Chao cả nhà
Có những việc trong cuộc sống không cần phải hỏi vì không phải lúc nào cũng có câu trả lời
Hãy để cho mọi thứ đến với chúng ta một cách tự nhiên, Chúc các bạn vui
Chao cả nhà
Có những việc trong cuộc sống không cần phải hỏi vì không phải lúc nào cũng có câu trả lời
Hãy để cho mọi thứ đến với chúng ta một cách tự nhiên, Chúc các bạn vui
Tôi xin nói lời cảm ơn teendalat
Tôi không thể nói hết ý nghĩa của cảm xúc, Bạn đã cho tôi biết, tôi thấy và cho tôi những cảm xúc xen lẫn và hơn hết tôi có một bài học rất lớn trong bài của bạn
Tôi nghi nhớ và suy nghĩ về nó trong cuộc sống tiếp theo
Thanks ............
Xin chia sẽ cùng các bạn
Chúc các bạn có những thời gian tràn đây hạnh phúc bên gia đình và người thân
Chia sẽ quan điểm với chị Em chúng mình
Lên kế hoạch cho đám cưới điều đó giúp bạn có sự tính toán thu xếp chuyện gia đình sau này (mặt dù bạn đã có gia đình lo hết rồi nhưng đừng ngồi không hãy có ý kiến và tham gia)
Trao dồi kiến thức Nữ công gia chánh không cần giỏi, nhưng phải biết chút ít, điều này giúp bạn có chủ đề bàn luận với những thành viên trong gia định chồng, tạo sự thân thiện
Lên danh sách những việc cần làm cho sau khi kết hôn
Mua săm đồ dùng gia đình
Thăm viếng & cảm ơn bà con 2 bên đã lo đám cưới cho 2 vợ chồng
Ôn định công việc của 2 vợ chồng sau khi kết hôn (điều này tùy thuộc vào điều kiện kinh tế gia đỉnh bạn)
Lên kế họach sinh Em
2 vợ chồng cần kiểm tra sức khỏe
Phụ nữ cần tiêm ngừa theo chỉ định của bác sỹ
Nam giới cần có chế độ ăn uống sinh hoạt hợp lý
2 vợ chồng cần chuẩn bị tâm lý và lên kế hoạch đón chào thành viên mới của gia đình
Chúc các Anh Chị Em chúng mình thành công và có cuộc sống hạnh phúc :662:
Sưu Tầm & Cảm ơn tác giải
Xin chia sẽ :snog::47:
Xin phép ngoan đạo' thế này thì chắc chắn là sẽ chẳng bao giờ được roài, hihi! Con gái là cứ phải... hôn trộm cơ.
Một ngày gió…
Mình xem kế hoạch chương trình của các bạn, Thích ghê các bạn làm tốt lắm nhưng thời gian kín quá ACE vất vả rồi.
Chúc các bạn thành công,
Thanks hoa dep lắm
2 cây này khác nhau về sự phát triển của thân và hoa
Cũng giống nhau thật nhưng khi ở màu xanh thôi, Ở quê chị thì gọi là thồ lồ hay còn gọi là bùm bụp vì khi đập trái vào tay vỏ rách ra và kêu bụp. chứ không phải là Thù Lù như quê bạn Vespa
Nhiều comment quá
Câu hỏi thì rất hay và đầy ý nghĩ, Nhưng sao chị E nhà mình bình luận toàn võ hiệp trung quốc không vậy mà còn ở trong Phim mà phim thì có gì thật đâu.
Theo chị thấy cái gì cũng có 2 mặt của nó, Phụ nữ Việt Nam hay phụ nữ châu á nói chung đảm việc nước đang việc nhà đó là một truyền thống "tốt đẹp"
Tuy nhiên thời điểm hiện tại chúng ta đã dung hòa gia đình
Vợ chồng đều đi làm đều kiếm ra tiền giống nhau như vậy đều có trách nhiệm chung là chăm sóc gia đình và con cái
Nhưng chắc chắn mỗi người sẽ có mỗi cá tính và nhận thức khác nhau về cuộc sống hôn nhân và cuộc sống xã hội
Cũng không ít những mái ấm đỗ vỡ vì thế này vì thế kia, điều đó làm chúng ta cảm thấy thất bại dù là Nam giới hay Phụ nữ. chính vì vậy chúng ta cần kiểm soát và dung hòa cuộc sống tránh sự đỗ vỡ,
Chúc chị Em chúng mình có cuộc sống tốt và hạnh phúc
Trời ơi nhớ mấy pé quá mà không làm sao 88 được
Siu nhân đen khi nào ra Q1 thì Alo cho chị, Nhận giúp chị quà cho CLB nhé, Chúc các bạn thành công
Tuấn ơi khi nào có SB lại vậy?
Thanks
Cái chết này chắc là rủ nhau tự tử, Đúng là thế hệ 9x..+ Mọi thứ chưa hoàn thiện hết kỹ năng sống cho các Em nó, Đây cũng là bài học cho các bật sinh thành để ý đến tâm trạng và cảm giác con Em nhiều hơn
Chắn chắn nỗi đau và sự hối tiếc vẫn còn đó nhưng hãy tha thứ cho 2 Em để ra đi về nơi vĩnh cửu
Thanks comment
Hãy cảm nhận và tận hưởng những cung bậc thăng trầm của thời gian và cuộc sống quanh ta
Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành xa lạ
Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã
Ngiêng bên này lại chống chếnh bên kia
Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh
Trái tim đa mang chở tình yêu chòng chành
Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng
Anh là gì giữa bốn bề vang vọng
Em ngẹn lòng khi thốt gọi thành tên.
Người ta đuổi theo giọt thời gian
Dựng nên bao nhiêu cảnh huy hoàng
Phút chốc sương tan trên cành lá
Ngỡ ngàng giấc mộng đã sang tran
Thanks
Minh ủng hộ chương trình, Mình sẽ liên hệ với Sieu nhân đen gởi và cho CLB
Dalat nơi “Hạnh phúc thật đơn sơ”
Tôi đã trở lại Dalat rất nhiều lần, Cùng gia đình và bạn bè vào những diệp khác nhau. Nhưng lần này tôi chỉ đi một mình vì công việc đột xuất và thời gian rất ngắn, Ngay sau khi xong việc 7h tối tôi mượn xe một người bạn đi 1 vòng Hồ Xuân Hương, tôi đi rất chậm để chiêm ngưỡng và nhớ về một kỹ niệm đẹp. Nhưng rồi tôi cũng đến nơi đã xuất phát, tôi tự bảo thêm một vòng nữa vì chưa hết câu chuyện tôi đang tự nghĩ, tôi đi đến một đọan gần ngã rẽ lên con hẻm lên trường cao đẳng sư phạm Dalat, tôi dừng xe lại và nhìn về nơi tôi trao Anh nụ hôn đầu tiên, nó thật đẹp trước mắt tôi, gần đó cũng đang có những đôi bạn trẻ họ cũng đang trãi mình với những hạnh phúc giống tôi ngày xưa, Tôi lấy điện thọai ra nhìn vào nó 7h 35phút tối, tôi không hiểu sao lúc này tôi như một kẻ trộm, Như một người chuẩn bị làm việc xấu, và tư tưởng bắt đầu đấu tranh, gọi cho Anh? Thôi không nên gọi!
Tôi chần chừ và tôi có cảm giác thời gian đang chạy rất nhanh, tôi không hiểu tại sao tôi sợ thời gian trôi nhanh như vậy, Lâu rồi tôi chưa gặp lại gương mặt Anh, Không biết giờ Anh như thế nào Ốm hay mập hơn, già hơn hay vẫn vậy. Mặt dù thỉnh thoảng Anh vẫn gọi và chúng tôi cũng chia sẽ thông tin về Gia đình cho nhau. Tôi không biết sao mong muốn ấy càng lúc càng dữ dội và tôi không thể ngăn nỗi nó, Tôi bấm gọi cho Anh mà tay cầm không vững nỗi chiếc điện thọai hằng ngày mình vẫn sử dụng nó, bên kia Anh trả lời, Anh nghe đây, Tôi bắt đầu run như mình đang ăn trộm. Anh trả lời lần nữa sau khi không nghe thấy tôi nói gì, tôi lấy lại sự bình tỉnh trả lời Anh, Em đây, Vẫn như mọi lần câu đâu tiên Anh hỏi tôi E thế nào khỏe không bằng cái giọng miền trung của tôi mặt dù Anh không phải người trung.
Lúc này tôi giữ tự tin hơn, Em khỏe và Em đang ở rất gần Anh, đầu dây bên kia Anh nói lớn lên thật không? Em đang ở đâu? Một lần nữa lại có sự đấu tranh trong tôi, tôi trả lời như không muốn cho Anh biết, Em đang ở một nơi thật đặc biệt với Em.
Anh trả lời nhanh Anh biết rồi Em đợi Anh ở đó nha, Anh ra ngay, Anh cúp máy và tôi chẳng kịp nói gì, Tôi đứng một mình hồi hợp như cô gái còn 18 vậy lại run nhưng không dấu được niền vui, Một ngàn câu hỏi đang trong đầu tôi, Nhưng câu hỏi tôi quang tâm nhất Anh có đến đúng chỗ tôi đang đợi không? Nếu đúng thì sao? Vì sao Anh còn nhớ điều đó, Mỗi chiếc xe máy đi qua tôi đều mong đó là Anh một cảm xúc mà tôi không dấu được, Một đèn xe càng lúc càng tiến lại gần tôi, tôi đang hồi hợp thật sự (chính xác là run) một câu hỏi Bé ơi đợi ai thế, tôi biết ngay đó là giọng nói của Anh. Tôi đáp bé đợi Anh, Anh đùa “chúng ta có hẹn sao” Tôi cũng đùa “nhưng mà thật” hẹn 12 năm rồi, Gặp lại Anh tôi vui vì thấy Anh mập hơn chững chạc hơn, Có lẽ Anh cũng nghĩ về tôi như thế, Tôi chưa bao giờ có cuộc nói chuyện nào mà nhiều câu hỏi như thế, Tôi và Anh cứ hỏi nhau có khi câu hỏi lập đi lập lại nhiều lần mà không biết, khác với những gì tôi nghĩ, Tôi và Anh gặp lại chắc có nhiều chuyện để nói với nhau lắm đây, nhưng không phải thế, Chúng tôi im lặng và ngồi bên nhau nhiều hơn, Tôi và Anh đều sợ cái cảm giác nhìn nhau, chúng tôi thường tránh mặt khi hai ánh mắt chạm nhau, ai cũng chủ động tránh đi, vì chúng tôi biết ánh mắt có thể nói hết sự mong muốn của con người. Và cũng hiểu luôn mong muốn ấy không được chấp nhận sau ngần ấy năm và ngần ấy sự thay đổi trong cuộc sống của chúng tôi.
Không biết làm gì hơn, Anh nhẹ nhàng nắm đôi bàn tay tôi, nói “đúng ra Anh không nên để Em đi” Tôi đặt một bàn tay nữa ôm phần còn lại của tay Anh, Đừng nói thế cả hai chúng ta đều có lỗi, Chúng ta không đủ kiên nhẫn cho tinh yêu của mình. Bây giờ hạnh phúc thật sự chúng ta đã tìm thấy được. Chúng ta có một quá khứ đẹp, Em đã có một tình yêu đẹp với một người con trai đẹp, Anh cười như ngày nào, và hỏi thế sao? Sao Anh không biết nhỉ, Tôi và Anh cười trong niềm hạnh phúc lớn lao, Vì chúng tôi biết chúng tôi đã trưởng thành, chúng tôi đều có mái ấm và sự nghiệp và chúng tôi luôn quan tâm và tôn trọng lẫn nhau.
Đã đến lúc chúng tôi nói lời chia tay nhau, Anh nói đưa tôi về, tôi nói Em không còn là cô bé nữa Anh về nhà đi kẻo muộn, Em đứng đây một lát, Tôi không hiểu sao mũi và mắt tôi bỗng dưng thấy cay tôi không dám nhìn Anh, Anh đến và kéo tôi lại gần Anh hơn. Anh ôm tôi và nói hãy đứng như thế này một lát Em sẽ thấy đỡ hơn, Tôi khẽ nép gương mặt vào ngực Anh, Anh nhẹ nhàng hôn lên mái tóc tôi, Anh hỏi Em thấy khá hơn chưa, Thật sự là tôi thấy khá hơn và không có gì là mất mát. Chúng tôi chia tay nhau và cảm thấy cuộc sống đầy ý nghĩa, Nó mang cả một nghệ thuật tình yêu vào cho mọi lứa tuổi, hạnh phúc khi yêu và được yêu. Và chúng tôi biết chúng tôi còn gặp nhau nhưng sau bao nhiêu năm?
Xin chia buồn cùng gia đình
Nguyên liệu:
Thực hiện:
Chúc các bạn vui và ngon miệng
Nguyên liệu
Vịt một con 1.5kg
Bột cary
Lá cary
Bột điều
Gia vị
Dừa bào 1kg
Khoai lang Dalat 1kg
Cách thực hiện
Vịt chặt cỡ lớn ướp trước với gia vị (bột cary, hạt nêm, bột điều, ít muối) vừa ăn
Dừa bào vắt lấy nước cốt, vắt thêm để lấy nước 2 & 3
Cho nồi lên bếp, cho ít dầu ăn, dầu nóng cho tỏi và hành tím bầm vào
Sau đó cho bột cary và lá cary vào tao lên cho thơm,
Sau đó cho thịt vịt đã ướp vào đảo lên cho thịt vịt săn lại
Sau khi thịt vịt đã săn lại, đổ phần nước dừa lấy lần 2 & 3 vào nồi thịt vịt, đun khoảng 40 phút cho khoai lang vào, Khoai lang chín cho phần nước dừa cốtcòn lại vào chờ sôi tắt lửa
Món này nhà bạn có thể thưởng thức với bánh mì, bún...
Chúc các bạn ngon miệng
Chào cả nhà
Như vậy bodoi đã chọn được một quán
18h gặp nhau Aiya 274 cao thắng Q10:bad:
Cả nhà cho biết ý kiến nha :eat2:
Cả nhà liên lạc với nhau nhé
Còn Het Ka re ok ke ở đâu
Tới đó bàn tiếp
Bodoi thanks Williamken
Đúng là cảm giác rất thật và thật đến nỗi người ta không thể quên
Hôm nay tôi ngồi lên chiếc xe 45 chỗ đến Dalat, Chiếc xe bắt đầu khơi hành lướt qua những tòa nhà cao tầng, băng qua những con đường đông chằn chịt xe cộ, rồi nó cũng thoát ra khỏi nơi bộn bề tấp nập, và cũng là lúc tôi thả hôn mình vào những suy nghĩ xen lẫn sự hồi hợp. Trong đó có sự hạnh phúc và cô đơn, chuyến xe mới đi được hơn 50 cây số mà tôi như định vị tại Dalat rồi
Vào tháng cuối cùng của mùa đông trời thì lạnh nhưng thiên nhiên thì đang chuyển mình để đón một mùa xuân mới. Lần đâu được sống và đón những khỏan khắc tuyệt vời của thiên nhiên cũng là lần đâu tiên tôi biết được ý nghĩa của cái gọi là hẹn họ
Hôm ấy là thứ 7 thời đó đâu ai có điện thọai. bất ngờ Anh đến nhà trọ và mời tôi đi chơi
Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác không biết xử lý thế nào thì đám bạn cùng phòng reo lên á hôm nay có tài xế rồi, Anh chở nó đi một vòng Dalat đi từ khi nó lên đây tui em chưa đưa nó đi đâu vì không có xe. Một giọng nói ấm áp như mọi lần Anh đến để làm việc đó mà. Tôi không hiểu sao người nóng lên và mặt bưng đỏ trong khi trời bên ngoài thì rất lạnh. Rồi tôi cũng chuẩn bị xong, Anh nhìn tôi rồi hỏi Em mặc thế này thôi sao ngoài trời lạnh lắm đấy, đứa bạn nhanh nhẹn chạy vô phòng lấy một chiếc áo ấm cho tôi mượn.
Thế là Anh đèo tôi trên một con cup 71 thật đẹp tiếng máy xe êm không phá vỡ nỗi cuộc trò chuyện của chúng tôi, Anh ấy và tôi đi hết một vòng Hồ Xuân Hương và chúng tôi dừng lại một nơi, chỗ đó gần vườn hoa Dalat
Khi xe dừng hẳn tôi bắt đầu thấy lạnh nhưng vẫn tỏ vẻ không có gì lạnh cả, và cuộc nói chuyện vẫn tiếp diễn 10 sau là tôi không chịu nỗi nữa, chưa bao giờ tôi thấy lạnh như thế này, giọng tôi bắt đâu thay đổi và ít nói hơn, Anh nhìn tôi và cảm nhận thấy điều đó, Anh muốn làm tôi ấm hơn nhưng không biết bắt đầu thế nào, vì đây là lần đâu tiên chỉ có Anh và tôi đi chung với nhau, Anh sợ làm tôi lo lắng, Anh chủ động nói E có thể cho tay vào túi áo Anh.cho đỡ lạnh, Anh biết làm thế tôi sẽ không ngượn, và tôi bỏ tay vào túi áo anh tay tôi cảm giác ấm hơn nhưng người bắt đầu run bần bật, lần này tôi biết không run vì lạnh mà vì một cảm giác thật lạ, người càng lúc càng run anh hỏi tôi Em lạnh không, thật sự tôi cũng không biết nữa, Tôi thật sự muốn một cái ôm của Anh, Anh cởi áo ấm đang mặt khoác lên người tôi, Thật sự ấm hơn nhưng tôi thấy Anh thì đang lạnh, trong cái giáng ngoài cứng rắn. và cũng không lâu sau đó Anh cũng bắt đầu run lên, và tôi hiểu tôi lấy áo ra đưa lại Anh lần này Anh không mặt vào người mà choàng chiếc áo giữa 2 chúng tôi, làm khoảng cách rút lại ngắn hơn Anh nói E hãy tựa vào vai Anh nếu thấy mỏi. Và tôi đã làm thế, một cảm giác thật khó tả Tôi nghe rõ từng nhịp tim và hơi thở của Anh thật tuyệt vời ấm áp và vững vàng bên bờ vai của Anh. Chưa bao giời tôi thấy thời gian trôi nhanh như tôi nay, tôi liếc nhìn đồng hồ của Anh đã gần 10 giờ rồi, Dường như Anh hiểu, Anh nói chúng ta đi ăn gì đó nhé, trong cảm giác này tôi chỉ muốn theo Anh, vì Anh đang là hạnh phúc, Anh chở tôi ra khu chợ đêm nơi đó có rất nhiều thức ăn khuya nhưng tôi không thích ăn gì và cuối cùng tôi chọn ăn bắp nướng và uống sữa đậu nành, và cũng lần đầu tiên tôi cảm giác nó ngon như vậy có lẽ vì có Anh.
Anh chở tôi về đã đến con hẻm rẽ lên khu nhà trọ nhưng anh không rẽ và cứ cho xe chạy từ từ tôi hỏi Anh chúng ta đi đường khác à, anh im lặng một hồi rồi nói đường ngắn quá anh muốn làm dài ra một tí nữa, thế là Anh chở tôi đi thêm một vòng Hồ Xuân Hương nữa, và rồi cũng đến ngã rẽ Anh dừng xe dưới chân dốc thay vì rồ ga lên dốc, Anh và tôi xuống xe. Thật ra lúc này tôi cũng muốn ở bên Anh một ít nữa nên tôi không phản ứng gì cả, tôi quay lưng và ngồi lên yên xe hai chân chống đất, Anh bước lại gần giả vờ hỏi hôm nay Em có vui không, Anh đâu biết đó là một hạnh phúc to lớn hơn niềm vui, tôi khẻ nói Em vui lắm, Anh nói thật không và nắm lấy đôi bàn tay tôi nói sang mai Chủ Nhật Anh đến chở Em đi vài nơi cho biết nha, Tôi đâu có gì từ chối và tôi thấy trời thật sự không còn lạnh nữa chỉ còn hơi ấm của Anh, Mọi thứ đi nhanh hơn tôi mong muốn ánh mắt như đang kéo anh và tôi lại gần hơn tôi nghe rõ hơn nhịp đập và hơi thở của Anh, hai bờ môi xiết vào nhau như chờ đợi từ lâu rồi, Lại thêm một lần đầu tôi biết hôn nhưng không tệ, Anh và tôi nhưng không biết chúng tôi đang nít thở và thật sự không muốn buôn ra, Tôi ngã đầu vào ngực Anh, ôm xiết chặt Anh một cái để Anh biết tôi không muốn rời khỏi anh bây giờ và mãi mãi. Chúng tôi quay về nhà trọ đã 11 giờ, Tôi vào nhà Anh nói theo mai 7h Anh sang nha. Về đến phòng mọi người đã lên giường người thì ngủ, Người thì đang hạnh phúc, người thì trăn trở và tôi sau khi nằm lên thì không ngủ được gương mặt anh như đang ấp vào tôi và cuối cùng tôi đã ngủ với hình ảnh ấy cho đến khi nhà xe nói đến bến rồi và tôi thức dậy và thấy nó đã đi qua 12 năm rồi, nhưng cảm giác hạnh phúc thì thật mới,
Và tôi thấy rằng hạnh phúc là do chúng ta biết tìm thấy nó ngay cả khi thời gian đã đi qua. Dalat nơi có một tinh yêu của tôi và nó là vĩnh kiểu
Cảm ơn MT và các bạn nhé
Các bạn phát huy chị ủng hộ dụ gì chứ ăn nhậu là đồng ý 1000% luôn. tuy k uống được nhưng được cái ăn được