Những gì mình không có được thì đó là ước mơ.....ke ke
Sổ hành trình — lời nhắn
-
ước mơ ! -
Cái Giọng Đà LạtMình thì nghĩ cùng là xứ cao nguyên, uống nước suối nên mới có giọng same same như vậy hì hì. Con gái Đà lạt giọng nói dịu dàng nhưng con trai thì hơi "nhẹ"...hì hì
-
Viết cho tan nỗi nhớLại một ngày thứ bảy nữa cũng đã đến....hix..không biết từ bao giờ mình ghét cay ghét đắng cái ngày này...Được nghỉ làm-ở nhà một mình....Thỉnh thoảng bạn bè có rủ đi cafe hay tụ tập nhưng đó chì lả con số ít trong số hàng trăm ngày thứ 7 mà mình đã trải qua chỉ một mình...hix hix...
Ở nhà dọn dẹp rồi lại đi ra đi vào...Đôi khi mình muốn hét lến ..A....a.....a...tại sao cuộc đời mình lại tẻ nhạt đến vậy? Liệu đó có phải là cuộc sống mình muốn, mình cố gắng tạo ra nó không nhỉ?Nhưng cũng có lúc mình nghĩ..Liệu đó có phải là một khoãng lặng để mình nghĩ về những gì mình đã làm trong những ngày qua? Mình được gì và mất gì?
Cuối cùng thì mình nhận ra rằng, thứ bảy cũng không phải là một ngày tệ nhất của mình. Có lẽ mình quá cô đơn nên mới ghét ngày thứ bảy ......sorry mày nhé thứ bảy cô đơn.... -
Lãng Đãng"Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều mà nhận chẵng bao nhiêu.
Người ta phụ hoặc thờ ơ chẵng biết..." -
Viết cho tan nỗi nhớViết cho ngày xưa
Viết cho ngày xưa
Ngày xưa à, anh còn nhớ không, một ngày tháng Tám hai mùa trăng trước, anh và em rẽ hai lối khác nhau?
Em lặng lẽ bước đi, không dám quay đầu nhìn lại phía sau. Khi em muốn khóc, em sẽ ngước mắt lên trời để không ai thấy được nước mắt của em. Có bao nhiêu dòng tâm trạng như thế em đã đọc được trên mạng. Vào giây phút ấy, em thấy những đám mây cuối chiều lặng lẽ bay và em không khóc...
Hai mùa trăng đi qua, những người bạn chung của chúng ta, có người thành chồng thành vợ, có người chia ly, có người vẫn cô đơn và có những người đã tìm được niềm vui mới. Em bình yên với một công việc mới ở nơi xa lạ, không anh. Trong những giấc mơ, đôi khi thấp thoáng một ánh mắt, một nụ cười, một khuôn mặt thân quen nhưng lại cứ nhạt nhòa dần, nhạt nhòa như những ký ức cũ.

Đêm Trung thu, mưa nhiều hơn ngày Thất tịch. Có lẽ Chức Nữ lại khóc khi phải xa Ngưu Lang. Bất chợt em nhớ đến câu chuyện ngày xưa anh vẫn kể, câu chuyện về ước vọng tình yêu vẹn tròn trong một đêm rằm trăng sáng. Chiều nay, vô tình nghe lại bản tình ca anh thường hát cho em nghe qua điện thoại. Vẫn những ca từ, giai điệu cũ mà trái tim em không lỗi nhịp nữa rồi. Cả bản tình ca cũ đó, em cũng không còn thích như xưa. Khi anh nới với em, "không có gì mãi mãi", em đã không tin hoặc giả không muốn tin, bây giờ mới biết rằng anh đã đúng...
Hai mùa trăng đã đi qua, em từ bỏ rất nhiều thói quen cũ. Em hài lòng với cuộc sống mới, bình thản với những hoài niệm mang tên anh. Đêm trung thu... mưa... giấc ngủ chập chờn. Chuông điện thoại đổ liên hồi, em bắt gặp số điện thoại quen thuộc mà em đã xóa khỏi danh bạ từ lâu. Tin nhắn nhắc nhở những tháng ngày đã qua, nuối tiếc và hy vọng mong manh. Đã lâu quá rồi, đã qua hai mùa trăng rồi, cảm xúc trong lòng em đã lắng xuống. Em đi vào giấc ngủ nhẹ nhàng...
Ngày xưa ơi, em không quên những kỷ niệm cũ, cũng như chưa từng tiếc nuối vì đã quen và dành tình cảm cho anh. Nhưng tất cả đã qua rồi, yêu thương cũng đã nhạt nhòa. Hãy để ký ức ngủ yên anh nhé! Tạm biệt anh, ngày xưa... -
Lần cuối để Em nói: Em nhớ Anh !Mình quen nhau đã mấy năm rồi anh nhỉ? 5,6,7 năm em cũng không muốn nhớ rõ làm gì. Quãng thời gian đó đối với em thật là hạnh phúc biết bao...Khóc có, buồn có, giận giữ có...tất cả cảm xúc của một người con gái khi yêu em đều nếm trải....A và em yêu nhau mà cứ như hai phương trời cách biệt....Anh ở Đà lạt còn em ở BD xa xôi. Khoảng cách cứ làm chúng mình ngày càng cách xa hơn anh nhỉ? Em biết anh cũng buồn nhiều vì em nhưng em chẵng thể làm được gì? Anh quá yêu Đà lạt và gia đình của mình. Còn em cũng yêu Đà lạt nhưng vì cuộc sống mưu sinh em phải xa nó, xa người em yêu....Dù xa nhưng em cũng hi vọng là em cũng sẽ về Đà lạt, về bên anh yêu dấu....
Cuộc sống thường không ai nói trước được chuyện gì anh nhỉ? Bao nhiêu chuyện xẫy ra khiến em và anh ngày càng xa nhau hơn...Anh thì quá bảo thủ còn em thì lại rất cứng đầu. Tụi mình chẵng ai nhường ai đúng không anh? Em đã khóc rất nhiều đến nỗi không còn nước mắt để tiếp tục nữa rồi....Sau này em biết mình sẽ không còn đi chung một con đường nhưng trong thâm tâm em luôn chúc cho anh hạnh phúc, hạnh phúc thật nhiều nha anh. Chia tay không phải vì em hết yêu anh, chia tay để anh có một cuộc sống hạnh phúc hơn….
Lần cuối để em nói: Em nhớ anh..... -
Loài hoa con gáiChuyện tình hoa Bồ Công Anh
Người yêu ơi có biết câu chuyện về một loài hoa, không sắc, không hương chỉ một tấm lòng, gửi tình yêu theo gió tới thinh không… Nếu không biết em kể anh nghe, chuyện tình loài hoa dại ẩn mình trong lòng đất, dai dẳng chờ mong ngày cựa mình đón nhận, một tình yêu chân thực sinh sôi.Hoa bé nhỏ thôi và trái tim rất nhỏ, dễ lao đao khi được chạm vào. Một ngày kia mặt trời sáng trên cao, đem động lòng trước hồn hoa run rẩy, muốn thử sức mình đem sự sống cho hoa. Dẫu mặt trời đang ở rất xa, vẫn mang sức ấm ngàn đời xuống sâu lòng mặt đất, trái tim kiêu hãnh nghĩ trong lòng rất thật, với loài hoa kia một tuần đã đủ yêu.

Dù hoa không đẹp và cũng chẳng khó chiều, hoa bé nhỏ cũng vẫn là hoa dại. Loài hoa ít được nâng niu nhưng giàu tự ái, mê mải tự do trên những cánh đồng xanh. Hoa thử đo tình yêu bằng độ dài ánh sáng, bướng bỉnh nên không chịu nhú mình, chờ ngày đến mặt trời với tình yêu chân thật.
Mặt trời vốn là chúa tể của mọi loài, đâu có chịu thua một bông hoa hoang hoải. Đem theo mình cả một khối tình có thể làm tan chảy trái tim băng giá nhất, đến với hoa trong một phút giây thật, anh cũng tự nhủ mình có lẽ đã bắt đầu yêu.

Hoa ngẩn ngơ đón nhận diệu kỳ, trái tim ngây thơ run lên vì hạnh phúc, có lẽ nào giấc mơ này có thực, hoa đã yêu và cũng đã được yêu. E ấp hoa xòe cánh mỏng yêu kiều, màu rực rỡ như màu tình yêu ấy, trái tim hoa tan chảy thành bụi vàng lộng lẫy, dát sáng ngời trên gương mặt người yêu thương…
Giá như chuyện tình mình được như truyện cổ tích ngày xưa, (anh nhỉ?) chấm dứt khi cô bé lọ lem cưới được chàng hoàng tử, rồi nghĩ họ sẽ sống bên nhau hạnh phúc cho tới cuối đời. Hoa như em trong hạnh phúc chơi vơi, đâu biết được trong mật ngọt kia tình yêu còn vị mặn.
Anh thân yêu anh rạng rỡ như mặt trời, anh có mặt trăng anh có bầu trời, anh có hoa hướng dương xinh đẹp. Anh cao sa, anh rạng ngời, anh kiêu hãnh. Anh là kẻ đi chinh phục đến ngàn đời. Một ngày kia anh phiêu bạt tới phương em, đặt dưới chân em trái tim anh kiêu bạc, anh nói lời yêu dễ dàng anh biết được, em sẽ trao lại anh trái tim bé nhỏ thơ ngây của một loài hoa.

Anh nắm giữ tim em, anh nắm giữ hồn hoa, trong lòng bàn tay rồi nhưng anh chưa thấy đủ. Anh muốn em thuần phục như người ta dạy bảo loài mãnh thú, ngoan ngoãn nghe lời lòng chẳng được nghĩ suy.
Anh đâu biết dẫu em chỉ là bông hoa dại kia, thiếu thốn tình yêu và khát khao hạnh phúc, nhưng không phải vì bị vứt bỏ mà em chọn cuộc đời du mục, em vứt bỏ lồng son vì muốn tới cánh đồng xanh.Bởi thế nên em sinh ra là (http://hoatuoi.com.vn/chuyen-cua-hoa/hoa-va-nhung-dieu-tuyet-dieu.html), không phải là hướng dương hiền lành ngày dõi theo hướng mặt trời để thỏa mãn lòng kiêu hãnh, cung cúc phục tùng những ý muốn của chủ nhân.

Anh thân yêu dẫu cho anh rất giận, em không đánh đổi sự tự do của mình để làm thê thiếp của mình anh. Dẫu đời hoa bé nhỏ rất mong manh, em vẫn mong được sống trọn vẹn chỉ là người duy nhất, của người yêu em, chỉ riêng em, và cả tâm hồn em.
Không thỏa mãn vì tình hoa chân chất, không thể yêu hoa chỉ đơn giản vì hoa, mặt trời lại rong ruổi những bước xa, trên chặng đường chinh phục những tình yêu khác. Có sao đâu chàng mỉm cười rất bạc, dẫu thế nào cũng có hướng dương kia.

Chàng để lại tim hoa vết cắt chia lìa, chàng để lại hồn hoa những lặng câm run rẩy. Hoa giấu mình vào xù xì trái tim đang tan chảy, không phải vì tình yêu mà vì lệ của tình yêu. Nhưng không sao nhỉ, dẫu đời hoa có ngắn bao nhiêu, hoa sẽ vẫn dai dẳng chờ tình yêu chân thật từ đời này sang đời khác, mỗi cọng tơ trắng rủ mình bay theo nỗi buồn man mác, mang tình yêu hoa về với thinh không.
Em gượng tay vụng vuốt ánh cầu vồng, trong sắc trắng đồng hồ hoa trắng quá. Từng chiếc tơ gai tua tủa đẹp rạng ngời mà vẫn không chói lóa, vụng về bay theo từng cơn gió ngang qua. Em chúm môi thổi đi thật xa, tình yêu em giữ xót xa và âm ỉ, cái niềm đau mà từ ngày anh ra đi vẫn chưa bao giờ ngơi nghỉ, vẫn nhói lòng em mỗi khi nghĩ về anh.



Như tình yêu hoa vàng trên cánh đồng xanh, như tình yêu vô sắc vô hình của gió, em chờ mong ngày chợt nhận ra xung quanh mình vẫn có, một tình yêu vĩnh cửu đến muôn đời.
-
Loài hoa con gáiLoài hoa con gái
Ai đã một lần ghé thăm Đà Lạt vào những ngày đầu đông sẽ cảm nhận được cái se lạnh nhưng không làm lòng người thấy hiu quạnh, nó chứa một cái gì đó rất riêng, chỉ Đà Lạt mới có.
Tôi không phải là người dân gốc ở Đà Lạt mà là người Bắc chuyển vào nhưng tôi lại rất thích cuộc sống và con người nơi đây. Nó có một cái gì đó làm cho người đến thăm không nỡ rời xa. Tôi thích đi thăm quan cảnh vật của Đà Lạt, một vẻ đẹp rất riêng.

Tôi thích nhất là đi ngắm những bông hoa bồ công anh trước gió, rất mỏng manh và dễ tan biến. Hoa bồ công anh còn có tên gọi khác là hoa con gái, yếu ớt và mỏng manh như con gái vậy, nhưng đó lại là một loài hoa rất riêng của xứ sở sương mù.
Nếu có một dịp nào ghé thăm thành phố sương mù, bạn hãy dành một chút thời gian đi dạo dọc các con đường, nhất là con đường gần trường đại học Đà Lạt. Từ xa, bạn sẽ thấy những chấm vàng li ti rải rác bên đường, đó là hoa bồ công anh đấy. Những cánh hoa vàng mỏng manh đang đung đưa trước gió. Nhưng nếu bạn hái hoa đem về cắm vào lọ thì nó rất nhanh bị héo.
Đã nhiều lần, tôi thử lấy giống hoa này về trồng nhưng không lần nào thành công. Có lẽ chỉ ở xứ sương mù, loài hoa này mới "khoe" hết vẻ đẹp của mình và đó là vẻ đẹp riêng của Đà Lạt - thành phố ngàn hoa
. -
Đà Lạt nơi có người tôi yêuĐúng là yêu thì quá khó mà mất nhau thì quá dễ....khoảng cách đôi khi cũng là một trở ngại rất lớn...hix hix
-
Những vần thơ xanhMình post một số bài thơ về người bạn quá cố của mình. Tên bạn ấy là Trần Nhật Tâm. Mình rất thích những bài thơ trong trẻo của bạn ấy...Đó là những vần thơ ngây ngô của cái tuổi 17 đầy mộng mơ và của những rung động đầu đời.Các bạn hãy thử đọc và cảm nhận nhé....
Nãi dèi
Ch¼ng biÕt tõ bao giê…ta b¾t ®Çu nãi dèi
Cã ph¶i b¾t ®Çu tõ lóc míi yªu
ChuyÖn dèi gian ta ch¼ng d¸m nãi nhiÒu
Sî em biÕt,em buån,ta sî l¾m!
Ta tù dèi m×nh ®Ó råi ch¼ng d¸m
Ngá lêi råi sî ai biÕt cho ch¨ng?
Con tim ta sao cø dïng d»ng
ThÕ lµ ta b¾t ®Çu nãi dèi
Gi¸ nh m×nh ®îc ho¸ thµnh chó cuéi
Cïng H»ng Nga mª m¶i câi m©y ngµn
Th× cuéi ch¼ng bao giê nãi dèi
§Ó b©y giê thµnh cuéi chèn nh©n gian
Kh«ng ®Ò
Tim em lµ sa mac Sahara c»n cçi
Cßn anh g· l÷ hµnh c« ®éc nhÊt trÇn gian
Anh bíc ®i trong hi väng v« vµn
Råi thÊt väng khi biÕt t×nh anh chØ lµ ¶o ¶nh
Anh gôc xuèng hån vïi trong c¸t báng
VÉn kh«ng ngu«i mét h×nh bãng vÒ em.
Anh vÉn biÕt
Anh vÉn biÕt ch¼ng bao giê cã ®ùîc
Tr¸i tim em chung nhÞp ®Ëp víi m×nh
Anh vÉn biÕt anh mu«n ®êi cã lçi
Níc m¾t muén mµng thµnh m¶nh vì thuû tinh
H¹ ®Õn lµm chi cho m¾t biÕc rng rng
Mµ em ¬i…m·i l¹nh lïng qu¸ thÕ?**
Ve nøc në ngoµi kia nh thÇm kÓ
****ChuyÖn chóng m×nh …cæ tÝch tuæi méng m¬
Anh ®èt ch¸y m×nh b»ng löa cña hån th¬
Mïa chÝn khÏ phót chia ly s¾p söa
Em yªu ¬i bËn lßng chi n÷a
Khi ngµy mai mçi ®øa mét ph¬ng trêi…**
T¶n m¹n con g¸i
Cuéc ®êi nµy sÏ cßn g× nÕu v¾ng nh÷ng £va
Nh÷ng Adam c« ®¬n trong vên ®Þa ®µng l¹nh lÏo
Vµ tr¸i cÊm mu«n ®êi xanh leo lÎo
BÕp Chóa trêi,muèi ít vÉn cßn nguyªn
V¾ng con g¸i råi gương sÏ hÕt lµm duyªn
B¸c hµng xÐn cÆp n¬ qu¨ng thïng r¸c
Con vÞt còng ch¼ng cßn kªu quµng qu¹c
C¸c qu¸n hµng dÑp tiÖm ch¼ng ai ¨n
Tói ®ùng ®å còng ch¼ng cã nhiÒu ng¨n
Nµo phÊn, nµo son ,nµo g¬ng ,nµo lù¬c
Vµ còng ch¼ng cßn ai nãi ngîc
GhÐt lµ th¬ng yªu lµ giËn bao giê
V¾ng con g¸i råi ai sÏ ngÈn ng¬
Khi ngoµi s©n c¬n ma chiÒu bÊt chît?
V¾ng con g¸i råi ai nåi vung dao thít
Vµ ngoµi kia c¬m bôi h¼n ®îc mïa
V¾ng con g¸i råi th¬ng l¾m khÕ chua
Th¬ng l¾m lóa rang b¸nh khoai b¸nh s¾n
Vµ cã mét ®iÒu mµ ta ch¾c ch¾n
V¾ng con g¸i råi tr¸i ®Êt sÏ ngõng quay.
-
Tớ đã buông tayCon đường tình yêu này vốn không thể đi sao vẫn cứ ngoan cố mà đi cho lòng này rướm máu?
[Phải đi chứ]
...... phải đi để biết phía sau hạnh phúc còn có nỗi đau
.........phải đi để biết phía sau nụ cười còn có nước mắt
...........phải đi để biết phía sau sự hiện diện của 1 người còn có sự ra đi
..............phải đi để biết sau tình yêu là chúc phúc.................phải đi để biết rồi lòng người còn có thể bạc bẻo đến đâu
....................cũng như phải đi để biết có những người trong tình yêu luôn ko ngừng chờ đợi
Có thể chúng ta cũng như khi đang đi dưới mưa vậy...
Nên nói "chia tay" thui... để có thể nhờ vào 1 bờ vai khác mà khô ráo về nhà
Hạnh phúc ko phải cứ ôm khư khư thì nó là của mình[Hiểu chứ - Hiểu rõ nữa là khác] - [nhưng sao cũng quá xót xa quá nhỉ!]
Không phải chưa từng cố gắng đâu...
Có đó!!!!
Cố gắng để biết mình đã bại
Mong mỏi để biết mình quá ngốc
Chờ đợi để biết mình dư thừa
Mỉm cười mà nghe tim mình đau
Chia tay nào phải là kết thúc....
Chia tay để học cách yêu ai đó bao dung hơn đấy chứ!
Chia tay để học cách chấp nhận những gì phũ phàng nhất trong tình yêu
Chia tay để biết trong lòng mình ai đó quan trọng đến chừng nào
Chia tay để biết thì ra chính mình đã tự buông tay khỏi thần hạnh phúc đấy
Chia tay để biết tớ đã bị gạt qua bên lề rồi phải không cậu ??
....Tớ đã buông tay
Đôi khi ... con người ta cần dừng lại ... dừng lại để rồi bước nhanh hơn ...
Đôi khi ... con người ta cần buông tay ... cần cho đi để rồi có nhiều hơn ...Đôi khi ... con người ta cần khóc ... khóc thật lớn để rồi lại cười thật to ...
Đôi khi ... con người ta cần 1 mình ... 1 mình để biết có nhau là quan trọng như thế nào ...
-
đó có phải là tình yêu...?ĐÓ CÓ PHẢI LÀ TÌNH YÊU...?
Tim của bạn đập nhanh ,lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi , và giọng nói của bạn chạy theo để bắt kịp lòng ngực của bạn ?
--->> Đấy không phải là yêu ,đấy là thích.
Có phải bạn không thể nào giữ cho mắt và tay của bạn khỏi họ ?
--->> Đấy không phải là yêu, đó là sự thèm muốn.
Có phải bạn hãnh diện và háo hức muốn khoe họ với mọi người ?
--->> Đó không phải là yêu ,đó là may mắn .
Bạn muốn họ tại vì bạn biết họ ở đó ?
--->> Đó không phải là yêu, đó là sự cô độc .
Có phải bạn ở đó vì đó là điểu mọi người muốn ?
--->> Đó không phải là yêu,đó là lòng trung thành .
Co phải bạn ở lại vì sự thú nhận tình cảm của họ, bạn không muốn làm họ đau lòng ?
--->> Đó không phải là yêu , đó là lòng thương hại .
Có phải bạn ở đó vì họ hôn bạn hay nắm tay của bạn ?
--->> Đó không phải là yêu ,đó đang trở nên không tin tưởng .
Có phải bạn thuộc về họ vì vẻ bề ngòai của họ làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn một nhịp ?
**--->> Đó không phải là yêu , đó là sự mê muội **
.
Có phải bạn tha thứ những lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm đến họ ?--->> Đó không phải là yêu, đó là tình bạn .
Bạn nói với họ mỗi ngày họ là người duy nhất bạn nghĩ tới ?
--->> Đó không phải là tình yêu , đó là nói dối .
Có phải bạn bằng lòng đưa cho họ tất cả những thứ mình yêu thích vì lợi ích của họ ?
--->> Đó chẳng phải là yêu , đó là lòng thảo .
Có phải tim của bạn nhói đau và vỡ vụn vì họ buồn ?
--->> Vậy thì đó là yêu .
Có phải bạn thu hút những người khác ,nhưng bạn ở lại với họ một cách trung thành mà không
một chút hối hận ?--->> Vậy thì đó là yêu .
Có phải bạn chấp nhận những lỗi lầm của họ , vì đó là một phần tính cách của họ ?
--->> Vậy thì đó là yêu .
Có phải bạn khóc vì những nổi đau của họ , thậm chí là họ luôn cứng cỏi ?
--->> Vậy thì đó là yêu .
Có phải ánh mắt của họ nhìn thấu con tim thật sự và chạm vào tâm hồn của bạn một cách sâu sắc đau lòng ?
--->>Vậy thì đó là yêu .
Nhưng có phải bạn ở lại vì sự mù quáng , một sự trộn lẫn giữa cái đau và sự phấn chấn , vui mừng một cách không thể hiểu nổi kéo bạn lại gần và giữ bạn ?
--->> Vậy thì đó là yêu .
Bạn sẽ đưa họ trái tim ,cuộc sống và sự chết của bạn chứ ?
--->> Vậy thì đó là tình yêu .
-
Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình ...Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình ...
Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước. Một buổi sáng cách đây bốn năm, lúc tôi đang ngồi uống rượu với bạn, mẹ tôi bảo: "Mạ đi chơi chút nghe". Thế rồi một giờ sau tôi được điện thoại báo tin mẹ tôi đã mất tại nhà người bạn.
Nhạc sĩ Xuân Hồng cũng đã từ biệt chúng tôi như thế. Không kịp nói một lời, không kịp đưa tay vẫy chào bạn bè, vẫy chào cuộc sống. Thế kỷ 21 thế mà cũng khó đến được dù chỉ còn mấy năm.
Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.
Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.
Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.
Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...Trịnh Công Sơn (1996)
ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không ?
Để gió cuốn đi , để gió cuốn đi
Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mêng mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gianNhững khi chiều tới cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước cuốn trôi , rồi nước cuốn trôiHãy nghiêng đời xuống nhìn suốt một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt trái tim, để buốt trái tim
Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Một sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót vang trong trời gió lênHãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai , dù vắng bóng ai -
Viết cho tan nỗi nhớViết cho tan nỗi nhớ
Bạn bè bảo là quên đi, quên cái người ấy đi, nhưng làm sao mà quên được dù họ chỉ là người dưng. Trước khi là người thương, họ là người dưng, và sau khi là người thương họ cũng chỉ là người dưng.
Mấy hôm nay lại nhớ về một người, cái số điện thoại không bao giờ lưu nhưng chưa bao giờ thoát khỏi đầu mình kể từ khi nó chui vào. Có những khi muốn nhìn, muốn gặp, nhưng rồi lại chẳng dám. Vì cớ gì ư? Vì kiêu ngạo của một cô gái hay vì....
Cái sự nhớ, dường như là bất tận, ngay cả trong giấc ngủ, nó xuất hiện ngay cả khi vô tình có ai đó nhắc đến cái tên trùng với tên của người khác, hay chỉ một chi tiết nào đó có liên quan thôi là lại nhớ. Nhiều khi, cũng không hiểu vì sao lại nhớ đến vậy. Mặc dù đúng là mình đã bị" tình phụ", đúng là lòng tự trọng bị đánh cho tả tơi, nhưng rồi ... khi cơn giận dữ qua đi, lòng lắng lại và lại nhớ. Phải chăng là vì cái nỗi khắc khoải chờ mong chừng ấy tháng đã khiến ta không thể nào quên một người - một người đã là người dưng.Có nhiều khi cũng muốn tự minh oan cho những hiểu lầm của người ta đối với mình, nhưng rồi lại thấy chẳng cần thiết nữa. Đơn giản là họ không thương mình thì mọi cố gắng của mình cũng chỉ là vô ích. Nhưng để học chấp nhận cũng là cả một vấn đề, chấp nhận rằng người đó bỗng không thương mình, chấp nhận rằng người đó không phải như mình vẫn từng biết. Thật là khó khăn! Có lẽ vì thế mà vẫn không thể quên chăng? Có đôi khi sự tức giận khiến cho mình mất bình tĩnh, muốn trở lại và khuấy động cuộc sống của người đã là người dưng, nhưng rồi, mình lại tự nhủ: "Thôi, đừng làm vậy. Khi nào nhớ thì viết ra, đừng khuấy động để rồi lòng tự trọng lại bị đập tả tơi lần nữa". Uh, nhớ thì vào đây và viết vài dòng vậy. Viết cho đến khi nào nỗi nhớ tan biến đi.
"ST" -
Chết thì quá dễ mà sống thì quá khó.....Trong cuộc sống chúng ta phải trải qua biết bao nhiêu thăng trầm, cuộc đời xô đẩy con người trôi dạt theo những lo toan phiền muộn. Ta cứ tất bật bỏ lại sau lưng tất cả, bị dòng đời xoay chuyển hết những cố gắng này đến những thay đổi khác. Cứ mê mải chạy theo để rồi khi nhìn lại ta được gì? Có bao giờ ta thấy được giá trị của một cuộc sống bình thường, một việc làm đơn giản. Tuy không lớn nhưng mang lại nhiều niềm hạnh phúc.
Sống như thế nào thì cũng phải sống hết trọn kiếp người. Sống yêu thương hòa hợp, sống chân thành vị tha hay sống ích kỷ, vụ lợi, tranh đoạt thì cũng có mấy ai hưởng được trọn vẹn hạnh phúc một khi nhắm mắt xuôi tay. Chúng ta không bao giờ biết hài lòng với cuộc sống nhưng hãy biết cân bằng đừng bao giờ để bị bế tắc. Hãy tìm cho mình một lối thoát dù con đường đó có chông gai, hãy vững tâm và tự tin còn có biết bao điều tốt đẹp đang chờ đón ta phía trước. Không ai có thể chọn cho mình một nơi sinh ra nhưng chúng ta có quyền chọn cho mình một mục đích sống. Vậy tại sao ta không chọn một cuộc sống mang nhiều ý nghĩa, sống để không hổ thẹn với lương tâm, để có thể tự hào nhìn cuộc đời bằng ánh mắt hy vọng. Và để thấy được sự hoàn hảo bên trong một con người hướng đến hoàn thiện.
Hãy sống làm sao để trước khi ta chết đi ta không phải hối hận vì những gì ta đã làm. Sống ngay thẳng ngẩng cao đầu không hổ thẹn hay tiếc nuối. Đừng để khi quay đầu nhìn lại ta phải ngậm ngùi rằng: giá như ta đừng làm như thế... Biết rằng để sống được như thế thì không hề đơn giản nhưng ta hãy cố gắng, vì lời nói ra thì rất dễ nhưng khi thực hiện thì rất khó. Cuộc đời vô thường, một kiếp sống nghe thì có vẻ như dài vô tận nhưng thời gian trôi nhanh và khoảng cách giữa sự sống chết rất mong manh. Hãy sống làm sao để có khi ta vấp ngã, bên cạnh ta có ngay một bàn tay nâng đỡ. Để cảm nhận được vẻ đẹp cuộc đời qua những lời nói, hành động của mọi người. Những lời nói dịu dàng, ánh mắt ấm áp, cử chỉ cảm thông không đủ để xóa hết nhưng có thể xoa dịu những nỗi đau đang âm ỉ. Có thể ta không hóa giải được nhưng ta đã chia sẻ phần nào những vướng mắc. Ta không cho phép mình chấp nhận hay buông xuôi theo những khó khăn của cuộc đời mang đến. Phải biết nhận thức rằng mình là ai, đang làm gì, đang hướng đến cái gì và quan trọng là phải có một điểm dừng. Dừng lại đúng lúc sẽ giữ lại được rất nhiều thứ.
- Dừng lại những yếu đuối trong lòng để giữ mãi một tình bạn thiêng liêng!
- Dừng lại một lời nói không hay để giữ lại giá trị cao đẹp của chính mình!
- Dừng lại một ý nghĩ vừa khởi để không tạo thêm nghiệp chướng!
- Dừng lại những ham muốn để có được đời sống thanh thản!
Và hãy sống như những câu thơ của thầy Thích Huệ Hải đã viết:
Sống không giận không hờn không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên cho kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với những người chung sống
Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống an vui danh lợi mãi xem thường
Sống bất biến giữa dòng đời vạn biến.Sống với một tâm hồn trong sáng, luôn hướng tới những mục đích tốt đẹp. Sống vì mọi người xung quanh lấy niềm vui của mọi người làm niềm vui của chính mình. Thì cuộc đời này sẽ không còn mang đến những đau khổ hay bi lụy, thay vào đó là những hạnh phúc vui tươi là yêu thương chia sẻ. Và cuộc đời này sẽ mãi mãi là một màu xanh hy vọng.
-
Đà Lạt phố mưa - Một khúc ca trong trẻoĐà Lạt phố mưa - Một khúc ca trong trẻo
Những hạt mưa nhẹ như tơ, nhỏ đến độ chỉ cần một hơi thở, chúng đã quấn quít không biết rơi hướng nào, mong manh đến độ con người chỉ muốn khẽ đưa lưỡi liếm lấy, hay là đưa tay hứng, quàng ôm vào lòng…đó là mưa Đà Lạt
Dẫu vào mùa mưa Đà Lạt cũng đẹp lạ lùng. Có nhiều người thích rong chơi dưới màn mưa, coi cảm giác đi chơi dưới mưa ở thành phố cao nguyên này là cái thú.
Tôi đã có dịp lang thang trong mưa Đà Lạt. Thật thú vị. Mưa nhỏ mà. Những hạt mưa bụi lấm chấm vưà đủ vương tóc ai. Tản bộ con đường dọc bờ hồ Xuân Hương. Hãy nhìn những giọt mưa lăng tăng trên mặt hồ. Những bọt nước nổi lên, luay quay như mấy nàng vũ nữ, rồi vụt biết mất. Trên con đường, có những cái ổ gà nho nhỏ, như má lúm đồng tiền đựng mưa lệ. Dừng chân nhé, và soi bóng mình ở trong, lắng nghe cảm giác bồng bềnh như bất chợt được nhấc lên trên các từng mâỵ..
Dường như đã lang thang trong mưa Đà Lạt, nhà thơ Mai Hữu Phước đã cảm nhận mưa Đà Lạt khá tươi tắn, hồn nhiên với một chút gửi gắm trong bài thơ Đà Lạt phố mưa. Bài thơ được nhạc sĩ Quỳnh Hợp phổ thành ca khúc cùng tên với giai điệu sáng trong, tươi trẻ như lời tình tự đầy yêu thương:
Mưa phố!
Nghiêng nghiêng những con đường
Em xinh bờ vai nhỏ
Mắt nhung huyền bối rốiMưa phố!
Mặt hồ xanh xôn xao
Thông thì thầm với phố
Chập chùng nhà trong mưa.Mưa Đà Lạt không dày, không kéo dài lê thê. Mưa rỉ rả một cách kỳ lạ, có khi mưa chỉ vừa đủ cho ướt tóc, vừa đủ cho những người yêu nhau xích lại gần nhau. Trời cũng khéo chọn là thường một ngày những cơn mưa có khi vào buổi sáng, có lúc vào buổi chiều. Mỗi ngày Đà Lạt thường dành cho du khách một buổi không mưa để rong chơi ngắm cảnh quan của phố núi:
Chân tường nhà ai hoa tím
Góc vườn nhà ai hoa vàng
Em là hoa của phố
Ta theo ngày lang thang.Mưa Đà Lạt. Một màu tím thẳm trong mưa. Những khoảng đồi nằm yên như được phủ một lớp vải nhung mềm, hùng vĩ, mà dịu dàng. Nếu đã vui, sẽ trở nên buồn. Nếu đã buồn, sẽ thêm buồn một chút. Người ta sẽ cảm thấy cô đơn trong mưa rơi, nỗi cô đơn lặng điếng, phảng phất khoái cảm, dường như cả tâm hồn cũng thấm mưa.
Mưa cứ rơi cứ rơi
Để chơi vơi nỗi nhớ
Lang thang cùng mưa phố
Mong mưa ngày bên nhau.Mùa mưa là một phần của Đà Lạt. Thành phố cao nguyên bốn mùa lạnh ấy như được rửa sạch bụi bậm trên từng lá thông nhọn. Mưa làm cho những vạt cỏ ven đường xanh tốt, hân hoan đón bước chân du khách tìm tới. Ngắm những giọt mưa Đà Lạt rơi trên phố, những chiếc xe lướt qua trong mưa cũng rất Đà Lạt. Chỉ cần cơn mưa tạnh, lại đi ra đường, lại tìm đến một chỗ mà ai cũng từng nghe nhắc: Hồ Than Thở, Thung lũng Tình Yêu, Thác Datanla… để ngắm Đà Lạt thác, Đà Lạt hoa, Đà Lạt thông xanh.
Cảm nhận bài thơ theo cách riêng của mình, nhạc sĩ Quỳnh Hợp đã hát lên khúc ca trong trẻo với Đà Lạt phố mưa - một chút cảnh, một chút tình bảng lảng, hư hư thực thực. Chút tình ở đây không ồn ào mà chỉ như những cơn mưa nhẹ nhàng, trầm lắng nhưng đủ khiến người ta lạnh đến run người.
Rồi cũng phải chia tay phố núi. Một nỗi buồn bâng khuâng, ngập ngừng đầy lưu luyến:Đà Lạt ơi! Đà Lạt
Mai về chưa dám hẹn
Tình yêu nơi phố núi
Ngỡ như là trong mơ.Đà Lạt chiều nay cũng mưa. Nhấm nháp ly cafe nóng, tôi thấy cả vị ngọt và đắng. không có em nhưng bên tôi là những người bạn - những người cũng yêu mưa, yêu Đà Lạt với những khoảng thời gian ngắn ngủi mà ngọt ngào.
Tản mạn tý nhé>>>>>>>
Mình sinh ra không phải là Đà Lạt, nhưng mình đã học Đại học 4 năm ở nơi này...:p: 4 năm đối với một đời người chỉ trôi qua như một cơn giấc mơ nhưng quãng thời gian đó cũng đủ để cho mình có những ký ức đẹp ở mảnh đất nên thơ này. Mình nhớ Đà lạt rất rất nhiều....:missyou:
Nhớ lắm những chiều mưa mình cùng người ấy lang thang trên con đường mimoza trải dài vô tận....Hai đứa lạnh run cầm cập nhưng trái tim luôn đập những nhịp đập ấm áp và yêu thương:hug:....Nhớ quá những lúc mình giận hờn một mình bước thật nhanh trên những con đường vắng để rồi nước mắt tuôn rơi- khóc như chưa được khóc bao giờ :frown:... Và nhớ lắm thời sinh viên mình và nhóm bạn phải chia nhau từng gói mì tôm khi cuối tháng...:teeth: Thời gian cứ chẳng ngừng trôi và giờ mình cũng đã đi xa Đà lạt...Giờ đây,mỗi lần trời đổ mưa là những kỉ niệm xa xưa lại ùa về....Mình yêu và nhớ Đà lạt nhiều lắm....Đà lạt ơiiiiiiiiiiiiii:tangrose: -
Cuộc sống- Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.
- Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho đó là quan trọng. Vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình.
- Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. Bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.
- Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.
- Không điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.
- Đừng ngại ngần thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.
- Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm.
- Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó.
- Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.
- Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.
- Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.
- Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dể dàng.
- Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.
- Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…
</I></I>
-
Mẹ tôi, người mẹ tốt nhất thế gian nầy!**Tình thương yêu của Mẹ dành cho con
**• Khi 1 tuổi, Mẹ cho ăn và tắm cho bạn, còn bạn thì khóc cả đêm.
• Khi 2 tuổi, Mẹ tập cho bạn đi những bước đầu tiên, khi đi được thì bạn lại bỏ chạy đi mất khi Mẹ gọi.
• Khi 3 tuổi, Mẹ nấu cho bạn những món ăn với tất cả tình yêu thương thì bạn đáp lại bằng cách hất chén đĩa xuống sàn nhà.
• Khi 4 tuổi, Mẹ đưa cho bạn những cấy bút chì màu, bạn lại dùng chúng đi bôi trét và vẽ bậy khắp nơi.
• Khi 5 tuổi, Mẹ mặc áo đẹp cho bạn đi chơi còn bạn lại tìm cách lăn lê trên đất bẩn.
• Khi 6 tuổi, Mẹ dẫn bạn đến trường, còn bạn cứ mãi cằn nhằn: "con không đi học đâu!"
• Khi 7 tuổi, Mẹ mua cho bạn nhiều đồ chơi để rồi bạn lại vứt chúng lăn lóc khắp nơi.
• Khi 8 tuổi, Mẹ mua cho cây kem bạn ăn làm chảy kem ướt hết vạt áo.
• Khi 9 tuổi, Mẹ thuê cô giáo dạy đàn cho bạn còn bạn thì luôn phụng phịu và miễn cưỡng tập đàn.
• Khi 10 tuổi, Mẹ cả ngày lái xe đưa bạn đi hết nơi này đến nơi khác vui chơi cùng bạn bè, mỗi khi tới nơi bạn nhảy ra khỏi xe mà chẳng bao giờ ngoái đầu nhìn lại.
• Khi 11 tuổi, Mẹ đưa bạn và bạn bè của bạn đi xem phim, bạn lại đi chọn chỗ ngồi cách Mẹ mấy dãy ghế để gần bạn mình hơn.
• Khi 12 tuổi, Mẹ dặn bạn đừng xem TVquá nhiều, còn bạn thì đợi cho đến khi Mẹ rời khỏi nhà mới mở TV xem cho thỏa thích.
• Khi 13 tuổi, Mẹ nói: "Để Mẹ cắt tóc cho con," bạn trả lời: "Mẹ không có khiếu thẩm mỹ."
• Khi 14 tuổi, Mẹ trả tiền cho bạn đi trại hè một tháng, còn bạn lại quên chẳng hề viết cho Mẹ một tấm thiệp từ chỗ nghỉ hè.
• Khi 15 tuổi, Mẹ bạn đi làm về và mong bạn ôm hôn Mẹ, còn bạn thì đóng chặt cửa ở trong phòng riêng.
• Khi 16 tuổi, Mẹ khuyên bạn để tâm học hành tạo dựng tương lai, còn bạn thường xuyên đi chơi mỗi khi có cơ hội.
• Khi 17 tuổi, trong khi Mẹ mong chờ một hồi âm điện thoại quan trọng thì bạn ôm điện thoại trò chuyện suốt buổi.
• Khi 18 tuổi, Mẹ đã rơi lệ vui mừng trong ngày lễ tốt nghiệp trung học của bạn, còn bạn thì ở lại vui chơi với bạn bè cho đến sáng hôm sau mới về nhà.
• Khi 19 tuổi, Mẹ đau lòng khi bạn muốn rời khỏi tổ ấm để mướn nhà ở riêng.
• Khi 20 tuổi, Mẹ hỏi bạn về người yêu, bạn trả lời: "Đó không phải là việc của Mẹ!"
• Khi 21 tuổi, Mẹ gợi ý về định hướng sự nghiệp trong tương lai, đáp lại bạn nói: "Con chẳng muốn giống như Mẹ!"
• Khi 22 tuổi, Mẹ dự lễ tốt nghiệp đại học của bạn, sau buổi lễ bạn hỏi ngay: "Liệu Mẹ có thể trả tiền cho chuyến du lịch của con không"
• Khi 23 tuổi, Mẹ đến thăm bạn, còn bạn luôn tìm cách tránh né vì cảm thấy ngượng ngùng trước bạn bè.
• Khi 24 tuổi, Mẹ gặp người yêu chưa cưới của bạn và nhắc nhở hai bạn về chuyện gia đình, bạn nhăn nhó càu nhàu: "Thôi mà Mẹ!"
• Khi 25 tuổi, Mẹ giúp trả tiền đám cưới của bạn rồi Mẹ khóc và nói với bạn rằng: "Mẹ yêu thương con biết bao!"
• Khi 30 tuổi, Mẹ ước ao có cháu để bồng bế, bạn trả lời Mẹ: "Thời nay mọi điều đã khác!"
• Khi 40 tuổi, Mẹ rủ bạn đi mừng sinh nhật bà nôị của bạn, còn bạn trả lời: "Bây giờ con rất bận!"
• Khi 50 tuổi, Mẹ sức khỏe đã yếu dần và muốn bạn thường xuyên đến chăm sóc, trong khi bạn đang phải mải mê tìm đọc cuốn sách: "Những gánh nặng cha mẹ phải chịu đựng khi nuôi con."
. . . Và rồi một ngày kia, Mẹ âm thầm nhắm mắt ra đi. Một cảm giác chưa bao giờ xảy ra với bạn trước đó: bạn như thấy sấm chớp nổ tung trong tim mình.Bạn đã mất hết cả một bầu trời yêu thương trong đời người...
FAMILY = Father And Mother, I Love You! -
Trong cơn mưa buổi chiềuTRONG CƠN MƯA BUỔI CHIỀU 1 thằng bé bán báo lóng ngóng lấy tấm thân mỏng như lá cỏ che cho chồng báo khỏi ướt.Nó lẩm bẩm điều gì đó rồi phỉ vu vơ một bãi nước bọt xuống dòng nước đang xối xả dưới chân.
TRONG CƠN MƯA BUỔI CHIỀU 1 con bé đứng chơ vơ giữa trời quên cả thùng bánh mỳ đã ướt nhoét , một cái bánh đã tã trên tay nó. Mắt con bé dán vào những đợt bong bóng chạy trên mặt đất. Con bé nhớ đến mẹ nó. Mắt nó đầy nước mắt. Nước mắt trộn nước mưa.
TRONG CƠN MƯA BUỔI CHIỀU Mấy cô bé học trò cầm ô đùa nghịch dưới mưa để tà áo dài vô tình quyệt vào đôi quang gánh của một bà lão đang tất tả chạy , cái nón rách bể bượi không thể che nổi những làn nước tạt tới tấp vào khuôn mặt khắc khổ.
TRONG CƠN MƯA BUỔI CHIỀU Trên lầu hai của tòa nhà cuối phố chợ , một người đàn bà cầm trên tay ly sữa âu yếm nựng con : _ '' Con ngoan , uống hết ly sữa này đi ,để mẹ bắt ông trời phải làm mưa to lên cho con mẹ xem nhé !!! ''.
TRONG CƠN MƯA BUỔI CHIỀU...........Trời vẫn mưa..............................
-
Mùa Dã quỳ đã về trên cao nguyên Đà LạtĐó là quy luật của cuộc sống mà bạn....hì hì
