nhjin` chị ấy kute lắm! hùi đầu nhìn tưởng 25t:(!
Sổ hành trình — lời nhắn
-
[It's Nina]---> Tuỹn bạn Đà lạt....... -
Xu Xu ra mắt mọi người part 2 của xu nhar.......!hji hji! cm for ss cái nè! nice pic lắm ss ơi! ước gì iem được như ss!:">
-
Pe_ice chào mọi ngườinobita:
Mấy ong này nịnh đấy. Mình nói thật nha! Bạn ko xinh...bằng thúy kiều thồi hehehehehehe:DHiểu câu này sao đây ta???:)
Ba Huy CM:
Trùm của những thằng trùmCâu này cũng khó hĩu lun
-
Thành viên cũ - Chào cả nhà :5:nhìn cái hình ở hồ bơi sao giống Mũi né wa' tak
-
Pe_ice chào mọi ngườiagnih:
Lâu quá mới thấy Kem quay lại diễn đàn , sao rồi ,chừng nào lên DL nữa đây :verycraz:Chấm điểm "4 sao rưỡi" cho hình xinh :kis:
còn 0.5 sao nữa đâu anh:D! làm tròn cho đủ 5 sao:D
-
Pe_ice chào mọi ngườihj! TKS ANH NAK!
-
Pe_ice chào mọi người






Lâu lắm rồi mới vào lại 4rum....thấy ai cũng xinh đẹp hết...hum hay ice post tiếp part 3....mong mọi người ủng hộ nha! ice đang cô đơn... Cần tìm 1 ng` bạn:D:kis::kis:
-
Thành viên mới xin chào các ban!Mong được giao lưu va kết ban vơi mọi người!Kết giọng hát của anh ấy....hay lắm anh.....rất zui nếu được làm wen vs anh:D
-
Vẻ đẹp rất Hàn Quốc của Cao Lâm Viênôi! kute ghê thật
-
Chùm ảnh: Xe chở đất "đua" quanh hồ Xuân Hươngđành chịu vậy thoi!......ráng chịu 1 chút để t/p đẹp hơn chứ
-
up tjíp part 3 og kem nàuiui! phanthietbuon là mem ở PT nun ho*~....cho kemm mần wen nhá
-
BaBy kem show pic part 2pé mới 14 tủi thoj ạh
-
BaBy kem show pic part 2hji
. kem huk fai~ ngĐạ Lạt! kem là dân Phan thiết!
cho kem mần wen mọi ng` nhak Y!H kem nàk: Quynh_mylove2001 -
up tjíp part 3 og kem nà








Hết gòy!xem xog cho kem kái ík kiếm nhaz:verycraz::verycraz:
-
love story......Mỗi người đừng thấy Entry dài thì lười đọc naz' . Nhớ là phải đọc xong hết rồi mới Comment đey' có bít chưa Entry này cảm động lắm phoenix đã khóc đey'....
Tôi có một người bạn trai.Tên anh ấy là Juynk Tôi luôn coi anh như một người bạn cho đến năm ngoái, khi chúng tôi cùng tham gia buổi đi chơi của câu lạc bộ, tôi nhận ra mình đã yêu anh.
Trước khi buổi đi chơi kết thúc, tôi thú thật tình yêu của mình. Chẳng bao lâu sau, chúng tôi thành một đôi.
Đối với tôi, anh là duy nhất. Còn đối với anh, có lẽ tôi chỉ như một trong số các cô gái kia thôi.
“Anh muốn đi xem phim không?” - Tôi hỏi. “Anh không thể”. “Tại sao? Anh cần học bài hả?” - Nỗi thất vọng đang làm trái tim tôi quặn lại. “Không… Anh phải đi gặp một người bạn”.
Anh luôn như thế. Anh gặp gỡ các cô gái trước mặt tôi, như thể chẳng có gì. Đối với anh, tôi chỉ là một người bạn gái. Từ “yêu” chỉ được nói ra từ miệng tôi. Từ khi biết anh, tôi chưa bao giờ được nghe anh nói “anh yêu em” trước.
Với chúng tôi, chẳng có ngày lễ kỷ niệm nào. Từ ngày đầu tiên anh đã không nói điều gì, rồi cứ thế 100 ngày, 200 ngày... Hàng ngày, trước khi tạm biệt, anh chỉ đưa cho tôi một con búp bê, hàng ngày, chắc chắn thế. Tôi không biết tại sao.
Rồi một ngày…
“Juynk, em…” - Tôi ngập ngừng.
-
“ Sao? Em cứ nói đi…”
-
“Em yêu anh”
-
“Em… Ừm, thôi cầm lấy con búp bê này và về nhà đi”.
Đó là cách anh ấy lờ đi “ba từ” của tôi và đưa cho tôi con búp bê. Rồi anh biến mất. Những con búp bê tôi nhận được từ anh hàng ngày đã đầy ắp căn phòng.
Rồi đến sinh nhật của tôi. Sáng sớm tỉnh dậy, tôi hình dung tới một bữa tiệc với anh, và chỉ ngồi trong phòng chờ anh gọi điện. Nhưng bữa trưa trôi qua, bữa tối trôi qua, rồi bầu trời tối đen… Anh vẫn không gọi.
Tôi quá mệt mỏi, không còn có thể chờ đợi điện thoại thêm được nữa. Rồi khoảng 2 giờ sáng, bất chợt anh gọi điện cho tôi và đánh thức tôi dậy. Anh nói tôi ra khỏi nhà. Tôi cảm thấy thật vui và chạy ra ngoài đầy hạnh phúc.
-
“Juynk !”
-
“Đây… Em cầm lấy đi…” - Lại nữa, lại một con búp bê nhỏ.
-
“Thế này là thế nào?”
-
“Hôm qua anh chưa đưa nó cho em, nên giờ anh đưa. Anh về đây, chào em”.
-
“Chờ đã! Chờ đã! Anh có biết hôm nay là ngày gì không?”
-
“Hôm nay?” Tôi cảm thấy rất buồn, tôi nghĩ rằng anh sẽ nhớ ngày sinh nhật của tôi. Anh quay người đi tiếp như thể không có gì xảy ra. Rồi tôi hét lên: “Chờ đã!”
-
“Em muốn nói gì sao?” - Juynk hỏi.
-
“Hãy nói với em, nói với em anh yêu em…”
-
“Gì cơ?”
-
“Hãy nói cho em nghe” - Tôi giữ chặt lấy anh.
Nhưng anh chỉ nói những lời lạnh lùng: “Anh không muốn nói những lời đó một cách quá dễ dàng, nếu em khát khao muốn nghe, hãy tìm người khác”.
Rồi anh đi. Đôi chân tôi tê cóng. Tôi quỵ xuống đường. Anh không muốn nói yêu tôi dễ dàng. Có lẽ anh không phải là người phù hợp với tôi…
Một tháng sau…
Tôi đã lấy lại được tinh thần và đi học. Nhưng vết thương lòng tưởng sắp lắng xuống lại bị khơi lên. Tôi nhìn thấy anh trên phố, với cô gái khác. Trên khuôn mặt anh là nụ cười, cái mà anh chưa bao giờ cho tôi thấy, khi anh chạm vào con búp bê…
Tôi chạy thẳng về nhà và nhìn vào những con búp bê trong phòng. Những giọt nước mắt rơi xuống. Tại sao anh lại đưa chúng cho tôi?
Những con búp bê đó có lẽ là do những cô gái khác chọn. Cơn tức giận bùng lên, tôi ném chúng ra khắp nơi.
Chợt điện thoại reo. Đó là anh. Anh nói tôi đi tới bến xe buýt gần nhà. Tôi cố gắng bình tĩnh và bước tới điểm hẹn. Tôi không ngừng nhắc nhở bản thân mình hãy quên anh ta đi, rằng tất cả rồi sẽ chấm dứt. Và anh xuất hiện trong tầm mắt tôi, hai tay đang ôm một con búp bê lớn.
Juynk nói: “ Chenk , anh nghĩ em đã tức giận, em vẫn đến sao ?”.
Tôi không thể ngăn mình ghét anh, ghét cái thái độ như không có chuyện gì xảy ra và còn trêu đùa nữa. Rồi, anh lại đưa con búp bê ra như vẫn làm.
“ Em không cần nó” - Tôi lạnh lùng.
- “Gì cơ? Tại sao?”.
Tôi giật lấy con búp bê từ tay anh và ném xuống đường. “Em không cần con búp bê này, em không cần nó nữa. Em không muốn gặp lại một người như anh!”.
Tất cả những lời từ sâu trong tôi cứ thế tuôn ra. Nhưng không như những lần khác, đôi mắt anh run run. “Anh xin lỗi” - Anh nói rất nhỏ. Rồi anh bước ra đường để nhặt con búp bê lên.
- “Anh thật ngốc! Sao anh lại nhặt nó? Ném đi!”. Nhưng anh lờ tôi và đi tới chỗ con búp bê. Rồi tiếng còi inh ỏi, một chiếc xe tải lớn đang lao về phía anh.
“Juynk Tránh ra! Tránh ra mau!” - Tôi hét lên. Nhưng anh không nghe thấy tôi, anh cúi xuống nhặt con búp bê. “Rầm!” - âm thanh thật khủng khiếp.
Đó là cách anh ấy chia xa tôi. Đó là cách anh ấy ra đi mà thậm chí không mở mắt để nói với tôi một lời. Tôi đã sống từng ngày, từng ngày với cảm giác tội lỗi và nỗi buồn thắt ruột vì mất anh.
2 tháng sau…
Khi đã tạm lấy lại cân bằng, tôi bắt đầu để ý đến những con búp bê - món quà duy nhất anh để lại cho tôi kể từ ngày hai đứa bắt đầu hò hẹn. Tôi nhớ những ngày bên anh và bắt đầu đếm “một…hai…ba…” lần lượt từng con búp bê.
“… Bốn trăm tám mươi tư, bốn trăm tám mươi lăm..... ” Ấy là con số kết thúc. Tôi lại bắt đầu khóc, với một con búp bê trong tay tôi. Tôi ôm nó thật chặt, rồi bất ngờ…
-
“Anh yêu em, anh yêu em!” - Tôi giật mình, đánh rơi con búp bê xuống.
-
“Anh yêu em?” - Tôi nhặt con búp bê lên và ấn tay vào bụng nó.
-
“Anh yêu em, anh yêu em!” - Không thể nào! Tôi ấn vào bụng tất cả các con búp bê. - “Anh yêu em!”
-
“Anh yêu em!”
-
“Anh yêu em!”
Những lời nói đó cứ phát ra không ngừng. Tại sao trước đây tôi không nhận ra? Rằng trái tim anh ấy luôn ở bên cạnh tôi, che chở tôi. Tại sao tôi đã không nhận ra anh yêu tôi nhiều như thế này!
Tôi nhặt con búp bê ở dưới gầm giường và ấn tay vào bụng nó, đó là con búp bê cuối cùng, con búp bê đã bị rơi xuống đường. Máu của anh thấm lên nó. Giọng nói lại phát ra, giọng nói mà tôi nhớ da diết:
“Jo, em biết hôm nay là ngày gì không? Mình đã yêu nhau 486 ngày. Em biết 486 là gì không? Anh không thể nói anh yêu em, bởi… bởi vì anh quá nhút nhát. Nếu em tha thứ và nhận lấy con búp bê này, anh sẽ nói rằng anh yêu em, mỗi ngày, cho tới khi anh chết. Jo, anh yêu em…”
Những giọt nước mắt lại trào ra. Tại sao? Tôi hỏi trời, tại sao chỉ đến lúc này tôi mới nhận ra điều đó? Anh đã không thể ở bên tôi, nhưng anh đã yêu tôi cho tới phút cuối cùng....
Có những thứ trên đời này nếu khống biết gìn giữ và quý trọng... thì khi mất đi mới thấy hối tiếc... và cứ tìm kím
nó mãi......Có những chuyện hiểu lầm để rồi xảy ra những việc đau buồn
Tôi không chắc là tôi hiểu rõ về con số 468 nhưng theo tôi được biết thì 4.6.8 theo số La Mã thì là I.L.Y
(không rõ nguồn)
-
-
điên.........cÓa nhỮg lÚk ...
thẤy mỳNk hOk fÃj lỜ mỳNk ...
mÚn khÓk mUk hOk đC khÓk ...
hOk mÚn cỪ mUk zỮn fÃj cỪ ...
mÚn fẢn khÁg mUk hOk thỄ ...lẶg lẼ ...
Uh ...!
cỨ lẶg lẼ nhƯ thýA ...
lẶg lẼ đEm đẾn chO ngỪ khÁk nỤ cỪ ...
lẶg lẼ ...
trỞ thÀnh 1 chỖ zỰa đÁg tjN cẬy mỖj kHj 1 Aj đÓa thẤy bÙn ...lẶg lẼ tẠo rA hZy vỌg kHj 1 Aj đÓa mỨk jH njỀm tjN ...
lẶg lẼ jÚp đỠ ngỪ khÁk mỖi kHj khÓ khĂn ...lẶg lẺ lỜm nhỮg đjỀu nhƯ thýA mUk hOk cỪn đỖj lẠj 1 đjỀu gỲ chOa bẢn thƯn mỳNk ...
đỄ rỒj ...
lẶg lẼ bÙn 1 mỳNk hOk 1 Aj bjK ...
lẶg lẼ trỠ thÀnk 1 ngỪ cÓa lỖj ...lẶg lẺ jẢi wuyẾt mỌj khÓ khĂn Of mỳNk ...
lẶg lẼ ngÙi khÓk mUk hOk dÁm đỂ Aj bjK ...tẠj sAo lẠj fÃj lẶg lẼ nhƯ thýA ...?
cHj? zỲ ...
bẢn thƯn lUn lẶg lẼ sUy ngHĩ rẰg nẾu mỳNk nÓy rA , mỳNk sẼ trỞ nÊn yẾu đÚi ...
zÀ kHj đÓa mỌj ngỪ sẼ hOk tjN tƯởg mỳNk lỜ 1 chỖ zỰa vỮg chẮk đỄ ngỪ khÁk nhỜ zà , tUm sỰ ...
lẶg lẼ nhƯ thẾ cÚj cÙg mỳNk lẠj bjẾn thÀnk 1 ngỪ zÔ cÙg cÔ đƠnchỢt nhỰn rA ... mỳNk cHỉ cÓa mỘt mỳNk ... cHỉ mỘt mỳNk mUk thÔy ...
cÓa lẼ ... đà đẾn lÚk bỎ lẠj tỨt cà sAu lƯg ...
đỄ wÊn jH nhỮg zỲ trOg wÁ khỨ ...
zỲ mỳNk ...
wÁ mjK mỎi rÙj ... -
sad........Viết cái entry này , chã có xí j` trong đầu cả.
À mà có chứ .
Rất nhiều là khác .
Nhưng chã tiện nói ra .
Mà cứ im thin thế này mãi thì có nước điên mất.Bắt đầu lại sao ?
Mình phải bắt đầu như thế nào bây giờ ?Khi mọi thứ xung quanh dần dần biến mất .
Đến vội vàng và ra đi cũng như thế .Mọi thứ giờ sao chóng vánh quá ! giả tạo quá .
Cãm giác như muốn bứt ra .
Muốn thoát khỏi .But !!! KHÔNG THỂ .
Tất cả do mình mà ra hết .
Mọi thứ đều do chính mình tạo ra .
Có trách thì làm sao đây ?Cô đơn quá Ừ ! cũng fải thôi .
Có bao giờ mìh sống thật với bản thân .Có bao giờ chịu mỡ lòng ra .
Suốt ngày chỉ sống với cái vỏ lạnh lùng .
bị người ta xa lánh mình là phải .Chẳng ai có thễ hỉu mình cần gì ? muốn gì ? và đang như thế nào ...
ngay mình còn hok bjk mà .LẠNH LÙNG ĐỄ KHÔNG BỊ TỖN THƯƠNG .
Mày sai rồi ngốc à !!!
Trái tym mày nó đang đau lắm đấy .
Nó đau lắm . Nó ... Đau ... Xót ... Rát ...Cãm giác như xuống tận cùng rồi .
[Ghét thế này . Nhưng sao nó cứ ám ảnh mãi]ALONE . chẳng lẽ mày đồng hành cùng tao mãi sao ? [ tao ghét mày]
Có đó . Mất đó. Lời nói gió bay mà ...
Mà mày là gió .Bay mãi và không có điễm dừng.Lâu lắm rồi mới có người mang lại cho mình niềm vui mang lại cho mìh cái gọi là thoải mái thực sự .
Lâu lắm rồi mới có thễ nhớ thêm một người . Mới có thễ chờ ...
But sao mong manh quá .Hạnh phúc ơi ? mày ỡ đâu ?
Mày đến cho tao một đống cảm xúc ! rồi mày biến .Mày cút về nơi thật xa . Hạnh phúc ơi ? mày là thế sao .
Thất vọng quá .
Vì một lời nói mà mọi chuyện nó thành ra thế này .Sống thực với bản thân .
Muốn lắm chứ ! nhưng sợ cái cô đơn mơ hồSợ lắm . Sợ đốt cháy mình . Sợ !
Sợ những nổi sợ mơ hồ mà mình cũng chẳng dám hình dung .
Sợ khi đặt nìm tyn quá nhiều vào một thứ gì đó .
Cho đế khi nó mất đi .
Thì mình biết làm sao [ko muốn như thế thêm bất kì lần nào
Sợ một ai đó quan tâm đến mình .
Sợ lắm ! nếu như mình chả đáp lại dc cho bất kì ai .
Mà làm gì được nữa khi mất nìm tin vào mọi thứ .
Khi người dạy mình cách sống thật . Lại lừa dối mình .
Nói ai . Cũng chả ai quan tâm làm gì .Mà cũng chẳng cần ai đễ ý .
Thích một mình . Dù đau . Dù xót xa . dù cay đắng . cũng kệ .
Miễn là không tỗn thương hết lần này đến lần khác là được KỆ AI QUAN TÂM .
Từ nay không dám mỡ lòng ra cho bất kì ai rồi .
TẤT CẢ CHĨ LÀ GIẢ TẠO .
cuộc sống của mày là một vùng bao la của sự gian dối .
Này ! thực sự làm tỗn thương thật đấy ! Thất vọng về U lắm .
Cơ hội ư ? hok cần U cho .
Chính kui tự tạo cho mìh cơ hội .
Dù tốt . Dù không .
Thì! cũng chả bao giờ kui cần đế U .Thêm bất kì lần nào .
Thế nhé . Biến khỏi mắt nhau là tốt nhất .
[Người mà kui tin tưỡng nhất . Lại thế đấy !]
Hạnh phúc ơi ! bao giờ quay lại ?
Một ? Hai ? ba ? hay bốn năm ? hay mãi mãi biến mất.
Tùy mày nhé .ta chẳng cần . Một mình ta cũng đủ .
Có lẽ hạnh phúc của kui là thế này đây .
Chỉ thật sự bình yên khi thế này .
Bình yên thay thế thôi .
Con tình ju thật sự giờ ỡ nới xa lắm .
Bao giờ tìm thấy .
Thôi thì tự đặt cho mình một cái tên nhé : LONELY .
Hạnh phúc ơi .Ta chờ mi !!!
mau mau về nhé.!!!!
-
BaBy kem show pic part 2uj' chay' tp a^u
...:((:((:(( aj waocm jup iem vs -
BaBy kem show pic part 2








hj hj.... xong gòy ạk......mọi ng` tks giùm kem naz..... -
Sp3''Spa^u~ là mình đêy xin làm quen ạ ^^ưk chơy mừk pon chen lên tận Đà Lạt nun náz...Xj` Pa^U~