Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Một tuần nữa lại trôi qua thật nhanh. Mình đang đi gần về với mình của 3 năm về trước. Tính cách và thói quen. Thời gian cùng những trải nghiệm làm con người ta già đi theo từng ngày đồng thời cũng trưởng thành hơn theo từng ngày.

    Mình vẫn chưa hoàn thành bảng tuyên ngôn sứ mệnh bản thân. Có lẽ, một trong những cái gạch đầu hàng của nó sẽ là ‘viết ra suy nghĩ ít nhất một lần mỗi tuần’. Hy vọng mình có thể giữ cho những “lời tuyên thệ” vận hành một cách có kỷ luật.

    Hoài nghi về thế giới xung quanh làm mình dường như xa cách với tất cả mọi người. Mình thấy có điều gì đó chưa bao giờ thật sự được thỏa mãn. Người ta nói: “Giang sơn dễ đổi, tri kỷ khó tìm”. Có lẽ đúng. Đó cũng là lý do vì sao mình hay suy tư khi xem xong một bộ phim về xã hội hay đọc xong một quyển tiểu thuyết thấm đẫm sự bi kịch của cuộc sống. Mình luôn tìm thấy sự đồng cảm trong đó vì ở một vài tình huống, nó chính là những cảm xúc mà mình đã có trong quá khứ và cả trong hiện tại.

    Cuối tuần. Khoảng thời gian mình thấy tuyệt diệu nhất. Không báo cáo, không email, không kế hoạch, không lớp học để thả hồn bay bổng theo những trang sách. Cũng giống như Ngô Bảo Châu và "Có người bạn đợi ta trên kệ sách":

    • Đọc để chiêm nghiệm lại thực tế.
    • Đọc để thấy mình cần sống lương thiện hơn.
    • Đọc để nhìn mọi sự việc theo lăng kính nhẹ nhàng hơn.

    Thứ Sáu, Tuần thứ 2, Tháng 11.

  • adminA

    chiếm 1 chỗ làm tuần ký hả bà? hề hề....đôi khi không nên quản trị quá tốt cuộc sống của mình!

  • adminA

    dieuphong;40393:
    chiếm 1 chỗ làm tuần ký hả bà? hề hề....đôi khi không nên quản trị quá tốt cuộc sống của mình!

    Một cách để tránh rủi ro thôi

  • adminA

    Thứ Sáu, Tuần thứ 3, Tháng 11, 19 giờ 50 phút.

    Hôm nay mình cúp học. Công việc. Mưa. Lười.

    Mình đếm hơi thở. Bức bối. Nặng nhọc. Tập trung vào đếm và thở thật chẳng dễ.

    Mọi sự đau khổ có lẽ từ si mà ra. "Si thì sanh ra tham, tham không được thì sanh ra sân". Tự xét lại bản thân. Mình khổ vì cái si nào nhiều nhất?

    "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Mình làm người khác đau khổ nhưng mình lại suy nghĩ ngược. Hối hận khủng khiếp bởi sự u tối.

    Thèm 1 ly cafe Trung Nguyên số 5, thật đặc cafe và sữa. Huhu, lại si nữa rồi!

  • adminA

    Thèm cafe kinh khủng. Cũng chẳng rõ từ khi nào mình gắn bó với cafe đến thế. Không hiểu nỗi thèm này có giống như người ta thèm thuốc lá? Mình có nghĩ đến việc sẽ thử hút thuốc lá nhưng không rõ hút thuốc có bị cho là phạm vào năm giới luật của người Phật tử hay không? Mình sẽ hỏi anh mình điều này.

    Mình vẫn chưa thở và đếm được. Mình tự làm theo như thầy Thích Thanh Từ dạy trong sách. Anh mình cũng chỉ cho mình "buông bỏ" để thở và đếm tự nhiên nhưng mình vẫn thấy nặng. Có lẽ trên đời này, người kiên nhẫn với mình nhất chỉ là anh mình thôi. Từ suốt mấy năm qua, mình toàn gây chuyện. Mỗi lần có chuyện là mỗi lần "ôm đầu máu" về khóc kể. Bắt đầu từ những chuyện lặt vặt cỏn con cho đến chuyện động trời liên quan sinh tử. Anh nói mình "quậy" quá. Có lẽ vì nhìn thấy được tính mình như vậy mà mấy năm trước anh cản khi mình nói muốn quy y Tam Bảo. Đến bây giờ thì anh lại bảo "chúc mừng em vì khởi tâm hướng Phật quy y Tam Bảo". Có lẽ sự giác ngộ còn phải đợi đủ duyên. Mình biết ơn anh vì đã dìu dắt mình trong suốt những năm qua. Có những lúc mình tưởng mình đã đủ khôn, đủ lớn để tách khỏi sự nâng đỡ của anh nhưng thực tế là mình vẫn té, vẫn vấp ngã.

    Nếu đứng trước giá sách với nhiều quyển khác nhau thì mình sẽ chọn sách của Haruki. Không hẳn mình hâm mộ Haruki như nhiều người khác, mình đọc Haruki chỉ vì ông đã bằng cách này hoặc cách khác mô tả đến tận cùng nỗi cô đơn trong sâu thẳm tâm hồn con người. Mình thấy ông đã giải mã được điều đã ám ảnh mình trong suốt khoảng thời gian bắt đầu nhận thức được xung quanh cho đến khi trưởng thành. Mình đọc "Rừng Na Uy" với sự đồng cảm sâu sắc cho những cái chết trong đó, những cái chết ở lứa tuổi 17. Mình vẫn luôn thắc mắc vì sao người ta tự tìm đến cái chết? Cô đơn ở mức nào thì người ta có thể chết? Mình đang đọc quyển "Xứ sở kỳ diệu tàn bạo và chốn tận cùng thế giới". Mình đọc nó với một tâm thế khác "Rừng Na Uy" và "Phía Nam Biên Giới, Phía Tây Mặt Trời". Mình đọc để thưởng thức sự tài hoa của văn chương chứ không còn ở mức cảm nhận sự cô đơn. Điều đó có nghĩa rằng giờ đây mình không còn cảm thấy sự cô đơn là quan trọng, mình đã giải hóa được cô đơn bằng không sanh không diệt.

    "No Death No Fear".

    Thứ Tư, Tuần thứ 4, Tháng 11.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB