Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-0772

caythonggia

@caythonggia
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
55
Chủ Đề
29
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Thắng cảnh chùa linh quang.
    caythonggia

    http://www.youtube.com/watch?v=aTiVPcRidRM

    Khu Tham quan - Vui chơi

  • Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3
    caythonggia

    Chúc mừng sinh nhật Bì !!!
    Chúc Bì một tuổi mới thật nhiều ý nghĩa. Mỗi ngày là một ngày vui :)

    Thành viên diễn đàn chúc mừng sn dlh

  • Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3
    caythonggia

    Chúc Mừng Sinh Nhật bé Út

    Happy Birthday !!!! Chúc Út tuổi mới tràn đầy niềm vui, hạnh phúc và nhiều may mắn.

    Thành viên diễn đàn chúc mừng sn dlh

  • Đà Lạt quyến rũ trên báo Nga
    caythonggia

    Đà Lạt, thành phố nằm ở vùng cao nguyên thuộc miền trung Việt Nam, được tờ Ria Novosti của Nga ví như vùng núi An-pơ của nước Pháp.


    Đà Lạt được mệnh danh là “thành phố của mùa Xuân” bởi thời tiết ôn hòa.


    Thành phố có những đồi thông trải dài ngút ngát.


    Các nữ sinh mặc áo dài trắng thả bộ trên đường phố Đà Lạt.


    Thác nước Pongour hùng vĩ nằm cách Đà Lạt 50km về phía nam.
    Thác đổ từ độ cao gần 40 mét, trải rộng hơn 100 mét,
    qua hệ thống đá bậc thang 7 tầng xuống một hồ lớn.


    Thác Đatanla, nằm cách thành phố Đà Lạt 5km, không ấn tượng như
    Pongour nhưng cũng là một địa điểm du lịch nổi tiếng.


    "Ngôi nhà điên" (Crazy House), một công trình kiến trúc đặc biệt tại thành phố Đà Lạt,
    từng được bình chọn là 1 trong 10 ngôi nhà kỳ dị nhất thế giới.


    Ngôi nhà giống như một bảo tàng dành cho các du khách.


    Phong cảnh Đà Lạt nhìn từ "Ngôi nhà điên".


    Tượng Phật Thích ca cao 24m tại chùa Vạn Hạnh nhìn xuống Đà Lạt.


    Bên trong chùa Vạn Hạnh.


    Khu trưng bày nghệ thuật tranh thêu tay trên lụa mang tên "XQ Sử quán"
    được thành lập từ những năm 1990.


    Một nghệ nhân đang thêu tranh trên lụa.


    Các bức tranh thêu trên lụa sống động như thật. Nếu nhìn thoáng qua,
    người xem thường nghĩ chúng là các bức tranh vẽ.


    Thiền viện Trúc Lâm Đà Lạt nằm trong khuôn viên rộng 24 héc-ta.


    Thiền viện Trúc Lâm hiện nay được nối với trung tâm thành phố Đà Lạt
    bằng hệ thống cáp treo.


    Những ngôi nhà của người dân tộc Chăm gần Đà Lạt.

    **An Bình**
    

    Nguồn: dantri.com.vn

    Tin Nhanh 24h

  • Đà Lạt Hoa tất niên tại Sài Gòn - Ít nhưng chất :D
    caythonggia

    Póc tem, trông chờ clip độc :))

    Họp mặt diễn đàn (Party - Event)

  • Vẩn vơ
    caythonggia

    ừh thì ráng nuôi dưỡng cảm xúc đi nhé rùi khi nào dziết thơ đem bán nhớ nói mình biết nhé, biết đâu lúc ấy mình bán bánh mì nên cần giấy gói :))

    Tạp bút

  • Những cơn mưa trên phố núi Đà Lạt
    caythonggia

    Chưa có dịp đi nhiều, nhưng thật lạ là mỗi lần được đi du lịch tới những vùng đất mới, tôi lại được chứng kiến cảnh mưa rơi của nơi ấy, đừng nói mưa nơi nào cũng giống nhau.

    Xa thành phố cao nguyên bé nhỏ mang tên Đà Lạt, tôi cố tìm cho mình một lý do trong hàng vạn lý do để níu bước chân lại, bởi nơi đây có quá nhiều điều để vấn vương, lưu luyến. Nhưng có lẽ, tôi nhớ nhất là những cơn mưa Đà Lạt. Không đến đột ngột rồi trôi tuột đi trong cái ướt át dầm dề, cuồn cuộn sình lầy như Sài Gòn, mưa Đà Lạt cứ lặng lẽ, nhỏ bé hóa thành những đóa hoa thủy tinh nhỏ xíu, vương trên tóc, trên tà áo cô thiếu nữ hai má hồng đào, như muốn gửi chút tâm tình của Đà lạt cho mỗi du khách thập phương. Đó là mưa phùn.


    Một Đà Lạt buồn khi những cơn mưa tới

    Để ý cứ đến khoảng tháng sáu trở đi, người ta rỉ tai nhau:” Muốn tìm cảm giác lãng mạn không? Lên Đà Lạt nhé, mùa này đang mưa”. Thiệt lạ phải không? Vâng, Đà lạt là nơi thỏa mãn những nhu cầu lãng tử dù dị thường nhất của mỗi người. Bởi dẫu nắng hay mưa, Đà lạt vẫn đẹp, vẫn nên thơ hơn tranh vẽ.

    Mưa phùn thường xuất hiện vào buổi chiều trở đi, vừa lúc ấy hoàng hôn phủ xuống màu huyết dụ buồn bã. Mưa giăng. Trắng xóa những tàn cây ngọn cỏ. Những giọt mưa nhỏ như hạt pha lê vụn cứ âm thầm rơi nghiêng theo hơi thở của gió, lất phất vào mặt. Tôi co lại, không bởi cái lạnh, mà dường như muốn ôm trọn vào lòng mình thứ gì đó quá đỗi mong manh. Người ta ví mưa trắng đất trời, với tôi thì mưa Đà Lạt không có màu trắng, nó có màu của cuộc sống. Cơn mưa phùn buổi sáng trong trẻo, mát lành hơn trong hơi sương, một chút lành lạnh áp vào da thịt tạo nên sự thích thú kì lạ.Trong cái mờ ảo của thành phố Đà Lạt vào buổi sáng sớm, làn sương trắng như bông trôi bồng bềnh trên mái nhà, cuộn lại như chiếc vương miện dành cho nàng công chúa e thẹn, khép nép. Mây hay sương đó, mà gần gũi như những đôi tay đan vào nhau quyến luyến. Tôi mở toang cửa sổ, mặc cho cái lạnh buổi sớm mang hương thông ngan ngát ùa vào khắp phòng, mặc cho những tấm chăn kéo lên vội vàng, tôi đưa tay hứng vội những giọt long lanh của đất trời chớm nở. Lấp xấp những mái nhà thấp, cao, chìm cả vào trong mây và những hạt mưa bụi thoảng nhẹ trong hơi gió, nhìn xa xa như những mũ nấm màu rơm đang nấp vội đùa nghịch với mây. Đà Lạt buổi sớm đẹp tựa như cô bé vừa giã từ thời thơ ấu, cởi bỏ chiếc vòng hoa đội đầu, em chạm vào tất cả, bừng dậy một sức sống khỏe khoắn, gọi về những ước mơ đẹp đẽ. Em mang nhựa sống dạt dào cho từng ngọn cây, từng bông hoa không tên, em mang cho tâm hồn con người cái náo nức lạ lùng. Có cái gì đó rất mong manh và tinh nghịch của buổi sớm mưa Đà Lạt. Dù sao Em cũng vẫn chỉ là một cô gái nhỏ, chưa hề vương bụi trần.


    Những cơn mưa tẩy đi bụi trần

    Tôi ngóng mặt trời lên cao bằng những bước chân rảo quanh chợ Đà Lạt. Dù ở buổi nào trong ngày cũng mang vẻ tĩnh tại rất duyên, rất đằm. Đà Lạt hầu như ít mưa vào buổi trưa. Cách đây mười năm, người ta còn phải run mình vì cái lạnh buổi trưa của Đà lạt, vì buổi trưa nơi cao nguyên này không hề có nắng. Không khí vẫn mang hơi ẩm dịu dàng, dễ chịu, trời cứ âm âm, không chút nào gay gắt khiến những thiếu nữ Đà lạt luôn tự hào khoe đôi má hồng đào và làn da trắng như sữa là vậy. Còn giờ đây, vào buổi trưa Đà lạt không còn lạnh, đủ để người ta diện một chiếc áo tay ngắn mà phông phênh xuống phố hay đi tham quan. Nhưng dẫu sao, nắng Đà lạt vẫn ngọt, cứ chậm rãi nhỏ từng giọt mật ong vàng óng, một lát thôi là cả thành phố phủ đầy mật nắng, cây cối, nhà cửa, mặt người cùng ánh lên như thủy tinh dưới nắng. Vì có cây cối bao phủ, nên dẫu nắng cỡ nào, tôi vẫn không cảm thấy nóng nực và bực bội. Nắng ư? Hãy cứ dạo bước, rồi khi mệt, kiếm một gốc thông nào đó trú chân. Ngồi dưới những tán thông xanh ươm, reo rì rào trong gió, bạn sẽ thấy tinh thần dịu mát và sảng khoái lạ lùng. Còn gì thích thú hơn là bắc võng giữa hai gốc thông nghỉ ngơi trong một buổi trưa yên ả, nghe tiếng thông hát khúc trầm ca? Vốn không đợi mưa vào buổi trưa, tôi dựa vào gốc cây, ngước lên nhìn mặt trời lấp lánh sau vòm lá. Cái chói chang thường ngày của vị thần sức mạnh ấy đâu, mà giờ đây tôi thấy như một hạt kim cương khổng lộ đang vắt chênh vênh trên những ngon cây vun vút cao kia? Thế đó, buổi trưa Đà Lạt-cô bé của chúng ta ngày nào bước chân vào tuổi mới lớn, một chút dỗi hờn, ương bướng, nhưng nét đáng yêu và bình yên nào dễ dàng chối bỏ.

    Đường đèo Đà lạt lặng tắt nắng, bàn tay hoàng hôn đan vào những đám mây, bờ môi màu huyết dụ chạm khẽ tầng trời, mải lang thang ở đồi Mộng Mơ,chiều xuống lúc nào tôi không hay. Thảng thốt như em bé lạc mẹ giữa chốn rừng núi mênh mông, đồi Mộng Mơ tuy chẳng còn hoang sơ lắm, thế mà cơn mưa chiều bất chợt đổ xuống không báo trước, không còn là mưa phùn mỏng như tơ, đây là cơn mưa của núi, của rừng, cơn mưa của khao khát và tự do, tôi bỗng thấy mình cô đơn lạc lõng đến vô cùng… Mưa chiều Đà Lạt. Khoảng đồi thông chìm vào một màu tím u buồn, sầu thảm. Không phải mưa nơi xứ Huế, vậy mà sao tôi vẫn thấy cả một khoảng trời màu tím ngắt, tím tê tái tâm hồn, những giọt nước mắt cũng hòa vào màu tím, những tâm hồn yêu thương và lạc lõng được tấm áo nhung lụa ướt át choàng lấy, ôm vào mình bao nỗi đơn côi. Bạt ngàn những cánh tay thông xanh trĩu xuống như đôi mắt người thiếu phụ mênh mang buồn. Lá đổ muôn chiều, trong tiếng mưa rào rạt nghe vọng về một dư âm xa vắng, phảng phất khoái cảm của tâm hồn đang ướt mềm trong mưa.

    “Đà Lạt ơi!

    Mai sẽ xa những ô đất bậc thang

    Tiếng vó ngựa lẻ loi con đường dốc

    Hoàng hôn buồn

    Ai dạo bước sau mưa...

    (Đà Lạt ơi! Mai thành nỗi nhớ)

    Sẽ có một lúc nào đó giữa muôn trùng đồi núi, ta thấy mình nhỏ bé và đáng thương như lúc này. Ai đang vui sẽ trở nên buồn, ai đã buồn xin hãy để nỗi buồn cứ theo mưa mà thấm vào khoảng hồn trống vắng, để cảm xúc theo cung bậc cứ nhẹ nhàng lên ngôi. Để ta thấy cuộc đời này, mọi thứ rồi cũng sẽ dần phôi pha. Nhưng “…làm sao em biết bia đá không đau…” (Diễm xưa). Muốn chạm được vào tâm hồn của cả đá sỏi vô tư, đừng ngồi ngóng mưa qua trong một quán cà phê nào đó nơi Đà lạt, hãy đi đi, sải bước chân tự do lãng tử, tìm đến chốn núi đồi mông mênh. Và hãy đứng đó, trên những triền dốc vắng, hãy lặng người đi nghe tiếng mưa hát, nghe tiếng khóc âm i của gió và thông, để đi trọn cùng nỗi buồn. Để cúi xuống bên những hàng cát sỏi, nhặt lên và hôn vào ấy, gửi lại Đà Lạt một nửa hồn thương đau…

    “Thành phố buồn lắm tơ vương

    Cơn gió chiều lạnh buốt tâm hồn

    Và con đường ngày xưa lá đổ

    Giờ không em sỏi đá u buồn..."

    (Thành phố buồn)

    Chiều mưa Đà Lạt. Cô thiếu nữ ngày nào giờ lỡ làng mối tình đầu, đôi mắt cô cứ âm thầm nhòe nước, mái tóc màu huyết dụ của cô lất phất bay trong chiều gió lạnh, mây quyện trong vạt váy tím đưa cô lặng lẽ về cuối trời…"Chiều nay còn mưa sao em không lại? Nhỡ mai trong cơn đau vùi..."

    "Mưa vẫn hay mưa cho đời biến động..." .Người ta yêu Đà lạt vì những cơn mưa, nhưng cũng sợ Đà lạt vì Đà Lạt hay mưa. Ta sợ cái buồn của thành phố hoa mỗi khi mưa xuống, đã buồn nay càng thêm da diết, tê tái. Cái buồn rưng rức lê thê, dù Đà Lạt không hay mưa dầm. Nhưng cũng thật lạ, tôi thấy Đà Lạt càng buồn thì càng đẹp. Cảnh vắng người thưa, phố đêm chìm vào cơn mưa trong buốt giá… Đứng trên triền dốc vắng, như đứng bên lề cuộc đời tấp nập, tôi tưởng tượng đến một ngày Đà Lạt không còn nét hoang sơ trữ tình níu chân lữ khách, mềm lòng hồn ai, tôi không biết mình có đủ can đảm trở lại Đà Lạt chăng?


    Một quán Cà phê mang tên "Mưa" (Rainy)

    Nến, hoa hồng, ly sữa tươi nóng, tiếng hát, và sự lặng im. Dương Tùng quán đáp ứng cho mọi khoái cảm lãng mạn của con người khi đặt chân đến thành phố sương mù. Tối nay, giọng hát mênh mang của người ca sĩ phòng trà chốn sương rơi quyện vào tiếng guitar ấm áp, mọi cảm xúc lên ngôi. Ngoài trời mưa rất nhiều. Quán nằm khuất trong ngõ vắng, khiến cái lạnh Đà Lạt dễ dàng len vào qua khung cửa. Tôi quay mặt ra ngoài trời. Nước mắt tôi, sao lại rơi khẽ khàng mà vô vọng như thế?

    Đêm Đà Lạt - cô gái trẻ ngày nào ôm mối tình thầm bước qua tuổi hoàng hôn. Ai vẽ mà tài hoa thế, bầu trời Đà lạt dát đầy bụi cam tím, mây vằn vệt như những giọt mưa ngắn dài chảy theo khung cửa sổ đêm nay.

    "Đà Lạt ơi!

    Mai thành nỗi nhớ

    Mai em về mang Đà Lạt về theo..."

    (Đà Lạt ơi!Mai thành nỗi nhớ)

    Nguồn: dalathotel.vn

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • cuối năm
    caythonggia

    khi đọc những dòng trải lòng và chia sẻ của Bé út anh không khỏi xúc động và anh rất mừng vì Bé út nay đã trưởng thành thêm rất nhiều rồi. Anh mong mọi điều tốt đẹp sẽ luôn đến với Bé út và gia đình nhé.
    Thân
    Đại Ca: caythonggia

    Nhật Ký Tuổi Hoa

  • Đà Lạt từ trong nhìn ra
    caythonggia

    Đà Lạt đáng yêu nhất khi nhìn ra từ bên trong quán cà phê. Cái đẹp ấy được nhân lên lộng lẫy qua những phản chiếu và khúc xạ từ những cửa sổ kính của quán trong nhà hay những tấm kính chắn gió của những quán lộ thiên. Những lộn xộn, bừa bãi trong kiến trúc hay quy hoạch chung biến mất. Chỉ còn những mảng màu dội vọng long lanh trong nắng hay khuếch tán đằm thắm qua màn sương sớm.

    Cùng với sương mù, bóng tối là thứ phấn son mà trời đất ban phát cho thành phố. May mắn thay Đà Lạt vẫn có cả hai. Đà Lạt đẹp nhất về đêm nhờ những mỹ phẩm tự nhiên ấy. Khi những vết sẹo trên dung nhan được màn đêm nhân từ che giấu, Đà Lạt đẹp đến mê hoặc. Và mặt hồ Xuân Hương biến thành một tấm gương khổng lồ cộng hưởng mọi sắc màu của ánh đèn đô thị.

    Tôi thích ngồi trong những quán cà phê nhìn ngắm Đà Lạt bên ngoài, mưa hay nắng, ngày hay đêm, sương mờ hay quang đãng. Từ trong nhìn ra, Đà Lạt vẫn yêu kiều. Cái yêu kiều đó là món chiêu đãi tôi dành cho những người bạn phương xa thất vọng vì trót yêu Đà Lạt. Và chiêu đãi cả những người bạn Đà Lạt đang chán chường chốn này. Tổng thể còn lâu mới hoàn hảo nhưng chi tiết quyến rũ vẫn còn nhiều. Nếu không tìm thấy những chi tiết đó, chính tôi cũng sẽ bỏ đi.


    Đà Lạt thật và ảo phản chiếu ngược xuôi qua nhiều tấm kính trong
    và ngoài ở quán cà phê Hà Linh.


    Chỉ ở những không gian cà phê như Hoa Violet Ngày thứ Tư ở khu việt thự CADASA, cái hồn Đà Lạt mới hiển hiện.


    Từ quán cà phê Nhật Nguyên nhìn ra
    bóng đêm và mưa bên ngoài trang điểm cho Đà Lạt đẹp hơn thật.


    Sương sớm đọng trên tấm kính chắn gió quán Mei
    trả lại cho hồ Xuân Hương nét lãng mạn cổ điển.


    Sân vườn nhỏ bé của quán cà phê Tường Vi cũng thêm quyến rũ qua ô cửa sổ kính màu.


    Hồ Xuân Hương huyền hoặc trong màn đêm.
    Chỉ ở những quán cà phê trên cao nhìn xuống mới chiêm ngưỡng được.

    Bài và ảnh: Hoàng Thảo
    Nguồn : baolamdong.vn

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Quyến rũ Đà Lạt
    caythonggia

    Thêm một lần nữa, tôi đến Đà Lạt. Và cái thành phố mộng mơ ấy lại thêm một lần nữa khiến tôi phải nghĩ ngợi. Vẫn những con đường dốc, vẫn những hàng thông, những bước chân nối tiếp bên bờ hồ ngào ngạt hương hoa - những hình ảnh mà văn thơ nhạc họa bao nhiêu năm rồi đau đáu một nỗi niềm thương mến. Quen quá, mà vẫn thấy nhung nhớ lạ thường mỗi lúc chia xa.

    Trường CĐSP Đà Lạt ngày nay vốn có tên là Grand Lycée / Lycée Yersin được xây dựng trong 8 năm (1927-1935), di tích kiến trúc văn hóa cấp quốc gia (2001. Tại đây, 8h sáng ngày 19/4/1946, Hội nghị Đà Lạt trù bị cho Hội nghị Fontainebleau bàn về vận mệnh của đất nước Việt Nam đã chính thức được khai mạc.


    Trường CĐSP Đà Lạt.

    Ga xe lửa Đà Lạt, dài 66,5m, rộng 11,4m và cao 11m, mang hình trái núi nổi tiếng Langbiang, được xây dựng từ 1932 đến 1936, di tích kiến trúc văn hóa cấp quốc gia. Từng được xem là ga xe lửa đẹp nhất Đông Dương, cao nhất Việt Nam – 1.500m so với mực nước biển.


    Ga xe lửa Đà Lạt.

    Sự hiện đại hóa của đô thị không thể không có, khi du khách vẫn phải thường xuyên ngước nhìn những tòa nhà tầng mới xây xong, những công trình đang hối hả thi công. Như bao nơi khác trong thời buổi hội nhập, Đà Lạt cũng đang phình ra bởi sự nhập cư theo nhiều cách của người dân, sự phát triển của nhiều thành phần kinh tế. Sự phân hóa giàu nghèo cũng là dĩ nhiên.


    Chợ Đà Lạt, xây dựng sau 1975.


    Đà Lạt còn rất nhiều nhà cổ do người dân sở hữu.

    Thế nhưng rồi khi rời xa Đà Lạt, cái làm tôi nhớ nhiều nhất lại chính là những công trình kiến trúc cổ và… mới của nơi này. Tôi đã đến những nơi làm nên tên tuổi của thành phố hôm qua và hôm nay. Đó là những công trình có từ thời Pháp như các trường học, tu viện, nhà thờ và đó còn là những ngôi chùa, khách sạn, nhà hàng vừa mới xây xong. Có phải vì yêu nơi ấy quá chăng mà tôi thấy, đô thị này đã thực sự cố gắng bằng nhiều cách giữ lại cho mình những nét xưa hay nói khác đi, người Đà Lạt có thể chấp nhận cái mới về nội dung nhưng hình thức cũ vẫn là một ưu tiên trong lựa chọn.


    Một góc sân trong đầy hoa và nắng của Nhà thờ Domaine de Marie, thuộc dòng nữ tu Bác Ái, được xây dựng năm 1938.


    Nhà hàng Cối xay gió.


    Nhà thờ mới xây dựng trên đỉnh đồi.

    Nhờ đó, khá nhiều những công trình kiến trúc mới có qui mô ở nơi này vẫn không bị các công trình cổ nhìn với đôi mắt xa lạ. Cái cũ và mới dường như đã tìm được một tiếng nói chung. Ở nhiều khu phố, không có những ngôi nhà màu mè với kính sáng choang, càng không thấy liên tiếp những cái nhà hộp cứng nhắc, vô cảm. Tự nhiên đã được coi là một điểm tựa để những người làm kiến trúc ở xứ này “dựa dẫm” và phát huy tài năng của mình, vì một Đà Lạt hiện đại nhưng không đối chọi với những giá trị văn hóa – về kiến trúc – đã làm nên một nét riêng cho thành phố đặc biệt trên cao nguyên này.

    Nguyễn Quang Tuệ

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Một phép màu lung linh và huyền ảo...
    caythonggia

    Liệu có một ai nói với bạn là bạn đang thật sự bước đi trên con đường mà bạn chọn...
    Câu chuyện mà bạn đang dệt nên... vô hình trong mắt bạn... dù bạn có nhắm mắt và mơ...
    Nhưng dẫu gì... đó cũng chính là một phép màu lung linh và huyền ảo...

    ... Tôi từng phải suy nghĩ... từng phải tự đắm mình vào những câu trả lời trong con tim... Nhưng như vậy có phải chung chung quá không khi chỉ nói về một câu chuyện mang tên là: Tình Yêu!
    Vậy đâu là câu chuyện "bản thân", câu chuyện "đời sống" đi kèm là "gia đình" và "bạn bè"...
    ... Tôi là một trong những cá thể luôn leo lỏng trong những dòng chảy của cuộc sống mà không nhận ra mình đang tạo nên một điều gì đó...
    "Phép màu" ước mơ của những con người đang đau, đau vì số phận, đau vì tình cảnh dẫn đến họ đã nhân cách hóa bản thân... hoặc chỉ đơn giản là vì mình không được điểm cao... và ước rằng mọi chuyện không như thế...
    ... Và bản thân bạn... lúc đó sẽ làm gì để biến "Phép màu" ấy thành sự "Lung linh" đáng có...
    .... Câu trả lời có rất nhiều... nhưng đều không hoàn toàn là xác đáng... ai mà không biết rằng bản thân phải cố gắng để đạt được niềm mơ ước ấy... ai mà không biết phải sửa đổi để trở biến hoàn cảnh trở nên không như trước... nhưng có ai hiểu được rằng khi đó... chính họ đang tự giết con người mà bạn đang giúp ấy trở nên yếu đuối, trở nên vô tình dựa vào những điều "không phải ai cũng làm được"...
    -----____ chính tôi đã không thể làm được____----
    Vậy đừng có mà vội vàng đưa ra những lời nói phủ phàng rằng: "Hãy cố gắng!"--- vậy bạn có tự hỏi bạn có đang cố gắng hay không? Liệu những lời nói đó có giúp họ vui hơn hay không? Bằng lời nói thì làm sao mà giúp bạn vượt qua được?!!
    Vậy phải làm sao để tin rằng phép màu vẫn luôn hiện diện?
    Hỏi như vậy... chẳng khác nào bạn đang tiếp tục dìm mình vào những suy nghĩ vẫn vơ mà quên đi phép màu chính là bản thân bạn sao?!!! Và đúng vậy... phép màu luôn hiện diện... nhưng nó chính là cái hiện tại... phép màu luôn có 2 bên đối lập... là sự xấu xa và điều tốt đẹp....
    ........... Vậy liệu bạn có biết bạn đang nằm trong phần phép màu nào của cuộc sống......
    ... Không ai chắc chắn tôi sẽ tốt suốt cuộc đời hay nói rằng tôi chưa bao giờ làm một điều gì tổn thương tới ai cả... tất cả là dối trá hết... Đừng tin và đừng nghe khi bạn nghe ai nói rằng... "Tôi hoàn toàn tốt"...

    ......Bản thân tôi..... không tin tôi có thể nào biến mình thành một phép màu cho một ai đó khác...
    ... Và đúng vậy.... phép màu chỉ mãi là một điều gì đó lung linh và huyền ảo...
    ... Nhưng không vì thế mà phép màu lại không thể cho bạn một cơ hội để làm lại từ đầu và biến đổi để có một cuộc sống tốt đẹp hơn dù bạn đang ở bên xấu hay tốt....
    ...... Và đó lại là một cái hay của phép màu... cho dù đến khúc cuối bạn mới nhận ra bạn đã làm được gì....
    ... Đừng bao giờ kết thúc một đời người khi bạn chưa thể làm điều gì để đánh thức giấc mơ trong bạn...
    ... Và không phải một kinh nghiệm gì để nói những lời này nhưng chính cái cảm giác khiến tôi phải cất lên những dòng này... "Phép màu" chính là cuộc sống đã ban tặng một ân huệ để sống, để tìm và để thực hiện. Yêu cũng là một phép màu, khóc và buồn cũng chính là một phép màu... Tất cả đều vô hình nhưng luôn hiện hữu... Hãy sống và sống thật tốt...

    .... Và không bao giờ là quá trễ để bắt đầu lại từ đầu...

    "Phép màu vừa lung linh mà cũng vừa huyền ảo"... đừng bao giờ đánh rơi hay từ bỏ một cơ hội nào đang diễn ra trước mắt. Hãy tin tưởng bản thân mình, dù rằng có thể ... mình không phải là một phép màu. Thì cũng đừng bao giờ mất đi niềm hy vọng ở bản thân. Vì sâu rồi cũng thành bướm. Một ngày nào đó... bạn sẽ thành một phép màu lung linh ấy... và nắm tay đến những ước mơ...."

    (Sưu tầm)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Đà Lạt trong tôi!
    caythonggia

    "Tôi yêu những con đường nhỏ, những ngôi biệt thự nằm khuất sau những đồi thông reo, yêu ánh nắng nhảy nhót bất chợt sau cơn mưa lạnh và những đóa hoa tươi màu mỗi sớm mai”.

    Tôi đã có mặt ở mảnh đất này - Đà Lạt - từ nhiều năm nay. Đã chứng kiến một Đà Lạt với những góc thay đổi từng ngày và những góc rêu phong cũ kĩ. Trên mảnh đất lúc mưa lúc nắng thất thường như cô gái đỏng đảnh này, mỗi ngày đến là một điều thú vị nho nhỏ.

    Mỗi sớm mai khi thức dậy, tôi đều thấy một Đà Lạt mới và lần nào đến với mảnh đất này, tôi cũng thấy đáng yêu như lần đầu tiên. Tôi yêu Đà Lạt. Tôi yêu những con đường nho nhỏ dẫn lối zíc zắc qua những ngôi biệt thự xinh xắn.

    Tôi yêu những hàng rào gỗ nở hoa rạng rỡ. Yêu những rừng thông xanh rì rào, những buổi chiều đạp xe thong thả và dừng nghỉ nơi bậc tam cấp của chợ Đà Lạt. Những ngày lạnh giá, tôi yêu những màn sương mờ ảo phủ kín Hồ Xuân Hương dịu dàng và cả những đêm lạnh rúc tay trong tấm áo ấm, lang thang la cà với những món ăn hấp dẫn.

    Lần nào đến Đà Lạt tôi cũng ở lại căn biệt thự cũ kỹ bên Hồ Xuân Hương, nhìn ra nhà thờ Con Gà, Đà Lạt đã trở thành chốn bình yên sau mỗi tất bật ồn ã cuộc sống.

    Hàng năm tôi đều dành thời gian đến Đà Lạt nghỉ ngơi. Khi chỉ vài ngày, có khi là cả tuần. Tôi lang thang trên những góc nhỏ yên bình ấy không chán và dành cho nó một tình yêu chân thành của một người bạn gặp lại người bạn thân lâu ngày. Đà Lạt trong tôi là chốn bình yên, dịu dàng, thơ mộng và yêu kiều.

    Những ngôi nhà xinh xắn trên đường tôi đi.

    Bình yên

    Đà Lạt có rất nhiều ngôi biệt thự bỏ hoang với những câu chuyện kì bí

    Hoa nở trên phố

    Những hàng rào hoa

    Khuất sau những đồi thông reo

    Những con phố tĩnh lặng

    Theo afamily.vn

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • ...Sống ở đời...
    caythonggia

    Sống ở đời không nên gian dối!

    Đừng vì tiền mà thay đổi lương tâm

    Đừng vì sang mà bất nghĩa, bất nhân

    Đừng vì khó mà xa dần tình bạn.

    Như sông suối có khi đầy khi cạn

    Như ánh trăng lúc tỏ lúc mờ.

    Sum họp rồi cũng có lúc bơ vơ

    Tươi tỉnh lắm cũng có khi nhăn nhó.

    ĐAO KIẾM ĐÂM NHAU THÀNH THƯƠNG TẬT!

    LỜI NÓI ĐÂM NHAU HẬN SUỐT ĐỜI...

    (st)

    Tạp bút

  • Biết im lặng....khác với lạnh lùng.....
    caythonggia

    Bạn có phải là người biết im lặng....Và bạn có hiểu thế nào là biết im lặng không....và biết im lặng để làm gì?....Những câu hỏi này dường như rất khó trả lời...Và câu trả lời của chúng chứng minh một điều...cuộc sống cần có sự im lặng....

    Biết im lặng....là biết để tâm hồn mình những phút yên tĩnh để suy nghĩ chín chắn hơn....
    Im lặng giúp con người giữ được những mối quan hệ tốt đẹp trong cuộc sống..........
    Im lặng.....giúp chúng ta cảm nhận được cuộc sông luôn luôn vận động một cách tinh tế nhất
    Im lặng để nghe để hiểu những người xung quanh bạn
    Im lặng để hiểu chính mình.....

    Hãy nghĩ mà xem....khi bạn và ai đó cãi nhau...nếu cả hai người cùng to tiếng thì sự căng thẳng sẽ tăng lên...có thể gây đến những xích mích không đáng có....nhưng nêu khi người đó to tiếng mà bạn biết im lặng..điều đó sẽ làm cơn tức giận của người kia giảm dần....và trong sâu thẳm khi bạn làm được điều đó bạn đã là người thắng cuộc....

    Có những lúc.......
    Trích:
    Một ai đó gọi đến cho bạn, không nghe thấy một lời nào. Mà từ đầu dây bên kia bạn chỉ nghe thấy tiếng khóc nấc của người bạn thân của bạn. Hãy im lặng, đừng vội hỏi vì sao như thế. Im lặng lúc này cần thiết hơn bất cứ lúc nào. Bạn của bạn chưa nói lý do lúc này không có nghĩa là không nói. Họ làm thế lúc này không phải vì họ muốn bạn biết ngay đã có chuyện gì xảy ra với họ. Mà họ làm thế chỉ đơn giản họ muốn bạn biết rằng họ đang khóc vì gặp phải một chuyện không vui.
    Im lặng lúc này cũng đã đủ để làm nên một sự chia sẻ rồi.


    Rồi khi cùng tâm sự với một người bạn...có những lúc bạn cần im lặng lắng nghe những gì bạn nói...đừng bao giờ cũng nói thật nhiều....điều đó phải chăng đã tạo cảm giác rằng bạn khôgn quan tâm đến chuyện của họ...Hãy biết im lặng để lắng nghe những lúc cần lắng nghe....

    Có một điều nữa mong bạn hãy nhớ....Im lặng không phải là sự ngừng nghỉ yêu thương.....Bạn đừng nghĩ người biết im lặng là người lạnh lùng......Thực tế không phải vậy....
    Ai nói biết im lặng không phải là hoà đồng....Những người biết im lặng là những người dễ thành công nhất...
    Tình bạn cần im lặng để sẽ chia thấu hiểu.......
    Tình yêu cần i lặng để biết được nữa kia....
    Cuộc sống cần im lặng cho những sự lựa chọn....
    Và bản thân bạn cần im lặng để suy nghĩ chín chắn hơn.....

    ....Có lẽ vì bản thân tôi ít khi giữ được im lặng...đã đưa ra những quyết định vội vàng.....Nên tôi thực sự ngưỡng mộ những người biết im lặng vào những lúc cần im lặng.....Họ thật tuyệt vời....

    Đừng nghĩ lúc người ta im lặng là lúc người ta coi thường bạn.....không phải vậy....họ im lặng vì họ biết bạn sẽ thấu hiểu....
    Họ im lặng để cho bạn những khoảng lặng trong cuộc sống
    Họ im lặng để an ủi bạn.....
    Vì sao....vì im lặng đôi lúc không có nghĩa là không nói gì.....im lặng cũng có ngôn ngữ của nó....ngôn ngữ của im lặng..chính là nhịp đập của cuộc sống....Im lặng để nghe những gì diễn ra xung quanh mình......

    Và điều cuối cùng tôi muốn nới với bạn...đó là.....BIẾT IM LẶNG....khác với IM LẶNG.....Nếu bạn lúc nào cũng giữ im lặng....thì bạn đã sai lầm...im lặng phải đặt đúng nơi....đúng lúc.....
    CHÚC BẠN MAY MẮN.....

    Tác Giả: hoahongxanh762

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Tình thương không lời
    caythonggia

    Cha tôi dường như không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia
    đình tôi sống vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi. Hàng ngày cha
    cứ sáng sớm đi làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về
    những tội mà chúng tôi phạm phải trong ngày thì cha lại không ngớt lời rầy
    la chúng tôi.
    Có lần tôi ăn trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và
    nhất định bắt tôi đem trả. Không những thế cha còn bắt tôi đến quét dọn cửa
    tiệm để chuộc lại lỗi lầm. Lần ấy duy chỉ có mẹ hiểu bởi dù sao tôi cũng chỉ
    là đứa trẻ mà thôi.

    Tôi chơi bóng sơ ý bị gãy chân. Trên đường đến bệnh viện, người ôm tôi vào
    lòng là mẹ. Cha dừng xe hơi của ông trước cửa phòng cấp cứu, nhưng
    người bảo vệ yêu cầu ông đậu xe nơi khác vì chỗ đó chỉ dành cho những xe
    cấp cứu đỗ mà thôi. Cha nghe xong liền nổi giận: "Thế ông tưởng xe của
    chúng tôi là xe gì? Xe du lịch chắc?" .

    Trong những buổi tiệc mừng sinh nhật của tôi, cha chẳng giống một người
    cha chung vui với tôi chút nào. Cha chỉ mải lo thổi bong bóng, bày bàn tiệc
    hoặc làm những việc phục vụ vặt vãnh. Vẫn là mẹ cắm nến lên bánh kem và
    đưa đến cho tôi thổi.

    Xem những album ảnh, bạn bè thường hỏi: "Cha bạn ở đâu vậy?". Chỉ có
    trời mới hiểu nổi, vì lúc nào cha cũng là người cầm máy chụp hình. Còn mẹ
    và tôi thì luôn cười tươi như hoa và ảnh chụp dĩ nhiên là vô số.

    Tôi còn nhớ có lần mẹ nhờ cha dạy cho tôi tập đi xe đạp. Tôi xin cha khoan
    hãy buông tay ra, nhưng cha nói đã đến lúc cha không nên vịn xe cho tôi
    nữa. Và thế là cha buông tay. Tôi té xuống đất, mẹ vội chạy lại đỡ tôi dậy,
    còn cha thì khoát tay ra hiệu mẹ tránh ra. Lúc đó tôi rất giận, và nhất định
    phải chứng tỏ cho cha thấy tôi cũng không cần sự giúp đỡ. Nghĩ vậy tôi lập
    tức gắng leo lại lên xe và chạy một mình cho cha xem. Lúc ấy cha chỉ đứng
    yên và nở một nụ cười.

    Tôi vào đại học, tất cả thư từ đều do mẹ viết cho tôi. Cha chỉ gửi tiền ăn học
    và duy nhất một bức thư ngắn trong vòng bốn năm trời, nội dung chỉ vẻn vẹn
    vài dòng về chuyện tôi rời khỏi nhà đi học xa nên chẳng còn ai đá bóng trên
    thảm cỏ trước nhà nữa khiến thảm cỏ của cha ngày một tươi tốt.

    Mỗi lần tôi gọi điện về nhà, cha dường như đều rất muốn trò chuyện với tôi
    nhưng cuối cùng ông lại nói: "Cha gọi mẹ lại nghe điện nhé!" .

    Thế rồi tôi cũng kết hôn, lại vẫn là mẹ khóc. Cha chỉ sụt sịt mũi vài cái rồi
    bước ngay ra khỏi phòng.

    Từ bé đến lớn, cha chỉ thường nói với tôi những điều như: Con đi đâu đấy? ,
    Mấy giờ về? , Xe còn đủ xăng không? , Không, không được đi...

    Cha hoàn toàn không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Trừ phi...Trừ
    phi... Phải chăng cha đã thể hiện rất nhiều nhưng tôi lại vô tình không cảm
    nhận được tình thương yêu bao la đó?

    sưu tầm.

    Truyện

  • Chúng tôi là những thằng ngu
    caythonggia

    Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ
    thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày.

    Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế gãy. Trong một góc phòng
    tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà. "Nghe này,
    thằng ngu kia!" đứa nằm dưới hét lên. "Tao cóc thèm để ý đến con em gái
    của mày đâu!"

    "Mày đừng có đụng vào nó, mày nghe tao chứ?" đứa ở trên hăm dọa.
    Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nhìn thẳng
    vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ gì là thuyết phục cho lắm. Cả hai
    tên gườm gườm nhìn nhau và nhìn tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó,
    giáo viên phòng bên cạnh ló đầu vào phòng, hét bọn học trò của tôi ngồi vào
    chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy mình thật bất lực.

    Tôi cố gắng dạy theo giáo trình đã soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt
    gườm gườm cảnh giác đề phòng. Khi hết giờ, tôi giữ cậu học trò đã gây ra
    vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark. "Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi
    em," cậu ta nói. "Tụi em là những thằng ngu." Và Mark rời khỏi phòng.
    Lặng người đi, tôi rơi mình xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở
    thành giáo viên hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi
    tự nhủ sẽ cố một năm rồi sau khi tôi lập gia đình vào mùa hè tới tôi sẽ làm
    điều gì đó có ích hơn.

    "Tụi nó quậy cô phải không?" Đó là người giáo viên đã vào lớp tôi lúc nãy.
    Tôi gật đầu.

    "Đừng có suy nghĩ nữa," anh ta nói. "Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo
    vào mùa hè, và hầu như chắc chắn tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi. Đừng có
    phí thời gian với bọn này."

    "Ý anh là sao?"

    "Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay
    đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đã
    quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đã phải la chúng
    vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều
    gì, cứ kêu tôi."

    Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được hình ảnh khuôn mặt của
    Mark khi cậu ta nói "Chúng em là những thằng ngu." Thằng ngu. Từ này cứ
    vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều gì đó thật mạnh mẽ.
    Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp
    tôi nữa. Tôi cần điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại
    lớp và nhìn vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ.
    "Đó là tên của tôi," tôi nói. "Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?"
    Bọn trẻ nói rằng tên của tôi "kỳ cục" và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên
    như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật kêu
    lên và chúng nhìn tôi vui vẻ.

    "Các em nói đúng, tên của tôi là Janice," tôi nói. "Tôi bị thiểu năng đọc,
    nghĩa là chứng đọc khó. Khi tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi
    chính xác. Tôi không thể đọc chữ và các con số thì bay mất tiêu khỏi đầu
    tôi. Tôi bị đặt biệt danh "Đứa ngu". Đúng vậy đó - Tôi đã từng là một "đứa
    ngu". Bây giờ tôi vẫn còn cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và
    sự xấu hổ của mình."

    "Vậy sao cô thành giáo viên được?" một đứa trẻ hỏi.

    "Vì tôi ghét những biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp
    học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh "thằng ngu", các
    bạn không cần ở đây. Hãy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở trong lớp
    này."

    "Tôi sẽ không dễ dàng với các em," tôi tiếp tục. "Chúng ta sẽ làm việc và làm
    cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ tốt nghiệp và tôi hy vọng một
    số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là chuyện tếu - đó là một lời
    hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ "ngu" một lần nào nữa. Các em có hiểu
    không?"

    Bọn trẻ dường như ngồi nghiêm chỉnh hơn.
    Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực hiện được một phần lời
    hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đã nghe cậu ta nói với
    một đứa khác "Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không đọc sách trẻ con ở
    đây." Cậu đang cầm cuốn sách "To Kill a Mockingbird".
    Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với
    tôi "Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu vì chúng em hay nói sai ngữ pháp."
    Đó là thời điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ
    pháp, bởi vì bọn trẻ muốn thế.

    Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật
    nhiều. Tất cả học trò đều biết tôi sẽ lập gia đình và dời đi xa. Tôi thấy rõ bọn
    trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui vì thấy chúng yêu mến tôi
    nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.

    Vào ngày cuối cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi
    khi tôi vừa bước vào cổng trường. "Xin cô vui lòng đi theo tôi," ông nói một
    cách nghiêm khắc. "Có chuyện trong phòng học của lớp cô." Ông thẳng
    bước đi về hướng lớp học. Điều gì đây? Tôi lo lắng.

    Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đã lấy sơn phun lên từng góc tường những bông hoa,
    từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm
    thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết bọn chúng đều rất nghèo đến
    mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.
    Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi.

    Sau đó tôi mới được biết bằng cách nào bọn chúng làm được như vậy.
    Mark làm thêm trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đã thấy rất nhiều phiếu
    đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đã kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hãnh
    để có thể chấp nhận bị coi là "nghèo", Mark đã hỏi người chủ tiệm xin
    những bông hoa dư còn lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên
    đang chuẩn bị đi xa. Người ta đã giữ lại cho cậu những giỏ hoa.
    Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ làm cho tôi. Hai năm sau, cả 14 học
    sinh đã tốt nghiệp, và 6 đứa đã đạt học bổng vào đại học.

    Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy tại một trường rất nổi tiếng không xa
    nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đã lập gia đình với người cậu yêu từ đại
    học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi. Và thật bất ngờ, ba năm trước
    đứa con trai của Mark đã lại học trong lớp tôi dạy.
    Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn
    bỏ nghề để làm điều gì đó tốt hơn!

    Janice Anderson Connolly

    Truyện

  • [Truyện ngắn] Nhớ đến em
    caythonggia

    Tách… tách!…ngoài sân, những giọt mưa bắt đầu rơi….

    .
    .
    .

    Tôi ngồi phịch xuống nền gạch lạnh lẽo,chợt thấy hơi nhói khi nhớ về 1 cái gì đó mơ hồ..Hình như là tôi nhớ về em. “Lại nữa rồi!” Tôi thầm nghĩ và đưa tay ôm đầu mệt mỏi. Ngả lưng xuống đất trong vô vọng, tôi thở dài…

    Vậy đấy ! Cứ mưa là tôi laị nhớ về người con gái ấy, người mà không bao giờ tôi muốn nhắc tên đến. Bởi vì cái cách em bước vào cuộc đời tôi quá nhẹ nhàng như cái cách em bước đi rồi mất hút, nhẹ đến nỗi, chẳng cho tôi được biết rằng : tôi đã thật sự mất em .

    Thằng bạn thân vẫn thường cười vào mặt tôi, bảo tôi là thằng ngốc si tình. Yêu đến mụ mị cả người, quên mất rằng người mình yêu không có trái tim. Nó nói em không có tim. Thằng điên ấy, chỉ được cái nói bừa, nhưng nó nói bừa đấy, lại có khi đúng. Bởi, nếu có tim, thì em đâu có tàn nhẫn như thế ! Bỏ lại tôi sống trong đau đớn và những kỉ niệm chẳng thể nào quên.

    Người con gái tôi yêu, nói như thế nào đây? Trong mắt tôi, em rất nhỏ bé, rất yếu đuối, đằng sau những nụ cười dịu dàng ấy, là những nỗi đau âm thầm được chon giấu. Đằng sau dáng người nhỏ bé ấy, là một sự nỗ lực và vươn lên không ngừng. Tôi cũng chẳng hiểu em luôn tìm kiếm điều gì, nhưng em cứ mãi với theo một thứ gì đó, rất xa, rất cao, mà thứ đó, ở tôi không thể đem đến cho em. Ánh mắt của em khi bên tôi nó trở nên xa xăm lắm, cứ như em ở ngay đây, mà tâm hồn thì hướng về một nơi xa xôi naò đó.Mãi mãi không thuộc về tôi. Tôi không hỏi,chưa bao giờ hỏi em đang cố gắng tìm kiếm thứ gì., chưa bao giờ hỏi vì sao khoảng cách mà em tạo ra với tôi lại lớn đến thế.Bởi, tôi là một thằng ít nói và yêu trong câm lặng…Tình yêu trong câm lặng, lúc nào cũng tràn đầy và thiệt thòi.

    Em vẫn thường đùa rằng : “ Rồi một ngày em sẽ biến mất “ Tôi cười nhẹ : “ Vậy thì anh sẽ đi tìm em cho đến khi anh biến mất theo em” Em nhìn tôi, rồi nhắm mắt lại và mỉm cười. Nụ cười vụt qua rồi mất hút. “ Anh không tin em rồi “ Rồi em đứng dậy trong tiếng hát của mình, không để tôi nói them bất cứ điều gì nữa….Tôi lẳng lặng đi theo, bởi vì, bên em, tôi cảm thấy bình yên lạ thường. Cho nên, dù như thế naò và có ra sao, tôi chỉ cần được gần em thêm một chút nữa, chỉ cần một chút dù là nhỏ nhoi, thì tôi đã có thể hạnh phúc

    If I told you that I realised you're all I ever wanted

    And it's killin' me to be so far away.

    Would you tell me that you loved me too and would we cry together?

    Or would you simply laugh at me and say:

    Là do tôi mụ mị mà thôi. Yêu em mà quên đi lý trí, quên đi ngay cả cái cách em xuất hiện cũng quá đỗi khác lạ. Yêu em mà quên đi rằng, tôi chưa hiểu gì về cuộc sống của em….Yêu em…chỉ đơn giản vì tôi đã gặp em, đã nhìn thấy em, và biết rằng, Tôi đã yêu Em.

    Đó là buổi chiều của những ngày mát trời, sau khi hì hụt với đống luận văn dày cộm từng trang A4, tôi buộng xuôi vì chỉ chẳng thể cố gằng làm thêm chút gì nữa. Tự thoả mãn bản thân bằng việc đến quán cafe yêu thích, bởi tôi chợt thèm nghe những bản nhạc piano của cái quán ấy. Nên trong vô thức, khoác áo và đeo balo, tôi lang thang trên con đường quen thuộc, đến nơi yêu thích quen thuộc…Vì cuộc sống của tôi, chỉ là những điều lặp đi lặp lại theo sở thích, nên mọi thứ trở nên quá quen thuộc rồi.

    Hôm đó, tôi đang đi thì trời bỗng chốc đỗ mưa, tôi tự chửi mình là thằng ngu,sao không xách xe đi cho rồi…Chạy vội vã trong cơn mưa, vừa đến quán thì tôi cũng chẳng còn gì để ướt nữa. Cười thầm vì cái ngu của mình, tôi bỏ giày và bước vào quán trong ánh mắt thương hại của nhiều người. Mặc kệ vậy ! Tại tôi ngu quá mà. Nhún vai rồi bỏ Balo xuống.Gọi nước rồi tìm một quyển truyện nào đó, đọc và đợi. Tiếng Piano cất lên…Tôi chỉ chờ có vậy. Nhưng hôm nay lại khác, không phải là những bản giao hưởng, hay những bản piano quen thuộc, mà là « I told you so « của Carrie Underwood. Tôi cười khuẩy ! “ Mình vừa đội mưa đến đây và không được nghe những bản mình muốn nghe. Hay thật “ Định đứng dậy và tính tiền, nhưng rồi tôi đã khựng lại khi vưa nghe thấy một giọng ca cất lên…Đó cũng là lúc tôi nhìn thấy em. Tôi đã nhìn và tôi đã yêu. Tôi chỉ biết có thế. Tôi vốn đơn giản mà, nên tình yêu của tôi cũng đơn giản như thế. Tôi đã yêu cô bé mặc chiếc đầm trắng suông, mái tóc xoã dài qua vai, tôi đã yêu cái giọng hát lẫn cách đàn piano âý….Tôi đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Và cứ vậy, tôi lặng người đi theo bản nhạc của em, lặng người đi theo cảm xúc đang chaỷ ra từ tim.

    "I told you so, oh I told you so

    I told you some day you come crawling back and asking me to take you in

    I told you so, but you had to go

    Now I found somebody new and you will never break my heart in two again"

    Tôi thuộc lòng giờ giấc và những ngày em đến quán. Bởi tôi luôn có mặt ở quán trước để đợi em. Đợi mỗi ngày em đến, đàn và hát. Đợi mỗi ngày em đến, để tôi có thể nhìn thấy em Đợi em, vì tôi muốn đợi em. Thế thôi !

    Tôi không nhớ mình đã đợi em bao nhiêu ngày như thế, chỉ biết, chỉ cần thấy em, là tôi đã ấm lòng rồi. Và cho đến một ngày, em bước đến chiếc piano, đàn bản “Cannon In D Major “ ( OST của The Classic ) Khi hết bài, em quay về phía tôi, mỉm cười mà nói : “ Gởi tặng người đã luôn đợi tôi trong những ngày qua”. Trước vẻ mặt sững sờ của tôi, em bước xuống và ngồi vào ghế đối diện tôi. Lần đầu tiên, trong những ngày qua, em và tôi ở một khoảng cách gần như vậy. Tôi im lặng, nhìn em. Đừng nghĩ tôi nhát gái. Tôi không hề nhát gái. Mà chỉ vì giờ đây, những câu chào hỏi, làm quen nghe sáo rỗng quá. Tôi chỉ muốn im lặng, ngắm em mà thôi. Chỉ muốn nhìn em thật kĩ trong cái giây phút này. Em mỉm cười nhìn tôi.Rồi khẽ nghiêng đầu hát, em cứ ngồi đó và hát, tôi cứ ngồi đó và nhìn.Cho đến một lúc thật lâu sau, em viết vào một mảnh giấy nhỏ, dúi vào tay tôi. “Số điện thoại của em đây “ Rồi mỉm cười đứng dậy, bước ra khỏi quán. Tối hôm đó, trên đường về, trời lại đổ mưa. Và tôi mỉm cười. Lần này tôi không ngu, vì trong balo đã có chiếc ô.

    If I got down on my knees and told you I was yours forever

    Would you get down on yours too and take my hand?

    Would we get that old time feelin', would we laugh and talk for hours

    The way we did when our love first began?

    Tôi liên lạc với em từ đó, bên em mỗi ngày từ đó. Tôi lại tập cho mình những thói quen mới. Sáng lại đến nhà chở em đi ăn sáng, rồi dạo quanh những con đường quen thuộc. Đến giờ lại thả em về chỗ làm thêm – Quán Café, để em đàn. Tôi thì đến trường. Em không học Đại học.Tôi từng hỏi vì sao, em chỉ cười và trả lời : “ Vì em yêu Piano quá, không thể rời bỏ nó” Tôi cũng chẳng tranh luận gì thêm.Vì đó là cuộc đời em, và em sẽ sống theo những thứ em yêu. Tình yêu của tôi và em nhẹ nhàng thế đó. Cứ từng ngày trôi đi trong yên ả. Bên em tôi bình yên không chút mệt mỏi. Nhưng lòng cũng đôi lần tự hỏi : “Liệu em có thật sự yêu tôi ? “ Em chưa từng nói lời yêu ngoài trừ một lần em thỏ thẻ vào tai tôi thế này : “ Nếu một ngày phải chọn giữa anh và piano, thì lúc đó chắc em đau khổ lắm “ Tôi mỉm cười : “Hãy cứ chọn thứ mà em yêu thương nhất” Em cười, khẽ hát vào tai tôi. Vậy mà tôi không ngờ, đến một ngày, em đã rời bỏ tôi, vì Piano….

    The way we did when our love first began?

    Would you tell me that you'd missed me too and that you'd been so lonely

    And you waited for the day that I returned.

    And we'd live in love forever and that I'm your one and only

    Or would you say the tables finally turned?

    Hôm ấy, em đứng đợi tôi ngoài hiên nhà. Lần đầu tiên em đợi tôi. Tôi ngạc nhiên khi vừa ở trường trở về, thấy em đứng khép nép trước cửa nhà mình. Nhìn em mới thương làm sao. Tôi kéo em vào nhà. Nhìn vẻ mặt ấy, tôi đoán chắc có lẽ đã có chuyện gì đó. Tôi hỏi, nhưng em chỉ cười, lấy tay xoay vần quanh cốc cacao nóng tôi đưa.Em ngước nhìn tôi rồi nói : “ Em sẽ đi anh à” Tôi ngừng thở một giây “ Gì cơ?” “ Em sẽ đi ! Anh sẽ ở lại. Mình sẽ xa “ Rồi em cười. “ Em quyết định vậy ư? Tôi sững sờ “Ừ…em phải đi vì Piano rồi” Em lại cười. Tôi lặng người nhìn em, caí nhìn trọn vẹn để lưu giữ em trong kí ức, rồi để nỗi đau ngấm vào lòng mà không nói gì thêm . Em cứ thể, nhìn tôi rồi mỉm cười, uống hết li ca cao, em đứng dậy bước đi, tôi chẳng buồn đứng lên đưa em về. Em đã đến cách nào, thì sẽ ra đi cách đó. Đâu cần tôi phải đưa về…Tôi mệt mỏi, lần đầu tiên, em không mang lại bình yên cho tôi.

    Would you say: "I told you so, oh I told you so

    I told you some day you come crawling back and asking me to take you in

    I told you so, but you have to go

    Now I found somebody new and you will never break my heart in two again". .

    .

    .

    .

    "Now I found somebody new and you will never break my heart in two again".

    Em đi nước ngoài, nghe đâu đi để học piano và sống ở đấy luôn.Em đi vì tình yêu dành cho Piano, bỏ rơi tình yêu của tôi. Từ ngaỳ ấy đến nay, cũng hơn 5 năm rồi. Tôi chưa bao giờ quên, dù chỉ một giây. Tôi vẫn giữ thói quen xưa cũ. Vẫn đi lang thang trên con đường thân quen dẫn đến quán café “Kỉ niệm”. Vẫn ngồi nghe nhạc giao hưởng với cốc Capuchino, vẫn nhớ về bong dáng em. Chỉ khác là, tôi đã không còn là một thằng sinh viên ngu ngốc, tôi đã lớn hơn, đã có việc làm, đã chuyển nhà, đã thay đổi nhiều thứ….Nhưng có một thứ, mãi tôi chưa thể thay đổi, đó là tình yêu dành cho em. Vì sao vậy? Tôi không biết. Nhưng tôi vẫn đợi em, như một thói quen…

    Ngày hôm nay, trời lại mưa, nhưng tôi may mắn vì đang ngồi trong quán café, nhìn ra ngoài những giọt mưa lất phất rơi trong gió. Bỗng cái dáng nhỏ thân thuộc ngày nào, ướt mưa đang chạy vào với nụ cười toả nắng. Em bước vào, trong chiếc váy trắng ngày đầu tôi gặp em, nhìn tôi em mỉm cười. Rồi tiến đến chiếc Piano cũ, em đàn lại bản I Told You So, em lại hát, cái ngày đầu tiên gặp em hiện về. Tôi sững sờ, không gian như ngừng trôi. Trước mắt tôi giờ chỉ còn mình em….

    Hết bài, em nhìn tôi, mỉm cười : “ Anh à, em đã rời bỏ anh vì Piano. Nhưng em chưa bao giờ rời bỏ tình yêu dành cho anh. Piano chỉ là đam mê. Anh mới chính là tình yêu đích thật. Anh, vẫn còn nhớ về em chứ? “ Em chìa đôi tay nhỏ ra trước mắt tôi với ánh mắt trong veo chân thành.

    Lặng im, tôi ngước lên nhìn em, rồi đứng dậy, choàng tay ôm lấy em, khẽ nói rằng:

    “ Chưa bao giờ anh quên”

    End

    Tác Giả: Bunny

    Truyện

  • Hy vọng cho đường sắt Đà Lạt
    caythonggia

    Ga Đà Lạt, một kiến trúc rất đẹp đã được công nhận là di tích kiến trúc văn hóa quốc gia và là một địa chỉ du lịch luôn hấp dẫn du khách khi đến với Đà lạt.

    Ga Đà Lạt.

    Ga Đà lạt hiện có một tuyến đường sắt ngắn khoảng 7 cây số đến Trại Mát. Tuyến này được đầu tư 11 tỷ đồng năm 1991 để phục vụ khách du lịch đi ngắm cảnh thành phố Đà Lạt, thăm chùa Linh Phước, mỗi ngày có 4 chuyến. Bình quân mỗi năm tuyến du lịch đường sắt cao nguyên ngắn ngủi này cũng đón trên 50000 lượt du khách trong và ngoài nước đến tham quan, du lịch. Nhưng đã từ lâu rồi Ga Đà Lạt không còn hoạt động như các ga tàu hỏa trong nước. Tại đây có bán vé cho người có nhu cầu đi xe lửa Bắc - Nam, song khách đi tàu phải mất một chặng xe ca đến Ga Tháp Chàm ở Phan Rang rồi lại phải chờ tàu ở đó một thời gian mới đi được. Đến thăm Ga Đà Lạt, khi nghe giới thiệu về lịch sử của một nhà ga cao nguyên đã có trên 70 năm lịch sử, nhiều người dân Đà lạt và du khách cứ băn khoăn với một câu hỏi: bao giờ tuyến đường sắt Tháp Chàm - Đà Lạt, tuyến đường sắt mang lại ích lợi lớn cho vùng cao nguyên Lang bian này mới được khôi phục ?

    Đầu tàu cổ đang phục vụ du lịch tuyến Đà Lạt - Trại Mát.

    Theo tư liệu lịch sử, thì tuyến đường sắt Tháp Chàm - Đà Lạt với 84km, có 16km đường sắt răng cưa được khởi công năm 1906, do việc thi công rất khó khăn nên mãi đến 27 năm sau (tức năm 1933), toàn quyền Pháp ở Đông dương là Paul Doumer mới khai trương. Năm 1932 nhà Ga Đà Lạt được khởi công xây dựng và đến năm 1938 khánh thành. Ga Đà Lạt do kiến trúc sư người Pháp thiết kế, được đánh giá là nhà ga đẹp nhất vùng Đông Dương lúc bấy giờ. Thời đó đã có tàu hỏa Sài Gòn - Đà Lạt (21 giờ), Hà Nội - Đà Lạt (48-50 giờ). Khách từ Sài Gòn, Hà Nội đến Đà Lạt chủ yếu là khách du lịch, nghỉ mát và phải đổi tàu ở Ga Tháp Chàm. Tàu hỏa lên Đà Lạt mỗi ngày có 3 chuyến, do leo đèo cao nên đoàn tàu chỉ có 4 toa xe để đảm bảo an toàn. Năm 1937, đường sắt Tháp Chàm - Đà Lạt chuyên chở 79.415 hành khách, 12.700 tấn hàng hóa. Từ Tháp Chàm đến Krongpha dài 41km, xe lửa chỉ mất 1 giờ 42 phút với vận tốc trung bình: 24,1km/giờ, nhưng từ Krongpha lên Đà Lạt dài 43km, xe phải mất 3 giờ 18 phút với vận tốc trung bình là 13km/giờ vì xe lửa vư¬ợt đèo Ngoạn Mục, Dran, chạy trên 16 km đường răng cưa và chui qua nhiều hầm trong đó hầm dài nhất, giữa Cầu Đất và Trạm Hành dài hơn 650m. Trọng tải hạn chế, xe lửa chỉ chở đ¬ược 65 tấn khi leo dốc và 55 tấn khi xuống dốc. Đoạn đường sắt răng cưa là công nghệ Thụy Điển, do kỹ sư Thụy Điển thiết kế vì họ có nhiều kinh nghiệm về thiết kế đường sắt đồi núi. Trong chiến tranh chống Mỹ, tuyến đường sắt này được Mỹ ngụy sử dụng để vận chuyển súng đạn quân trang từ Phan Rang lên cao nguyên. Đến năm 1972, tuyến đường sắt mới bị ngưng hoạt động cho đến nay.

    Đường hầm số 1-đoạn K’rong pha-Ka Bơ. Ảnh: Đất Việt

    Với ưu thế của một thành phố du lịch, mỗi năm Đà lạt đón hơn 1,2 triệu du khách, trong đó có gần 100.000 du khách nước ngoài. Hiện nay, du khách đến Đà Lạt chỉ có 2 tuyến, một là đi máy bay đến sân bay Liên Khương rồi tăng bo bằng xe du lịch lên Đà Lạt thêm 20 km đường bộ, hai là đi xe hơi, xe khách liên tỉnh từ Phan rang dài 120 km hoặc từ Sài Gòn dài 300 km. Tuy nhiên vì chất lượng đường giao thông chưa thật tốt, đường lại xa, qua nhiều đèo cao nguy hiểm nên nhiều du khách còn ngần ngại. Cho nên việc khôi phục tuyến đường sắt Tháp Chàm - Đà Lạt là vấn đề cần thiết để thu hút khách, nhằm phát triển kinh tế du lịch của cả nước. Nếu có tuyến đường sắt lên Đà Lạt, lượng khách du lịch chắc chắn sẽ tăng đột biến. Được biết, trong các dự án đầu tư từ nay đến năm 2020, Dự án khôi phục và phát triển hệ thống đường sắt ở Đà Lạt đã được đưa vào danh mục kêu gọi đầu tư. Đó là hy vọng mới đang được nhen nhóm từ hôm nay, khi Đà lạt đã chính thức trở thành đô thị loại I !

    Theo Hữu Phúc (Đài PTTH Lâm Đồng)

    Tin Nhanh 24h

  • Chuyện ma có thật 100 %
    caythonggia

    Tôi là người rất lỳ lợm, rất thích nghe chuyện ma và tôi cũng rất muốn có một lần gặo ma để biết ma là thế nào ,và sự mong muốn của tôi đã trờ thành hiện thực . quê tôi ở một vùng quê nhỏ bé và hẻo lánh ở bình thuận , vùng được mệnh danh là vùng đất của thế giới bên kia , là nơi thường xuyên xảy ra sự gặp gỡ của những thành viên giữa hai thế giới. tôi là người sống ở đó từ nhỏ nên ma quỷ cũng cũng không có gì đáng sợ đối với tôi. Tôi đã được nghe mấy đứa bạn cùng trang lứa kể về sự gặp gỡ của chúng với người từ thế giới bên kia , không biết tụi nó có phô trương không mà tôi nghe rất khủng khiếp nên tôi không mấy gì tin vào lời bọn chúng. rồi vào một đêm nọ khi tôi và nhóm bạn đi chơi về lúc đó khoảng 11h30 tối , chúng tôi vẫn chưa chịu về nhà ngủ ,vì là nghỉ hè nên chúng tôi được đi chơi thoả thích. Tôi và tụi nó ngồi tại một ngã ba đường nơi mà thường sảy ra những vụ tai nạn giao thông khóc liệt , có những vụ tai nạn giao thông làm chết đến 5 , 6 người và mùi tanh của máu đến cả một hai tuần sau mới hết. Tụi tôi ngồi nói chuyện một lúc thì có mấy đứa cảm thấy buồn ngủ và bỏ về, đến khoảng 12h15 thì chỉ còn lại tôi và một đứa bạn khác nó tên là Thân nó cũng là một thằng lỳ lợm không kém gì tôi, nhà nó ở sát nhà tôi nên tôi và nó rất thân nhau và đi đâu chơi thì chúng tôi vẫn đi với nhau. Lúc đó tôi và nó ngồi nói chuyện về mấy nhỏ con gái mà chúng tôi sẽ định cua , đang nói chuyện thì tôi cảm thấy như có ai đang lắng nghe chúng tôi , và cảm thấy lành lạnh mà lúc đó là mùa hè trời đất rất nóng nên tôi hỏi thằng Thân , Ê ! mày có nghe lạnh không ? Củng nghe hơi lạnh_ thằng Thân trả lời. nó lại hỏi tôi Có lúc nào chúng mình gặp ma không? mới nghe câu hỏi của nó tôi cảm thấy hơi sợ , nhưng tôi chưa bao giờ gặp ma nên tôi củng muốn gặp một lần cho biết. nhưng sao lại lúc này chứ? Nhưng rồi thì tôi và nó củng quên chuyện ma quỷ đi ,vì chúng tôi đang rất tập trung vào chuyện những đứa con gái xóm trên. rồi từ xa tôi thấy một nhóm người đi tới độ ba bốn người gì đó , tôi nói với thằng Thân mấy đứa nào sao chịu khó đi chơi nhỉ? Khuya vậy rồi thì con chơi với ai? Đâu nó hỏi. tôi nói đằng kia kìa, nói nhìn lại nhưng nó nói có thấy gì đâu. Nó hỏi tôi ,mày buồn ngủ hả? không tụi nó đang đi tới chổ mình kìa. Nó quay lại nhìn và bây giờ thì nó củng thấy , Ê mấy nhỏ nào mà dám đi chơi về khuya vậy mày? thằng Thân hỏi tôi. Tôi nói , sao tao biết được nó tới đây thì biết là ai mà. Lúc đó mấy người đó cách chúng tôi cở vài chục mét, nhưng sao mấy người đó không đi nữa mà dừng lại. Thân nói với tôi tới chổ họ xem ai mày, ừh ! . tôi và nó đi tới gần chổ đó thì không thấy ai nữa, tôi hỏi nó có phải ma không mày? ừh chắc vậy_Thân trả lời. tôi và thân quay mặt lại thì thấy mấy người đó đang đi ở chổ mình ngồi hồi nảy, tôi nói họ kìa mình đi theo họ xem sao. Tôi và Thân đi nhanh đến chổ bọn họ nhưng không thể nào đuổi kịp họ, đi được một khoảng đến một cánh đồng nhỏ thì bọn họ chỉ còn một người, lúc đó tôi và Thân chạy nhanh đến chổ đó thì người đó dừng lại và nói không được đến đây. Tôi và Thân đứng ngay sau lưng người ấy , tôi đã kịp nhận ra người đó thật đáng sợ, nếu một mình tôi chắc tôi chết mất. người đó mặc một chiếc áo dài trắng , mái tóc đen mượt và dài đến lưng quần, đi hổng mặt đất khoảng 30cm… tôi không thể nhìn thấy mặt người đó, vì người đó chắc chưa sẳn sàng cho chúng tôi thấy mặt . sau khi nghe câu hỏi của người con gái đó tôi hỏi lại tại sao? Vì các người không thể vào nhà chúng tôi được , nhà tôi ở xa lắm các ngươi đừng đi theo nữa. lúc đó người tôi run lập cập , tôi không dám nói gì thêm nữa, lúc đó thằng Thân hỏi nhà cô ở đâu mà xa? Nhà tôi ở trong kia kìa , hai đứa tôi nhìn theo tay của người con gái đó, thì ra đó chính là những ngôi mộ mà cây cối đã che phủ um tùm. Sao cô lại ra đây? Tôi hỏi . chúng tôi đi kiếm thức ăn cho mẹ tôi đang bị bệnh ở nhà. cô gái nói :tôi phải về rồi ngày mai các người có thể vào nhà tôi chơi , nói song thì một làn gió nhẹ bay qua cô gái cũng biến mất.
    Tôi và thằng Thân quay về, đến nhà mà tôi vẫn còn sợ. sáng mai tôi gặp Thân và hỏi: mày dám vào nhứng ngôi mộ kia không? sợ gì mà không vaò. tối nay chúng mình vào nha_thân nói với tôi. Tôi gật đầu. đến tối nhóm bạn tụi tôi đi chơi về thì tôi với thằng Thân vào nhà lấy mấy cây nhang và ít trái cây mà chúng tôi đã chuẩn bị sẳn. tôi và nó đi đến chổ gặp người con gái ngày hôm qua thì có một làn gió lạnh thổi qua, tự dưng tôi rất sợ và cảm thấy hình như có ai đi theo chúng tôi. Thằng Thân củng cảm thấy vậy, nó liền nói :có phải cô ra đón chúng tôi không? Không thấy gì, đi được một khoảng tì nó hỏi lại. lần này sau khi vừa dứt lời thì trước mặt hiện ra một bóng trắng dẫn đường cho chúng tôi. Chúng tôi cứ theo bóng trắng đó đi đến chổ một ngôi mộ nhỏ, thì bóng trắng đó lại biến mất. tôi nghỉ đây chắc là mộ của cô gái đó nên chúng tôi đằt trái cây ra và thắp nhang tôi củng không quên thắp cho những ngôi mộ gần đó. Sau khi thắp song tôi và Thân định về thì cô gái đó lại hiện ra ngồi một bên ngôi mộ , chúng tôi làm liều ngồi suống đất nhưng cách cô ấy khoảng 6m hay 7m .nhưng tôi có thể thấy rõ đó là một cô gái rất thuỳ mị, và củng dễ nhìn …không như những con ma mà tôi được nghe kể. một lúc sau thằng Thân hỏi: nhà cô ở đây àh? Cô gái gật đầu, nó hỏi tiếp: sao cô lại ở đây? người ta cho tôi ở đây thì tôi ở đây, cô gái noi tiếp :nhà tôi ở một nơi rất xa đây, tôi và mẹ tôi và em gái tôi vào đây để sinh sống , nhưng chúng tôi lại không thể về nhà được , vì năm ngoái một người đã buộc chúng tôi ở đây . nói đến đó thì tôi nhớ lại ngày 23/6 năm trước ở đây xảy ra một vụ tai nạn giao thông làm chết 7 người và nhiều người phải đi cấp cứu , đó là vụ tai nạn lớn nhất trong năm , vì một nguyên nhân nhỏ đó là chiếc xe tải chở gạch ngói đang đi trên đường bổng nhiên nổ lốp và đâm sầm vào chiếc xê khách chạy đối diện làm hai tài xế và 3 người khách đều chết tại chổ và nhiều người đi cấp cứu , trên đường đi lại có hai người nữa chết .không biết vì số mệnh hay sao mà 3 mẹ con người con gái đều nằm lại ở đây, những cuộc điện tín bắt đầu gọi khắp nơi để tìm thân nhân , nhưng không thể nào tìm thấy thân nhân của 3 người này nên buộc lòng chính quyền phải chôn ở đây. Cô gái nói tiếp lúc đó tôi chỉ mới 19 tuổi em gái tôi 17 tuổi, vậy em gái cô đâu ?_tôi hỏi . kia là em gái tôi , và mẹ tôi chúng tôi ở đây không có gì để ăn nên mẹ tôi bị bệnh , tôi và em gái tôi phải đi kiếm thức ăn cho mẹ tôi , tôi nói với người con gái đó : cô yên tâm chúng tôi sẽ chăm sóc cho mẹ con cô, chúng tôi sẽ làm bất cứ gì cho mẹ con cô nếu chúng tôi có thể . một lời cảm ơn từ người con gái đó, rồi chúng tôi im lặng một hồi thì người con gái đó nói hai người hãy về đi , tôi rất cám ơn hai người đã vào thăm chúng tôi …nói song cô gái biến mất sau một làn gió nhẹ. Lúc đó đã gần 2h sáng rồi, tôi và thằng Thân ra về. về đến nhà lên giường ngủ mà tôi vẫn còn suy nghỉ tại sao lại có bi kịch như vậy trên đời chứ, và tôi rút ra được một điều là không phải ma quỷ là đáng sợ hoàn toàn , và con người củng vậy có kẻ xấu người tốt… rồi tôi chìm vào giấc ngủ. sáng hôm sau 8h30 tôi mới thức dậy đang ăn sáng thì thằng Thân sang va đem theo cây cuốc, nó nói sẽ đi vào những ngôi mộ kia làm vệ sinh ,sau khi ăn sáng song hai chúng tôi đem theo ít nhang rồi vào làm cỏ cho những ngôi mộ đó từ đó chúng tôi không bao giò gặp lại cô gái kia nữa.và cứ mỗt năm cứ vào ngày 23/6 thì chúng tôi lại đem trái cây nhang đèn vào thắp và làm cỏ cho những ngôi mộ đó. Cho đến nay chúng tôi vẫn thường xuyên vào làm vệ sinh những ngôi mộ đó, tôi đã là một sinh viên đang học ở tphcm nhưng mỗi lần về quê thì tôi cùng ban bè vào thăm những ngôi mộ đó. Sau hai tháng tôi không về quê, bây giờ về lại thì tôi nghe bạn tôi nói trong một dự án của nhà nước đã dời những ngôi mộ đó vào nghĩa trang, nhưng chúng tôi không biết là nghĩa trang nào nên chúng tôi không thể viếng thăm được, và tôi nghỉ bây giờ họ chắc củng được an nghỉ ở một nơi tốt rồi , củng không cần đến chúng tôi nữa. và từ đó đến nay tôi không bao giờ gặp lại cô gái ma đó nữa. đó là một kỷ niệm lần đầu tiên gặp ma của tôi, đến nay thì tôi củng không gặp ma lần nào nữa, chắc là để tồn tại trong đầu tôi một điều là ma củng như nguời có kẻ xấu kẻ tốt. nhưng tôi vẫn muốn gặp ma để tìm hiểu thêm về thế giới bên kia nữa . bạn có muốn như vậy không?...................... HẾT!

    Sưu Tầm

    Truyện

  • Ba chúc con đủ
    caythonggia

    Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại mất nhiều thời gian của cuộc đời mình ở
    các sân bay đến thế .Tôi vừa thích lại vừa ghét việc đó !?!!Tôi thích được
    ngắm nhiều người .Nhưng đó cũng là lý do tôi ghét :phải nhìn mọi người "
    chào " và " tạm biệt " .Nó làm tôi xúc đông đến phát mệt .
    Cho nên, mỗi khi gặp 1 thử thách trong cuộc sống, tôi vẫn thường ra sân
    bay thành phố nhìn mọi người "tạm biệt " .Để tôi thấy rằng mình vẫn hạnh
    phúc khi không phải nói lời chia tay với những người thân yêu của
    mình .Nhìn mọi người cố níu kéo nhau, khóc ... tôi cảm thấy mình còn rất
    nhiều điều quý giá khác .Những gia đình, những người yêu nhau cuối cùng
    cũng phải xa cách, nhìn họ sải rộng cánh tay để nắm tay nhau, cho đến khi
    chỉ còn 2 đầu ngón tay của 2 người chạm vào nhau ... đó là những hình ảnh
    mãi mãi nằm trong tâm trí tôi .
    Và tôi cũng học được nhiều điều từ những giây phút "tạm biệt " đấy .Có 1
    lần, tôi nghe loáng thoáng tiếng 2 cha con đang bên nhau trong những phút
    giây cuối cùng .Họ ôm nhau và người cha nói : " Ba yêu con, ba chúc con
    đủ ".Rồi cô gái đáp lại :" Con cũng yêu ba rất nhiều và chúc ba đủ "
    Và cô gái quay đi, tôi thấy người cha cứ đứng nhìn theo, thấy ông ấy muốn
    và cần khóc .Tôi lại gần, nhưng lại không muốn xen vào giây phút riêng tư
    của ông ấy nên không nói gì .Bỗng ông quay lại chào tôi và :

    • Đã bao giờ anh nói lời tạm biệt với 1 người, và biết rằng mãi mãi không
      gặp nữa ?
      +Xin ông cho tôi hỏi, có phải ông vừa vĩng biệt với con gái ông ? Tại sao vây ?
      -Tôi già rồi, mà con tôi sống cách tôi đến nửa vòng trái đất -Người cha nói -
      Thực tế, tôi biết lần sau con tôi quay về đây nhưng lúc đó có thể tôi đã mất .
      +Khi tạm biệt con gái ông, tôi nghe ông nói :" Ba chúc con đủ " .Tôi có thể
      biết điều đó có ý nghĩa gì không ?
      Người cha già mỉm cười : Đó là lời chúc gia truyền của gia đình tôi, đã qua
      nhiều thế hệ rồi - Nói đoạn ông dừng lại, ngước nhìn lên cao như thể cố nhớ
      lại từng chi tiết, và ông cười tươi hơn - Khi tôi nói :" Ba chúc con đủ ", tôi
      muốn chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được
      nó .
      Rồi ông lẩm nhẩm đọc :" Ba chúc con đủ ánh sáng mặt trời để giữ cho tâm
      hồn con trong sáng .Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần con
      luôn sống .Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quý cả những niềm vui
      nhỏ nhất .Ba chúc con đủ những gì con muốn để con hài lòng .Ba chúc con
      đủ mất mát để con yêu quý những gì con có .Và ba chúc con đủ lời chào để
      có thể vược qua được lời "tạm biệt " cuối cùng .
      Ông khóc và quay lưng bưóc đi .
      Tôi nói với theo " Thưa ông, tôi chúc ông đủ "

    Và các bạn, khi các bạn đã đọc xong mẩu chuyện này, tôi cũng chúc các
    bạn như vậy .Chúc chúng ta đủ .

    Truyện
  • 1
  • 2
  • 3
  • 1 / 3

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng