Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi thông tin
  3. Đà Lạt Ngày Nay
  4. Người Đà Lạt
  5. Nguyên Thảo: một người Đà Lạt hát
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 16.10.2008 Vé số DLH-2008-0930

Nguyên Thảo: một người Đà Lạt hát

Hành khách
ge8zvh
Khởi hành
16.10.2008
Sân ga
Người Đà Lạt
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • G Ngoại tuyến
    ge8zvh Hành khách
    Toa 1

    **Nguyên Thảo là một cái tên còn xa lạ, album Suối Cỏ của cô phát hành vào tháng 4-2006 cũng mới chỉ là album đầu tiên, vậy có gì để nói? **

    Chúng ta quen nói đến sự thành đạt mà ít quan tâm đến con đường dẫn đến nó, ít chịu tốn công phát hiện. Nguyên Thảo thật ra đã bắt đầu bước vào con đường của một người hát nhạc nhẹ thật sự, một ca sĩ có đẳng cấp chứ không phải của một ngôi sao công nghệ giải trí.

    Hát không phải để chứng tỏ mình là người có giọng đẹp, có kỹ thuật “ta đây có học hành hẳn hoi” mà là để thỏa những gì chứa chất trong tâm hồn - điều không thể nói ra thành lời. Hát để tìm người tri kỷ, để chia sẻ những vui buồn, yêu thương, hờn giận và cả giấc mơ cùng niềm hi vọng với người nghe (cái quan trọng nhất để phân biệt giữa hát và “diễn”). Ca sĩ trẻ bây giờ “diễn” nhiều hát ít, có được người hát như thế là quí lắm.

    Một người sinh ra và lớn lên ở Đà Lạt hình như vẫn có một cái gì đó giống như phong cảnh nơi này vậy. Khi Nguyên Thảo hát Nghe mưa, tôi đã nhận ra điều ấy. Chỉ một chút riêng biệt như thế, nếu biết giữ gìn cũng đủ để hát một đời. Người Đà Lạt sống nội tâm, ưa thích sự nhẹ nhàng, có sự trong sáng của những người sống gần gũi với thiên nhiên lớn, có cái mơ mộng xứ cao nguyên hoa cỏ và sương mù. Nguyên Thảo chính là một người Đà Lạt hát.

    Thảo xa Đà Lạt để dấn thân vào con đường hát chuyên nghiệp. Ở một đô thị có nhiều cạm bẫy như Sài Gòn, giữ được mình với những ước muốn thơ ngây quả là khó và giữ được cái chất Đà Lạt trong trẻo nhưng dễ vỡ lại còn khó hơn. Sống lặng lẽ trong căn phòng trọ nơi con hẻm nhỏ, đêm đêm cô mướn người chạy xe ôm chở đi hát phòng trà, dành dụm chút vốn gửi ngân hàng, mơ có ngày đủ tiền làm một album riêng để hát thứ nhạc mình thích (dù bán được hay không cũng chẳng sao). Với những suy nghĩ và cách sống như thế,Thảo đã tự biến mình thành một kẻ vô danh, cô trở nên cô độc giữa cái thế giới sôi nổi những ham muốn về danh tiếng và tiền bạc.

    Tôi không phát hiện ra Thảo mà chính cô tự tìm đến tôi. Thảo không thể tự giới thiệu về mình nhưng vẻ rụt rè và cái ý nghĩ hầu như rất hiếm có về mục đích làm album đã là một lời giới thiệu quá tốt.

    Hát để được sống với âm nhạc khác xa hát để kiếm tiền, để nổi danh. Thảo ý thức được điều này nên cô chấp nhận việc có ít show và món tiền thù lao khiêm tốn mỗi đêm, kiên nhẫn nuôi dưỡng khát vọng hát như các ca sĩ mà cô coi là thần tượng, tự học bằng cách nghe để sống hằng ngày với phong cách nhạc mà mình yêu thích, đi học lớp thanh nhạc ngoài giờ để bồi bổ vốn cơ bản và dùng việc đi hát để “lấy nghề dạy nghề”.

    Đó chính là con đường cô đi đến album đầu tiên, nơi cô gặp tác giả và ban nhạc mà cô yêu thích, để được cất lên tiếng hát: “Lắng nghe tôi lời cỏ hát, suối trong veo róc rách rừng sâu” (Suối cỏ), để được Nghe mưa, được Mơ về mẹ, người mẹ không còn ở với cô trên cõi đời này năm cô chưa tròn bảy tuổi, để được làm gió “bay đi, bay đi” (Ước muốn)...

    Cá tính mạnh không phải là sự gào thét hùng hổ, bản sắc không phải là sự tô vẽ. Hát với cảm xúc chân thành, giản dị khiến người nghe cảm động vì sự trong sáng, hát với một chút yếu đuối nội tâm theo một vẻ riêng kiểu người Đà Lạt, lại khá tinh tế về sắc thái biểu cảm, có âm vực tương đối rộng, giọng đầy và sáng, nhạy cảm về tiết tấu và hòa thanh, lại có được bài hát và phần phối khí thích hợp, những cái đó đã giúp Nguyên Thảo phần nào bộc lộ cá tính và bản sắc, sự khởi đầu tốt đẹp cho một cuộc đi nghệ thuật.

    Cuộc đi nghệ thuật là một cuộc đi khó khăn. Đã có rất nhiều người đi vào ngõ cụt hoặc lạc lối vì đánh mất những gì mình có lúc khởi đầu, do bản lĩnh kém nên không kiên định được trước tác động tiêu cực của môi trường sống và hoạt động âm nhạc phức tạp như hiện nay, do khi có chút thành công đã mắc bệnh tự mãn..., nói tóm lại là do rất nhiều thứ.

    Thảo đi hát rất sớm (15, 16 tuổi đã là cộng tác viên của Đoàn ca múa Lâm Đồng và hát ở các sàn nhảy Đà Lạt) nhưng chỉ trở thành ca sĩ khi cô chuyển về TP.HCM kiếm sống bằng việc đi hát ở phòng trà. Bây giờ người ta bắt đầu biết đến cô, mua album của cô, thấy cô xuất hiện trên tivi, trên báo và trên mạng với tư cách một ca sĩ triển vọng.

    Bắt đầu có những lời khen ngợi, những sự săn đón và cả những gièm pha, ghen tị. Vì thế bây giờ cô mới thật sự bắt đầu cuộc đi nghệ thuật của mình. Làm việc với Nguyên Thảo gần hai năm nay tôi nhận ra trong cái vóc dáng nhỏ bé, cái vẻ mặt hơi buồn và có phần ngơ ngác ẩn giấu một cá tính mạnh mẽ, một bản lĩnh không thể xem thường, tôi tin cô sẽ đi được, sẽ đến được chỗ mà cô cần đến.

    Có thể cô sẽ không có được sự nổi danh như Thanh Lam, Hồng Nhung, Mỹ Linh; có thể công chúng của cô không được đông lắm, nhưng cứ hát như thế, cứ làm album như thế cô sẽ trở thành một trong số không nhiều những ca sĩ có bản sắc, có đẳng cấp ở Việt Nam.

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      0
    Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
    Ghi chú của Trưởng ga
    Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
    Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
    Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
    Lấy vé mới Trình vé

    Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

    10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

    Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

    Powered by NodeBB Contributors
    • Bài viết đầu tiên
      Bài viết cuối cùng