Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
A
Số hành khách HK-2009-1208

Anh 9 giang hồ

@Anh 9 giang hồ
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
14
Chủ Đề
3
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Trần Thái Hòa Collection
    A Anh 9 giang hồ

    Mong Hạnh và các bạn chỉ lại cho Anh 9 cách đưa nhạc lên diễn đàn.
    Cám ơn.

    Others

  • Trần Thái Hòa Collection
    A Anh 9 giang hồ

    Trần Thái Hòa gợi cho tôi nhớ giọng ca Sĩ Phú.

    Others

  • Vào thu nửa đời...
    A Anh 9 giang hồ

    ...hay chính là lời Việt của ca khúc Pháp Une Femme À Quarante Ans, tạm dịch là "Cô nữ/quý bà (trung niên) tuổi 40" - nguyên bản do Dalida trình bày. Khúc Lan viết lời Việt dễ thương, Julie hát cũng dễ thương, và có lẽ vì cũng là phụ nữ - luôn hiểu được cái khốc liệt của tuổi tác và thời gian cho nên đã "làm" cho nhân vật nữ trong lời Việt trẻ thêm 2 tuổi: Vào lúc tuổi người gần ba mươi tám :verycraz: !

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Vào thu nửa đời - Une Femme À Quarante Ans.mp3

    **Vào thu nửa đời – Une femme à quarante ans **

    Lời Việt: Khúc Lan

    Trình bày: Julie

    Tôi có con tim như là biển lớn

    Tôi sống đam mê như điều tôi ước mong

    Tôi có suy tư tâm hồn trải rộng

    Như đã ghi trong chuyện tình tiểu thuyết kia

    Tôi có công danh như là tôi muốn

    Đôi lúc cô đơn tôi buồn bực chán chê

    Tôi đã xa hoa một đời phù phiếm

    Nên đã tiêu hoang nửa phần đời đã qua

    Mùa xuân đã đến

    Và đã qua rồi

    Mùa thu đang tới rực rỡ nắng hồng

    Còn ta thiết tha vẫn như ngày đã qua

    Lòng ta đắm say như những ngày quá khứ

    Lòng ta vẫn thế

    Và lúc tuổi người gần ba mươi tám

    Vẫn luôn yêu đời

    Và ta có thêm kinh nghiệm và thứ tha

    Lòng ta vẫn nguyên như những ngày mới lớn

    Mùa xuân đã đến và đã qua rồi

    Mùa thu đã tới

    Vẫn nguyên là tôi

    Others

  • Dalat và cà phê Tùng
    A Anh 9 giang hồ

    Đọc bài này trên VOA, vừa có Đà Lạt, vừa có Cà phê Tùng nên gởi tặng cho em 8 Ca phe Tung.

    Ðà Lạt và cà phê Tùng

    Trịnh Thanh Thủy
    03/08/2009

    Cà phê Tùng ở trung tâm khu phố Hòa Bình, Ðà Lạt

    Ghé cà phê Tùng để ngắm phố, ngắm người, nghe vài cung tơ Pháp cũ của Sylvie Vartan, Christophe, khách lãng du dễ để sóng lòng lao đao theo bước chân ai ngoài khung cửa. Cà phê Tùng đã có mặt ở Đà Lạt hơn nửa thế kỷ. Nằm ở trung tâm khu phố Hòa Bình, vị thế cà phê Tùng là lợi điểm hàng đầu của nó. Chỉ cần nhìn qua khung kính, du khách có thể theo dõi bóng dáng các thiếu nữ thướt tha qua lại, nên nó một thời là nơi đóng đô của các cậu thanh niên và các đấng mày râu.

    Cái tên Tùng không những gợi hình những gốc tùng xanh ngắt mà còn khơi lại bao kỷ niệm, góc hồi ức của những chàng trai tha phương một chốn trở về ấm cúng. Đà Lạt có biết bao nhiêu quán cà phê, bao nhiêu nơi thanh lịch cho du khách dừng chân, tại sao những người muôn năm cũ có quay về lại chỉ muốn đến Tùng? Muốn ngồi xuống bên bức tường ám khói, cạnh những bức tranh cũ ngấm vết thăng trầm mà tưởng lại những con người cũng tầng tầng ám khói.

    Chiều nay tôi theo một người bạn đến Tùng, thăm lại những bức tranh úa màu thời gian của bác Đinh Cường, uống từng ngụm cà phê đăng đắng để nghe hồn nhỏ đều từng giọt. Tiếng thăm hỏi bà cụ chủ quán của anh bạn như mơ hồ, lãng đãng. Bà cụ kể ông cụ chết cách đây vài năm, khi đứng trước cửa quán bị một anh xe ôm lạc tay lái bay lên lề đường tông vào. Con cái giờ đi ra nước ngoài hết, cụ sống âm thầm trông coi cửa tiệm như một cái bóng khói ám dấu tường mỏi mệt.

    Cà phê Tùng đã có mặt ở Đà Lạt hơn nửa thế kỷ
    Nghe bà cụ khơi lại những vết bụi trên lớp tro quá vãng, anh bạn tôi bùi ngùi thăm hỏi những cư dân Đà Lạt thân quen cũ. Cụ ngao ngán nói giờ chỉ còn đủ đếm trên đầu ngón tay. Hiện nay Đà Lạt đang ngập lụt với dân định cư muốn chuyển hộ khẩu từ Bắc, Trung và miền Tây vào. Bây giờ Đà Lạt có khoảng 26% dân miền Bắc nhập cư, 22% Trung, 18% miền Tây, 14% Dân tộc và 38% cư dân Đà Lạt cũ.

    Thật ra thì từ bao thế kỷ trước Đà Lạt đã là một thành phố toàn dân nhập cư, người dân tộc mới là dân chính gốc Đà Lạt. Anh bạn tôi an ủi cụ, người đến kẻ đi, đất lành chim đậu, mật độ dân số cao, thành phố mới phát triển nhanh và tiến hoá chứ bác ơi. Nhưng có điều sự phát triển, kéo theo kiến trúc xây dựng hỗn loạn quá, trông rối mắt và mất đi đường nét thẩm mỹ lai Pháp ngày trước.

    Cụ ngồi thở than và dẫn dụ anh bạn tôi đổ cái nhìn về quá khứ, về thế giới đen trắng những ngày anh bạn tôi thơ thẩn chờ ai cổng trường Lycée Yersin. Phút ấy tôi mới chợt nhận ra nét “rất Tây” của anh bạn mình. Tôi tự hỏi có phải cái Tây của phố núi và những từ ngữ: Pasteur, Lycée, Grand, Petit, Couvent des Oiseaux, Domaine de Marie..., trong đời sống hàng ngày đã nhiễm vào con người Đà Lạt làm cho cư dân Đà Lạt ngày đó có một nếp văn hoá rất thoáng và cởi mở không? Còn các chàng trai Đà Lạt bị ảnh hưởng những cung cách Pháp mà trở nên rất ga lăng, rất Tây không?

    Có lẽ tâm thức hoài cổ và hoài Tây của bà cụ cũng là tâm thức của những cư dân Đà Lạt xưa. Trong một bài báo tôi tình cờ đọc, có một thanh niên hiến đời mình vào thú sưu tầm đồ cổ và gia dụng dùng trong các ngôi biệt thự Pháp cũ. Anh sở hữu một bộ sưu tập đồ cổ khoảng 3,000 món. Điều làm nên sự khác biệt của tay chơi này với những nhà sưu tầm khác là tính địa phương của cổ vật. Hầu hết chúng là những món gắn liền với đời sống xã hội của Đà Lạt từ những ngày đầu khu nghỉ mát cao nguyên được người Pháp thành lập.

    Điều đáng quý là dù sống một cuộc sống kham khổ, thiếu trước hụt sau anh vẫn không bán những cổ vật ấy đi. Anh lưu giữ chúng như lưu giữ những hình ảnh phản chiếu của một thời quá vãng, một thuở văn hóa Việt nam dập dìu những tiếng Lơ, La, Moa, Toa đậm đà màu thuộc địa…

    Ðà Lạt và những trường Đại học

    Trịnh Thanh Thủy
    05/08/2009

    Một góc phố Ðà Lạt ngày nay

    Trong một bài báo tôi tình cờ đọc, như tôi đã nhắc lần trước, anh bạn nhân câu chuyện kể thêm về niềm “tự hào dân tộc” của mình. Ngày xưa, có một bài báo ở đất Nam (ý nói đất Sài Gòn cũ), đánh giá Đà Lạt là thành phố “trí thức” nhất miền Nam.

    Sự đánh giá đúng hay sai này “tùy thuộc vào người đối diện” nhưng tiêu chuẩn được đặt ra là “So với dân số, Đà lạt là thành phố có tỷ lệ trường cấp đại học cao nhất. (Ý nói Việt Nam Cộng Hoà trước 75).

    Miền Nam trong thập niên 60, chỉ có bốn trường đại học thì Đà Lạt đã chiếm một tức Viện Đại Học Đà Lạt, còn ba Viện kia là Đại Học Sài Gòn, Vạn Hạnh và Huế (Khi ấy chưa có Đại học Minh Đức ở Sài Gòn và Phương Nam ở Cần Thơ).

    Ngoài ra, Đà Lạt còn 3 đại học quân sự là Trường Võ Bị Đà Lạt, Trường Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt (Lúc đầu học trình các trường này ngắn hơn nhưng sau cùng thì học trình cho cả 2 trường đều là 4 năm tức tương đương bậc Cử Nhân) và Trường Đại Học Tham Mưu cho các sĩ quan Trung Cấp (từ Trung uý cho đến Trung tá).

    Đà Lạt lại có 2 đại học thần học của Công giáo là Học Viện Dòng Chúa Cứu Thế và Giáo Hoàng Học Viện. Đặc biệt nơi này được giảng dạy bởi các giáo sư thần học ngoại quốc. Có khoảng trên 100 giáo sư từ phương Tây sang cư ngụ và giảng dạy.

    Nói tóm lại, nếu xét các định chế cấp bậc đại học ở đủ mọi lãnh vực thì Đà Lạt có thể dám chiếm tới 40 tới 50% tổng số của cả miền Nam thời ấy. Đó là chưa kể Đà Lạt có tới 4 hoặc 5 trường trung học chương trình Pháp vốn được xem là có giá trị cao ở đất Nam.

    Sự thay đổi của Đà Lạt hôm nay làm giật mình kẻ trở về. Cái náo nhiệt xô bồ của phố xá đông nhộn làm vui tai người mới tới. Nhưng nét duyên dáng nồng nàn của miền núi và tính đa văn hoá của con người do sự tụ hội của du khách đến từ các nơi, tạo cho Đà Lạt một bản sắc đặt thù rất riêng. Nhịp tăng trưởng không ngừng của dân cư, kiến trúc và du khách,kích thích tăng trưởng kinh tế, thương mại, ngành du lịch, và nó còn kéo theo các ngành nghề khác nữa như giao thông, vận tải, giáo dục, văn hoá, nghệ thuật.

    Bất cứ sự phát triển nào cũng có hai mặt tiêu và tích cực. Tuy nhiên trong chuyến quay về nhìn lại Đà Lạt hôm nay, tôi thấy được thành phố cao sương khói này đang phát tiết những tiềm năng tràn trề sinh lực. Đà Lạt nhanh chóng đổi mới để thích ứng với các nhu cầu cấp thiết của nó. Theo tôi dù cho Đà Lạt có thay đổi đến đâu đi nữa. Tâm thức hoài cổ của cư dân ngày cũ có vằng vặc cao vợi mấy tầng đi nữa.

    Tình mến yêu Đà Lạt của mọi người vẫn còn nguyên đấy. Chỉ cần một bức tranh, một bài hát, một nhắc nhở ân cần, tấm lòng người đi xa sẽ sẵn sàng quay lại để nhớ về và thương mến. Có lẽ Đà Lạt mãi mãi là bông hoa miền cao nở rộ trên triền đồi ký ức của những kẻ phải lưu vong xa xứ.

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Nhạc "sến" dễ thương
    A Anh 9 giang hồ

    Chào Biển và các bạn,

    Thiệt tình không dám có ý "chỉ giáo" về âm nhạc với các bạn, Anh 9 cũng chỉ là người mê nhạc tới mức "quên ăn" nhưng trình độ không bằng ông Sao già. Nhắc chuyện ném cùi bắp Anh 9 nhớ tới hồi nhỏ tối tối được ba cõng đi coi ca nhạc quần chúng, được ngồi bên cánh gà vì ba Anh 9 quen mấy ông bầu sô nên được chứng kiến không ít cảnh khôi hài. Một đêm đang thiu thiu ngủ (con nít đi coi sân bãi thì ngủ gật là không tránh khỏi) thì Anh 9 nghe một ông bầu a lô vào micro như sau: "A lô a lố, một (một một một), hai (hai hai hai), ba (ba ba ba), bốn (bốn bốn bốn) ban tổ chức chúng tôi xin nhắc lại, yêu cầu các em nhỏ hai bên cánh gà KHÔNG ĐƯỢC NÉM CÙI BẮP VÀO CA SĨ":894:. Thời bao cấp thì các bạn biết rồi, sân bãi ở nhà quê mỗi lần có ca nhạc hay xi nê là bà con thi nhau đi bán củ lang, bắp nướng, khô mực, kẹo cao su (của Mỹ - có decal xe tăng thiết giáp bên trong, thấm...nước miếng vào thì có thể dán lên tay theo kiểu hình xăm) đủ thứ...vì vậy không tránh khỏi tình huống tụi nhỏ ngồi lúc nhúc bên cánh gà gặm xong trái bắp nào là ném cái cùi đó vô ca sĩ:biggrin:. Anh 9 thì không được cái diễm phúc tham dự vô tiết mục vui vẻ đó vì ông già không có tiền mua bắp cho ăn, mà lúc đó thì Anh 9 chỉ mê cái "hình xăm xe tăng" thôi. Kể lại để hồi tưởng một thời để nhớ, mới đó mà đã trôi tuột vào ký ức xa mờ. Kỷ niệm đẹp mới đây vài năm của Anh 9 thời đại học cũng đã quá xa tầm tay, huống chi là những đêm hè thời "cho tôi lại từ đầu, trăng lên bằng ngọn cau, cha tôi ngồi xem báo bên cây đèn dầu hao - mẹ tôi ngồi khâu áo, phố xá vắng hiu hiu..." (lời nhạc bản "Kỷ niệm" của Phạm Duy):frown:.

    Tiện đây Anh 9 xin post thêm mấy bản "sến dễ thương" nữa mời các bạn nghe. Thời gian này Anh 9 hay buồn và có "hứng" nghe nhạc "sến dễ thương" nên mới đây đã bỏ ra một đêm để "đánh" riêng cho mình một CD gồm hầu hết mấy bản có trên diễn đàn này, ngày nào cũng nghe cho nó "buồn".

    Hoài thu (nghe bản này để nhớ Đà Lạt)
    Văn Trí - Đinh Hùng
    Ca sĩ: Thanh Mai

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/HoaiThu-ThanhMai.mp3

    Ai lên xứ hoa đào
    Hoàng Nguyên
    Ca sĩ: Thanh Thúy

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/ThuongVeXuLanh-AiLenXuHoaDao ThanhThuy.mp3

    Nắng chiều
    Lê Trọng Nguyễn
    Ca sĩ: Lệ Thu

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/NangChieu-LeThu.mp3

    Xóm đêm
    Phạm Đình Chương
    Ca sĩ: Thanh Thúy

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/XomDem ThanhThuy.mp3

    Kiếp nghèo (bản này giống "Phố buồn" của Phạm Duy tới lạ!!!)
    Lam Phương
    Ca sĩ: Hoàng Oanh

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Kiếp nghèo.mp3

    Ảo ảnh
    Y Vân
    Ca sĩ: Thái Châu

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/AoAnh ThaiChau.mp3

    Tà áo tím
    Hoàng Nguyên
    Ca sĩ: Trầm Tú

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Tà áo tím.mp3

    Nhạc Trữ Tình

  • La Collection Française
    A Anh 9 giang hồ

    Good day, Jasmin. Bản nhạc bạn vừa gởi lên mình cũng có nghe rồi, bản tiếng Pháp hình như là "T'aimer uncore une fois" do ca sĩ nữ nào đó trình bày mình cũng quên mất.
    Mấy hôm nay mình có tâm trạng nghe nhạc "sến" nên chẳng post nhạc gì thêm.
    Chúc bạn vui.

    English Music

  • La Collection Française
    A Anh 9 giang hồ

    Cám ơn bạn Jasmin đã hỏi trúng phóc bản nhạc mà Anh 9 yêu thích từ lâu. Viens M'embrasser do thần tượng nhạc nhẹ Julio Iglesias trình bày, được chuyển thể qua lời Việt thành "Lại gần hôn em" bởi Phạm Duy không những sát nghĩa mà còn thơ mộng nữa. Gởi đến bạn qua giọng hát Ngọc Lan.

    Lại gần hôn em
    Ngọc Lan

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Lai gan hon em - Viens Membrasser.mp3

    Lại đây bên em, anh hỡi chớ khi xa em đêm nay,
    Lại gần bên em.
    Vẫn biết đôi ta chia tay, nhưng trong lòng còn mê say...
    Lại gần với em...

    Lại đây bên em, hãy nói ta luôn yêu nhau
    Tim ta chẳng đổi thay đâu
    Hãy nói anh không ra đi cho em đừng buồn chia ly...
    Lại gần với em...

    Anh ơi nhớ nhé,
    Hãy cố khơi lên trong ta bao nhiêu kỷ niệm đam mê
    Những lúc đôi ta còn trong tay nồng say sưa (ơ hớ...)

    Anh ơi nhớ nhé
    Hãy cố khơi lên trong ta từng ngày qua bao đắm đuối
    Hãy cứ như ta đang yêu như duyên tình còn yên vui
    Hãy tới hôn em... yên vui... bên em rồi thôi...

    Lại đây bên em, đã muốn xa em đêm nay
    Sao anh nhạt nhòa nước mắt
    Hãy cố vui lên anh ơi quanh ta giòng đời đang xoay...
    Cuộc đời vẫn tươi...

    Lại đây bên em, chớ nói cho ta nghe thêm
    Bao nhiêu lời nồng quyến luyến
    Sẽ thấy không lâu anh ơi đôi ta đành phải quên nhau...
    Rồi lòng đớn đau...

    **++++++
    **Viens m'embrasser **
    Par: Iglésias Julio (Julio Iglésias) 1981 **

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Viens MEmbrasser.mp3

    Viens m'embrasser...
    Avant de t'en aller ce soir, viens m'embrasser.
    On ne va plus se voir mais on n'est pas fâchés...
    Viens m'embrasser!

    Viens m'embrasser...
    Dis toi qu'entre nous deux ẫa ne va rien changer.
    Ta décision est prise et tu vas me quitter...
    Viens m'embrasser!

    Toi qui t'en vas,
    oublie que je suis triste; oublie et souris-moi;
    fais-moi revivre encore un peu de ce temps-là
    où tu venais te jeter dans mes bras.

    Toi qui t'en vas,
    essaie de m'inventer encore un peu de toi,
    essaie de faire semblant d'avoir besoin de moi...
    Viens m'embrasser pour la dernière fois!

    Viens m'embrasser!
    C'est toi qui vas partir, alors pourquoi pleurer?
    C'est pas la fin du monde; on n'est pas les premiers
    a se quitter.

    Viens m'embrasser
    et ne me parle plus du mal que tu me fais.
    Avec le temps tu sais tout durait s'arrenger...
    Viens m'embrasser!

    Toi qui t'en vas,
    oublie que je suis triste; oublie et souris-moi;
    fais-moi revivre encore un peu de ce temps-là
    où tu venais te jeter dans mes bras.

    Toi qui t'en vas,
    essaie de m'inventer encore un peu de toi,
    essaie de faire semblant d'avoir besoin de moi...
    Viens m'embrasser pour la dernière fois!

    English Music

  • Phần mềm dịch thuật Trados
    A Anh 9 giang hồ

    Không bao giờ có một phần mềm biết "dịch thuật" đâu bạn ơi. Cùng lắm chỉ làm được phần mềm từ điển thôi.

    Phần mềm

  • La Collection Française
    A Anh 9 giang hồ

    phuongnst:
    Đây nè J :)

    (capo 0.time 4/4) (ET POURTANT)

    Anh đã hay trước sẽ có một sáng đẹp trời
    Sẽ có một sáng, một sáng không như bao ngày
    Ta không còn nồng ân ái, môi nhạt môị Ôi! Hững hờ.
    Dẫu xa nhau, dẫu xa nhaụ

    Anh sẽ không tiếc, không tiếc năm tháng hoa gấm ngày nào
    Anh sẽ đi mãi không biết khi nào quay về
    Bước đi rồi là đi mãi xa mù khơi
    Xa muôn trùng, xa tiếng nói, xa tay mềm
    Xa hơi ấm, hỡi em yêụ

    Anh vẫn biết, vẫn biết đời anh chỉ yêu mình em
    Anh vẫn biết, vẫn biết ngoài em chẳng yêu một aị
    Anh vẫn biết, vẫn biết đời anh chỉ yêu mình em

    Anh vẫn biết cho dẫu chua xót khi dứt đi những ân ái ngày nào
    Anh sẽ căm nín ngăn khóe mắt hoen lệ tràọ
    Cho tâm hồn tựa cơn nước xuôi bình yên
    Trôi êm đềm dẫu xa nhau, dẫu xa nhaụ

    Anh sẽ lê gót đi mãi, đi mãi xa tít mịt mờ
    Anh sẽ quên hết, quên hết trái tim em lạnh lùng
    Với hai bàn tay anh sẽ xây tình yêu, xây ân tình
    Cho năm tháng trái tim nồng nàn ân ái, hỡi em yêụ

    (CHORUS) fade out ĐK

    Đây nữa bạn, Elvis Phương hát Et Pourtant với lời Việt tựa là "Giã từ em yêu" trong Băng Nhạc trẻ số 01 - Chủ đề "Elvis Phương và Ban Phượng Hoàng", phát hành năm 1970 tại Saigon - băng nhạc đầu tiên đưa tên tuổi của bộ ba Nguyễn Trung Cang - Lê Hựu Hà - Elvis Phương đến gần hơn với các tín đồ "nhạc trẻ":rockon:

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Gia tu em yeu.mp3

    English Music

  • Nhạc "sến" dễ thương
    A Anh 9 giang hồ

    Chú Sao ơi, Anh 9 khoái mấy bản nói trên từ lâu và kỷ niệm nhất là "Tiếng hát học trò". Nói chung nhạc của chú vẫn chưa "sến" lắm :P
    Chúc chú mau khỏe.

    Nhạc Trữ Tình

  • La Collection Française
    A Anh 9 giang hồ

    Et Pourtant

    Et Pourtant - Anh vẫn biết/Anh đã hay trước - Elvis Phương

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Et-Pourtant.mp3

    English Music

  • Nhạc "sến" dễ thương
    A Anh 9 giang hồ

    Cám ơn bạn SaobienNT (Nha Trang?). Bạn nói phải đó, mình thích - mình cứ hát. Miễn thích là được.
    Bạn jasmin, bản "Nhớ một chiều xuân" Anh 9 cũng có nhưng là bản thu âm trước 75 mà mấy bản ở trên Anh 9 post toàn là thu âm sau 75 để mấy bạn nghe cho rõ nên mới chừa "Nhớ một chiều xuân" ra. Hình như Trần Thái Hòa hát bản này rất hay. Anh 9 khoái nhạc Nguyễn Văn Đông lắm, nhất là "Chiều mưa biên giới".

    Nhạc Trữ Tình

  • Cung Tơ Chiều xưa của tôi!
    A Anh 9 giang hồ

    riêng tặng 8

    8 ơi nghe 8 kể Cung Tơ Chiều mà 9 buồn ghê gớm nhưng mà chuyện này cũng bình thường. Lần sau ghé Đà Lạt 9 với 8 sẽ nói với chị Giang ha. Thôi giờ mời 8 nghe bản nhạc do giang hồ 9 và giang hồ Tuấn trình bày chiều nay:snog:

    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Chieu mua bien gioi.mp3

    Đà Lạt Talk

  • Nhạc "sến" dễ thương
    A Anh 9 giang hồ

    Lời đầu tiên Anh 9 xin gởi lời chào và hỏi thăm của Đảng và Nhà nước tới các bác Sao, bạn Tùng (giang hồ hay gọi là 8) và các bạn mê nhạc khác trên diễn đàn.

    Sau đây để thay đổi không khí, Anh 9 xin gởi tặng các bạn một số bản nhạc có hơi thở tương đối khác với nhạc của bác Sao để "làm đối trọng", bởi lẽ nếu thiếu đi hơi thở của những bản nhạc sau đây, nền âm nhạc của chúng ta có lẽ sẽ thiếu đi những bông hoa xinh đẹp một cách lạ kỳ (theo cách nói của bác Sao). Những bản nhạc sau đây được ra đời trong các thập niên 50 - 60 - 70 trong thời cực thịnh của âm nhạc miền Nam, tức là cùng thời với các tác phẩm đặc sắc mà bác Sao đã đưa lên, tuy nhiên như đã nói, dường như chúng gần gũi hơn nhiều so với những "Nhặt cánh sao rơi" của Vũ Thành hay "Nguyệt cầm" của Cung Tiến vốn được một số lượng khán giả không nhiều mến mộ. Nếu gọi âm nhạc của Vũ Thành, Cung Tiến, một phần lớn tác phẩm của Phạm Duy và nhiều tác giả khác là nhạc "sang trọng" vì lời ca trau chuốt với ảnh hưởng nghệ thuật tây phương và kỹ thuật cầu kỳ, nét nhạc sáng sủa thì đã từ lâu, có nhiều người đã gọi những bản nhạc sau đây là nhạc "sến", nhạc "bolero" (có lẽ vì nhiều bản được viết dựa theo điệu bolero cải tiến rất dễ chơi, dễ hát chỉ với một cây đàn guitar), "Mari Sến" hoặc nhạc "tình cảm phổ thông", nhạc "tình tự quê hương",... Tuy nhiên, nếu gọi bằng bất kỳ tên gọi nào đi nữa, người nghe hẳn sẽ nhận ra rất nhiều sự khác biệt của loại nhạc này với các tác phẩm của Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng, Phạm Đình Chương, Văn Phụng...và cả mấy tác giả đã được nói tới ở trên. Sự khác biệt đó rất khó để gọi tên. Chỉ biết rằng khi lắng nghe những tác phẩm sau đây trong số hàng trăm hàng ngàn các tác phẩm đặc sắc khác cùng loại, nhiều người nghe nhạc có lẽ sẽ nhận được một chút gì "thật gần" với đời sống, hoàn cảnh và cuộc tình. Hàng triệu người biết đến "Đường xưa lối cũ" của Hoàng Thi Thơ, "Sắc hoa màu nhớ", "Chiều mưa biên giới" của Nguyễn Văn Đông hay "Thành phố buồn" của Lam Phương cũng vì sự gần gũi đó. Không nên và không thể so sánh giá trị của các tác phẩm thuộc loại "hàn lâm", "sang trọng" với những tác phẩm này. Nhạc "sến" cũng chỉ là một tên gọi dễ thương mà chúng ta sử dụng để gọi tên (vì chẳng biết gọi tên gì cho chính xác?). Sến hay không sến, có hề gì đâu khi nhạc vẫn làm tâm hồn người thưởng ngoạn thổn thức? Hàng trăm bản nhạc thuộc loại này đã được/bị tác giả sáng tác đẩy tới mức độ ủy mị, buồn bã thái quá cũng là để làm vừa lòng các khán giả "bình thường" (dùng từ "bình dân" có vẻ hơi xúc phạm vì biết đâu ai "bình dân", ai "sang trọng"?).

    Tuy nhiên, có một điều cần nói thêm đối với loại nhạc này, cảm xúc của bản nhạc tùy thuộc rất lớn vào người trình bày. Những bản nhạc mà Anh 9 lựa ra ở dưới có thể là những ví dụ tốt. Tuấn Vũ mà hát "Thành phố buồn" thì có lẽ những "fan" của Cung Tiến không muốn nghe, nhưng... Ngọc Minh mà hát thì có lẽ "nghe một chút coi sao" (từ nghe một chút rồi đâm ra ghiền!). "Phiên gác đêm xuân" mà do Mạnh Quỳnh hay Mạnh Đình hát thì chắc hẳn bản nhạc xuất sắc của Nguyễn Văn Đông ấy chỉ được tán thưởng bởi những khán giả "ruột" của những giọng ca này. Thử nghe "Phiên gác đêm xuân" do Ngọc Long hát những năm 1960 thử có gì khác. "Chiều mưa biên giới", hãy thử nghe qua những giọng Trần Văn Trạch hay Hà Thanh. Nhạc "sến" mà do những giọng ca tuyệt vời của giòng nhạc "sang trọng" thì đâm ra bớt "sến" hơn? Thật là khó trả lời!

    Thật ra cũng không cần phải trả lời, mỗi giọng ca tài năng đương nhiên sẽ đem lại một sắc thái riêng cho bản nhạc. Sến hay sang, từ đó trở nên không còn cần thiết nữa, phải không bác Sao?

    Chiều mưa biên giới
    Sáng tác: Nguyễn Văn Đông
    Trình bày: Hà Thanh
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/ChieuMuaBienGioi-HaThanh.mp3

    Phiên gác đêm xuân
    Sáng tác: Nguyễn Văn Đông
    Trình bày: Trường Duy
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/PhienGacDemXuan-TruongDuy.mp3

    Đồn vắng chiều xuân
    Sáng tác: Trần Thiện Thanh
    Trình bày: Hải Lý
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/DonVangChieuXuan-HaiLy.mp3

    Hoa soan bên thềm cũ
    Sáng tác: Tuấn Khanh
    Trình bày: Kim Anh (3 Con Mèo)
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/HoaSoanBenThemCu-KimAnh.mp3

    Biệt kinh kỳ
    Sáng tác: Minh Kỳ
    Trình bày: Sĩ Phú
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/BietKinhKy-SiPhu.mp3

    Khúc tình ca hàng hàng lớp lớp
    Sáng tác: Nguyễn Văn Đông
    Trình bày: Hà Thanh
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/KhucTinhCaHangHangLopLop-HaThanh.mp3

    Anh đi về đâu
    Sáng tác: Hoàng Nguyên
    Trình bày: Ái Vân
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/AnhDiVeDau-AiVan.mp3

    Mùa xuân đầu tiên
    Sáng tác: Tuấn Khanh
    Trình bày: Ngọc Minh
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/MuaXuanDauTien-NgocMinh.mp3

    Đường xưa lối cũ
    Sáng tác: Hoàng Thi Thơ
    Trình bày: Thái Thanh
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/DuongXuaLoiCu-ThaiThanh.mp3

    Sắc hoa màu nhớ
    Sáng tác: Nguyễn Văn Đông
    Trình bày: Giao Linh
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/SacHoaMauNho-GiaoLinh.mp3

    Mưa chiều kỷ niệm
    Sáng tác: Duy Yên - Quốc Kỳ
    Trình bày: Kim Anh
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/MuaChieuKyNiem-KimAnh.mp3

    Thành phố buồn
    Sáng tác: Lam Phương
    Trình bày: Ngọc Minh
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/ThanhPhoBuon-NgocMinh.mp3

    Vài dòng nhận xét vụng về, hy vọng đồng cảm được với các bạn.

    Nhạc Trữ Tình
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng