Những nỗi nhớ giản dị nhưng ko phai ......
Tốt nghiệp rồi Vam có tính ở lại DaLat ko
Đà Lạt hồi chiều này mưa, mình bảo Huy đi bộ , cu cậu than mệt và mỏi chân, có sao đâu nhỉ? Mình thích thế, đi bộ để cảm nhận không khí về đêm hơn là cứ ngồi trên xe máy,taxi. Ba đứa đi bộ vòng vòng quanh chợ chơi, uống sữa nóng và ăn ốc,lần đầu tiên mình ngồi như thế với tư cách là một người đi du lịch.Cái cảm giác này nó khó tả quá, vừa ngồi ăn,vừa ngắm người qua lại, có một chút thân quen và một chút xa lạ, buồn nhiều hơn vui.
Cà phê Mei- nhớ một người,gọi tách cà phê, ngồi nhâm nhi,nhìn ra phía Hồ đã cạn nước,tuy không lãng mạn lắm nhưng mà vẫn đẹp chán! mình quen cà phê sữa từ đó...từ những kỷ niệm...từ những lần ngồi đợi...mình nhớ...nhớ da diết...
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập