Jasmin:
Nhà cô J ở dưới dốc sở công an, góc Hàn Thuyên á. Mí lần về Dalat đều tá túc ở đó.
Tưởng J ở khách sạn Phước Đức chứ?
Jasmin:
Nhà cô J ở dưới dốc sở công an, góc Hàn Thuyên á. Mí lần về Dalat đều tá túc ở đó.
Tưởng J ở khách sạn Phước Đức chứ?
SweetLove:
"Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi..."Hôm nay tình cờ nghe lại bài hát, và cũng chẳng biết cần có một tấm lòng là để làm gì? Đúng là để gió cuốn đi thật...
Đôi khi ta mặc cả từng mớ rau, con tép nhưng lại chấp nhận mua đắt mấy trăm lần một bộ đồ chỉ để trưng cả năm có 1-2 lần...
Đôi khi ta lo lắng vì một sợi tóc bạc trên đầu nhưng chợt giật mình vì mẹ ta, một mái tóc đã hết sợi đen...
Đôi khi ta vắt óc làm nhiều việc tốt cho bạn bè nhưng lại mất bạn trong vài giờ chỉ vì ta nói thẳng những gì ta nghĩ dù đó là sự thật...
Đôi khi ta hi sinh biết bao cái bản thân của mình để rồi tan nát cõi lòng vì sự ích kỉ của người khác....
Tấm lòng... thật là cần, dù đôi khi vẫn biết nó cần với người này nhưng lại chẳng cần với người kia.
Tấm lòng... nên như thế nào để gió đừng cuốn đi... để nó ở lại bên ta... chẳng phải vì ta tham lam mà muốn nó không uổng bởi nó được gọi là tấm lòng...
Có ai chia sẻ cùng tôi không?
**Tấm lòng yêu thương con người, yêu thương cuộc đời, cứ yêu thương nữa đi để rồi không cần sự đền đáp, không cần cái hư danh thực tại vì gió đã cuốn đi. Hãy cứ để gió cuốn đi!
**
Đau lòng thật! Xem xong muốn chảy nước mắt, có cái gì nghẹn ngay cổ họng!
Link hỏng thì phải, mình xem k được!
saonho:
"Tháng Tư là một tháng quá cô liêu cho những kẻ chỉ có một mình. Tháng Tư, mọi người xung quanh tôi trông đều có vẻ hạnh phúc. Người ta quẳng áo khoác ngoài đi và sung sướng đi với nhau dưới nắng trời - chuyện trò, đuổi bắt, cầm tay nhau. Nhưng lúc nào tôi cũng chỉ có một mình." (Rừng Nauy)
Rừng Nauy - Haruki Murakami - kekeke - đêm mưa tháng Tư đấy có nhiều cái để nhớ nhỉ?
**Có ai đọc Biên Niên Ký Chim Vặn Dây Cót của tác giả này chưa? Mình thích cái giếng trong đó, có 1 cái như vậy leo xuống chơi cũng ok, khà khà khà. **
Jasmin:
Lưu số rùi, J lên Dalat hầu như hằng năm nhưng cũng cảm thấy không vui lắm vì không có bạn tri kỷ, tâm giao. Chỉ lang thang nhà người quen, ngồi Cafe, dạo bờ hồ. J hồi trước học ở trường Đại học Đà Lạt nhưng sau bỏ ngang về Sg. Mấy lần về DL có đi kiếm tụi bạn học nhưng kiếm hỏng ra ai hết. Nhà tụi nó cũng dời, đến nơi tìm số nhà hỏng thấy, hỏi hỏng ai bít. Bùn!
Rùiiiii, sẽ cố gắng sx thời gian lang thang với chị nhen! SV Đà Lạt, hèn chi nặng lòng với Đà Lạt!
Jasmin:
Hehe... J mà lên Dalat là sẽ kím CapheTung liền đóa. Lần trước ở khách sạn Phước Đức nên sáng nào cũng mò qua cafe Tùng từ 6g sáng.
**uhm, riêng 2 sư tỷ J và Sudem79 lên thì cứ ra Tùng rùi alô cho e, nhớ lưu dt đi hén. Mà quên số thì nhờ cô Nga (chủ quán) gọi e ra liền, kekeke. **
Jasmin:
Em có tin là chị nghe bài này hàng trăm lần không? Thấy suy nghĩ của mình hầu như nằm trọn trong bài viết này. Rất đồng cảm!
**Những gì Bác Trịnh viết về con người, về thân phận cứ như xoáy sâu vào tâm hồn của những người đồng cảm!...
Dạo này nhiều người bảo yêu nhạc Trịnh, thích nhạc Trịnh quá khiến e thấy có chút gì đó nghi ngờ. Không biết có thực sự người ta nghe, cảm và rút ra được những bài học, những chân lý hay không, hay vì họ nghe để chứng tỏ mình cũng là 1 thành phần trong cái trào lưu đang nổ rộ, hehehe, hổng biết nữa.
**
Jasmin:
Okie thôi, Sudem ở đâu? Ở đâu thì cứ hẹn lên Cafe Tùng là ok hén? Kỳ rồi uống cafe Tùng thấy có mấy bài nhạc Giáng Sinh hay quá, phải nói J cũng khá rành nhạc xưa nhưng đối với nhạc của Cafe Tùng thì vẫn còn nhìu bài chỉ mới nghe lần đầu.
**Chính xác! Chú Thông (chủ quán Tùng) sưu tầm đầy đủ các cd tiền chiến và quốc tế. Có khi cả tuần mở cho e nghe đúng 1 cd, có khi 1 ngày "khoe" đến mấy cái đỉnh ơi là đỉnh. **
Jasmin:
Haha... chính hén, chị đang nói về Trần Thái Hòa đó kưng, mê ảnh từ hùi ảnh mới đầu quân cho Paris by Night lận.Còn Tuấn Ngọc thì quá lão luyện rồi, xét về giọng ca thì Trần Thái Hòa chưa đạt tới công phu của Tuấn Ngọc nhưng trẻ thì thích coi Trần Thái Hòa hơn, nghe thì cả hai đều ok. Tuấn Ngọc nhăn quá à. :teeth:
hehehe, đúng là ý tưởng lớn gặp nhau mà!Zui thiệt!
Đang tính chọn bài này làm bài hát và slogen của CLB Tình Nguyện! Sao mà tình cờ dữ zậy nè?
Jasmin:
Ổng già roài, iu làm gì chời. Có ngừ khác đẹp chai bảnh bao hát hay cũng hỏng thua gì Tuấn Ngọc đóa. Đoán thử coi chị đang nói về ai?
Dạo này e còn yêu ca sĩ hải ngoại Trần Thái Hòa nữa, chời ơi, ghiền luôn, bữa nào rảnh viết topic giới thiệu với mọi người.Mà chị đang nói về ai zậy?
sudem79:
Có người này cũng ghiền nữa nè!!
Kekekeke, chị lên đây, ra Tùng mà ngồi nghe Tuấn Ngọc ru thì chỉ có muốn xin chủ quán ở lại ngủ luôn thuiii, hehehe
Gởi Jasmin, Sudem79: 3 nữ khách giang hồ phải họp mặt hoành tráng một lần mới được!Kekeke
Hehehe, nhacvietplus đoá chị iuuu.
Ai cũng có những nỗi niềm riêng hết. E nghĩ bài này trùng tâm trạng với tất cả mọi người, không chỉ riêng ai chị ha.
Yêu Tuấn Ngọc gì đâu zậy đó! Có ai yêu giống mình không ta. Cứ nhìn ổng nhắm mắt, gân cổ là thấy khoái hà, hàhàhà.
Có những niềm riêng
**Nhạc sĩ: Tín Hương
Ca sĩ: Tuấn Ngọc
http://www.fileden.com/files/2009/3/24/2377839/Co nhung niem rieng - Tuan Ngoc.mp3
**
**Có đôi khi trong nỗi mơ hồ của quá khứ vẫn ẩn hiện thoáng chút thực tại đâu đó ở quanh ta. Có những điều tưởng như mất đi để rồi lại hiện hữu không ngờ. Ai đó đã từng đi qua, ai đó sắp đi qua con đường mang tên nỗi buồn để từng bước chân chợt ngập ngừng như không muốn nỡ. Có nỗi niềm thành tên có niềm riêng im bặt, lặng lẽ như tháng ngày, như bốn mùa cứ hờ hững đi qua trong mắt người sâu vắng.
**
** Để lúc nào đó ký ức hiện lên ngơ ngác, xa xăm. Lúc ồn ào đợt sóng lòng gào gọi, lúc lặng im như sỏi đá khô lời. Sự thể nghiệm chỉ là vô nghĩa khi tâm hồn nặng trĩu ưu tư.
**
** “Có những niềm riêng“ có thể không phải là một ca khúc quá đặc biệt, ngôn ngữ của bài hát có thể không sâu sắc. Nhưng phần nào mang nhiều ý nghĩa mà mỗi khi lắng nghe ta lại bắt gặp một chút riêng tư của mình trong đó, dẫu chỉ là đôi chút nhỏ nhoi.
**
** "Có những niềm riêng làm sao nói hết
**
** Như mây như mưa như cát biển khơi
**
** Có những niềm riêng làm sao ai biết
**
** Như trăng trên cao cách xa vời vợi."
**
** "Tâm hồn là nơi chất chứa khôn cùng của nỗi niềm, có thể là quá khứ ,là hiện tại và đôi lúc là những nghĩ suy của tương lai, có những suy tư hiện mặt hình hài, có những niềm riêng ẩn tàng nỗi nhớ. Để một lúc nào đó muốn trào lên căng vỡ, nhưng rồi có lúc chìm lắng xuống như một ký ức gói cất vào xa xưa. Đâu phải tất cả đều trở thành ngôn ngữ nên “niềm riêng” như một tiếng nấc không lời. Dẫu cho “niềm riêng” ấy có hiện hữu như những gì có thể nắm giữ được. Thì mây vẫn cứ trôi , mưa vẫn rơi và hồn cát vẫn chìm sâu triệu năm đáy biển. Ai biết? Hoạ chăng là chính mình! Nhưng cũng chỉ là chiếc bóng, nhìn thôi để tiếng thở dài tuột hút vào muôn nẻo xa xăm.
**
** Có những niềm riêng lệ vương khóe mắt
**
** Như cây sau mưa long lanh giọt sầu
**
** Có những niềm riêng làm tim thổn thức
**
** Nên đôi môi xinh héo hon nụ cười."
**
** Như một mạch ngầm chạy dài theo nỗi nhớ, ngược chiều bò lên thực thể của tâm hồn, gần hơn, sát hơn , buồn hơn, đau hơn… Có thể đánh lừa bằng cảm giác quanh đây nhưng rốt cuộc cũng chỉ là ảo ảnh. “Niềm riêng” ấy tự lúc nào đã hoá thân làm nước mắt, để vương vít nỗi buồn vào con tim tưởng chừng ngủ yên sau bao ngày vỗ về nuôi giấc. Mắt đã nhuộm sầu, nụ cười héo rũ trên môi và “niềm riêng” vẫn vô ngôn để tiếng đập trỗi về tiếng vọng sầu thổn thức...
**
** "Này niềm riêng như nước vẫn đầy vơi
**
** Đâu đây vang vang tiếng buồn gọi mời
**
** Ôi nỗi sầu đong chất ngất
**
** Như một ngày như mọi ngày
**
** Như vạn ngày không thấy đổi thay."
**
** Quá khứ là một ánh nhìn, một lần tìm kiếm, một tưởng vọng để vẫn cảm nhận được “niềm riêng “ấy nhưng chẳng thể nào thấy được. Ta chợt muốn đối diện với nó nhưng vẫn dàn trải vẫn xa xăm, vẫn vô hình như cợt đùa dù năm tháng đang bắt đầu xanh rêu. Chợt thấy rộng quá , mênh mang quá. “Niềm riêng” như đại dương vẫn đầy vơi tiếng sóng vẫy gọi bước thiên di. Nỗi buồn vẫn đong đầy như định mệnh vô thường, như chập trùng tháng ngày quen lối . “Như vạn ngày không thấy đổi thay“. Phải chăng tất cả sẽ buông xuôi khi lòng người đã bủa vây mệt mỏi. Tôi đặc biệt thích câu cuối của khổ này, Tuấn Ngọc thả xuôi chất giọng như một sự bất cần...
**
** "Có những niềm riêng lòng không muốn nhớ
**
** Nhưng sao tâm tư cứ luôn mộng mơ
**
** Có những niềm riêng gần như hơi thở
**
** Nuôi ta cô đơn nuôi ta đợi chờ."
**
** Cứ ngỡ như đã chối từ một “niềm riêng”, để bình yên hơn , để lặng lẽ hơn. Nhưng lại bắt gặp mâu thuẫn . Một nền hồn hai gam màu xâm lấn, quên - nhớ như đêm - ngày cất tiếng gọi nhau. Để lý trí muốn quên đi nhưng tâm hồn bắt nhớ. Và rồi con tim đã chiến thắng tất cả bởi “niềm riêng” ấy gần quá, quen thuộc quá , làm sao con tim vắng ngừng tiếng đập, cuộc sống im lìm hơi thở. Vẫn sống cho dẫu nỗi cô đơn khắc dấu tâm hồn thì vẫn còn hy vọng dẫu xa xôi nhưng vẫn nuôi nấng một chồi non nhú sắc đợi chờ.
**
** "Có những niềm riêng một đời giấu kín
**
** Như rêu như rong đắm trong biển khơi
**
** Có những niềm riêng một đời câm nín
**
** Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi."
**
** 
**
** Tất cả những lý giải đều trở nên vô nghĩa khi chưa từng ai đó rũ bỏ tâm tư. Không thốt lên thì thôi ta mang về dấu kín. Rong rêu dẫu nhỏ nhoi vẫn âm ỉ một sức sống tiềm tàng. Và “niềm riêng” trong mỗi người xin hãy mang theo Có thể sẽ chẳng ai trong mỗi chúng ta biết được ấy là khi ta đưa nó về làm kỷ niệm, mà kỷ niệm cho dù vui hay buồn thì cũng là dư vị không thể thiếu được trong cuộc đời, trong tháng ngày nối bước qua nhau. Dẫu cả khi tắt ngừng hơi thở và màu trắng tiễn đưa có bấn nét ngậm ngùi.

**
Vũ Anh Vũ
damsel0909:
http://www.3c.com.vn/Uploaded/huyenctt/E_books020507/Tieng_chim_hot_trong_bui_man_gai.rarTiếng chim hót trong bụi mận gai (The Thorn Birds) có thể được xem là tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nữ văn sĩ người Úc Colleen McCulough, được xuất bản năm 1977
Tác phẩm này thật đỉnh. Mình đã được đọc bản dịch từ tiếng Pháp mang tên "Những con chim ẩn mình chờ chết". Mình đọc 1 mạch suốt đêm không mệt vì tình tiết câu truyện cứ cuốn lấy người đọc đến trang cuối cùng mới thôi.
Thêm một chút thông tin:
**Tiểu thuyết "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" của nữ văn sĩ Colleen McCullough, ngay khi vừa xuất bản (1977) đã được dịch ra nhiều thứ tiếng và được xếp ngang hàng với tác phẩm văn học kinh điển "Cuốn theo chiều gió". Nhưng ít ai biết được rằng, thời điểm tác phẩm ra đời, viết văn chỉ là nghề tay trái của Colleen McCollough, nhân viên y tế là nghề chính của bà.
Colleen McCullough không phải là nhà văn chuyên nghiệp, trước đó hầu như không ai biết tiếng. Khi cuốn tiểu thuyết "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" đem lại vinh quang cho tác giả thì Colleen McCullough chỉ là một nhân viên y tế bình thường. Bà sinh ở bang New South Wales (Australia) trong gia đình một công nhân xây dựng. Thuở nhỏ, Colleen mơ ước trở thành bác sĩ nhưng không có điều kiện để theo học trường đại học y. Bà đã thử làm một số nghề như thư viện, làm báo, công tác thư viện, dạy dỗ để tìm kiếm cơ hội trở lại nghề y.
Năm 1974, bà viết tiểu thuyết đầu tay nhưng không có tiếng tăm. "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" được thai nghén trong ngót 4 năm, rồi đầu mùa hè năm 1975, bà bắt tay vào viết một mạch trong 10 tháng. Suốt thời gian ấy, bầ vẫn túi bụi công việc ở bệnh viện, chỉ viết tác phẩm vào ban đêm và ngày chủ nhật.
Vui sướng vì thành công nhưng Colleen không thích nổi danh mà chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để tập trung sáng tác. Hòn đảo Norfork (Australia) với bờ biển hoang dại, tĩnh mịch và cảnh vật thiên nhiên đẹp tuyệt vời đã cuốn hút bà. Chính tại nơi này, bà đã gặp được Ric - người đã gắn bó suốt đời cùng bà.
Ngoài sáng tác, sưu tầm tác phẩm điêu khắc, pha lê, đồ dùng làm bếp và giày là niềm yêu thích của bà. Hiện tại, nhà của Colleen có tới hơn 500 đôi giày Italia! Không chỉ nổi nhờ "Tiếng chim hót trong bụi mận gai", các tác phẩm "Người đến từ thành Rome", "Cuộc chạy trốn của Morgan" của bà cũng rất gần gũi với công chúng yêu sách. Trân trọng giới thiệu đến các bạn cuốn sách này để bổ sung cho kho tàng truyện của mình.
**
WiKiPedia
**Trong mắt em bao nỗi buồn ẩn chứa
Và anh biết em đã cố che dấu đi
Em xứng đáng nhận được nhiều hơn thế
Anh cảm nhận được trái tim em rung động
Và anh cũng rất đồng cảm với em
Anh sẽ không bao giờ chê trách.
Vì em là tất cả của đời anh
Anh không muốn làm cho em thất vọng
Càng không thể tiếp bước cùng em
Anh không muốn níu kéo em ở lại
Nơi mà lẽ ra em đã thuộc về
Đừng hỏi anh tại sao lại như vậy
Đừng hỏi anh tại sao phải dối lòng
Anh không thể sống giả dối thêm nữa
Anh thà nhận khổ đâu chứ không thể làm em bật khóc
Nhưng chẳng còn cách nào ta phải nói lời chia tay
Em xứng đáng nhận được tình yêu nhiều hơn thế
Anh không nghĩ mình xứng đáng với em
Dù mất em là nỗi đau của đời anh
Đừng hỏi anh tại sao lại như vậy
Đừng hỏi anh tại sao phải dối lòng
Anh không thể sống giả dối thêm nữa
Anh thà nhận khổ đâu chứ không thể làm em bật khóc
Nhưng chẳng còn cách nào ta phải nói lời chia tay
Dù điều đó làm cả hai chúng ta đều đau khổ
Nhưng chẳng còn cách nào hơn nói lời chia tay.**
bigbaby:
Minh cung mun tham gia nua ma dat theo ban duoc ko ta :-/(ko fai mem cua dien dan)?Ma rut cuoc la off 18/4 hay 30/4 vay?:idontknow7:
**Tại Đà Lạt sẽ off chính xác vào ngày 18/04 đó bạn.
Tại SG sẽ trong tháng 4, BQT sẽ thông báo trên diễn đàn.
Nếu bạn lên Đà Lạt được thì tham dự vào ngày 18/04 cho vui. Hi, diễn đàn giành cho tất cả những người yêu Đà Lạt mà, bạn mời thêm ai cũng được hết. **
Niem Rieng:
Nếu các bạn có nhu cầu offline thì anh sẽ cho mượn địa điểm, có đủ chỗ cho khoảng vài chục mem. Nhớ pm trước để anh sắp xếp đóng cửa quán miễn khách, rồi đón tiếp các bạn cho "quành tráng".Ah quên, địa chỉ thì cũng dễ tìm, gần trường ĐH Dalat.
Cơm Nhà
32/1 Phù Đổng Thiên Vương
ĐT: 625 8816, gặp anh Nhiên.
Hôm bữa sau khi gặp mặt chủ quán, có dẫn gia đình đến Cơm Nhà. Có quá nhiều ý kiến đóng góp với chủ quán mà bữa giờ nhiều việc nên quên mất tiêu!:nhiumay:
**Try to remember the kind of September
When life was slow and oh, so mellow.
Try to remember the kind of September
When grass was green and grain was yellow.
Try to remember the kind of September
When you were young and callow fellow.
Try to remember, and if you remember,
Then follow.
Follow, follow, follow, follow, follow,
Follow, follow, follow, follow.
Try to remember when life was so tender
That no one wept except the willow.
Try to remember when life was so tender
That dreams were kept beside your pillow.
Try to remember when life was so tender
That love was an ember about to billow.
Try to remember, and if you remember,
Then follow.
Follow, follow, follow, follow, follow,
Follow, follow, follow, follow.
Follow, follow, follow, follow, follow,
Follow, follow, follow, follow.
Follow, follow, follow, follow, follow,
Follow, follow, follow, follow.
Deep in December, it's nice to remember,
Although you know the snow will follow.
Deep in December, it's nice to remember,
Without a hurt the heart is hollow.
Deep in December, it's nice to remember,
The fire of September that made us mellow.
Deep in December, our hearts should remember
And follow.**
****Nhắc đến Brothers Four người ta thường nhớ ngay đến những giai điệu nhẹ nhàng và sâu lắng. Những khi buồn tôi thường nghe những giai điệu này để thấy lòng mình bình yên hơn, sống với hoài niệm cũng có cái hay riêng của nó. Đêm nay cảm thấy nhớ lung tung, những suy nghĩ cứ lan man, nhớ nhớ, quên quên, buồn buồn, vui vui, cuộc sống thật là muôn màu! ****
**
Mời các bạn cùng thưởng thức - Try ro remember - Brothers Four
**
http://www.fileden.com/files/2009/3/24/2377839/Try To Remember - Brothers Four [NCT 3286053868].mp3
Jasmin:
Trời Phật ơi, tui chỉ off có chút xíu để lái xe về nhà mà giờ vô thấy có ngừi mún dụ tui, chời quơi, ngon ta :nhiumay:
Khi nào có kết quả của cái công cuộc zụ zỗ này thì báo e nha!:D