Mấy hôm nay cả làng cả xóm, cả xã hội đang rộ lên vì chuyện "trị thương cho tiền bối hồ Gươm". Mình cũng loáng thoáng thấy các nhà chuyên môn, mấy cả giáo sư tiến sĩ gọi bằng cụ gì đấy, và cái công cuộc "kéo" cụ ấy lên bờ để mà trị da liễu.
Hăm he cả bầy "chắt chít" hò nhau thả lưới [mà nghe nói lưới chuyên dùng bắt lòng tong], mà quây quần bên tháp rùa những 5 tiếng đồng hồ. Có lẽ không đúng lễ nghi, con cháu đã gọi bằng cụ mà thả lưới "bắt cụ" lên mà bôi xanh bôi đỏ thì còn gì thể thống. Cho nên,
....cho nên cụ giận, cụ bực, cụ phẫn nộ, quẩy mai xé tung lưới "lao" đi.
Cho đến giờ, cụ vẫn mang thương tích và lặn mất tăm nơi nào chả biết.
Có nhiều ý kiến đóng góp hòng "kéo" cụ lên cho bằng được, bạn thì hiến kế hay thả cái thứ đã gây đau thương cho cụ, làm cụ sợ, cụ sớm muộn cũng trồi lên cầu cứu => chính xác đó là lưỡi câu chùm. Cứ thong thả rải khắp mặt hồ, ít nhiều cũng phải dính chứ lị.
Lại có bạn bảo là thả vài con mèo xuống hồ [!?].
Hay có ý kiến thiên về lịch sử, ta cứ mạnh dạn thả một lưỡi gươm xuống. Cụ là cụ sẽ nhanh nhẩu làm bổn phận của mình cách đây vài trăm năm trước, trồi lên ngậm ngang miệng một thanh gươm sáng lóa, ngơ ngác hỏi :đứa nào? gươm của đứa nào quăng vào đầu cụ??
Cũng là một kế hay, miễn sao cụ trồi lên, và chịu để cho bọn tiểu bối thay nhau bôi xanh bôi đỏ lên cụ, và nghe đâu quá trình trị thương kéo dài đến 2 năm. Không khéo do cụ không kiên nhẫn đến ngần ấy thời gian, con cháu nó sợ nó xích cụ lại ngay chân tháp rùa thì.....
Nghĩ đến đây, thương tâm. Không dám nghĩ nữa. Nhưng dù sao thì cũng phải chờ có ngày đẹp trời, cụ trồi lên với con cháu đã.