Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Coffee Chiều Thứ 7
  4. Nhật Ký Tuổi Hoa
  5. Nhật Ký Tuổi Hăm.
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 15.02.2011 Vé số DLH-2011-8790

Nhật Ký Tuổi Hăm.

Hành khách
Mặt Tròn
Khởi hành
15.02.2011
Sân ga
Nhật Ký Tuổi Hoa
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • Ngoại tuyến
    Mặt Tròn Hành khách
    Toa 12

    Ôm nguyên cục hận lúc gần 12h ---- bực thiệt chứ, kể ra còn bực dữ. Ráng nuốt xuống, mai xử.

    Mẹ hay dạy "ghét của nào trời trao của đó" - thành ra vụ này dù điên lắm luôn á cũng ko dám la làng "Tui ghét nhất là .....", lỡ dính thiệt chắc lên đàng.

    Vuốt giận, vuốt hờn, vuốt cục hận xuống....

    Đi uống nước để nuốt cho trôi.

    Thiệt là ..... khó ưa!

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      0
    • Ngoại tuyến
      unknown Hành khách
      Toa 13

      cuộc sống có bao lâu mà hửng hờ ... nuốt giận xuống ùi mai mốt nó chui lên nửa ... thôi cười rồ cay đắng bỏ qua đi chị ... 1 2 3 cười nè ... hé hé ... chúc chị ngủ ngon. kết thúc 1 tuần nửa rồi chị ạ .

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        0
      • Ngoại tuyến
        Mặt Tròn Hành khách
        Toa 14

        Nuôi tóc đuợc 2 tháng rưỡi mình lại .. xuống tóc.

        Cắt xong dòm cái mặt tròn tròn, ngố ngố

        Mình từng thích tóc dài, thích lắm lắm. Đã từng nuôi tóc dài qua lưng, quỡn quỡn ngồi thắt bím, để vậy 1 hồi thì gỡ ra, tóc xù xù quăn quăn, thích ơi là thích. Lúc đó mình năm hai thì phải.

        Rồi một ngày hông biết buồn chuyện chi mà đi cắt tỉnh bơ. Tóc ngang vai sợi ngắn sợi dài. 4 năm nay có 1 kiểu đó để hoài. Dài dài lại đi cắt. Mẹ thích mình để tóc này, cả nhà 4 chị em gái có mình tóc ngắn à, 3 nhỏ em tóc đứa nào cũng dài. Làm "của lạ" cho mẹ vui vậy, haha.

        Đưa lên FB câu status "trùng tu nhan sắc, đại tu đầu óc", bà con nhân dịp nhảy vô xỉ thấy ghê luôn. Hé hé, kệ! Đến nay thì dung nhan đỡ đỡ dzồi, tự tin nhe răng cười tươi tắn rồi

        Khoảng thời gian trước Tết, sao mà hay nằm mơ. Rồi ngưng. Bây giờ lại hay mơ nữa. Ngộ cái là chỉ nằm mơ khi ngủ những giấc chập chờn ngắn ngủi. Mơ mà y như thật, tỉnh dậy rồi chuyện trong giấc ngủ cứ tưởng đã xảy ra ngoài đời.
        --> Nhận được một lời đề nghị chở đi khám bệnh miễn phí

        Dạo gần đây tâm trạng mình tốt, mình hay cười . Không có cười 1 mình đâu à nghen

        Sài Gòn thời tiết lạ lạ. Sáng se se lạnh, trưa nóng hừng hực, tối thì hầm hầm. Làm nhớ Đà Lạt phát sợ!!

        Túm lại là mình viết bài ni, đọc lại thấy không cái nào ăn nhập với cái nào!

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          0
        • Ngoại tuyến
          Mặt Tròn Hành khách
          Toa 15

          Cảnh báo ai mới ăn cơm, sắp ăn cơm đừng dòm xuống hình nhen

          Hôm qua đi hiến máu - lần đầu - nói ra không phải để cho mọi người thấy mình "anh hùng", chỉ để đánh dấu 1 cột mốc gì đó cho riêng bản thân. Lời cảm ơn nhận được còn ngọt ngào hơn nhiều so với mấy hộp sữa Cô Gái Hà Lan được tặng

          Trong phòng có tới mấy người hiến máu, cả sếp đã có tuổi cũng tham gia, vậy nên sức trẻ mờ, ko chịu thua, đăng ký luôn.

          Te te đi, qua gặp học trò quá chừng. Mấy cô trò tí tửng ngồi tám - thương gì đâu! Mốt chắc phải thiên vị xíu xíu, hé hé

          Tới lượt mình, mình dòm trân trân cái anh bác sĩ - á lộn - dòm trân trân cái kim tiêm chuẩn bị xin tí huyết của mình, dòm chăm chăm luôn. Đột nhiên anh cười hiền và nói:

          • Em sợ thì nhắm mắt lại đi.

          Mình nhe răng bảo em có sợ mô, em tỉnh bơ hà. Cái câu tiếp theo của chàng làm mình .. mệt tim quá

          • Vậy hả. Nhưng mà em dòm vậy hồi ... anh sợ

          Nói chung cũng nhanh. Xong đi dzìa. Miếng băng cá nhân trên tay oánh dấu 1 việc nên làm

          Tối về, mở miếng dán ra, thấy cái này:
          http://dalathoa.com/diendan/attachment.php?attachmentid=1432&d=1300529125

          Nghe đồn là bị bể mạch máu nhỏ đâu đó - ko đau, hơi sưng sưng, đụng vào ê ê xí à.

          Mà ngộ, những Cô lớn tuổi hơn không bị, không thấy dấu kim luôn, còn mình sao nát tan dzị nè

          Ai dzô bỉu "ăn ở" là tui mài răng tui cạp à nghen

          Thân chào quyết thắng!!!! Cuối tuần vui vẻ!!!

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • Ngoại tuyến
            Jasmin Hành khách
            Toa 16

            Năm ngoái chị cũng xung phong đi hiến máu mà người ta từ chối chị í. Hic, thiếu cân. .

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              0
            • Ngoại tuyến
              unknown Hành khách
              Toa 17

              trường em thì hiến máu đau lắm ..mà em thì sợ đau.

              đã sửa lại vé · · bởi
              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                0
              • Ngoại tuyến
                Mặt Tròn Hành khách
                Toa 18

                Hạnh phúc là biết tha thứ. Nói thì dễ. Làm mới khó.

                Mình nôn nao trong dạ từ 12h trưa. Mỗi lần cảm giác này xuất hiện mình không thích chút nào. 3 lần gần nhất cảm thấy giống vầy thì đã 2 lần rơi nước mắt.

                Vẫn hoàn thành công việc như mọi lần, mà hôm nay khó chịu quá thể. Mất bình tĩnh - lần đầu tiên cho phép mình chịu thua áp lực - có lỗi có lỗi quá!

                4h30 xuống, thấy cuộc gọi nhỡ, tin nhắn u ám kia là hiểu luôn. Nghi đâu trúng đó.

                Nghe xong câu chuyện, mắt vẫn ráo hoảnh. Chai rồi hả mình? Không. Đau lắm, đau nhưng sao không có nước mắt như mọi lần nhỉ?

                Thôi thì xem như đó là cái nạn phải gánh, cái nghiệp phải mang.

                Ừm ừm. Nói thì nói vậy đó, nhưng chẳng biết mình và mọi người có làm được không.

                Thấy lạc lõng giữa sự thân quen thường có. Sao bỗng dưng thấy lạnh vậy nè??

                Hy vọng nỗi buồn này cũng vo viên bỏ vô túi áo được. Nếu không thì mình sụp đổ mất thôi.

                đã sửa lại vé · · bởi
                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                  0
                • Ngoại tuyến
                  unknown Hành khách
                  Toa 19

                  nhậu cho tiêu sầu chị ạ ...

                  đã sửa lại vé · · bởi
                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                    0
                  • Ngoại tuyến
                    Mặt Tròn Hành khách
                    Toa 20

                    Cả buổi tối chẳng làm được gì. Muốn khóc cho vơi mà không được, sự uất ức nó nặng chình chịch, ép tim.

                    Lần đầu tiên tự mình muốn tìm đến chút men bia. Thèm chút đắng đắng, nồng nồng, lạnh lạnh của cái thứ gọi là "tiêu sầu". Đắn đo đắn đo cái ... đi về, vì cần sự tỉnh táo để giải quyết cơn khủng hoảng tâm lý.

                    6 tiếng đồng hồ căng như dây đàn, tự dặn mình phải mạnh mẽ cuối cùng cũng phải chịu thua con nhỏ mít ướt "núp lùm". Khóc. Nước mắt nước mũi từa lưa

                    Lửa vẫn đang cháy - chỉ khác là không còn phừng phực như ban đầu, nhưng vẫn chưa có dấu hiệu sắp tàn. Mai lại ra sức dập. Hy vọng không ai đổ xăng vào.

                    Mai sẽ là một ngày dài.

                    (Không định viết ra những lời nghe não vầy đâu, nhưng ôm trong lòng chịu không nổi - ai lỡ đọc thông cảm cho MT hen )

                    đã sửa lại vé · · bởi
                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                      1
                    • Ngoại tuyến
                      Duimoc Hành khách
                      Toa 21

                      Mình tuổi ... Băm ..., đời lại lửng lơ con cá vàng, đọc mà thấy ngậm ngùi cả thời trai trẻ , dù sao vẫn là cuộc sống, khó khăn hay thuận lợi cũng vẫn là cuộc sống ... lửa còn cháy được là mọi thứ vẫn hoạt động tốt đấy ... (nên chúc mừng MT :D)
                      ()

                      đã sửa lại vé · · bởi
                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                        0
                      • Ngoại tuyến
                        Mặt Tròn Hành khách
                        Toa 22

                        Duimoc:
                        Mình tuổi ... Băm ..., đời lại lửng lơ con cá vàng, đọc mà thấy ngậm ngùi cả thời trai trẻ , dù sao vẫn là cuộc sống, khó khăn hay thuận lợi cũng vẫn là cuộc sống ... lửa còn cháy được là mọi thứ vẫn hoạt động tốt đấy ... (nên chúc mừng MT :D)
                        ()

                        Lửa cháy nhà, rầu ngu người luôn í Duimoc :(

                        Dù sao, cám ơn lời động viên :)

                        đã sửa lại vé · · bởi
                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                          0
                        • Ngoại tuyến
                          cukhoainho Hành khách
                          Toa 23

                          Mặt Tròn:
                          Mẹ hay dạy "ghét của nào trời trao của đó"

                          Hình như câu này mẹ chị dạy sai thì phải.... Em ra đường thấy con gái đẹp em ghét cay ghét đắng mà chờ mãi chẳng thấy ông trời cho cô nào cả :)

                          đã sửa lại vé · · bởi
                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                            0
                          • Ngoại tuyến
                            Mặt Tròn Hành khách
                            Toa 24

                            Vậy là 5 ngày rồi đó. Những giấc ngủ vẫn chập chờn, những điều không muốn thấy vẫn lấp ló đâu đó trong những cơn mộng mị. Cảm xúc tươi mới ngày nào nay chỉ còn vơi nửa.
                            Những gì làm được - mình đã làm. Không trách móc bản thân nữa, nguyên nhân câu chuyện cũng chẳng từ mình mà ra. Quyết định khóa miệng vết thương, mặc dù nó mới chỉ phục hồi lại khoảng 3 phần. 1,2,3 - khóa!

                            Về với biển. Thứ bảy máu chảy về tim - vợ chồng người ta đi chụp hình kéo mình theo cho ... dzui. Ừ, thì đi. Dù gì cũng muốn làm mòn bớt cái đinh nhọn ghim vào mình từ vài ngày trước bằng ... nước muối
                            Ngày trời không nắng, không mưa, đẹp! Vậy mà sóng ào ào thấy sợ - bọt nước trắng xóa. Bãi vắng hoe, lèo tèo 2,3 cặp khác cũng chụp hình cưới. Vậy mà khỏe, tung tăng thiệt sướng. Quần sọc áo sơ mi trắng, mình lê lết từ bãi cát này đến bãi đá kia, hehehe - coi lại hình thấy hồn nhiên phát sợ
                            Đi biển mà nhớ phố núi, nghĩ cũng lạ hè.
                            Cát mịn dưới chân cũng được đem so với cỏ trên đồi ở Đà Lạt.
                            Gió biển thổi phù phù tung bay tóc ... ngắn cũng gợi nhớ gió chiều Đà Lạt lạnh quằn quại ngày giáp Tết, dù đã khoác cái áo lạnh lông xù dày cui.

                            Ly rong biển Vũng Tàu mình cũng ngồi so với "nành bò" đêm Đà Lạt!

                            Chỉ có cái không khí là mình không so thôi. Mùi xóm biển đặc trưng thiệt là đậm, xe chạy ngang chợ, mùi khô cá thi nhau bay vào xe. Ai đó trong xe bịt mũi bảo sao nồng mùi cá quá - chuyện, đi về đây không nghe mùi cá chớ đòi nghe mùi gì trời! Rồi cái nồng đó - khó chịu ban đầu, lúc sau nó khiến cả đoàn ào ra mua khô mua cá từa lưa, cũng vui

                            Còn Đà Lạt thì sao nhỉ? Mùi Đà Lạt trong mình có mùi hoa cỏ (ks mình ở vừa rồi có khu vườn nhỏ rất xinh), mùi cà phê "kho" chỉ đây mới có, mùi ... đồ ăn đủ món nao nức lòng người nữa

                            Nhắc đến lại cuồng chân quá xá. Nhưng thôi, ráng nhịn thèm lại đi cưng....
                            Chưa đầy 2 tuần nữa, mình sẽ chính thức bước vào 1 thử thách mới. Sẽ ráng giữ sự "hồn nhiên" của mình khỏi những lo toan ngày thường vốn đã có, giờ gộp thêm áp lực học hành - hy vọng hết năm nay tóc mình không có bị nửa đen nửa bạc, hehe
                            Bây giờ thì dỗ hai con mắt nhắm lại, cái đầu "tắt máy" đi ngủ thôi!

                            12.10am ngày 29.3.2011

                            đã sửa lại vé · · bởi
                            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                              0
                            • Ngoại tuyến
                              Mặt Tròn Hành khách
                              Toa 25

                              Hồi nhỏ đọc truyện tranh, phát ghiền, mày mò vẽ vời với ước mơ hoành tráng làm "họa sĩ". Vẽ coi ...cũng tạm, mờ chỉ vẽ được công chúa, búp bê ko hà, haha --- tự mình đánh thức mình dậy trước khi mơ quá lố :))

                              Lớn xíu, truyện tranh ra ko kịp cho mình đọc, mình đổi thú dzui, chuyển sang truyện chữ
                              Còn nhớ cuốn sách đầy chữ lần đầu tiên mình đụng đến (lúc nớ mới lớp 6 thì phải) là cuốn "Truyện cổ tích dành cho .. người lớn" của nv Nguyễn Nhật Ánh. 12,13 tuổi đầu, dòm truyện cổ tích nghĩ "Được à " cộng thêm dòng chữ ma lực "cho người lớn", hé hé, mình lẳng lặng ôm dzìa từ tủ sách của bác.

                              Đọc đọc đọc .... ủa đâu phải cổ tích ta. Cũng chẳng hề dung tục chút nào. Những câu chuyện lồng ghép với nhau kể về những mối quan hệ xã giao, ứng xử với người với đời của 1 loạt nhân vật "trẻ con lớn xác". Đọc hết, mò qua trả sách đem cuốn khác dzìa, hê hê.

                              Cuối cấp 2 mình đọc nhiều, vơ được gì đọc nấy. Không quan tâm thể loại, thấy hay hay là đọc tiếp để giải tỏa cục tò mò bự chảng trong đầu. Harry Potter là bộ truyện dài đầu tiên. Tiếp đến là Animorphs (Người Hóa Thú) - mèn ơi bộ này nó dài, lại là khoa học viễn tưởng, rứa mà cũng nuốt hết khoảng 60 cuốn (ực!). Truyện chi mà ứ có hậu, mần mắc công theo dõi, hứ!

                              Lên cấp 3, bù đầu, bớt đọc lại, Mẹ quản kĩ - thêm 2 cái tròng dày cui, rứa là bới bơi sở thích trong sáng nhưng tốn kém, híhí. Truyện ko dám tha về nhà đường đường chính chính nữa, toàn lén lút :">

                              2 năm đầu ĐH là khoảng thời gian tự do kinh khủng của mình. Muốn làm gì làm - hớ hớ - bởi vậy dòm bảng điểm muốn bịnh . Năm 3,4 chạy vắt giò, nước lúc này tới gần cổ rồi chứ chả tới chân nữa :">

                              Hầu như chả đọc gì nhiều trong 4 năm đó. Thỉnh thoảng nghỉ lễ, Têt thì còn đọc truyện tranh, truyện ngắn - chớ truyện dài kỳ đem dzô dĩ vãng chơi lâu rồi.

                              Truyện dài nhất đọc gần đây nhất là bộ Twighlight saga. Vừa ra trường. Đọc xong mắt lên 1 diop vì đọc trên máy tính, hé hé - Mẹ mần 1 tăng hoành tráng chỉ biết ngậm ngùi lắng nghe.
                              Rồi 2 em mắt lên bàn cho bác sĩ .. bắn hồi tháng 1 năm ngoái. Từ đó đến giờ chưa đọc nhiều, đương thèm.

                              Vì sao thèm? Vì chưa tìm được người phù hợp để trải lòng hơn những trang sách. Nói trắng trợn ra là chưa ai hiểu được mình.
                              Nhỏ tưng. Giấu khư khư mà đòi người ta hiểu!

                              Ờ giấu thì phải biết moi chớ. Tui là người mà đòi "thẳng tưng như ruột ngựa". Nói chung cũng do người chưa nhận thấy yếu điểm của mình thôi - nhận ra rồi thì chưa oánh là đây hàng rồi :))

                              đã sửa lại vé · · bởi
                              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                0
                              • Ngoại tuyến
                                Mặt Tròn Hành khách
                                Toa 26

                                Hôm nay mình giỏi, mình nuốt ngược cảm xúc vào trong

                                Nói chung là từ "dạo ấy" mình xuống phong độ. Cả nội thất lẫn ngoại thất

                                "Hoa kia chưa nở đã vội tànnnnnnnnn....." - mấy chị hát hoài mấy ngày nay . Hát cho mình nghe. Hic. Bỉu đi chơi xả xì-trét mà đi về tàn tạ. Là sao? là sao?

                                Nay mình ốm. Vẫn hận cái cân như ngày nào nên chả thèm leo lên, chỉ dựa vào độ rộng của quần áo là biết. Ốm chắc cũng .. ít à, haha, mà cái mặt hóp vô rồi - hết tròn rồi, dòm xác xơ

                                Về tâm lý thì dạo này mình nóng nảy quá. Cơn giận ở đâu sẵn mà cứ chực bùng lên. Nhưng giận vậy chớ dám nói ra đâu.
                                Mình nuốt xuống.
                                Mình khó chịu.
                                Mình xị mặt.
                                Mình ... muốn đi tìm 1 nơi để được khóc cho sầu vơi
                                Dạo này uống nước ko nhìu mà mất nước hoài vầy, hèn chi tàn là phải

                                Trùng tu nhan sắc - câu này nói ra nghe rầu thiệt chớ . Quyết tâm nghe Lan!

                                Công việc chưa bao giờ là áp lực với mình, mặc dù mình rất nhởn nhơ, hờ hờ - không phải là vì không có việc, có đầy ra, mà mình toàn để nước tới chân mới phóng thôi

                                Dù chân ta ngắn nhưng ta chưa chít ngộp bao giờ

                                Cái áp lực của mình là .... mê tiền quá. Mê tiền ai hông mê, hén. Nhưng ngta phải biết liệu cơm gắp mắm, còn mình hông thèm suy nghĩ, nghe được là nhận lớp, tới lúc lớp đè, cái miệng méo xệch

                                Từ giờ sẽ iu thương mình hơn - thay đổi lối sống cũ hơi bị phản khoa học, hehe.

                                Nói mạnh miệng vậy á, còn làm nổi hông thì hông biết à

                                Vì trước mắt thấy cái cổ họng te tua do chiều nay quá sung ngồi hát kara 1 mình hơn tiếng đồng hồ.

                                đã sửa lại vé · · bởi
                                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                  0
                                • Ngoại tuyến
                                  dieuphong Hành khách
                                  Toa 27

                                  Hem ngờ em nó tự kỉ zữ vậy, thoy ráng - ch dưỡng giọng, mơi mốt ka cho em nghe, em xả xì chét nghe! hí hí hí!

                                  đã sửa lại vé · · bởi
                                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                    0
                                  • Ngoại tuyến
                                    chinsu Hành khách
                                    Toa 28

                                    hé hé hôm qua ko mưa e té qua chị,chúng ta cùng làm cái "lai sô",cho vui nhà vui cửa,chị cứ hát e sẽ múa minh họa "híp hóp" là chị sẽ hết bùn liền á

                                    đã sửa lại vé · · bởi
                                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                      0
                                    • Ngoại tuyến
                                      dieuphong Hành khách
                                      Toa 29

                                      ôi....hội những người khó đỡ!

                                      đã sửa lại vé · · bởi
                                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                        0
                                      • Ngoại tuyến
                                        Mặt Tròn Hành khách
                                        Toa 30

                                        Nắng thênh thang như tràn ngập phố
                                        Đến bên em trong ngày rực rỡ...

                                        Hì hì hì hì hì

                                        Đầu tuần vui vẻ lấy trớn cho nguyên tuần vui tươi nghen.

                                        Thất học 1 năm mấy rồi, nay xài lại cái đầu thấy chất xám nay nó muốn chuyển thành trắng hết rồi - mất hết cả buổi mới thích nghi lại với việc ghi chú những lời giảng của thầy. Mới bước vô lớp là nhận "quà" là cuốn sách dày bằng khoảng 4-5 cuốn Conan gập lợi, hic.

                                        Thầy cười mặt tươi roi rói - trò cười lòng đau nhoi nhói

                                        Giờ mới phát hiện ra mình là người khá tự mãn. Miệng không nói ra nhưng trong đầu nghĩ mình khá hơn người ta. Dĩ nhiên là mình chỉ nghĩ vậy trong những chuyện mà mình tự tin mình làm tốt - nhưng giờ thì hơi đau khi thực tế mình chẳng là cái đinh gì ngay cả trong lĩnh vực mình chuyên - hừm hừm - lại có thêm 1 bài học vào đời, cưng nhé.

                                        Thêm một phát hiện nữa là mình diễn đạt cảm xúc bằng lời nói không ... trơn tru bằng khi mình viết nó ra. Hehe. Trong đầu một mớ bùi nhùi nhưng nói không ra. Đánh máy + nhắn tin thì ra

                                        Khuyết điểm ở người này đôi khi người khác lại thấy đó là ưu điểm, nhỉ - vậy nên cứ ... vậy thôi

                                        Tươi tắn mỉm cười nhún mình chào tuần mới

                                        Tự tặng mình bài thơ nhỏ nhỏ dễ xương.

                                        CHIẾC VÒNG ĐÁ NHỎ

                                        Tác giả: Bế Kiến Quốc
                                        Long Hưng, ngày 4-7-1984

                                        Chiếc vòng đá nhỏ cổ tay ai
                                        Chẳng biết đầu tiên ai đẽo mài
                                        Rồi ai mua tặng, ai âu yếm
                                        Trao vòng đá nhỏ cổ tay ai…

                                        Xui khiến chiều nay anh lặng im
                                        Giấu điều muốn nói tận trong tim
                                        Gặp gỡ muộn màng thương biếc biếc
                                        Chiếc vòng đá nhỏ cổ tay em.

                                        đã sửa lại vé · · bởi
                                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                          0
                                        • Ngoại tuyến
                                          Mặt Tròn Hành khách
                                          Toa 31

                                          This is for my own self, and in this way I am more comfortable with expressing my thoughts.
                                          So I don't care whatever you may think.

                                          Nhất quá tam ba bận.

                                          In each person, there are limitations which you shouldn't cross. Don't take everything for granted.

                                          I clearly drew my lines so that you can see and respect my space - but sadly, you didn't.

                                          I was hopeful that changes are always able to make if we really mean to do so - but sadly, I was wrong.

                                          Words are supposed to be listened to, but no attention - from you - was paid to them.

                                          I felt pity for myself sometimes, just because I was such a shallow thinker, not because my wishes were not granted.
                                          But not anymore, since somehow I've changed.

                                          I didn't believe in the strength of being merciless before, that's just not me. But people taught me a hard lesson, and I need to accept that I was too nice for my own good.

                                          I wasn't praising myself. That's just my conclusion after long days of suffering from "self-torturing", hahaha
                                          Ok, that was enough for my own let-it-go...

                                          Back to my growing dream

                                          Day after day, the love for that land grows stronger, bigger, and healthier. It's so real now.

                                          I keep dreaming of the peaceful days when I can leisurely walk along the sloping streets, enjoy the freshness of things, and be a part of the highland city.

                                          Counting down the months seems like a silly idea, but that's really what I'm doing now

                                          I will just silently make my dream come true. No more words will be repeated from now on.
                                          Wait and see, buddies, wait and see!

                                          đã sửa lại vé · · bởi
                                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                            0
                                          • 1
                                          • 2
                                          • 3
                                          • 4
                                          • 5
                                          Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
                                          Ghi chú của Trưởng ga
                                          Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
                                          Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
                                          Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
                                          Lấy vé mới Trình vé

                                          Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

                                          10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

                                          Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

                                          Powered by NodeBB Contributors
                                          • Bài viết đầu tiên
                                            Bài viết cuối cùng