Nhật Ký Tuổi Hăm.
-
M Ngoại tuyếnToa 1
Ngồi đánh máy đây biết đánh gì
Vài dòng lưu niệm để dành khi
Dành khi quỡn quá ngồi xem lại
Xem lại ngày qua có những gìSau những ngày bộn bề ... bia bọt , cảm thấy đến lúc nên dừng lại và chỉnh chu lại mình. Nói nghe nghiêm trọng quá há - thật ra sau vài cơn nhức đầu sảng gần đây thấy mình lạ lạ.
Nghiệm lại bản thân xíu coi.
Tháng 10 năm ngoái, tí ta tí tửng đăng ký tham gia dd ĐLH - lần đầu tiên mở rộng mối quan hệ "ảo" để rồi nhận ra nó chẳng ảo tí nào
Gặp mọi người ngoài đời thật qua chuyến offline 5.12.2010 để rồi lấy đà mần quen với một vài thành viên "off thường trực" -> tiến tới chuyến đi ĐL từ 1-4.1.2011 thiệt tưng bừng cùng 2 nường Chinsu và Namkute. Qua chuyến đi - mối liên kết với những người "mới quen" cũng trở nên rõ ràng hơn, thật hơn, chặt hơn.
Vui. Khoảng thời gian đó ngắn mà vui. Hồn nhiên như ... cô tiên luôn, nhí nhố tối ngày trên SB.
Giờ - vẫn um sùm hàng ngày trên SB vì quỡn quá ko có gì làm (sếp mà biết ko đuổi việc cũng uổng, haha) - nhưng cái hồn nhiên mất tiêu đâu rồi ta? Những câu chữ vẫn tưng tửng nhưng người viết thì thay đổi rồi.
Mình "lớn" nhanh quá - mình cũng hông ngờ luôn. 3 tháng thôi mà mình từ lứa tuổi 18+ đã "phải" lên 24 . Ừ, thì sống thực tế chút vậy.
Tham gia vào dd, mở rộng quan hệ với mọi người dĩ nhiên không thể nào kì vọng ai cũng thích mình và ai mình cũng thích. Chín người mười ý mờ. ĐLH bỗng gần gũi hơn với mình, vì chính ở dd mình có vui, có buồn, có bực - có cả quê nữa và dĩ nhiên có yêu, có ghét, hí hí. Chính những cảm xúc ấy góp phần giúp mình lớn.
Lớn ở đây là trưởng thành hơn trong cách suy nghĩ thôi - chứ chả khá khẩm hơn chút nào. Vẫn là 1 nhỏ không khéo léo trong lời ăn tiếng nói, vẫn chưa biết đánh giá đúng người đối diện - và tệ nhất là sống không thật lòng với bản thân.
Ừ thì bây giờ nhận ra chưa muộn nhỉ - quyết tâm nuôi dưỡng lại sự hồn nhiên tí tửng ban đầu của tuổi thần tiên hoa mộng, haha. Mình sẽ tập viết, viết bất cứ khi nào mình muốn để bảo đảm dòng cảm xúc của mình luôn mới và ko bị tắt nghẽn bất ngờ.
Vậy ha! Hết bài mở hàng "Nhật ký tuổi hăm (bốn)" của Mặt Tròn.
-
N Ngoại tuyếnToa 2
thôi thì ngày hôm nay chúng ta hết rồi bời tình iu nhóe!!!
-
C Ngoại tuyếnToa 3
ừa! tìm lại hồn nhiên đi rồi tiếp tục làm...cô điên ! =))
-
M Ngoại tuyếnToa 4
-
Nhẹ lòng chưa?
-
Không biết. Nhưng bớt nhoi nhoi nhói nhói rồi.
-
Ừm, vậy nhẹ rồi á.
(Độc thoại trong cơn đói - đói muốn nhũn não)
Đêm qua ngồi quỡn viết cái note đến gần 2h sáng mới ngủ. Ngủ phê phê trễ giờ làm 1 tiếng - may sao sếp không có ở đây hôm nay. Ở hiền gặp lành.
Nôn nao trong dạ từ chiều hôm qua khi nhận email từ R thông báo "sếp bự" sẽ tham gia lớp học - gợi ý mình in lại các bài trước và ôn tập lại đồng thời khích lệ bảo "có tui, đừng lo", thiệt dễ thương hết sức. Anh chàng người Pháp này mới nhìn tưởng khó gần nhưng thật ra rất thân thiện và chu đáo. Lần trước rủ đi karaoke, mình ngại về khuya thì liền bảo sẽ chịu tiền taxi cho - cảm động quá tự dắt xe đi luôn, hehe.
Quay lại quay lại câu chuyện - ừm - 12h mình mò xuống lầu 3. Mọi lần đi bình thường mà nay .. hồi hộp quá mạng. Cái tuổi mèo nhưng cốt thỏ - chăm chăm coi có động tĩnh gì là cong đuôi bỏ chạy. Hờ - đang sửa tật này - phải tập "lì" mới được.
Buổi học kết thúc lúc 1h30 trong khi ngày thường chỉ học đến ... 1 giờ . Anh sếp này trẻ và dòm nghiêm nghị - đúng thiệt. "Chàng" hỏi hỏi hỏi hỏi suốt buổi học ... nói khô khốc cả cuống họng. Rồi cuối buổi nhận đuợc lời cảm ơn và chữ "great" - thấy người nhẹ nhàng, hết mệt , chỉ còn đói thôi
Mẹ bảo chắc mình hợp nghề này. Hổng biết nữa. Đang dao động. Bỏ thì thương - vương thì ... oải. Để ... từ từ tính vậy.
Đương quỡn ngồi đợi mì xào bò thì anh thầy người quen lại, tám rồi ổng coi chỉ tay. Phán 6 câu trúng 5 câu (hic, biết mình hay khóc nhè luôn ) - câu còn lại nên tin không nhỉ: "Đường tình cảm của em không tốt. Em và nguời yêu của em đều không chung thủy - vẫn để mắt đến nguời khác, 2 đứa sắp chia tay rồi á"
Người yêu đó lấy đâu ra vậy anh :))
-
-
M Ngoại tuyếnToa 5
Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu
Trái tim lầm chỗ để trên đầu
Nỏ thần vô ý trao tay giặc
Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu.
(Tố Hữu)Lần đầu tiên nghe câu thơ này, mình đã chẳng hiểu được chữ "trên" theo kiểu nàng Mỵ Châu đặt "tim" cao hơn "đầu" - nàng vì yêu mà bất chấp tất cả.
Tim mình ở mô ta?
Có người nói mình sống theo kiểu lý trí quá - con người phải tình cảm chứ. "Cứ sống hết mình, đừng nghĩ ngợi nhiều - người tính ko bằng trời tính mà". (Nói hay quá ha!!! )Vậy là mình "Trái tim đúng chỗ để dưới đầu" à?
Nếu thật vậy cũng mừng.
Sống lý trí nên dù tim nhói vì đau cũng có, vì tức cũng có, vì .. đủ lý do - mình ít khi hé lộ cho người biết. Dồn lại, nén lại, vo viên nỗi buồn lại rồi .. bỏ túi, lâu lâu dòm vô nhói chơi cái
Ây dà, sao nhói vậy ta???
-
D Ngoại tuyếnToa 6
cố gắng chịu khó viết lách đi nhé , vừa khẳng định được chất văn của em , vừa PR cho dalat nói chung là dalathoa nói riêng
-
M Ngoại tuyếnToa 7
Vậy là sau cuộc điện thoại 11h đêm hôm qua, mình chuẩn bị giương ... khiên ra né những đòn tấn công sắp tới.
Cái tính cà rỡn của mình có sẵn trong máu, nhưng chỉ dám đùa với ai sẽ đùa lại, còn ai mần thiệt thì mình hiện nguyên hình con thỏ (ú) và .... chạy.
Người ta nói con gái yêu bằng tai - con thỏ này thì không. Ngược lại, những lời ngọt ngào sẽ làm dựng hết lông thỏ . Uả vậy không lẽ mình thích "lựu đạn" ta
Ai không hiểu mình, không biết mình sẽ rất dễ quy chụp mình là 1 đứa kiêu, thậm chí là chảnh khi mới tiếp xúc hỏi han về chuyện tình cảm. Không hề. Em chảnh em kiêu là em cho mấy anh nớ "bê xê lết" rồi, còn đằng này em chỉ né thôi mờ. Né là nghệ thuật á, và sau vài lần tu luyện mình đã thành nghệ sĩ, hé hé. (Mình thừa nhận là mình có bịnh )
Chỉ đơn giản là mình không có duyên thôi, bạn nhé.
Hết 1 chuyện. Lảng sang chuyện khác. Bạn khác.
Hôm qua nói chuyện với bạn, không trực tiếp, chỉ thông qua những dòng chữ trên màn hình - không biết bạn có cùng cảm giác như mình? Cảm giác lạ lẫm, không giống như bạn ngày bình thường
Đúng là người ta có lúc thế này, thế nọ. Bản thân mình cũng điên lên điên xuống ngày mấy lần thì mình không có quyền cấm bạn có những suy nghĩ như thế. Chỉ mong bạn có thể nhẹ lòng, thoáng trí hơn trong những lúc thế này.
Mà có thể bạn đúng. Có thể mình đang tự gạt chính mình với những điều "ảo" đó.
Không biết nữa. Hèm, mới sáng ra rối trí rồi.
-
N Ngoại tuyếnToa 8
haha, mình thích nè, hết em đến chị....sau giấc ngủ sâu, thoải mái, em là em thấy mình vơi đi phần nào rùi déi, có khi nào nó chạy sang chị ko ta?????????
-
M Ngoại tuyếnToa 9
Ăn ở vậy hả nhỏ kia??
Mi thấy ta rối là mi thích à ... thấy ghét... xíiiiiii!!!!! -
C Ngoại tuyếnToa 10
hé hé tình yêu mặt tròn nay đã biết rối
-
N Ngoại tuyếnToa 11
Mặt Tròn:
Ăn ở vậy hả nhỏ kia??
Mi thấy ta rối là mi thích à ... thấy ghét... xíiiiiii!!!!!bik sao được chị ơi, lỡ mang tiếng ác rồi phải làm cho tới :D
nói chứ, em chỉ bik nói với chị những gì chị đã nói với em thôi :P
-
M Ngoại tuyếnToa 12
Ôm nguyên cục hận lúc gần 12h ---- bực thiệt chứ, kể ra còn bực dữ. Ráng nuốt xuống, mai xử.
Mẹ hay dạy "ghét của nào trời trao của đó" - thành ra vụ này dù điên lắm luôn á cũng ko dám la làng "Tui ghét nhất là .....", lỡ dính thiệt chắc lên đàng.
Vuốt giận, vuốt hờn, vuốt cục hận xuống....
Đi uống nước để nuốt cho trôi.
Thiệt là ..... khó ưa!
-
U Ngoại tuyếnToa 13
cuộc sống có bao lâu mà hửng hờ ... nuốt giận xuống ùi mai mốt nó chui lên nửa ... thôi cười rồ cay đắng bỏ qua đi chị ... 1 2 3 cười nè ... hé hé ... chúc chị ngủ ngon. kết thúc 1 tuần nửa rồi chị ạ .
-
M Ngoại tuyếnToa 14
Nuôi tóc đuợc 2 tháng rưỡi mình lại .. xuống tóc.
Cắt xong dòm cái mặt tròn tròn, ngố ngố
Mình từng thích tóc dài, thích lắm lắm. Đã từng nuôi tóc dài qua lưng, quỡn quỡn ngồi thắt bím, để vậy 1 hồi thì gỡ ra, tóc xù xù quăn quăn, thích ơi là thích. Lúc đó mình năm hai thì phải.
Rồi một ngày hông biết buồn chuyện chi mà đi cắt tỉnh bơ. Tóc ngang vai sợi ngắn sợi dài. 4 năm nay có 1 kiểu đó để hoài. Dài dài lại đi cắt. Mẹ thích mình để tóc này, cả nhà 4 chị em gái có mình tóc ngắn à, 3 nhỏ em tóc đứa nào cũng dài. Làm "của lạ" cho mẹ vui vậy, haha.
Đưa lên FB câu status "trùng tu nhan sắc, đại tu đầu óc", bà con nhân dịp nhảy vô xỉ thấy ghê luôn. Hé hé, kệ! Đến nay thì dung nhan đỡ đỡ dzồi, tự tin nhe răng cười tươi tắn rồi
Khoảng thời gian trước Tết, sao mà hay nằm mơ. Rồi ngưng. Bây giờ lại hay mơ nữa. Ngộ cái là chỉ nằm mơ khi ngủ những giấc chập chờn ngắn ngủi. Mơ mà y như thật, tỉnh dậy rồi chuyện trong giấc ngủ cứ tưởng đã xảy ra ngoài đời.
--> Nhận được một lời đề nghị chở đi khám bệnh miễn phíDạo gần đây tâm trạng mình tốt, mình hay cười . Không có cười 1 mình đâu à nghen
Sài Gòn thời tiết lạ lạ. Sáng se se lạnh, trưa nóng hừng hực, tối thì hầm hầm. Làm nhớ Đà Lạt phát sợ!!
Túm lại là mình viết bài ni, đọc lại thấy không cái nào ăn nhập với cái nào!
-
M Ngoại tuyếnToa 15
Cảnh báo ai mới ăn cơm, sắp ăn cơm đừng dòm xuống hình nhen
Hôm qua đi hiến máu - lần đầu - nói ra không phải để cho mọi người thấy mình "anh hùng", chỉ để đánh dấu 1 cột mốc gì đó cho riêng bản thân. Lời cảm ơn nhận được còn ngọt ngào hơn nhiều so với mấy hộp sữa Cô Gái Hà Lan được tặng
Trong phòng có tới mấy người hiến máu, cả sếp đã có tuổi cũng tham gia, vậy nên sức trẻ mờ, ko chịu thua, đăng ký luôn.
Te te đi, qua gặp học trò quá chừng. Mấy cô trò tí tửng ngồi tám - thương gì đâu! Mốt chắc phải thiên vị xíu xíu, hé hé
Tới lượt mình, mình dòm trân trân cái anh bác sĩ - á lộn - dòm trân trân cái kim tiêm chuẩn bị xin tí huyết của mình, dòm chăm chăm luôn. Đột nhiên anh cười hiền và nói:
- Em sợ thì nhắm mắt lại đi.
Mình nhe răng bảo em có sợ mô, em tỉnh bơ hà. Cái câu tiếp theo của chàng làm mình .. mệt tim quá
- Vậy hả. Nhưng mà em dòm vậy hồi ... anh sợ
Nói chung cũng nhanh. Xong đi dzìa. Miếng băng cá nhân trên tay oánh dấu 1 việc nên làm
Tối về, mở miếng dán ra, thấy cái này:
http://dalathoa.com/diendan/attachment.php?attachmentid=1432&d=1300529125Nghe đồn là bị bể mạch máu nhỏ đâu đó - ko đau, hơi sưng sưng, đụng vào ê ê xí à.
Mà ngộ, những Cô lớn tuổi hơn không bị, không thấy dấu kim luôn, còn mình sao nát tan dzị nè
Ai dzô bỉu "ăn ở" là tui mài răng tui cạp à nghen
Thân chào quyết thắng!!!! Cuối tuần vui vẻ!!!
-
J Ngoại tuyếnToa 16
Năm ngoái chị cũng xung phong đi hiến máu mà người ta từ chối chị í. Hic, thiếu cân. .
-
U Ngoại tuyếnToa 17
trường em thì hiến máu đau lắm ..mà em thì sợ đau.
-
M Ngoại tuyếnToa 18
Hạnh phúc là biết tha thứ. Nói thì dễ. Làm mới khó.
Mình nôn nao trong dạ từ 12h trưa. Mỗi lần cảm giác này xuất hiện mình không thích chút nào. 3 lần gần nhất cảm thấy giống vầy thì đã 2 lần rơi nước mắt.
Vẫn hoàn thành công việc như mọi lần, mà hôm nay khó chịu quá thể. Mất bình tĩnh - lần đầu tiên cho phép mình chịu thua áp lực - có lỗi có lỗi quá!
4h30 xuống, thấy cuộc gọi nhỡ, tin nhắn u ám kia là hiểu luôn. Nghi đâu trúng đó.
Nghe xong câu chuyện, mắt vẫn ráo hoảnh. Chai rồi hả mình? Không. Đau lắm, đau nhưng sao không có nước mắt như mọi lần nhỉ?
Thôi thì xem như đó là cái nạn phải gánh, cái nghiệp phải mang.
Ừm ừm. Nói thì nói vậy đó, nhưng chẳng biết mình và mọi người có làm được không.
Thấy lạc lõng giữa sự thân quen thường có. Sao bỗng dưng thấy lạnh vậy nè??
Hy vọng nỗi buồn này cũng vo viên bỏ vô túi áo được. Nếu không thì mình sụp đổ mất thôi.
-
U Ngoại tuyếnToa 19
nhậu cho tiêu sầu chị ạ ...
-
M Ngoại tuyếnToa 20
Cả buổi tối chẳng làm được gì. Muốn khóc cho vơi mà không được, sự uất ức nó nặng chình chịch, ép tim.
Lần đầu tiên tự mình muốn tìm đến chút men bia. Thèm chút đắng đắng, nồng nồng, lạnh lạnh của cái thứ gọi là "tiêu sầu". Đắn đo đắn đo cái ... đi về, vì cần sự tỉnh táo để giải quyết cơn khủng hoảng tâm lý.
6 tiếng đồng hồ căng như dây đàn, tự dặn mình phải mạnh mẽ cuối cùng cũng phải chịu thua con nhỏ mít ướt "núp lùm". Khóc. Nước mắt nước mũi từa lưa
Lửa vẫn đang cháy - chỉ khác là không còn phừng phực như ban đầu, nhưng vẫn chưa có dấu hiệu sắp tàn. Mai lại ra sức dập. Hy vọng không ai đổ xăng vào.
Mai sẽ là một ngày dài.
(Không định viết ra những lời nghe não vầy đâu, nhưng ôm trong lòng chịu không nổi - ai lỡ đọc thông cảm cho MT hen )