Tôi đã không biết mình bị lợi dụng suốt một thời gian dài. 3 năm.
Lúc có chuyện xảy ra tôi nghĩ là do hoàn cảnh và sự hiểu lầm. Nhưng rồi khi một số bạn bè cho biết rằng người mà tôi coi là bạn suốt mấy năm, chung lưng đấu cật suốt một thời gian đã tính toán trước việc này.
Họ nghiễm nhiên đưa tôi vào việc mà tôi nghĩ là họ quý mình nên họ làm vậy.
Họ thao thao bất tuyệt về tình bạn vĩnh cửu và đi trọn suốt cuộc đời.
Tôi và những người khác đều nghĩ đó là tình cảm thực.
Nhưng rồi giờ mới biết rằng đó toàn là sự giả tạo.
Những chia sẻ, những động viên đều nằm trong sự tính toán.
Ôi! Thật là nhục nhã.
Tôi không biết là nên khóc hay nên cười đây.
Tôi hoàn toàn tin tưởng. Bởi đó là bạn.
Đôi khi tôi còn cảm thấy có lỗi vì chưa làm trọn vẹn một số thứ với bạn.
Và rồi, cả tiền, cả sức, cả tình cảm...bạn lấy hết của tôi trong vòng 1 ngày.
Lúc xảy ra, tôi không hề oán hận, tôi nghĩ rằng bạn hiểu lầm. Nên dù có mất tiền, hay bị bôi xấu danh dự, tôi cũng không hề ngại. Tôi mặc nhiên cứ để mọi việc qua đi.
Nhưng chỉ đến khi tôi biết rằng, tất cả những cái đó đều nằm trong sự tính toán của bạn từ trước rồi.
Tôi uất ức đến nghẹt thở.
Xem một bộ phim, tôi thấy cô bạn tát cô đồng nghiệp cho sự bôi xấu trắng trợn.
Tôi cũng muôn tát vào mặt người mà tôi đã coi là bạn ấy.
Một cái tát chưa đủ. Khi mà những gì "bạn" lừa tôi vẫn còn ảnh hưởng đến tôi bây giờ.
Nhưng nếu được tát, tôi sẽ cảm thấy trút được một phần nỗi uất hận.
Sổ hành trình — lời nhắn
-
Giá tôi cho "bạn" được một cái tát. -
Ca sĩ Nguyên Vũ tự tử tại Đà LạtXin lỗi các bạn nhưng thực sự mình rất ghét cái kiểu tin tức như thế này. Bọn báo chí cứ lấy tiêu đề câu khách. Đọc xong thì nội dung chả có gì... chán.
-
Sad.Hanoipho:
Nhiều người nói không thích nghe nhạc Phú Quang. Nhưng với tôi, khi buồn chỉ có những bài của Phú Quang mới làm tôi rơi nước mắt, để nhẹ bớt một cái gì đó trong lòng.
Chỉ tiếc là không được khóc to lên. Giá được chui vào một cánh rừng để khóc, để quên hết tất cả những thứ không vui.
Khi chỉ có bản thân mình hiểu bản thân mình, mới thấy mọi thứ nặng nề.
"Vì sao em lại khóc, vì sao?"
"Cơn mưa như nước mắt, phủ kín đời muộn phiền.
Thời gian chung đã hết, tháng ngày riêng cũng phai" -
Hoa mimoza nèMimosa từ đâu em đến?
Cái ngày Hà Nội rét đến tê tái thì chúng tôi tìm đến Đà Lạt. Cũng đã nửa năm rồi. 3 lần trước tới Đà Lạt đều không trùng mùa hoa Mimosa. Lần này thật may mắn bởi khi chúng tôi vừa tới là lúc Mimosa và Mai Anh Đào nở rộ.
Một sắc vàng rực rỡ và thiết tha. Để cho ai đó ngắt những nhành hoa ấy ép vào balô. Dù bây giờ đã không còn sắc vàng nữa nhưng vần bồi hồi khi type những dòng này mà trước mặt là nhánh mimosa khô và 3 quả thông rừng... -
Chị có sai không?Hai chị em mình không phải ruột thịt, gắn bó với nhau bởi những sự ngẫu nhiên. Xa nhà, hai chị em gái dựa vào nhau để sống để gắn bó và giúp đỡ yêu thương.
Rồi chúng ta cũng trưởng thành, cũng trở thành những người có khả năng trong xã hội. Nhưng không rõ chị hay em đã thay đổi đây.Một chiều Đà Lạt buồn, ngồi uống ca fê và ngẫm nghĩ.
Em vẫn thế. Luôn coi mình là nhất? Lúc nào cũng muốn người khác phải theo ý mình. Chị thì khác, trái ngược. Luôn bao dung và rộng lượng.
Nhưng rồi khi chúng ta lớn lên. Chị thấy rằng nếu cứ như thế, chị em mình có tự làm hại nhau không? Chị nhắc em, nhắc nhở về cách sống. Nhưng khi em đã lớn bất chợt chị lại nghĩ rằng, tại sao? Em vẫn là em, nhưng cũng đã 25 tuổi rồi. Chị cũng đã chán cảnh lúc nào cũng gọi em ra một góc và tỉ tê nhắc nhở. Chị đã thay đổi chăng? Chị nghĩ mình nên mặc kệ, ích kỉ đi một tí, lo cho bản thân mình một tí. Cứ để kệ em, em hãy sống như những gì em thích. Liệu như vậy? có nên chăng?Cà fê Đà Lạt vẫn ngon, vẫn thơm và vẫn vương vấn những kỉ niệm của hai chị em. Bây giờ, làm cùng nhau ở một công ty, hàng ngày ...nhưng chị đã kô còn thiết tha với việc chỉ bảo em nữa.
Chẳng rõ chị có sai không?Sắp cuối tuần rồi. vẫn còn một câu hỏi ấy.