Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1471

cuibapwa

@cuibapwa
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
50
Chủ Đề
10
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Chúc mừng Năm mới Đại Gia Đình Đà Lạt Hoa.
    cuibapwa

    Trước hết, cho cuibapwa xin lỗi mọi người vì thật sự khi viết ra đây cũng chính là làm cho mọi phải khó chịu khi đọc những gì lung tung, vô ích. Nhưng phải viết, viết ra như nói ra để trải lòng.
    Không biết tự bao giờ, trong tôi lại dậy sóng một tình yêu Đà Lạt ghê gớm... yêu điên cuồng như một người đàn ông yêu thương người yêu của mình. Và cũng có lúc tôi cứ nghĩ rằng, chắc là mình sẽ không thể nào rời xa cái thành phố lạnh, thành phố sương và hoa này. Đó cũng chính là thời điểm mà tôi đã tìm về Dalathoa.com. Như một sự vô tình, tình yêu càng lúc càng lớn lên theo thời gian và qua những lần gặp gỡ với các bạn dalathoa và tham gia vào diễn đàn này. Một lần nữa, lại cảm ơn tất cả các thành viên, Ban quản trị dalathoa để mọi người như tôi có một nơi để chia sẽ, để tâm tình và thắt chặt lại tình yêu đà lạt như một mục đích chung của toàn thể mọi người.
    Đến một lúc nào đó, cảm xúc lại dâng trào và cũng dần mất đi từ bao giờ. Trong mỗi người chúng ta, có lẽ ai cũng có những nổi niềm riêng, và ai cũng muốn rằng tình yêu của mình sẽ là bất tử. Nhưng với tôi thật sự, có những lúc nghĩ rằng đã là tình yêu rồi thì sẽ không có gì có thể thay đổi được. Nhưng trong thời gian vừa qua, giương như tôi không còn cái cảm giác thân quen, không còn được chia sẽ, điều chắc chắn rằng đó là xuất phát từ tôi. Tôi thật sự không hiểu được mình đang muốn gì, nhưng không biết tại sao khi nhìn lại đà lạt cho đến tận bây giờ, cảm giác, cảm hứng và tình yêu mất đi từ khi nào. Không còn thấy được thân quen như từ ban đầu. Và khi những gì tôi đã viết lên đây, cũng là lúc sẽ tạm thời chia tay với dalathoa thân yêu. Không lâu sẽ quay lại với một mong muốn, tôi cũng chính là một thành viên của dalathoa yêu mến như ngày nào. Và mong mọi người hãy chấp nhận tôi như một cuibapwa từ khi mới gia nhập đại gia đình này.
    Xuân về, chúc cho các anh/ chị/ em có một mùa xuân bên gia đình ấm áp, tràn đầy tình yêu thương với những người thân yêu.

    Xin chào và mong sớm gặp lại mọi người

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Thông báo - Offline Đà Lạt Hoa 05-12-2010
    cuibapwa

    Thêm tớ nữa nhé. Lâu quá không gặp mọi người...nên nhớ đi off.

    Nickdalathoa: cuibapwa
    fonedalathoa: 0918 787 737
    Tên: cùi bắp.

    Họp mặt diễn đàn (Party - Event) offline

  • Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3
    cuibapwa

    Wow, chúc mừng sinh nhật Peden nha. Chúc mừng muộn..hihihi
    Sang tuổi mới với nhiều niềm vui nhé Pé.

    Thành viên diễn đàn chúc mừng sn dlh

  • Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3
    cuibapwa

    Chúc mừng sinh nhật Piggy

    Hôm nay cuibapwa đại diện dalathoa chúc mừng sinh nhật Piggy.
    Chúc Piggy sang tuổi mới thật nhiều niềm vui, nhiều tiếng cười và nhiều thật nhiều sức khoẻ nhé.
    Happy Birthday Piggy. 28/08/2010

    Thành viên diễn đàn chúc mừng sn dlh

  • Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3
    cuibapwa

    Chúc 2 bạn (phohoathaiphien & admin phuongnst) có nhiều ngày niềm vui trong tuổi mới.
    Sinh nhật vui vẻ nhé 2 bạn.

    Thành viên diễn đàn chúc mừng sn dlh

  • Ngoạn cảnh nhà thờ đá tại Nha Trang
    cuibapwa

    Độc đáo và tĩnh lạnh. Đến nơi này bạn sẽ có cảm giác rất thanh thản và được trải lòng.

    Du lịch Việt Nam

  • Mỗi ngày một câu nói hay
    cuibapwa

    Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng... để làm gì ???

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mũi Kê Gà
    cuibapwa

    Hay quá, cảnh cũng đẹp quá...chắc hôm nào phải học môn này rồi.Thanks đã chia sẽ.

    Quê hương mình đẹp làm sao

  • Biển gọi
    cuibapwa

    Đó là cảm nhận riêng của mỗi người mà. Có vấn đề gì đâu Tuấn ơi...Đúng là nha trang ngoài biển ra thì chẳng có gì là thú vị. Chỉ có người nha trang hiền hoà và mến khách thôi...hahha

    Tạp bút

  • Biển gọi
    cuibapwa

    Tại sao không là biển Nha Trang nhỉ...?

    Tạp bút

  • Hình buổi tặng quà 30-05-2010
    cuibapwa

    chúc cho chương trình của dalathoa lúc nào cũng tràn ý nghĩa như những lần đi vừa qua. Vẫn hy vọng lần sau nữa...

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Chương trình từ thiện tháng 6
    cuibapwa

    Mr.Phuong cho anh số Tài Khoản nhé. Thanks

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Chương trình từ thiện tháng 6
    cuibapwa

    Hi Admin cùng mọi người.
    Cũng muốn đi với mọi người chuyến này nhưng vì công việc hiện tại ko cho phép đành phải đợi dịp khác.
    Anh cũng muốn đóng góp 1 ít nhé. Sẽ chuyển khoản vào TK của admin.
    Cuibapwa: 300k
    bạn của anh (My - người đà lạt): 300k

    Chúc cho chuyến đi thành công và chúc diễn đàn mình luôn vui nhé.

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Chương trình từ thiện tháng 6
    cuibapwa

    Tớ cũng muốn đi quá đi..làm sao bây giờ nhỉ...Help Me.!

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Tuyệt vọng
    cuibapwa

    Đón đọc phần 2 nhé.

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Trò chơi mới nè, mọi người vào xả stress nhen!!!
    cuibapwa

    TTTT: thịnh thịnh thịnh thịnh.

    ĐBQĐ.

    Giải trí - Thư giãn

  • Trò chơi mới nè, mọi người vào xả stress nhen!!!
    cuibapwa

    **NĐQĐ: **Ngày Đó Quên Đi ( đừng nhớ nữa)

    Nữa nè...CBQĐ

    Giải trí - Thư giãn

  • Trò chơi mới nè, mọi người vào xả stress nhen!!!
    cuibapwa

    KCAH: bó tay em ơi.

    Giải trí - Thư giãn

  • Trò chơi mới nè, mọi người vào xả stress nhen!!!
    cuibapwa

    HMPG: bó tay bạn ơi.

    Giải trí - Thư giãn

  • Tuyệt vọng
    cuibapwa

    **Hôm qua không đi học, vô tình đọc được một bài học rất bổ ích, thế là ngồi vào máy tính đánh và lưu lại và chia sẽ cùng mọi người hãy đọc nhé. Vì đánh máy nhiều quá nên sẽ có lỗi chính tả, mọi người cảm thông.
    **

    Sống trong đời sống thì phải có hy vọng, tin vào ngày mai tốt đẹp hơn là cách để cứu rỗi linh hồn ta qua cơn đau hụt hẵng trước thực tại phũ phàng hay còn nhiều điều bất như ý. Nhưng nếu ta đổ dồn hết niềm tin ghy vọng về một phía, cũng như ta đem hết tài sản của mình ra để đánh 1 canh bạc sau cùng mà lõ canh bạc ấy thất bại thì cuộc đời ta kể như không còn gì nữa. Ta không còn gì để sống. Không cò gì lạc long cho bằng khi ta không còn biết tin tưởng vào đau, hay nói đúng hơn là ta không còn năng lực để tin tưởng vào bất cứ điều gì nữa. Không thể bám vào sự sống thì chắc chắn ta sẽ héo tàn và lụn bại.

    Trong giây phút tuyệt vọng nhiều người đã tìm tới cái chết, vì trái tim của họ không đủ lớn để chứa đựng nổi sự mất mát quá lớn lao. Trái tim chưa đủ lớn là tại vì trong quá khứ họ chưa có thói quen chịu đưng cảm xúc xấu khi thất bại, hay chưa bao giờ đón nhận một hoàn cảnh trái ngang nào có tầm vóc lớn lao đến như vậy. Nhưng đôi khi trên thực tế sự mất mát ấy cũng không quá lớn lao như tâm tưởng, không phải không có nó thì không sống được, chỉ tại tâm thức bị tootn thương nặng nề, cái tôi không còn chỗ bám, nên nó rơi vào một khoảng trống chơi vơi mà không định dạng được mọi thứ xung quanh và phía trước. Chính vì vậy mà những kẻ tuyệt vọng luôn thấy tương lai mịt mờ tối

    Khi tuyệt vọng, tâm ta trở nên lu mờ hơn bao giờ hết, ta nhìn mọi thứ bằng con mắt bi quan chán chường và có cảm tưởng như mình không còn gì để sống. Sự thật là trời đất vẫn đang ôm ấp nuôi dưỡng ta, những người thân yêu vẫn luôn bảo bọc, che chở ta, những điều kiện thuận lợi vẫn tồn tại yên ổn bên ta. Chỉ tại trong khi hy vọng vào đối tượng này, ta đã vô tình giới hạn hoặc chấm dứt niềm tin vào những đối tượng khác, ta bị năng lực khát khao quá lớn trong lòng thúc đẩy đi về phía ấy mà bất chấp tất cả. Ngay khi hy vọng ta đã tạo ra thế mất cân đối, không tự chủ được bản thân mình thì đừng hỏi tại sao khi niềm hy vọng vỡ tan là ta không thể đứng vững. Đó là triệu chứng bỏ tâm chạy theo cảnh nên khi cảnh mất thì tâm không còn chỗ nương tựa, cái tôi dương như lạc mất.
    Ta quên mất rằng ta là một hợp thể vô ngã, có tới hàng triệu điều kiện đang dang tay góp sức để tạo nên hình hài và tâm thức này, sự thất bại về tình yêu hay lý tưởng cao đẹp cũng chỉ là một phần của đời sống. Nếu ta từng biết quan tâm chăm sóc nhiều mối quan hệ mật thiết chung quanh, biết phân cái tôi ra nhiều nơi, biết không đặt niềm tin tuyệt đối vào lý tưởng thì ta sẽ không bao giờ rơi vào vực thẩm của tuyệt vọng. Lẽ dĩ nhiên có những hy vọng đã trở thành thất vọng, nhưng từ thất vọng đến tuyệt vọng là một khoảng cách rất lớn, nó tùy thuộc vào vốn liếng mà ta đã cất công đầu tư và thái độ của ta khi đặt xuống niềm hy vọng ấy. Cho nên không phai ai bị thất vọng cũng trở thành tuyệt vọng, mà không phải ai tuyệt vọng cũng chết chìm mãi trong khổ đau. Một người vững chãi thì chỉ xem sự thất bại là một bài học kinh nghiệm để góp phần đi tới sự thành công.

    Họ tin rằng những gì họ đã khổ công gầy dựng thì không bao giời mất hẳn, nó sẽ chuyển từ dạng này sang dạng khác hoặc đang bảo lưu ở dạng vô tướng để chờ đợi những điều kiện khác tới kết hợp. Họ có nội lực vững mạnh nên sẵn sang đối diện và chấp nhận sự tổn thất nặng nề mà không than van hay bỏ cuộc, vì họ biết con người của mình vĩ đại hơn những gì chưa thể hiện được hay bị lấy đi. Nói đúng hơn là cái tôi của họ chưa từng bị lạc mất, họ chưa từng đem cuộc đời mình để rao bán hay đặt cược.

    Phần 2: (Chưa đánh xong) **"EM HỒN NHIÊN RỒI EM SẼ BÌNH MINH"

    ** Tương lai đi về đâu?
    Khi rơi vào vực thẳm khổ đau tuyệt vọng và muốn buông xuôi tất cả thì ta hãy tự hỏi mình: Thật ra ai đã khiên tar a nông nỗi này? Nếu câu trả lời là chính người ấy thì hãy hỏi thêm rằng: người ấy là ai ma sao ta lại dễ dàng phó thác cuộc đời mình cho họ thao túng như vậy? Họ chỉ có thể làm cho ta mất niềm tin nhưng họ không có quyền làm cho ta khổ. Bởi đời sống mà ta đang sở hữu không phải là đời sống của riêng ta, ta không có quyền coi thường hay hủy hoại nó. Nó là tác phẩm được tạo thành từ cha mẹ, anh chị em, bạn bè, những bậc ân nhân khác trong đời và cả tổ tiên hay giống nòi nữa. Họ luôn có mặt trong ta, trong từng tế bào và hơi thở. Họ đang theo ta đi về tương lai, nếu ta ngã xuống thì họ sẽ ngã theo, tương lai ta ra sao thì một phần họ cũng trở thành như thế ấy.

    Dẫu biết rằng chọn đến cái chết là ta đã chịu khổ đau đến mức cùng cực rồi, trái tim của ta như sắp tan vỡ vì không thể chứa nổi niềm đau quá lớn đang đè xuống. nhưng suy cho cùng thì cũng đang làm 1 quyết định rất ích kỹ, ta chỉ muốn tìm cách trốn thoát cơn cảm xúc xaasu đang bùng vỡ mà chính ta cũng có phần trách nhiệm trong đó. Ta cứ nghĩ mình là kẻ đau khổ nhất trên đời nên mọi người không có quyền trách giận cho cái quyết định của mình. Đúng là không ai nỡ trách giận một người đang đau khổ, nhưng ta không có quyền làm cho những người thân yêu của ta khổ, đâu phải người kia làm ta khổ thì ta có quyền làm cho người khác khổ. Và liệu ta có bình yên nơi thế giới xa lạ nào đó khi tâm hồn còn đầy dẫy khổ đau và ruột cứ quặn lên vì trách nhiệm làm người còn dang dỡ.

    Không có cái tương lai nào tách lìa với hiện tại, hiện tại như thế nào thì tương lai cũng đồng tính chất như thế ây. Khổ đau từ trái tim thì liệu pháp để bứng gốc rễ khổ đau cũng nằm trong trái tim. Ta đừng chạy đi tìm kẻ đã lam khổ mình để trừng phạt hay tìm moojti nơi mà mình cho là bình yên để trốn tránh. Dù ta có làm được chuyện đó thì vết thương trong ta cũng không thể nào lành lặn được, cái đó chỉ là làm thỏa mãn cơn cảm xúc trong nhất thời, ta không bao giờ lấy lại những gì đã mất từ bên ngoài. Nhưng ta cũng cẩn thận, nhiều khi ta không muốn thoát khỏi vực thẳm khổ đau không phải vì ta không đủ sức. Có thể một phần ta muốn tự giam mình trong khổ đau để kích động vào lương tâm của người kia như một thái độ trừng phạt, một phần ta muốn chìm đắm trong cảm xúc quặn đau ấy như để thương hại bản thân mình

    Trong văn học hành động đó được gọi là “thú đau thương”. Khi rời vào cảm xúc khổ đau quá lớn, 1 kẻ yếu và chỉ biết nghĩ đến bản thân thì thường lấy đau thương để gặm nhấm rồi than thân trách phận chứ không tích cực đi tìm 1 lối thoát. Họ thích nằm như con tôm để nghe những bản nhạc tình sầu đứt ruột, hoặc thích người khác tuwosi tẩm vào nỗi khổ niềm đau của mình bằng cách công nhận mình là kẻ khổ nhất trên đời và rất đáng tội nghiệp, chứ không chịu cho ai kéo mình ra khỏi vực thẳm tối đen ấy cả.

    Đó là triệu chứng bệnh trầm cảm, thích giam cảm xúc của mình ở cung bậc thấp để thỏa mãn mặc cảm thua sút người khác. Thật ra trong sâu thẳm thì đó cũng là cách để loan báo với mọi người về cái khổ đau mà mình đang gánh chịu, nhưng lại muốn được xót thương hơn là được cứu giúp. Bởi muốn được cứu giúp thì phải trả ta về đúng vị trí còn căng đầy niềm hy vọng như thuở ban đầu, còn không thì thà để ta như vậy. Ta không muốn thành kẻ trắng tay

    Rác Cũng Là Hoa

    Trong bài hát Tôi ơi đừng tuyệt vọng, trịnh công sơn đã đưa ra giải pháp rất đúng “ Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh”. Phải trải nghiệm, phải đứng lên từ khổ đau tuyệt vọng thì mới thấy được như vậy. trước đó nhạc sĩ đã khẳng định “ Em là tôi và tôi cũng là em”
    Em là tâm lý tuyệt vọng, là một biểu hiện nhất thời của cái tôi rộng lớn. Không thể nói tuyệt vọng là toàn bộ con người của ta, tính chất của nó là vô thường nên nó không thể chiếm cứ mãi vị thế điều khiển tâm thức. Nhưng điều kỳ diệu là chính cái tâm lý tuyệt vọng ấy cũng chứa đựng tính chất của sự hồi sinh. Tại vì nhờ có lần chịu đựng tính chất của sự hồi sinh. Tại vì nhờ có lần chịu đựng ấy mà tâm ta trở nên kiên định và rộng lớn hơn, ta bắt đầu hiểu rõ hơn guồng máy hoạt động của cảm xúc và tâm ý của mình để lần sau nhạy bén hơn trong tỉnh thức

    Cũng giống như đem rắc chuyển hóa thành phân hữu cơ để nuôi hoa, góp phần làm ra hoa. Hoa trở thành rác mà rác cũng có thể biến thành hoa. Thành ra ranh giới giữa em tuyệt vọng và tôi chỉ cách nhau trong đường tơ sợi tóc. Khi lạc lòng thì em bé dễ hờn dễ khóc năm xưa trỗi dậy, nhưng chỉ cần sự tỉnh thức trở lại thì cái tôi vững chãi sẽ được nhặt về. Vậy nên ta muốn có bình minh, muốn vượt qua cơn khổ đau tuyệt vọng thì ta phải làm mới tâm hồn mình, thay vì đưởi theo kẻ khác để trừng phạt hay chìm đắm trong thú đau thương. Giải pháp hay nhất và duy nhất đó là phải “ Hồn Nhiên”, phải sống được với con người chân thật của mình. Con người chân thật là con người chưa từng đón nhận những vai vế của cuộc đời nên cần phải che đạy hay trình diễn, con người ấy nhìn đau cũng bằng cặp mắt trong suốt của bé thơ chứ không mang theo những thành kiến.

    Nghĩa là ta phải bỏ nỗi khổ niềm đau kia vào trong một ngăn của chiếc tủ tâm hồn rồi tạm khóa lại, mau chóng trở về chăm sóc những ngăn tủ cần thiết khác mà ta đã từn bỏ quên. Cảm nhận từng bước chân khi tiếp xúc với mặt đất, quan sát từng dòng hơi thở đang luân lưu, ngồi thật im để lắng nghe những tiếng động chung quanh và cả tiếng vo thanh, ngắm nhìn đóa nụ hoa đang rung mình nở nhụy trong sáng nay và làm tan vỡ những giọt sương lấp lánh. Ta hãy thu dọn bớt những công việc bề bộn có tính chất căng thẳng, mệt mỏi và phương hại đến phẩm chất trong tâm hồn. Ta nên tập chấp nhận thật nhiều những cảm xúc xâu thay vi trước nay hay kháng cự, và buông xả bớt những cảm xúc tốt thay vì trước nay hay tìm kiếm

    Cách đó sẽ làm cho tâm hồn mau chóng lành lặn và ngày càng trở nên vững mạnh, ta sẽ không còn khiếp sợ hay để cho hoàn cảnh thao túng nữa.

    Nếu biết nhìn sâu sắc, ta sẽ cảm ơn những ai đã từng đem đến cho ta những khổ lụy, vì nhờ có như thế ta mới thấy rõ nội lực yếu kém của mình để kịp thời quay về nuôi dưỡng. Và chính nhờ chuyến trôi dạt đến tận cùng nỗi đau ấy mà năng lực sinh tồn tiềm tang trong ta mới bừng dậy, ta mới ý thức sâu sắc về giá trị của cuộc đời mà quyết tâm thiết lập lại cách sống và cách đặt niềm tin của mình. Ta hãy tin vào vô thường, mọi thứ rồi cũng sẽ đổi thay, ta sẽ không còn tuyệt vọng và người kia sẽ không còn dại khờ mà làm cho ta đau khổ nữa. Bởi vì trong ta và người kia đều có chất liệu rất trần gian mà cũng đôi khi thấy yêu thương quá cuộc đời này

    Tạ ơn đời mầu nhiệm
    Tạo duyên có rồi không
    Hết không rồi lại có
    Cho ngày mới đơm bong.

    Coffee Chiều Thứ 7
  • 1
  • 2
  • 3
  • 1 / 3

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng