mỗi khi buồn nó lại tìm đến đl chứ ko phải là nơi nào khác,bởi lần đầu tiên bước chân tới cái thành phố ngàn hoa với những đồi thông trải dài,và những con đường đầy hoa những con dốc dài,nhớ lần đầu tiên lên đl leo lên taxi về khách sạn,bác tài xế có vẻ hơi vội nên lái xe rất nhanh qua những con dốc và khúc quanh lượn làm nó có cảm giác như đang chơi 1 trò cảm giác mạnh thế là ấn tượng ngay lần đầu tiên là những con dốc đó,nó đặt tên cho đl là tp ngàn dốc,ko thể quên đc những buổi tối dạo bộ ra chợ đl và bờ hồ,mỏi chân lại tìm đến quán caffe quen thuộc tại ngã năm ngồi phía trên nhìn xuống ngắm cảnh và con người đl,cảm giác bình yên đến lạ kì làm nó nhớ mãi,nhớ cả những cơn mưa đl,nhớ cái lạnh buốt của đl về đêm ... mỗi khi mệt mỏi hay có tâm trạng,vứt bỏ tất cả mọi mệt nhọc,nồi lo toan của cs đầy bon chen và phức tạp nơi tp ồn ào và nhộn nhịp nó tìm đến đl như chở về vs gia đình của nó vậy thật bình yên,mỗi lần lên là lại chẳng muốn về,lên xe mà lòng còn lưu luyến chẳng muốn rời xa,mang theo lời hẹn sẽ trở lại đl ngày ko xa
📖 Trang viết
nỗi nhớ đl !!
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhậpĐang online