Bỗng nhiên hôm nay con bạn thân sáng đèn, nhìn sts của nó - bài thơ Duyên tình con gái Bắc của tg Nguyễn Tất Nhiên, đọc lại bỗng thấy có điều gì xoáy vào lòng tôi, hình như tôi đã bỏ quên rất nhiều thứ mà con gái Bắc buộc phải có...
"Ta sẽ về thương lại nhánh sông xưa
Thương lại bóng hình người năm năm trước...
Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
Nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang
Nhớ duyên dáng, ngây thơ mà xảo quyệt!..."