Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Coffee Chiều Thứ 7
  4. Nhật Ký Tuổi Hoa
  5. cuối năm
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 29.12.2010 Vé số DLH-2010-8418

cuối năm

Hành khách
namkute
Khởi hành
29.12.2010
Sân ga
Nhật Ký Tuổi Hoa
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • N Ngoại tuyến
    namkute Hành khách
    Toa 1

    Những ngày còn là học sinh còn đang ngồi ghế nhà trường, những ngày cuối năm thế này đến lớp chỉ để vui chơi, gặp thầy gặp bạn cho có lệ chứ chẳng học hành gì, nhớ năm 12 cả cô lẫn trò vô lớp toàn ngồi đồng.....sao thèm quay về những ngày đó, chả suy nghĩ gì, chỉ thoải mái ăn và học.

    Giờ đây, khi đã có 1 bước chuyển tiếp, chuyển qua 1 giai đoạn được gọi bằng cái tên nghe kêu hơn "sinh viên", "sinh viên" thì sao? thì đã lớn, phải có tính tự giác cao, lúc nào cũng là lúc để học, làm sinh viên đc 2 năm rồi mà vẫn chưa bỏ được cách học thời phổ thông, không hề tự giác, vẫn mãi chơi và vẫn làm nhiều việc không suy nghĩ. Nhưng thay vào đó là những rắc rối triền miên cả trong suy nghĩ và cả những hành động bắt đầu từ những suy nghĩ vẩn vơ. Đã lớn rồi mà sao vẫn không tập được cho mình cách sống độc lập, không để suy nghĩ ảnh hưởng hành động và cả bản thân.....thiệt là mệt mỏi.
    Những ngày cuối năm với tôi nó thật sự mệt mỏi.........Mệt mỏi ở mọi góc độ...

    Thứ nhất tôi để những chuyện không đâu ảnh hưởng đến việc học tập...điều tối kỵ.....tôi thật sự mệt mỏi....nhưng dù sao thì nó cũng đã xảy ra, tôi cần phải cố gắng và lỗ lực thật nhiều để lấy lại những gì tôi đã vô tình đánh mất.

    Thứ hai....những ngày này tôi đã tưởng mình sẽ rất vui nhưng trạng thái tôi lại khác hoàn toàn khi tâm trạng của tôi lại bị chi phối bới người khác, đã có người khuyên tôi nên thoát khỏi sự ảnh hưởng đó, không phải tôi ko biết điều đó nhưng dường như nó đã trở thành bản năng của mình, càng cố vùng vẫy thoát ra thì nó lại càng bám chặt lấy tôi...không biết cách nào chặt dứt nó......thôi thì đành ngồi tháo từ từ, không cần biết nó mất bao nhiêu thời gian, chỉ cần nghĩ đến cái kết, 1 ngày nào đó nó ko còn bám chặt tới mình.

    Thứ ba....đường như tôi đang vô tình đánh mất 1 người bạn, lúc trước có gì bạn cũng tâm sự với tôi, giờ thì không còn đc như thế dù tôi đã cố gắng bắt chuyện, chợt thấy giống như mình bị gạt sang 1 bên, tôi trách mình ngày hôm đó tại sao ko tỉnh táo, tôi trách mình tại sao ko cố kìm nén cảm xúc, chắc có lẽ chỉ là chút rung cảm, rồi cái tình trạng đó sẽ mau chóng thoát ra thôi, tôi giận mình để mất bạn, tôi thật sự mệt mỏi, vì bạn mà tôi mệt mỏi......

    Ngày hôm qua, khi tôi tuyệt vọng với bài thi của mình, tôi muốn tâm sự với bạn ghê gớm, vì dù sao, khi tôi tuyệt vọng với kết quả thi Đại Học chỉ có bạn ở bên an ủi tôi, h thì sao? bạn lãng quên tôi,khi tôi muốn mở lời thì thái độ là không muốn nghe, tôi lại ném cảm xúc vào lòng, khó chịu ghê gớm, tôi ko trách bạn vì điều đó, chỉ trách mình vô tình đánh mất bạn!!!!

    Tôi thật sự mệt mỏi, tôi không còn đủ sức để mong một 2011 như thế nào nữa, vì đơn giản năm ngoái tôi cũng mong nhưng nó hoàn toàn trái ngược......
    Năm nay, tôi quyết định đón năm mới, năm 2011 tại Đà Lạt, thành phố tôi yêu và đồng thời cũng là nơi mang cho tôi nhiều kỷ niệm, nhiều khi tôi muốn xóa bỏ tất cả, muốn không 1 lần đặt chân đến nơi này lần nữa bởi vì không ít lần 1 mình tôi khóc tại nơi này, nhưng nghĩ lại dù sao đây cũng chỉ là 1 địa điểm, 1 nơi để ta tìm đến, để trầm lắng, để thư giãn bản thân, nó chẳng có tội gì, nếu tội chỉ tội do bản thân mình.......

    Thôi cho tôi mệt mỏi nốt 3 ngày còn lại của 2010, rồi tạm biệt nó, sang 1 năm 2011 hy vọng khác hơn......

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      1
    • J Ngoại tuyến
      Jasmin Hành khách
      Toa 2

      Sang năm là lớn thêm một tuổi rồi, đừng thèm nhớ chuyện cũ cho mệt Út ha. Chúc pé Út của chị luôn vui tươi, yêu đời và mãi là Út cưng của Đà Lạt Hoa em nhé.

      Chị Jas :)

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        0
      • N Ngoại tuyến
        namkute Hành khách
        Toa 3

        Jasmin:
        Sang năm là lớn thêm một tuổi rồi, đừng thèm nhớ chuyện cũ cho mệt Út ha. Chúc pé Út của chị luôn vui tươi, yêu đời và mãi là Út cưng của Đà Lạt Hoa em nhé.

        Chị Jas :)

        em không dám hy vọng gì cho năm sau chị ơi, cái gì đến nó sẽ đến......Út vẫn là Út....hihi

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          0
        • A Ngoại tuyến
          agnih Hành khách
          Toa 4

          Suy nghĩ nhiều chi cho mệt Nấm vậy Nấm ,thời gian sẽ làm thay đổi tất cả ,năm mới chắc chắn sẽ khác mà .
          Vui lên !!! Cười cái coi :bigwink:

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • J Ngoại tuyến
            Jasmin Hành khách
            Toa 5

            agnih:
            Suy nghĩ nhiều chi cho mệt Nấm vậy Nấm ,thời gian sẽ làm thay đổi tất cả ,năm mới chắc chắn sẽ khác mà .
            Vui lên !!! Cười cái coi :bigwink:

            Ui, dỗ dành người ta mà nói nghe dễ quạu quá Nghĩa :D Coi chừng pé Út nổi sùng lên em dạt sùng không kịp giờ á.

            Chuyện con gái thì hay suy nghĩ vẩn vơ, lung tung rồi thì mơ mộng là chuyện thường tình. Em phải cho người ta là con gái chứ em. Nếu cứ nghĩ con gái cũng suy nghĩ giống con trai thì tội nghiệp con gái quá. Mà chị nói thiệt nha, con gái mà suy nghĩ giống con trai thì thế giới này mất đẹp đó.

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              0
            • N Ngoại tuyến
              namkute Hành khách
              Toa 6

              hehe....cám Nghĩa và chị Jas ăn ủi Út nghe....sau 1 ngày ngồi nhà, ko bước ra đường thì em đã đỡ hơn nhìu ùi!

              đã sửa lại vé · · bởi
              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                0
              • C Ngoại tuyến
                chequangtho Hành khách
                Toa 7

                2 chữ thui Núm ơi : TUỲ DUYÊN
                TÂM BẤT BIẾN GIỮA DÒNG DỜI VẠN BIẾN

                đã sửa lại vé · · bởi
                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                  0
                • N Ngoại tuyến
                  namkute Hành khách
                  Toa 8

                  Vạn Sự Tùy Duyên anh hả?!

                  đã sửa lại vé · · bởi
                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                    0
                  • P Ngoại tuyến
                    pvmhien Hành khách
                    Toa 9

                    namkute:
                    Vạn Sự Tùy Duyên anh hả?!

                    - Ờ, có lẽ vậy ...... :)

                    đã sửa lại vé · · bởi
                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                      0
                    • N Ngoại tuyến
                      namkute Hành khách
                      Toa 10

                      Tôi viết cho khởi đầu năm mới của mình..........................

                      Tôi quyết định đón năm mới tại Đà Lạt, đơn giản chỉ là vì tôi không muốn khởi đầu bằng 1 ngày đầu năm buồn chán vì dù gì Đà Lạt cũng là nơi tôi yêu thích, mang lại cho tôi những cảm giác thoải mái và an toàn. Nhưng....tôi thật sự không muốn nói ra từ "nhưng"....nó không hề hoàn mỹ như tôi đã vẽ ra, không hẳn là thất vọng nhưng có 1 chút gọi là không ưng ý bởi vì tôi chưa cháy hết mình trước sự nhiệt tình tiếp đón của những người bạn Đà Lạt, đôi lúc cái cảm giác buồn bực và ghen tỵ nó ám vào tôi.....tôi thật sự ghét bản thân mình những lúc như vậy. 4 ngày tại Đà Lạt, tâm trạng tôi thay đổi thất thường, một lần nữa cái feeling của tôi bị chi phối bởi người khác, không muốn điều đó nhưng trách sao bản thân tôi quá đa cảm! Lại còn làm 1 việc hết sức nhảm nhí, nhậu đã, ngồi khóc.......hài thật, mà lại vì 1 lí do không đâu, thế mới hay chứ! khởi đầu năm mới bằng nước mắt, nghe đồn là giông cả năm đây, chắk không xui vậy đâu! Dù sao đi nữa thì 4 ngày đó tôi cũng đã sống khác, sống trong cảm giác quên, quên mọi chuyện trong quá khứ. cho là tạm được. Gửi lời cám ơn Đà Lạt Hoa và những người bạn lần đầu gặp mặt!

                      Trở lại Sài Gòn, ttrở về với cuộc sống thường nhật, trước mắt là tôi đổ bệnh, chắc do thay đổi thời tiết, trong người mệt mỏi, không thể làm việc gì ra hồn, đi học không tập trung và kết quả là tuần học 6 buổi thì tôi có mặt được 1.5 buổi, tôi tự thấy khâm phục mình quá! đến giờ này vẫn còn ngồi há hốc miệng viết cái note này.....thiệt cái tình mà!

                      Tôi biết về SG thế nào tôi cũng nghĩ đến bạn, vì tôi ăn ở không mà, không có chiện gì làm là lôi đủ thứ ra nghĩ. Không biết tôi nên buồn nhiều hơn hay vui nhiều hơn khi chính tôi xác định được vị trí của mình, nhưng tôi vẫn cứ thích tự lao vào rồi tự làm khổ mình, tự cho mình cái quyền được quan tâm, được lo lắng cho bạn, đúng là dư hơi thiệt, đâu phải việc của mình, dù gì tôi cũng không thể đi xa hơn được nữa, đành phải quay đầu là bờ thôi! Lúc này thì tôi thấy câu "Ở đời phải biết mình là ai" là choánh xoác! Dạo này tôi đánh tiếng thấy bạn đang cố chứng mình 1 điều làm tôi đau, nhưng tôi đang cố kìm chế càm xúc của mình, không nên để nó bùng nổ, sẽ rất không hay. Tôi ghét tôi nhu nhược và đa cảm!

                      Một bạn khác, sao tôi có nhiều mối quan tâm thế không biết, thật ra thì cái gọi là tình bạn này đối với tôi giữ cũng đc không giữ cũng chả sao, thật ra tôi chỉ tiếc quãng thời gian đi qua. Không muốn làm khổ mình nhưng không biết tại sao tôi không thể sống vô cảm, sống mà bỏ qua cái cảm giác đó! Bạn muốn quay lại nhưng tôi lại không muốn, thứ nhất có thể do tôi đã có mối quan tâm khác, thứ 2 lòng tin trong tôi đã tổn thương nghiêm trọng, tôi không muốn quay lại. Tôi sẽ rất thoải mái nếu không có cái thái độ ấy của bạn. Nhưng tôi sẽ cố coi như không có gì, tôi vẫn sẽ giữ cái gọi là "tình bạn".

                      Hôm nay tự dưng tôi nghĩ đến con người thật của mình, tự dưng chỉ muốn sống thật, không muốn cứ núp mãi trong cái vỏ bọc. Tuy nhiên cái bóng của vỏ bọc hơi bị lớn, không dễ gì mà qua mặt được nó, thôi thì đành cố gắng được đến đâu thì đến.

                      Những ngày đầu năm của tôi, thoái mái có, thú vị có nhưng bên cạnh đó tẻ nhạt cũng có, chán nản cũng có nhưng đó chính là bản chất thật của cuộc sống, tất nhiên theo quy luật thì tôi phải chấp nhận và cố gắng vượt qua nếu không muốn mình quỵ ngã.

                      Tôi - vẫn chưa dám mong muốn 1 năm mới sẽ khác.!

                      đã sửa lại vé · · bởi
                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                        1
                      • M Ngoại tuyến
                        Mặt Tròn Hành khách
                        Toa 11

                        Nấm à, nghĩ cho người ít lại, tập nghĩ cho mình đi em.

                        Dĩ nhiên nói bao giờ cũng dễ hơn làm. Bản thân chị trước đây cũng bịnh lắm à, giờ chị khác nhiều rồi. Muốn hay không là ở mình nè Nấm.

                        Nhỏ này mới 20 mà suy nghĩ già dặn hơn tui nữa. Em ơi, muốn gì thì cứ "cháy" hết mình đi em, có gì có chị hậu cần ... cổ vũ nha :D

                        Thương,

                        Mặt Tròn

                        đã sửa lại vé · · bởi
                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                          0
                        • C Ngoại tuyến
                          chinsu Hành khách
                          Toa 12

                          sao lòng mình đã có câu trả lời rồi mà còn hoài ngi thế nấm? nhưng mọi chuyện vẫn còn ở phía trước cứ sống hết mình đi để khi nhìn lại mình không phải nói 2 chữ " giá như" nấm nhé! chúc nấm vui .cố lên.

                          đã sửa lại vé · · bởi
                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                            0
                          • N Ngoại tuyến
                            namkute Hành khách
                            Toa 13

                            cám ơn 2 chị em nhiều lắm, tuần qua là thế, sẽ cố gắng để tuần sau khác hơn........hy vọng sự cố gắng ko là vô ích! @ chị em cuối tuần vui nhá!

                            đã sửa lại vé · · bởi
                            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                              0
                            • C Ngoại tuyến
                              caythonggia Hành khách
                              Toa 14

                              hợ hợ, nhỏ này diễn đạt suy nghĩ bằng lời nói hay ghê :))

                              đã sửa lại vé · · bởi
                              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                0
                              • N Ngoại tuyến
                                namkute Hành khách
                                Toa 15

                                caythonggia:
                                hợ hợ, nhỏ này diễn đạt suy nghĩ bằng lời nói hay ghê :))

                                nói ra cho bớt ức chế!

                                Biết trong rừng mơ không có trái, mà sao cứ loanh quanh, luẩn quẩn trong đó làm gì nhỉ.......toàn bắt được con tưởng bở......hay thật!

                                đã sửa lại vé · · bởi
                                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                  0
                                • N Ngoại tuyến
                                  namkute Hành khách
                                  Toa 16

                                  Viết cho gia đình tôi...........................
                                  Mấy hôm nay, cả gia đình mình chiếm trọn suy nghĩ của con....phần là do sắp Tết phần là vì có thể con đã lớn.

                                  Đầu tiên con nghĩ về chú - con mở thiệp cưới của H ra đọc, trong cái niềm hân hoan ra Tết nhà mình sẽ có cô dâu mới thế hệ F2 thì chữ "bà quả phụ" làm con giật mình, gia đình mình vắng tiếng cười của chú đã 6 năm qua, không biết đã bao lâu con chưa thăm "nhà nhỏ" của chú, mặc dù mỗi lượt đi - về con đều ngó vào con đường quen thuộc ấy, giỗ vừa rồi của chú vì mải chơi con cũng không về, con hư chú nhỉ? 6 năm chú đi gia đình mình có bao nhiêu là thay đổi: không còn 2 nhà sát nhau thỉnh thoảng con vẫn chạy qua chạy lại lục tủ lạnh nhà chú mỗi buổi đi học về, không còn truyền thống cả nhà gọi nhau dậy sớm người đi lấy thịt, người xay thịt, người thái thịt, người luộc và vướt giò và lũ trẻ tụi con cũng dậy sớm chỉ là để làm vướng chân người lớn - bận rộn, tấp nập nhưng ấm áp, chú đi 3 năm thì nhà mình bỏ, không làm việc gần như thành truyền thống gia đình ấy nữa, con thèm hương vị giò nhà mình! 6 năm nay nhà mình vắng người gói bánh chưng, N và H vụng về, gói bánh chẳng chặt tay gì cả, ăn dở ẹc chú ạh!Và cũng không còn sáng mồng 1 cả nhà con chờ bên chú sang chúc Tết rồi cùng xuống nhà chú Út chúc Tết ông bà mà thay vào đó là sẽ gặp nhau tại "nhà nhỏ" của chú, sau đó sẽ vòng về chúc Tết ông bà. Năm nay chắc vẫn thế chú ạh, àk mà không, năm nay Ngọc có bằng lái otô rồi chú ạh, sẽ chở cả nhà mình đi thăm chú, không còn phải hẹn nhau như mọi năm nữa! Huy là đứa đầu tiên lập gia đình, Ngọc là đứa đầu tiên có bằng lái, lũ chúng cháu lớn hết rồi chú nhỉ, không còn vòi vĩnh chú đi chơi như mọi năm nữa. Sự thay đổi là không tránh khỏi, nhưng gia đình mình vẫn ấm áp, hạnh phúc, 2 em đã trưởng thành và ổn định, Thím cũng không còn vất vả nữa - ở nơi xa ấy chú vẫn chứng kiến và đang mỉm cười phải không ạh???

                                  Thứ 2 con nghĩ về Bố Mẹ, từ ngày Chú đi, Bố Mẹ vất vả hơn nhiều, tuy nhiên đến nay thì gần như Bố Mẹ đã thực hiện được hết ý nguyện của Chú trước lúc Chú đi, Ông nội ở với nhà mình, Bà nội ở với Chú Út nhưng chỉ cách nhau mấy trăm mét, giúp Chú Út có nhà riêng, giúp Cô mua đất và chỉ chờ xây nhà, 2 đứa nhà Chú đã công ăn việc làm ổn định, hỗ trợ Huy mua nhà Sài Gòn, con nghĩ đã đến lúc Bố Mẹ giành thời gian cho mình, chăm lo sức khỏe và hưởng thụ, con nghĩ thế! dạo này Bố yếu hơn, không còn nhanh nhẹn như trước, mắt Mẹ không còn tốt, ra Tết phải mổ. Con không dám hứa nhưng sẽ cố gắng cho năm tới và cả những năm về sau, để Bố Mẹ không phải suy nghĩ nhiều....dành thời gian cho mình Bố Mẹ nhé, hãy tin rằng chúng con đã lớn!

                                  Thứ ba con nghĩ về Ông Bà, sau nỗi mất mát quá lớn 6 năm trước, nỗi đau tuy đã nguôi ngoai, nhưng Ông Bà đã bước sang tuổi 80, không còn minh mẫn và khỏe mạnh như trước, trong lúc này con chỉ biết cùng gia đình mình sống 1 cuộc sống vui vẻ bên Ông Bà, con không dám mong Ông Bà sống 100 tuổi chỉ mong mỗi năm Ông Bà sống vui, khỏe bên chúng con, thế là quá đủ!

                                  Thứ tư con nghĩ về Cô, ngày còn trẻ Mẹ nói Cô sướng nhất trong nhà, nhưng Bà bảo Cô tuổi Ngọ nên vất vả, con thấy đúng, hơn 20 năm trời Cô 1 mình nuôi em khôn lớn, giờ đây khi công việc của em đã ổn định, thì Cô lại quay sang lo cho em 1 gia đình ấm êm, chắc sang năm Cô mới dám xây nhà, Cô từ chối sự giúp đỡ của Bố Mẹ, không hiểu vì sao nhưng con vui vì nay em đã lớn, Cô cũng đã bớt vất vả, gần đây Cô sống vui, con cảm nhận thế. chờ ngày em lập gia đình thì Cô sẽ thật sự hết vất vả!

                                  Thứ năm con nghĩ về gia đình chú Út, 2 hôm nay Chú lên khám bệnh, tội Chú, dọn nhà cho 3 đứa cháu lười biếng. Cả nhà mình lo lắng cho Chú. Không ai muốn điều xấu nhất xảy ra, các em còn rất nhỏ. Gia đình mình mất 1 người đã là nỗi đau quá lớn. Chăm lo sức khỏe Chú nhé, cả nhà mình còn dựa vào tài "đa nghề" của Chú! Quan trọng là Thím và 2 em còn dựa vào Chú.

                                  Cuối cùng, về "lũ nhóc" thế hệ F2 đây, sang năm Huy lập gia đình - đứa đầu tiên lên xe bông, lũ tụi mình kết nạp thêm 1 "con nhóc", mỗi lần có dịp gì sẽ vui hơn rất nhiều đây, tính cả cô dâu mới thì có tất cả 9 đứa, 4 đứa đã có công ăn việc làm, 1 đứa nay việc này, mai việc khác, chờ "có bằng" là về lại VT ổn định, 1 đứa đang cày bửa ở cổng trường đại học, 3 đứa còn vẫn đang vô tư, đi học về quăng cặp ăn, chơi.......nhưng khi tập trung lại thì vẫn như 1 lũ con nít, chơi trò chơi không phân biệt tuổi tác :D - trong mắt người lớn thì tất cả vẫn là "1 lũ nhóc", Tết đến vẫn được nhận lì xì :D

                                  Ngày hôm nay con mong cho cả gia đình mình 1 năm mới vui vẻ, hạnh phúc và may mắn, với con vậy là đủ!

                                  đã sửa lại vé · · bởi
                                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                    0
                                  • J Ngoại tuyến
                                    Jasmin Hành khách
                                    Toa 17

                                    Chị Jas khóc khi đọc mấy dòng Út viết đấy. Khá lắm, bé ngoan!

                                    đã sửa lại vé · · bởi
                                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                      0
                                    • M Ngoại tuyến
                                      Mặt Tròn Hành khách
                                      Toa 18

                                      Em ơi lần sau đi Đà Lạt theo anh Phước học nghề nha em :D

                                      đã sửa lại vé · · bởi
                                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                        0
                                      • C Ngoại tuyến
                                        chinsu Hành khách
                                        Toa 19

                                        nói được vậy cho nhẹ nhõng còn hơn giữ trong lòng nấm hỉ?

                                        đã sửa lại vé · · bởi
                                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                          0
                                        • C Ngoại tuyến
                                          caythonggia Hành khách
                                          Toa 20

                                          khi đọc những dòng trải lòng và chia sẻ của Bé út anh không khỏi xúc động và anh rất mừng vì Bé út nay đã trưởng thành thêm rất nhiều rồi. Anh mong mọi điều tốt đẹp sẽ luôn đến với Bé út và gia đình nhé.
                                          Thân
                                          Đại Ca: caythonggia

                                          đã sửa lại vé · · bởi
                                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                            0
                                          • 1
                                          • 2
                                          • 3
                                          • 4
                                          Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
                                          Ghi chú của Trưởng ga
                                          Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
                                          Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
                                          Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
                                          Lấy vé mới Trình vé

                                          Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

                                          10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

                                          Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

                                          Powered by NodeBB Contributors
                                          • Bài viết đầu tiên
                                            Bài viết cuối cùng