Dã Quỳ
-
G Ngoại tuyếnToa 1
*Có những buổi chiều trời nắng hanh, đi dọc trên con đường vắng, thoáng vô tình nhìn những đóa hoa Dã Quỳ nở rộ vàng rực trong nắng... Bao nhiêu kỷ niệm thời thơ ấu trào về khiến hồn ta lâng lâng khó tả, Dã Quỳ một loài hoa mọc tự nhiên ở Dalat như cây Thông vậy, chẳng biết nó gắn bó với người Dalat từ thuở nào, nó đến từ đâu?? nhưng nó thật bình dị đến nỗi chẳng để ý, chỉ lâu lâu chợt đi ngang một con đường vắng nở đầy hoa vàng rực những gì thân quen với ta nhất chợt về đầy trong tiềm thức.....
*










-
W Ngoại tuyếnToa 2
*nó thật bình dị đến nỗi chẳng để ý, chỉ lâu lâu chợt đi ngang một con đường vắng nở đầy hoa vàng rực những gì thân quen với ta nhất chợt về đầy trong tiềm thức.....
*đúng thật! đó là những bông hoa bên đường mà ngày nào mình cũng " phải " nhìn thấy ít nhất là 3 lần :D
nó quen thuộc đến mức mình không để ý và nhận ra rằng dã quỳ thật sự rất đẹp :) -
G Ngoại tuyếnToa 3
wonder_girl1251:
*nó thật bình dị đến nỗi chẳng để ý, chỉ lâu lâu chợt đi ngang một con đường vắng nở đầy hoa vàng rực những gì thân quen với ta nhất chợt về đầy trong tiềm thức.....
*đúng thật! đó là những bông hoa bên đường mà ngày nào mình cũng " phải " nhìn thấy ít nhất là 3 lần :D
nó quen thuộc đến mức mình không để ý và nhận ra rằng dã quỳ thật sự rất đẹp :)Ai mà có cùng suy nghĩ vậy ta??
-
H Ngoại tuyếnToa 4
...Nếu hướng dương là Mặt trời thì dã quì sẽ là Mặt trăng. Mặt trời làm cả thế giới bừng sáng nhưng hào quang rực rỡ của nó khiến người ta chói mắt. Còn Mặt trăng, ta có thể ngồi thâu đêm để ngắm ánh sáng diệu kỳ của nó, để tìm thấy chút yên bình giữa cuộc đời náo nhiệt, chút hạnh phúc giữa khổ đau, chút hi vọng giữa tăm tối… vậy mà ít ai nhận ra điều đó, để suốt đời dã quì vẫn chỉ là hoang dại mà thôi…
-
G Ngoại tuyếnToa 5
**Lang thang trên đồi Quỳ
Nghe thu về trong gió
Chốn xưa như bở ngỡ
Rối nhịp bàn chân aiDã Quỳ vàng phôi phai
Hẹn cùng ta có nhớ
Bao năm đời lỡ dỡ
Bao năm đời đa đoanTa bây giờ cô đơn
Lối xưa Quỳ vẫn nỡ
Con đường vàng rực rỡ
Gió đưa mùa hương về
Xua ngày dài lê thêLung linh đồi Dã Quỳ
Bâng khuâng chiều thương nhớ
Yêu người từ muôn thưở
Người đi rồi có hay?
Dã Quỳ nở cho ai?Sưu tầm
**


Lang thang trên đồi Quỳ
Nghe Thu về trong gió...Nói đến Mùa Thu, thật ra Dalat không có mùa Thu, chỉ có 2 mùa mưa & nắng. Khi những cơn mưa muộn màng qua đi nhường chỗ cho những cơn gió ấm và bầu trời xanh, mây trắng, năng vàng rực rỡ . Thấp thoáng đây đó trên những ngọn đồi hoang, bên những lối đi vắng, bên hàng rào nhà ai đó, những đóa hoa dã Quỳ vàng bung nở báo hiệu mùa khô bắt đầu.
-
W Ngoại tuyếnToa 6
gianglongdl:
Ai mà có cùng suy nghĩ vậy ta??là mình nek :) ý tưởng lớn gặp nhau đó mà :D
-
D Ngoại tuyếnToa 7
Có một người mình yêu quý rất yêu hoa Dã Quỳ.
Nên mình cũng vậy...! -
G Ngoại tuyếnToa 8
Ngày xửa ngày xưa, nơi buôn sóc nọ có chàng K'lang của núi rừng yêu tha thiết nàng H'limh của con suối.Ngày ngày chàng K'lang vào rừng săn bắt thú rừng còn nàng khéo léo dệt tấm chăn kiệu chồng (vì theo tục lệ của bộ tộc nàng con gái trước khi lấy chồng phải dệt một tấm chăn thật đẹp để mang về nhà chồng). Rồi tối tối họ lại quây quần đốt lửa và múa hát cùng dân làng trong buôn. Cuộc sống vui vẻ hạnh phúc của họ cứ trôi đi.
Đến một ngày kia khi H'limh chờ hoài đến tối mà vẫn không thấy K'lang đi săn về, nàng lo lắng từ buôn sóc nàng đi tìm K'lang, nàng cứ đi, đi mãi đi hết mười mấy con suối, mười mấy ngọn núi rồi mà không thấy người yêu của mình đâu cả. Mệt quá nàng ngủ thiếp đi trong giấc mơ nàng thấy K'lang gọi nàng và bảo nàng hãy đi thêm một con suối nữa sẽ gặp chàng ở đó. Nàng giật mình rồi đi tiếp đến cuối nguồn nàng nhìn thấy K'lang đang bị những tên hung ác của bộ tộc Lasiêng trói chặt. Nàng chạy lại ôm lấy chàng mặc cho những mũi tên, những ngọn giáo đâm vào da thịt. Mặc cho bao nhiêu đau đớn nàng vẫn quyết bảo vệ cho người yêu cho tới khi nàng bị trúng mũi tên độc cuối cùng của chàng La rihn con trai tộc trưởng Lasiêng. Vì quá hờn ghen với tình yêu của H'limh dành cho k'lang chàng đã buông lơi mũi tên hận tình. Chàng cũng không ngờ người lãnh trọn mũi tên ngiệt ngã ấy lại là H'limh - người con gái mà chàng ngày đêm thương thầm trộm nhớ mà không được đáp lại tình cảm.
Từ đó cứ mỗi độ tháng mười nơi nàng H'limh chết lại nở ra một loài hoa có màu vàng rực. Người ta thường gọi là hoa Dã Quỳ. Cây hoa Dã quỳ rất dễ mọc và mọc rất nhanh những cánh hoa màu vàng tràn đấy sức sống mãnh liệt như tình yêu chung thủy.




-
G Ngoại tuyếnToa 9
NỖI NHỚ DÃ QUỲ
Thơ: Nguyễn Thị Anh Đào
vẫn là những sắc vàng em để lại
con đường cong vành nón thuở anh chờ
giấc mơ dã quỳ đẫm vào đêm ướt lựng
cao nguyên xanh, tóc gió cuốn bời bờidẫu biết nắng chung chiêng từ phía ấy
những khuôn ngực để trần
những gùi ngô trĩu nặng
trầm ngâm em đêm phố núi hoa vàng
em như lãng tử trong giấc mơ phố núi
đi xa những phù du, đi xa những ngậm ngùi
nỗi nhớ tuột dốc theo chiều người du mục
thảo nguyên vàng và phố núi cao cao...
chiều nay gió đưa câu hát người khai hoang
đi dọc những cánh đồng đương mùa lúa chín
nỗi nhớ dã quỳ thắp thêm từ phố thị
nắng lao xao ở phía cuối con đường.
mùa yêu thương
người ta rủ nhau đi về phía núi
em ngậm ngùi ở lại
một lần mang nợ dã quỳ hoang...DÃ QUỲ
Thơ: Từ Kế Tường
19/06/2010 15:26Vàng không thể vàng hơn nữa
Những cánh mở tung một phương trời
Không có lửa mà đốt lòng tôi như lửa
Suốt chân đèo ngược dốc mỏi lúc chiều rơi
Nắng mưa lay bay không đủ ướt bước người đi
Màu áo trắng nghiêng đôi vai nhỏ
Thông cứ xanh ngút ngàn như gió
Tôi cứ về lầm lũi tháng mười hai
Lá rụng xôn xao hun hút ngã ba đường
Thời thơ dại tay lùa trong tóc rối
Màu dã quỳ hoang dại để tôi thương
Vàng đến trăm năm cuộc tình sương khói
Em không phải dã quỳ, tôi không phải tháng mười hai
Đà Lạt cứ như sương muộn
Để lại nơi ấy biết bao mùa mộng tưởng
Kỷ niệm nghìn trùng, lớp lớp sắc vàng phai.DÃ QUỲ CHƠ VƠ
Thơ: Cao Quảng VănXanh xao còn nỗi hao gầy
Vàng phai còn chút cuối ngày trong thơ
Dã quỳ lặng đứng chơ vơ
Đi về người bước ngẩn ngơ, một mình...Đất đỏ bazan lá xanh miên man hoa rộm vàng cay đắng
Đồi hoang hừng hực biền biệt hoa vàng
Và tôi
Không đợi chờ không muộn phiền khát khao hoài vọng
Hoa cứ vàng mê đắm nỗi đời riêngHoa cứ vàng đến tận cuối trời quên
Mùa đến mùa đi vô tâm hồn nhiên như gió
Gió cứ xanh xao
qua vùng ủ ê khắc khoải
Lặng ngắt thời gian những khoảnh khắc ưu phiềnXanh hun hút đam mê
Vàng khát khao cháy bỏngCứ rực dã quỳ lốc xoáy một đời riêng!


-
G Ngoại tuyếnToa 10
Em đến bên đời
hoa vàng một đóa
một thoáng hương
bay bên trời phố hạ
nào có ai hay ta gặp tình cờ
nhưng là cơn gió
em còn cứ mãi bay điem đến bên đời
hoa vàng rực rỡ
nào dễ chóng phai
trong lòng nỗi nhớ
ngày tháng trôi qua
cơn đau mịt mù...
... (Trịnh Công Sơn)https://www.youtube.com/watch?v=gTTnJ2lhLPc
Dalat mưa mãi, những cơn mưa như kéo dài bất tận, mặt đường lúc nào cũng ướt sũng, mưa & mưa ... mùa này là vậy đôi khi thấy mưa đẹp nhưng buồn quá, mưa cũng đem đến biết bao kỷ niệm.
Nhưng mình cảm giác chợt thèm 1 ít nắng vàng, một làn gió thoảng đủ để vi vu những hàng thông xanh, thèm cái cảm giác một mình lang thang qua những con đường vắng vào những ngày tháng 11 khi mà trời Dalat trong xanh đầy nắng gió nhưng se lạnh và khi những triền đồi hoang phủ một lớp hoa vàng óng ả ấm áp hoang dại của Dã Quỳ, thèm cái quãng đời học sinh thơ dại, thèm cái cảm giác của mối tình đầu ngây ngất. Ôi! kỷ niệm thật là đẹp! Nếu Dalat thiếu vắng hoa Dã Quỳ mình nghĩ tuổi thơ của mình không thể có được những cảm giác vàng rực dễ thương đến vậy...:xauho:


Dã Quỳ vàng rực trên nền trời xanh mây trắng
*Em có biết hoa Dã Quỳ đang thắm
Đón mùa Đông giá buốt yêu thương
Em có biết sương mù rơi....lạnh lắm!
Đón ngày mơ, năm tháng vô thườngHãy ngát hương bay!
Những nụ hoa e ấp
Hãy đón chào những buốt lạnh vô biên
Hãy đến và đi cho hồn thơ chết ngất
Hãy giấu trong tim trăn trở nỗi niềm*
Vàng đến thắt lòng nhau
Vắt kiệt mình trong cơn khát đam mê
Tự đốt cháy quên mình hoang dại
Tự đốt cháy quên mình tê tái
Hoa dã quỳ!
Tôi yêu Dalat, yêu hoa Dã Quỳ, yêu những đồi thông xanh bạt ngàn, những hồ nước, những giòng suối xanh trong, yêu những gì bình dị nhất, yêu đến nỗi chẳng biết phải nói gì nữa :xauho:
-
H Ngoại tuyếnToa 11
Nhìn những hình ảnh ấy mà thấy yêu lạ lùng. Đẹp như là ở một xứ nào đó xa xôi lắm :)
-
V Ngoại tuyếnToa 12
mình dân miên tây, đến Đà lạt cũng được vài lần. Mình thích cái không khí của ĐL, thích những con dốc và thích cả cái vàng rực rỡ của dã quỳ ( dù minh nghĩ màu vàng là màu của sự phản bội ^^).Đi nhiều mà chưa lần nào được cái thảnh thơi đứng chụp hình bên dã quỳ cả hix
-
G Ngoại tuyếnToa 13
Lại một mùa hoa Dã Quỳ nữa trên thành phố Dalat thân thương, năm nay mùa đông lạnh kéo dài, đã vào đầu tháng 1 mà vẫn còn lạnh, sáng ra đường sớm mặc áo thật ấm đeo găng tay, vậy mà cái lạnh vẫn len lỏi thấm vào người đến rùng mình... loáng thoáng đây đó vẫn còn nhiều những đóa Dã Quỳ nở muộn vàng óng len lỏi bên bờ rào và hai bên đường đi, thầm lặng, vô tư trang điểm cho không gian Dalat một nét đẹp hoang sơ nhưng không kém phần rực rỡ, năm nào đến mùa này cũng thấy Dã Quỳ nhưng loài hoa hoang dại ấy vẫn tạo cho mình một cảm giác khó tả, chỉ thấy tràn ngập niềm vui, hoài niệm, tiếc nuối... khi bước qua những con đường vắng nở đầy hoa vàng kỷ niệm.






Dã Quỳ Em - Dương Quốc Hưng
https://www.youtube.com/watch?v=7yGaKzChvOwHoa Dã Quỳ - Quỳnh Lan
https://www.youtube.com/watch?v=U_kTQMDr20ITỉnh ca mùa hoa Dã Quỳ - Hồ Bích Ngọc
https://www.youtube.com/watch?v=gj0CnmX3meM