mình chẳng quan tâm..đến khi người ta quay đi lại trách người ta vô tâm hờ hững.......

    Tạp bút

  • Lãng Đãng
    Daubepcodon

    alo cho em nhé pà chị nếu mún đi cafe.hihihi

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    Hai mươi tám năm...và tôi có những ước mơ tan vỡ giữa cuộc đời này...
    Tôi không có nhiều quá nhiều mơ ước cao vời vợi như những đứa trẻ khác (hay có chăng là tôi đang tự an ủi mình không có những ước mơ cao xa)...
    Tôi những tưởng mình có thể làm rất tốt một số việc trong cuộc đời những rồi có lúc tôi nhận ra mình dở tệ. Tôi lao vào học và tìm cho mình những luồng kiến thức mà mọi người vội đánh rơi đâu đó. Khi người ta trẻ, người ta không muốn khép lại cuộc đời mình, mà muốn đi xa hơn, bay cao hơn. Để rồi khi dừng lại và quay đầu nhìn lại quãng đường đã qua, bất chợt, thấy đời mình tròn trĩnh như con số 0.
    Tôi lười, lười nhất thế gian này. Tôi có thể tập trung hàng giờ làm một vấn đề, nhưng tôi cũng có thể bỏ bê hàng tháng trời, hàng năm trời với những điều tôi vốn say mê. Tôi thích đi. Tôi không thích gọi là du lịch mà đi để khám phá, để được đến những cung đường mới, con người mới, không gian mới và tôi Hít thở luồng không khí mới. Từ bé, Mẹ đã không thể giữ chân đứa con như tôi bên cạnh mình. Tôi đi miết mãi dẫu biết rằng phía sau lưng tôi vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt của Mẹ. Và tôi sắp đi trên một con đường khác, mới hơn và những dự định tôi lại ghi dấu buồn trên mắt Mẹ.
    Con đường phía trước nhạt nhòa đến nỗi tôi chẳng thể phác thảo bản kế hoạch cho riêng mình nhưng...tôi vẫn sẽ đi như tôi vốn dĩ đã làm.
    Không có điều chi đáng sợ hơn sự tuyệt vọng của bản thân.
    Khi tôi viết những dòng này là tôi đang cực kỳ tuyện vọng về bản thân mình, thực sự tôi đã làm tốt điều đó chưa? Và tôi đã thực sự đạt được những điều tôi kỳ vọng? Tôi chưa hề ảo tưởng về bản thân mình nhưng tôi biết đang đứng ở đâu giữa cuộc đời này. Khi tôi ý thức được mình đang thụt lùi hay vả chăng là tôi đang không đạt được những điều tôi hướng đến thì tôi sẽ bước đi nhanh hơn. Không phải bất kỳ thất bại nào cũng đến từ bản thân nhưng điều tốt nhất là phải nhìn nhận lại bản thân để có thể tiếp thu và thay đổi, để con đường đi bớt gập ghềnh hơn.
    Những ước mơ tan vỡ không phải lúc nào cũng không tốt. Rồi những ước mơ khác sẽ xanh hơn trên miền ước mơ đã vỡ tan...
    Đi về đâu khi ngày đã tắt?

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    Nắng tháng Tư buông tiếng lòng hậm hực, em đi tìm gì trong thuở ấy những tàn phai…
    Khơi chi cho ngày tháng đau thêm hoài trong nhức buốt, khơi chi cho lệ ướt tim mê, lòng nghẹn đắng con đường cũng chẳng thể tịnh yên. Khơi chi cho tôi vướng víu hết trọn vẹn những bận sầu, tôi chết rồi em thôi hãy về lại nơi em đi.
    Tôi mới hồi sinh thôi, tôi mới tìm cho mình lối đi riêng trầm lặng và không em. Xin em đừng để nước mắt đau thêm cắn xé tôi những mỏi mòn. Hãy tìm về nơi con đường hoài niệm, tìm về nơi mọi thứ như chưa có một sự bắt đầu rõ rệt nhất. Tôi chẳng lạc vào em, tôi chẳng ru em câu gì cả. Chỉ có con đường trải nắng, lá me đổ những hồn nhiên tôi thôi.
    Em về đi, lau khô cho giọt nước mắt em rơi kìa, để ánh mắt trong tròn chẳng thấm lệ nữa tim rơi.
    Em sẽ là người lữ khách bước ngang qua đời tôi, còn tôi chỉ là chút bối rối say men tình vì những hơi thở em, một thời từng làm tôi ngả nghiêng.
    Em ngoan nhé, những ấp ủ trong tiếng thanh âm dài men theo vị đắng cổ họng buồn.
    Em bình yên nhé, để tôi rơi vào lọt thỏm khoảng lặng xa. Nín đi thôi đôi mi ngoan ướt nhẹ vị cuộc đời, nhân sinh cõi người có ai bao giờ có thể nhặt lại được đâu.
    Thôi thì cứ để cho tạo hóa sắp đặt, để lòng tôi toại nguyện một giấc mơ chưa bao giờ có thật khi bên em. Thôi thì con sông dài còn nhiều bến đỗ khác bình yên, đời em con gái chênh vênh nhưng cũng chẳng phải ngày nào cũng đầy rẫy tối tăm.

    Còn tôi, còn khoảng trời tôi bây giờ sẽ chẳng còn lưu dấu nhỏ một chữ nữa tên em.
    Quên tôi đi vì tháng ngày qua chỉ là một vệt thời gian dối trá, xóa sạch tôi đi vì tôi chỉ là vệt mực lem tàn sau cơn mưa vô thức ùa về ướt trên vai.
    Quét sạch tôi đi, quét như một tiếng chổi vô tình ru lá khô về tìm cằn cỗi, yêu thương tan đi rồi đời người lại có những yêu thương khác mượt mà hơn.
    Để tôi, để em còn mang trong mình những mềm mại vốn có. Để nụ cười bớt sân si vì cuộc đời còn lắm những chua ngoa. Tôi sẽ là tôi nhưng yêu bản thân tôi hơn trước, tôi chẳng vô tình nhưng cũng chẳng ngu muội mà yêu ai đến dại khờ như một lần từng yêu em.
    Tháng tư qua rồi thì qua nữa một lần nữa có lẽ cũng chẳng thêm đau. Em qua rồi, tôi chỉ xem em như một cơn gió ngọt ngào vừa bước khẽ qua tôi. Xin hãy lưu lại và giữ cho nhau những thanh âm của ngọt ngào. Cơn đau xa rồi, màu hạnh phúc lại nở rộ tìm về những mùa hoa. Hạnh phúc em như con sông trải đong đầy nhiều bến đỗ, bình yên tôi về trong thoảng thức lòng vẹn khôi.
    Tạm biệt nhé nắng tháng tư hò hẹn, tôi và em, ta xa nhau chẳng vướng bận từ đây.

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    thì pà là Chức Nữ,còn tui là Ngưu Lang...5 năm mới gặp 1 lần mà....kakakaka

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    hôm nào rảnh thì cf nhé Chức Nữ....

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    hihihihihi bạn đúng là giống 1 đứa con nít thật...người kia nói ko sai chút nào đâu

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    Chưa...bão này không hết dc

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    Ngồi lặng lẽ nhìn những giọt mưa rơi bên ngoài cửa kiếng...thả một ngụm khói thuốc vào không trung...lòng tôi như thắt lại khi nghĩ về những kí ức...những kỉ niệm của tôi và em ngày đó...
    Ngày đó...gia đình tôi nghèo,nghèo lắm...vì chẳng thể nuôi tôi ăn học nên ba mẹ phải gửi tôi xuống tận Sóc Trăng để ăn nhờ ở đậu nhà của dì. Đối với tôi lúc đó chỉ mới 10 tuổi, lứa tuổi mà đáng lẽ tôi phải được vui vẻ đến trường, được ở bên ba mẹ, được sự quan tâm chăm sóc của mọi người thì tôi lại phải khăn gói đi đến một nơi mà có lẽ tôi không bao giờ muốn,thời gian đầu xa ba mẹ không quen tôi cứ khóc hoài...đêm nào trước khi ngủ tôi cũng nghĩ về ba mẹ và rồi vùi đầu vào gối mà khóc vì nhớ...có những lúc thấy người ta có cái gì đó ngon thật ngon để mà ăn...tôi lại tủi thân mà khóc...
    Về ở với nhà của người ta ngoài thời gian đi học ra tôi phải đẩy xe đi bán dạo sữa đậu nành, ban đêm khi mà mọi người đang ngon giấc thì tôi phải thức dậy để phụ nhà dì làm đậu hủ cho tới sáng dọn hàng ra chợ bán xong rồi mới đi học...còn nếu thèm ăn cái gì, muốn mua cái gì hay muốn có tiền mua vé xe để thăm ba mẹ thì tôi phải đi bán thêm vé số để mà có tiền trang trải vì ngoài nuôi tôi đi học ra chẳng ai cho tôi một xu nào.Có lẽ vì vậy mà tôi có ý thức từ rất sớm, tôi ý thức được rằng nhà tôi nghèo nên tôi phải cố gắng hơn những người khác gấp nhiều lần để vươn lên...Tôi không bao giờ giận hờn ba mẹ vì đã gửi tôi đi ở nhà người khác khi tôi còn rất nhỏ...vì tôi hiểu rằng tận sâu trong con tim của họ, họ chẳng bao giờ muốn như vậy.
    Sau khi tốt nghiệp lớp 12, bạn bè ai cũng háo hức để chuẩn bị tham dự kì thi đại học...còn tôi thì ngồi thờ thẫn giữa sân trường trong một buổi chiều đầy mưa cùng với những giọt nước mắt...tôi không có tiền để đi thi đại học...người ta nói với tôi rằng: tao nuôi mày ăn học tới lớp 12 là nhiều lắm rồi,việc còn lại mày tự lo đi,mau sắp xếp mà về Đà Lạt đi!!! Đêm hốm đó tôi lang thang trên khắp các con phố của thị xã, tôi đi như không biết mệt mỏi và rồi tôi cũng đưa ra quyết định cho chính bản thân mình...Tôi phải lên thành phố để tìm cơ hội đổi đời, tôi thề rằng một ngày nào đó khi tôi trở lại mảnh đất này thì những ai đã từng khi dễ tôi, coi rẻ tôi phải thay đổi cách nhìn của họ...
    Thời gian đầu lên thành phố là thời gian rất khó khăn, để có tiền giúp tôi trong thời gian đó ba mẹ đã phải thắt lòng mà bán đi chiếc nhẫn đính hôn của ba mẹ...lòng tôi cũng đau lắm khi biết được chuyện này...Cuộc sống ở thành phố không dễ dàng như tôi đã nghĩ, tôi lang thang khắp các con phố, cửa hàng, công ty để xin việc nhưng chẳng ai dám nhận một thằng bằng cấp không có và vẻ bề ngoài nghèo túng như tôi...Còn nhớ khi đó 1 ngày tôi chẳng dám ăn gì khác ngoài 2 ổ bánh mì không, sáng 1 ổ và chiều 1 ổ,buổi trưa thì uống nước cầm hơi.Đến khi số tiền ba mẹ cho sắp hết tôi thật sự bắt đầu cảm thấy nản lòng thì cơ hội đã đến...Người ta nhận tôi vào phụ cạo sơn những chiếc sườn xe honda ở Nguyễn Chí Thanh, bao cơm nước 2 buổi và trả công theo sản phẩm là 2000đ một cái.
    Công việc đó không đủ để tôi có thể trang trải cho ước mơ đi học của tôi mà chỉ đủ để tôi chi cho sinh hoạt phí hằng ngày, tôi quyết định tìm một công việc khác tốt hơn...Và cơ hội đến khi tôi nghe ông chủ nói người ta cần tuyển nhân viên bán hàng,chỉ cần trình độ 12 là được và tôi đã xin đi làm nhưng...người ta nói phải có 2 triệu để thế chân, mọi hi vọng trong tôi vụt tắt...ông chủ thấy tôi tội nghiệp nên cho tôi mượn tiền để đóng thế chân và mua 1 chiếc xe đạp cũ làm phương tiện đi làm,cuộc đời tôi lật sang một trang khác từ ngày hôm đó...
    Đi làm nhân viên bán hàng cho Unilever, tôi bắt đầu có dư để nuôi ước mơ đi học đại học và gửi tiền về cho ba mẹ...ban ngày đi làm, ban đêm tôi đi học chui ở lò luyện thi đại học. Và tôi đã gặp và quen em, một cô bé nhỏ nhắn, dễ thương và thật giản dị...cứ thế ngày nào em cũng canh chừng ông bảo vệ để cho tôi có thể chui vào lớp học, tình cảm của hai đứa tôi cứ thế mà lớn dần theo năm tháng...rồi em nhận lời yêu tôi.Em biết hoàn cảnh của tôi nên em rất thông cảm cho tôi và luôn ở bên cạnh tôi,giúp đỡ tôi, động viên tôi những khi tôi gặp khó khăn cả về tinh thần và vật chất...chủ nhật nào cũng chở em đi lễ nhà thờ cùng tôi trên chiếc xe đạp cũ, thấy tôi không có xe để đi làm em mua cho tôi chiếc Dream cũ để tôi có xe đi làm cho đỡ mệt và có xe để chở em đi nhà thờ, chở em đi dạo những khi em thích,theo như em nói là vậy nhưng tôi biết em lo cho tôi, không muốn tôi phải chịu cực nên em mua xe cho tôi...Tôi cũng rất ngạc nhiên khi em lấy đâu ra nhiều tiền đến như vậy mà mua xe tặng tôi??? hỏi em thì lần nào em cũng lảng tránh câu trả lời và chỉ nói 1 câu: Người ta tặng thì lấy đi, ở đó mà cứ thắc mắc hoài thấy ghét....Những năm tôi đi học em mua cho tôi từng cuốn sách,từng cuốn tập,từng cây viết...yêu tôi em chưa bao giờ đòi hỏi tôi bất cứ điều gì, khi tôi hỏi tại sao em yêu tôi thì em chỉ trả lời yêu mập vì mập có cái bụng bự,ôm sướng!!!
    Ngày tháng hạnh phúc cứ thế dần trôi qua cho đến một ngày nhỏ bạn thân của em kể hết cho tôi nghe về chuyện gia đình của em...gia đình em là một hãng sản xuất nước mắm có tiếng ở Phú Quốc, nhà em rất giàu có.Ba mẹ em ở quê biết chuyện em yêu tôi đã ra sức ngăn cản, tạo mọi áp lực cho em bắt em phải bỏ tôi...thậm chí mẹ em đã nói với em rằng nếu em yêu một thằng nghèo kiết xác như tôi thì chắc mẹ của em chỉ còn cách đội quần lên đầu chứ không dám gặp ai nữa, mẹ em nói nếu em không bỏ tôi thì mẹ em sẽ tự tử...Em không kể cho tôi biết mà đêm nào về cũng khóc...bạn em nói em khóc nhiều lắm...Tôi không trách em vì tôi biết em sợ tôi buồn nên em mới giấu tôi chuyện này...tim tôi như thắt chặt và nhói lên từng cơn khi nghĩ đến việc em phải vì tôi mà bị gia đình gây áp lực, bị mọi người sỉ vả...
    **Đêm hôm đó tôi suy nghĩ rất nhiều, tôi không muốn em như vậy, tôi không muốn em vì tôi mà đau khổ,cũng không muốn em vì tôi mà bị gia đình ruồng bỏ...tôi đã khóc rất nhiều,tim tôi rất đau...tôi quyết định rời xa em...sau đêm hôm đó tôi đã làm mọi cách để cho em ghét tôi: hẹn em rồi không ra gặp để cho em đợi, tôi chửi thề, tôi hút thuốc, tôi uống rượu, tôi giả vờ thân mật với người con gái khác trước mặt em, tôi lớn tiếng nạt nộ em, nói những lời khó nghe với em...và đến một ngày tôi nói lời chia tay với em... **
    Rất nhẹ nhàng em hỏi tôi là có còn yêu em không? Tôi đau lắm...tôi nói từ trước đến giờ tôi chỉ lợi dụng em thôi, tôi chỉ lợi dụng em để vượt qua khó khăn mà thôi chứ không yêu em...nước mắt em rơi...nhiều lắm...em không một câu hờn trách,chỉ khẽ nói với tôi : Anh không yêu em cũng không sao, chỉ cần anh thấy vui và hạnh phúc khi bên cạnh người khác là em cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc...những gì em tặng anh, anh hãy giữ lấy và xem như 1 kỉ niệm có được không hả anh? Anh đừng hút thuốc và uống rượu nữa nhé, không tốt cho sức khỏe của anh đâu, anh cũng đừng chửi thề nữa người ta sẽ đánh giá không tốt về anh đó.Em không biết phải nói gì thêm nữa...chỉ mong anh hãy nhớ về em như một phần trong cuộc đời của anh...chúc anh sẽ luôn hạnh phúc...Rồi em chạy vụt đi trong đêm mưa...
    Tôi như chết lặng...tôi quỵ ngã...nước mắt rơi thật nhiều...tôi khóc...đau lắm...đau lắm em có biết không hả em? Anh xin lỗi em...thật sự tôi không thể mang lại hạnh phúc cho em nên đây là cách tốt nhất để giải thoát cho em...tôi chỉ trách tại sao tôi lại nghèo...nghèo là một cái tội...vì nghèo mà tôi phải mất đi thời gian hạnh phúc bên ba mẹ khi còn nhỏ, vì nghèo mà tôi phải mất đi người mà tôi yêu thương nhất...Tôi hận Thiên Chúa,tại sao người lại lấy đi những gì con yêu quý nhất? tại sao người lại làm như vậy?Con sẽ không đi lễ nữa, con không tin người nữa....
    **Mưa đã tạnh rồi............ **

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    **Tôi tin rằng, khi một con người được sinh ra, được thở dưới vòm trời này thì tất thảy họ đều mang bên mình những cuộc tình...và đó là những cuộc tình xa... **
    ** Một ngày bất chợt nhớ thương quá nhiều người, quá nhiều thứ...Có lẽ quá khứ mãi mãi là cuộc tình đã xa mà bất kỳ ai cũng nhớ thương. Tự dưng chạnh lòng khi bắt gặp lại những ảnh hình nhạt nhòa ngày cũ. **
    **Như số phận, như định mệnh gắn lên mỗi con người. Người ta cần cả duyên và nợ để ở lại bên cạnh đời nhau. Yêu thương nhau, hạnh phúc cùng nhau, khốn khó cùng nhau và có như thế thì những tâm hồn mới có thể bình yên ở cùng nhau đến khi cuộc đời lãng quên đi những số phận ấy. **

    ** Không ai sống mà mãi nghĩ suy về quá khứ. Thời gian càng trôi đi, con người càng trầm lắng hơn, những khi ấy lại thấy lòng mình đủ lặng để khắc khoải đôi chút về những niệm hoài ngày cũ...Tựa như, giữa dòng đời xiết chảy, người ta cần đôi phút thảnh thơi để mỉm cười đủ sức đi tiếp trên con đường đầy chông gai của cuộc đời mình. **
    Cuộc đời cũng như làn khói trắng mà tôi nhả vào không khí...rồi sẽ phải tan đi vào hư không...
    Chỉ một sự vô tình mà tim đau nhói...
    Chỉ nghĩ đến 1 câu nói mà tim đau nhói...

    Đau...thật sự rất đau...nước mắt ơi,sao lại rơi ra vậy?
    Tôi không muốn nhìn thấy...tôi không muốn nghĩ đến...tôi không muốn...Sao ông trời lại đối xử với tôi như vậy?Tại sao không cho tôi có được sự thanh thản và bình yên...tại sao như vậy...tại sao cứ bắt tôi phải nhìn thấy những điều mà tôi không muốn thấy...không muốn nghĩ đến...

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    nếu mà giống thì sao chứ?chỉ là bạn thui mà...hic...hic...

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    sao lại sợ????Mình đâu phải là người ấy của Vân đâu chứ

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    bachhaivan:
    mình ở TPHCM, mình ở q.Gò Vấp. Bạn tên gì? ở quận mấy

    Mình ở Tân Bình,mình tên Vân, xưng hô sao cho tiện nhỉ?

    mình 28t,còn Vân?hum nao rảnh cf nhé

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    Mình là bạn nhé? Đồng ý chứ? Không biết đáng vui hay đáng buồn khi bạn giống với người đã gây cho mình một vết thương khó lành trong tim. Mà bạn đang ở HCM hả? bạn ở quận mấy?[/QUOT

    mình ở TPHCM, mình ở q.Gò Vấp. Bạn tên gì? ở quận mấy

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    Hỏi lòng "Sao tự dưng lại muốn mình Tan đi?"
    Trả lời "Thậm chí còn không biết tại sao..."
    Tại sao có lúc bần thần, im ắng thấy mình đang Tan ra. Vỡ tan như trời mưa bong bóng, chạm đất rồi hòa vào rãnh nước con con, trôi đi miết mãi, hun hút và sẽ chẳng khi nào có ngày về.
    Con người, giữa cõi đời mênh mông này "Hiển. Hiện. Biến". Ai cũng thế, tạo hóa đã định thế. Sinh ra. Tồn tại. Rồi mất đi. Về với đất, với nguyên vẹn hình hài cát bụi. Chỉ có linh hồn còn vương vấn, lẫn khuất giữa thế gian.
    Ri rỉ khóc.
    Ri rỉ cười.
    Cũng chỉ là khối khí nhuễ nhại dưới ánh nắng chói chang. Thiêu đốt từng mạch nguồn xúc cảm. Rồi cũng sẽ thế thôi, nguyên vẹn hình hài của đất. Muốn tìm về chốn tịnh yên. Không bừa bộn, ngổn ngang của lo toan, yêu thương và phiền muộn...Nếu ai cũng biết tiết chế yêu thương, tiết chế lo toan, tiết chế muộn phiền thì...có lẽ cuộc đời sẽ không có những nỗi đau ngỡ sẽ tột cùng...
    Cứ mỗi một việc xảy ra trong đời, lại có thói quen dừng lại và ngồi thẩn thờ dưới vòm không gian dặc quánh. Mỉm cười. Và thấy mình Tan ra. Mặt đất trơn loáng ngầy nhụa dòng xúc cảm và khối thịt nặng nề được Thượng đế khoác lên khung hình trĩu nặng...
    Nếu có thể Tan ra mà linh hồn yêu thương vĩnh hằng thì cũng muốn một lần được tan ra ngay trước họ. Tan ra. Quấn quanh hình hài của họ. Ấp ôm cho hết những ưu tư.

    -Đừng có thở dài như thế nữa Mập ạ.....
    -Mập đang tan ra rồi đấy, em thấy không. Dừng lại ở nơi ấy nhé, hoa vẫn vàng đúng không? Cùng kiệt......
    -Người ạ, hãy để anh ra đi như thế nhé....

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    Sao ta cứ giữ trong lòng thứ cảm xúc không mấy dễ chịu ấy ??? Không biết … Có thể ta đã quen với việc giữ những suy nghĩ và lo âu lại cho riêng mình quá lâu rồi … lâu đến mức ta gần như quên mất khái niệm tâm sự hay chia sẻ điều ấy với bất kì ai.
    Con người ta có rất nhiều cách đối diện với lòng mình. Có người muốn đập phá, muốn hủy hoại mọi thứ … và có thể làm tổn thương cả chính mình nữa. Nhưng đôi khi như thế … sẽ làm đau người khác … Có người lang thang, vất vưởng như 1 kẻ vô gia cư với hy vọng rằng như thế sẽ là một cách hiệu quả để là phẳng những gồ ghề của một tâm hồn phức tạp. Nhưng có được không, khi mà đôi chân lang thang vẫn vấp ngã bởi con đường cũng mấp mô, chẳng bằng phẳng vì những nỗi đau. Có người tìm đến những cuộc vui, những tưởng sẽ quên đi những gì không muốn nhớ, nhưng có dễ dàng không khi đằng sau tiếng cười vẫn là cả một khoảng trống rỗng vô hình. Có người lao vào công việc, cố gắng chú tâm vào một cái gì đó để nhờ nó cuốn trôi cảm xúc của mình, nhưng ... mọi thứ vẫn chỉ là tạm thời ... Còn tôi, tôi viết ...
    Mấy ngày qua, ta thấy mệt, mệt mỏi thật sự. Không biết cái nắng gay gắt và chói chang kéo dài trong mấy ngày trời làm ta quay cuồng, hay chính tâm trạng rối bời với những suy nghĩ quẩn quanh mới thực sự là nguyên nhân khiến ta mệt mỏi đến thế. Nhưng đêm nay, ta thấy bình yên hơn nhiều đêm trước, có thể bởi vì ta đã có quyết định của riêng mình...


    Một mình nằm nghe sóng biển vỗ trong không gian tịch lặng của màn đêm...ta chợt nhận ra sao thời gian trôi qua nhanh quá...mới đó mà tròn 600 ngày kề từ ngày ta bắt đầu yêu em...
    ...Những con sóng như đang gào thét liên hồi...biển đang khóc đấy à?Có phải như vậy không? Biển đang khóc cho cuộc tình chúng mình phải không???
    Thất vọng à?

    • Uh, thất vọng lắm!

    Buồn à?

    • Uh, buồn lắm!

    Mỏi chân rồi à?

    • Uh, mỏi lắm...

    Ngã rồi à?

    • Uh, ngã rồi!

    Có đau không?

    • Uh, đau lắm...

    Lạnh à?

    • Uh, lạnh rồi!

    Ngã đau đến thế cơ à?

    • Uh, sao không đau được chứ?

    Sao không đứng dậy đi?

    • Không đứng dậy được...

    Sao không cố lên đi?

    • Cố lắm rồi!

    Cần một bờ vai à?

    • Cần chứ!

    Sao không đi tìm?

    • Tìm rồi... Thấy rồi...

    Vậy người ấy đâu?

    • Rời xa cuộc đời ta rồi...

    Sao lại rời xa?

    • Vì... người ấy không thuộc về ta...
      Và ta chẳng thể níu giữ những thứ không thuộc về ta...
      Những con đường, góc phố, những hàng cây...đâu đó như đang xuất hiện nụ cười của em...lúc xa, lúc gần...
      Ngày xưa trên con dường này, có 2 người luôn cười nói vui vẻ đi chung với nhau...
      ...Nhưng sao hôm nay chỉ còn 1 người thế??? Người kia đầu rồi???
      ...Người ơi, đi 1 mình như thế có cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo không? có cảm thấy trống vắng không? có thấy mình bơ vơ không?
      ...Đêm đã khuya lắm rồi...sao chưa đi ngủ mà ra đây nằm thế? Nằm nghe sóng vỗ hoài mà không biết chán ah?
      Đi ngủ đi! Sao?
      Không ngủ được ah
      Tại sao vậy?
      Nhớ 1 người hả
      Mong chờ điều gì nữa hả?
      Tin nhắn ah...sao ngốc thế,sẽ chẳng bao giờ có tin nhắn của người ta dành cho mày đâu...Người ta có thể nhắn tin chúc mọi người ngủ ngon, ngta có thể quan tâm, hỏi thăm mọi người xem đi 1 mình có mệt ko? có đến nơi an toàn ko.....nhưng....với mày thì ko bao giờ đâu, ngốc ah...
      Sao lại khóc?
      Không có khóc ah...Không khóc mà sao nước mắt cứ tuôn ra thế,đấy chẳng phải khóc là gì?
      Gió làm cho cay mắt ah?
      Uhm....Gió làm cho cay mắt...
      Nhòe...nhòe...cảnh vật xung quanh nhạt nhòa đi hết...
    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    bachhaivan:
    Bạn có những nét rất giống với một người, mình lơ mơ hình dung ra bạn giống với người ấy. Kết thúc câu chuyện thật buồn, nhưng tình tiết câu chuyện sao lại giống mình và người ấy thế. Daubepcodon có avatar cũng giống avatar người ấy hay dùng, người ấy cũng tức cảnh làm thơ nữa chứ, mình lại hoang tưởng mất rồi!

    Bạn tên gì? Nếu được mình làm quen nhé, mình tên Long số dt 0978599240

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon
    • Cảm ơn ai đó đã bỏ rơi tôi để tôi biết rằng không có gì là mãi mãi.
    • Cảm ơn ai đó đã làm tôi tổn thương để tôi biết cách đứng dậy và mạnh mẽ hơn.
    • Cảm ơn ai đó đã lừa dối tôi để tôi biết rằng không phải thứ gì cho đi thật lòng cũng nhận lại một cách thật lòng ...
    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    http://http://www.youtube.com/watch?v=LKK-8TzR_Pk&feature=related

    Tạp bút

  • Daubep tự sự...
    Daubepcodon

    Anh ơi , anh mua bánh kem cho em nhé !"

    • Để làm gì chứ ? anh đặt ra nhìu câu hỏi ????
      " Nhưng em muốn ăn bánh kem quá." vì em thấy nó đẹp...vì..vì.......
      -Thôi nào , anh sẽ mua bánh tặng em.Nhưng không phải bấy giờ.
      " Tại sao lại thế ? Mua cái nhỏ xíu cũng được mà , ok ? "
      -Tiền không có sao mà mua hả em , em biết mà.
      " Không chịu.Anh tặng em đi.Tặng em bánh kem đâu có nghĩa anh sẽ là người yêu em."

    Em ngang ngạnh lắm.Muốn gì là làm bằng được.Không thèm đếm xỉa đến việc người khác nghĩ gì hay sẽ gây ra rắc rối gì.Em muốn có bánh kem , anh đành phải chiều em.Em thì lúc nào cũng cười cười “Ơ sao mà anh chiều em thế?”.Không chiều em sao được , khi mà ông trời sinh ra em đã quá bướng bỉnh và ngốc nghếch đến mức thông minh rồi.

    I feel you all around me.Your memory’s so clear...

    Ấn tượng nhất của anh về em là nói nhiều.Em nói suốt , nói khắp nơi , nói đủ thứ chuyện , nói không mệt. À đấy , em nói thì em không thấy mệt nhưng người khác nghe thì thấy mệt đến mức chả muốn chết.Nhưng nếu em im lặng , dù chỉ ba phút thôi , cũng đủ làm người khác thấy sợ.Anh sợ..........

    Anh sợ những hôm em viết giấy cho anh , chỉ nói “Anh à” rồi thôi , đôi khi mới có những từ ngữ rấm rứt trong thư , đủ để thông báo với anh rằng “Em đang khóc vào lúc đó”
    Anh sợ cả tiếng im lặng của em khi anh gọi em để nói là anh sẽ đi ! em gần như hét lên “Anh đi rồi đấy à? Anh bỏ em rồi đấy à ? Anh đi mà không nói với em một câu thế này đấy à ?”.Rồi em im lặng.Thậm chí cả một tiếng nấc cũng không có . Anh mệt nhoài “Nghe này ,anh đi rồi anh sẽ về.Em phải bình tĩnh , chỉ cần em bình tĩnh và ngoan ngoãn là được , nghe không ? Anh sẽ về”.Em đóng cửa sổ.Tiếng “rầm” cộc lốc . Anh thở dài.

    You’re still an inspiration.Can it be...

    .

    Để anh nhớ lại xem nào.Em có dễ thương hay đáng yêu không ? Chà , em sẽ hét ầm ĩ nếu anh dùng hai tính từ khác ngòai 2 cái này với em mất.Con gái thì ai mà chả thích được khen . em thì chỉ thix đc khen là mạnh mẽ và cứng cỏi cơ ! .Em cũng tự nhận đúng bản chất của mình đấy chứ.Anh biết , em sống mạnh mẽ lắm , em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người , biết bao nhiêu người mắc chứng trầm cảm được em đưa tay kéo lại với cuộc sống yêu thương , biết bao nhiêu người rơi ngã được em đưa tay đỡ dậy.Em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người , cho cả anh nữa.Nên anh mới thích gọi em là hâm.Cái sức mạnh em truyền đi , không biết với người khác thì như thế nào , chứ với anh , chỉ tòan là những hành động ngốc xít.Ngốc xít đến mức khiến anh bật cười đứng lên quên mất là mình vừa thất bại. ...

    Are you gently sleeping.Here inside my dream...
    -Anh này , anh sẽ khóc chứ , nếu em chết ?
    -Ừ , anh sẽ khóc .

    Lúc em hỏi anh câu đấy , anh gần như không nghĩ gì.Chỉ là một thoáng suy nghĩ lướt qua đầu anh.Một thoáng đủ dài để anh cảm thấy rằng nếu không có em , anh sẽ đau như thế nào. Đau và khóc.Anh sẽ khóc nếu em chết.

    Một năm chỉ một ngày sinh nhật.
    Một tháng chỉ một ngày trăng tròn.
    Một tuần chỉ một ngày thứ bảy.
    Một đời anh chỉ có mình em.

    " Tại sao anh lại khóc , nếu em chết "

    • Vì anh mất em.
      " Anh đừng khóc chứ , dù thế nào , em không tốt đến mức đáng để anh khóc đâu.Em chết , nghĩa là em bỏ anh.Em bỏ anh , nghĩa là em không tốt "

    Em không tốt.Vì em bỏ anh.Em bỏ anh.Vì em chết.
    Ba dòng chữ cuối cùng em viết cho anh.

    Anh đừng khóc.Em có nhìn thấy không , anh đang đứng cạnh em , đang nhìn xuống gương mặt lạnh băng vẫn ánh lên nụ cười của em.Và anh không khóc.Không một giọt nước mắt.Kể từ lúc anh biết tin em không còn trên cõi đời này nữa.

    Đám tang em. Đông người lắm.Rất nhiều , rất nhiều.Những người họ hàng,những người bạn cùng lớp , thày cô giáo , hàng xóm , bạn thân của em từ hồi còn nhỏ . Đông lắm.Nhiều người khóc.Ba em , bà em , cô em , các chị gái em khóc ngất trên chiếc hộp đựng em.

    Anh đứng cạnh em.Sao anh cười nhiều vậy ?Anh chỉ muốn đập vào cái hộp này , đánh thức em dậy.Màu trắng của những bộ vest , những tấm áo , những tấm vải , màu đỏ của hoa và ruy băng , bản nhạc trầm.Tất cả.Vừa lòng em chưa?Cả anh nữa.Vừa lòng em chưa?Anh đang mặc bộ đồ màu trắng cài hoa hồng đỏ.Vừa lòng em chưa?Rất nhiều người ở cạnh em giờ phút này.Rất nhiều người khóc.Vừa lòng em chưa ? Vừa lòng em chưa ?

    Tạp bút
  • 1
  • 2
  • 3
  • 1 / 3

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng