Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Hôm nay thấy hong dzui. Vô làm chả buồn nói chuyện như mọi khi. Đeo tai phone và lướt web. Trả lời mail, chat, nghe nhạc và đọc báo. Mình là con nghiện của báo. Đọc bài phân tích về "tư thế chính trị của TCS". Cứ đến ngày giỗ của ông thì người ta lại khơi dậy những đề tài này. Dường như họ không biết mệt khi phân tích. Mình chỉ thấy ông thật đáng thương.

    "Một cô bé vì trời mưa to phải tấp vào mái hiên của quán ốc lề đường. Cô bé trạc 20, cột tóc đuôi gà, đeo kính cận, vai khoác chiếc ba lô. Trong quán lúc này có đúng 5 người khách. Một bàn gồm 1 trai 2 gái. Bàn còn lại là 2 người phụ nữ luống tuổi. Chẳng ai để ý đến cô bé vì họ mải say sưa với những món ăn hấp dẫn cùng những câu chuyện của họ. Vì bàn chật, một cô gái thảy đĩa càng ghẹ chỉ còn lá xà lách và ít nước sốt me sang chiếc bàn trống. Ngay lập tức, cô bé kia cầm cái đĩa lên, tay bốc miếng xà lách ăn ngấu nghiến. Người chủ quán bưng ra tô cơm trắng, chìa cho cô bé và nói "chờ chú chiên cá nhe". Cả bọn bàn 3 đứa ngưng ăn sững sờ nhìn. Họ thấy tay cô bé run run bốc từng nắm cơm trắng bỏ vô miệng. Họ kéo tay chủ quán hỏi "sao vậy chú?" Ông chủ nhún vai cười "thì nghe nó nói là đói, xin tô cơm trắng..." Đoạn cuối của câu chuyện là thằng con trai trong nhóm 3 đứa dúi vào tay cô bé 100k nhưng cậu cũng hiểu rằng 100k không đủ giúp cô bé giải quyết hết những khó khăn hiện tại, nó chỉ đủ để cô bé đỡ đói trong vài ngày tới."

    Đây là lần thứ hai trong đời mình gặp phải cảnh khi miếng ăn người này bỏ đi thì ngay lập tức lại là phần ăn của người khác. Mình vừa thấy vui lại vừa buồn. Vui vì tình huống này giúp cho 2 đứa nhóc phòng mình nhận ra rằng chúng còn đang rất may mắn hơn nhiều kẻ khác. Buồn vì không biết rồi cô bé phải xoay sở ra sao với những khó khăn hiện tại. Liệu cô bé có tiếp tục học được không? Hay lại vì miếng cơm manh áo mà sa ngã vào vòng đời đầy cạm bẫy? Mình phải hiểu sao về vấn đề này? Quả của cái nhân tiền kiếp chăng?

  • adminA

    Trốn học. Hôm nay là ngày thứ 3 mình nghỉ học trái phép. Không biết sao cảm thấy chán học. Soạn thảo văn bản. MS Word. MS Power Point. Ngày nào chả gặp hai thằng này.

    Về nhà. Leo cầu thang trong trạng thái mệt mỏi. Lẩm nhẩm hát "where do I begin, to tell the story...". Vô phòng. Bật nước. Tắm. Lại lẩm nhẩm *"xin những yên bình, cho loài chim nhỏ, cao vút trời thênh thang..."

    *Ăn mì gói Omachi. Trên đường về đã suy nghĩ kỹ về những "mùi vị" của các món ăn. Chả thấy muốn ăn món gì. Có khi mình như vậy. Không thèm ăn. Cái răng vẫn trở chứng mỗi khi nó muốn. Tê buốt hết hàm. Nghe anh bác sĩ giải thích rằng vì là răng khôn nên chân răng mọc lệch, có khả năng đâm vào dây thần kinh. Có trời mà biết bị cái giống gì trong đó. Chán. Chán luôn ông bác sĩ.

    Mấy nay có người khều mình chat hoài mà mình giả lơ. Nói cho ai đó biết là tui còn giận đằng ấy lâu. Trả tui cái ông lùn năm xưa của tui đi. Bây giờ đằng ấy khác quá hà. Nhớ mấy câu này hông?

    *Tôi rón rén đi trong giấc mơ có mùi hoa uất kim hương nàng thích
    “nhón chân trên những nụ hoa”
    Điều không thực tưởng như thuần thục

    Tôi rón rén đi trong giấc mơ êm- nơi có người yêu đứng chờ bên dòng sông ngập nắng
    Người yêu của tôi mặc áo vàng, hoa trắng
    Bảo dòng sông là hạnh phúc
    Tôi uống cạn dòng sông chưa cảm thấy mình hạnh phúc !
    Đến khi nào ta uống cạn đời nhau ..?

    Tôi rón rén đi mềm như sợ chạm tan người tình ảo ảnh
    Nụ cười của nàng làm mùa lên sóng sánh ..
    Mái tóc trôi dài- chở mây trời tháng sáu ..
    Ôi mắt em bồng bềnh sương khói
    Tiền kiếp nào ta còn nhận ra nhau ..

    Tôi rón rén đi về phía rẫy vàng rừng rực nắng
    Người yêu tôi đang dạo quanh những luống cải xanh rờn hứng ấm
    Nét cười, nàng mới từng ngày
    Đôi chân tưởng như chưa bao giờ biết vội
    Thong thả ơi ..

    Tôi rón rén lật tìm dư âm của những giấc mơ
    Lật từng trang giấy mới
    Tôi muốn nói với nàng- người yêu duy nhất
    “Đoạn thứ hai trang 89 cuốn sách của chúng ta” (*)


    (*)"Anh muốn nói với em rằng: "anh yêu em" nhiều lần cho đến chừng nào em còn sức lắng nghe, nhưng tất cả điều đó chỉ nhắc chúng ta một điều rằng: tình yêu thôi thì vẫn chưa đủ." -Mark
    *

  • adminA

    ngày nào cũng như vầy rồi sao tu....

  • adminA

    Đúng là đàn bà! hợ hợ

  • adminA

    Sáng. Trở dậy lúc 4 giờ. Chong đèn làm bài tập. Trời ơi, chiều nay thi rồi. Hãi quá. Sợ không đạt điểm cao. Hí hí. Ngủ lại lúc 6 giờ. Nướng cho đến tận 7 rưỡi mới phắng lên công ty. Vừa kịp giờ vào làm, chỉ không kịp ăn sáng.

    Em mình nó bảo sẽ đi Dalat tối nay. Mình khè nó "cháy vé rồi". Nó vẫn tỉnh bơ. Còn kêu mình đưa thêm tiền cho nó đi du hí. Éc, nhỏ này trời sập cũng không sợ. Lễ lộc gì mà ai cũng đua nhau đi chơi, bỏ tui một mình cù bơ cù bất ở nơi này. Tui nhớ Má tui quá đi.

    Tối hẹn đi thăm đứa em họ. Nằm viện vì gãy 1 tay 1 chân. Chung quy cũng do bia rượu. Xét xa hơn thì là nghiệp. Chả thấy buồn mấy. Chỉ thấy tội những người phụ nữ. Hối hả vào ra bệnh viện vì nuôi con, nuôi chồng, nuôi em.

    Mình thấy hài lòng khi đọc bài viết của anh Châu về vụ Hà Vũ. Anh phân tích ngắn gọn mà sâu sắc. Người trí thức là người đủ tỉnh thức để biết những gì nên, cần và không nên làm. Hâm mộ anh Châu quá đi mất.

    **Về sự sợ hãi

    **Tôi vốn không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ. Những lý lẽ ông đưa ra tôi cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt. Nhưng với những gì xảy ra gần đây, ông thể hiện mình như một con người không tầm thường. Như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ, ông Vũ không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình. Những nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời này.

    Đối diện với ông Vũ là những người bắt ông bằng hai bao cao su đã qua sử dụng, là phiên tòa nửa công khai, nửa bí mật xảy ra ngày hôm qua và là ông quan tòa từ chối thực hiện thủ tục tố tụng để tránh tranh luận về nội dung những bài viết, chứng cớ về những việc được cho là vi phạm pháp luật của ông Vũ. Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này. Nghĩ mãi tôi cũng chỉ tìm ra hai cách lý giải. Khả năng thứ nhất là họ muốn làm nhanh cho xong việc. Trong trường hơp này, họ rất xứng đáng được truy cứu trách nhiệm. Khả năng thứ hai là ông quan tòa sợ phải đối mặt với những lý lẽ của ông Vũ. Trong trương hợp này, rất nên tạo điều kiện cho ông ta chuyển sang công tác khác, phù hợp hơn. Không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ.

    Trích blog Thích Học Toán

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB