Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Có thể gọi là gì đây ta...????
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 16.06.2011 Vé số DLH-2011-9481

Có thể gọi là gì đây ta...????

Hành khách
nguyetmai
Khởi hành
16.06.2011
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • N Ngoại tuyến
    nguyetmai Hành khách
    Toa 1

    Lâu lắm rồi mới vào cái địa chỉ mail ngày trước,
    Đọc lại nhứng gì mình viết gửi cho mọi người trước đây mà không khỏi giật mình, mình khác trước nhiều quá!!
    Cảm giác như ngày xưa thật là trong sáng, trong sáng đến mức bản thân hiện tại khi đọc lại còn cảm thấy đôi chút xấu hổ, xấu hổ vì không biết từ bao giờ lại trở thành con người hiện tại, tuy không xấu nhưng cảm giác như không còn được hay ho như trước.
    Bản thân cách đây một năm, ngày đầu tiên bước chân vào Pana, với bản thân bây giờ, cảm giác như đã chai sạn đi quá nhiều, đã đánh mất quá nhiều......
    Có thể là vì đã có quá nhiều thứ xảy ra trong thời gian ngắn ngủi ấy, tình yêu đầu tiên qua đi, tình yêu thứ 2 đầy giông tố và dối trá đến, rồi đến một thứ chẳng biết phải gọi như thế nào...
    Tình yêu... một thứ phù phiếm
    Tình yêu đầu tiên... tất cả đều màu hồng, cho đến khi con người biến nó thành xám xịt..
    Tình yêu thứ 2 mất đi sắc hồng, có đôi chút vàng vọt của vật chất, kèm thêm dư vị của sự dối trá...
    Tình yêu thứ 3 - cũng không biết có thể được gọi là tình yêu không,.. chất chứa nỗi buồn và đôi khi là cảm giác tội lỗi và nuối tiếc..
    Cứ nghĩ rằng bên trong vẫn còn sót lại một chút sắc hồng, nghĩ rằng vẫn đủ dùng, nhưng khi nhìn lại ngày xưa, chợt thấy hoảng hốt, "..chỉ còn lại bây nhiêu thôi sao..?"
    "Chỉ còn bây nhiêu.." để giữ cho bản thân ngoài những lúc thực dụng (có lẽ chiếm đến 90% thời gian) còn có những lúc điên điên rồ rồ một chút, để cho bản thân cảm thấy mình vẫn đang sống như một con người..
    Thời gian thật là đáng sợ, mà cũng không biết là do thời gian hay là do con người tự đày mình vào những thứ trớ trêu, để rồi đổ lỗi cho thời gian, cho tuổi tác..
    Mỗi ngày nhìn cuộc sống, nhìn mọi người lại nhận thấy thêm một vài thứ trớ trêu, thế là bản thân con người cứ thế, cứ thế tự giam mình vào bên trong định kiến...
    Cứ nhìn hiện tại mà xem, hầu hết mọi người đều nhìn một sự vật, sự việc vớ những suy nghĩ tiêu cực, vì trải qua nhiều thứ quá nên có lẽ các giác quan để cảm nhận sự tươi sáng đã bị tiêu biến bớt đi rồi chăng?? Thế cho nên càng ngày càng có nhiều người muốn trở lại ngày xưa: cái thời trẻ con chưa biết gì...
    Cảm giác giống như là nhiệt tình đối với cuộc sống ít đi, bù lại những lo lắng về cuộc sống cứ chất lên thành đống... chẳng bao giờ có thể giải quyết hết được cái đống hỗn độn đấy cả..
    Tại sao con người lại không đơn giản mọi thứ hơn một chút, tại sao bản thân không chỉ đơn giản là sống như mình muốn??.. Bởi vì khi người ta lớn lên, người ta càng nhận thức rõ hơn về những thứ gọi là lề thói, những thứ gọi là định kiến và thứ được người ta gọi một cách hoa mỹ là "lương tâm"...

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      1
    • C Ngoại tuyến
      chinsu Hành khách
      Toa 2

      đó là trãi ngiệm của cuộc sống

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        1
      • N Ngoại tuyến
        NguyenHongPhuc Hành khách
        Toa 3

        Mình cũng vậy :D

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          0
        Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
        Ghi chú của Trưởng ga
        Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
        Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
        Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
        Lấy vé mới Trình vé

        Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

        10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

        Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

        Powered by NodeBB Contributors
        • Bài viết đầu tiên
          Bài viết cuối cùng