Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 12.11.2010 Vé số DLH-2010-8067

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

Hành khách
Jasmin
Khởi hành
12.11.2010
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • Ngoại tuyến
    Jasmin Hành khách
    Toa 52

    Saigon, ngày 13 tháng 02...

    *Mọi việc đang dần đi vào guồng quay của nó sau kỳ nghỉ Tết. Tôi hài lòng với mình ngay hiện tại, ngay lúc này. Tôi ngồi ở bàn máy tính, bên phần ăn trưa và lấp đầy khoảng trống quanh mình bằng giọng chàng ca sĩ tôi ưa thích. Tôi nhớ lại chuyến về quê nghỉ Tết của mình. Tôi đi chung xe với gia đình người hàng xóm. Anh cũng lấp đầy không gian trong xe bằng giọng chàng ca sĩ này mặc cho lũ trẻ gào thét với mẹ chúng rằng "nhạc dở quá". Anh nói rằng đây là nhạc từ chiếc CD tôi đã tặng anh. Tôi mỉm cười. Tôi không nhớ rõ sự việc này. Tôi đã không còn tặng CD nhạc cho bạn bè kể từ khi tôi nghe nhạc trực tiếp trên internet.

    Ngày mai tôi lại bắt đầu cặm cụi với lớp học buổi tối của mình. Tôi lấy lớp học này trong sự tình cờ vì nghe lời rủ rê của con bạn thân. Nhưng khi lớp bắt đầu thì chỉ có mình tôi. Nó không học vì lý do hết sức gia đình rằng "chồng tui không cho học". Haiz, mệt với những thứ gọi là "chồng". Dạo này trên một tờ báo điện tử khá lớn, đăng đầy những bài tranh luận về gia đình và phụ nữ. Càng đọc càng thấy nực cười cho các tư tưởng thủ cựu của đàn ông Việt Nam. Nói cho đúng hơn, vì lề thói xã hội nên đàn ông mặc nhiên cho mình đủ thứ quyền. Quyền lớn tiếng, quyền bồ bịch, quyền quyết định mọi việc lớn nhỏ, quyền ghen tuông vô căn cứ, quyền ăn nhậu vô tổ chức, quyền muốn làm gì thì làm. Còn phụ nữ được những quyền gì mặc dù mọi người đã hiểu chữ bình đẳng gần 100 năm?

    Tự dưng một lúc nào đó tôi nhận ra mình không thể làm một người phụ nữ vừa lăn ra xã hội để tranh đua với đàn ông trong sự nghiệp rồi lại lăn về nhà và tất bật chuyện bếp núc, con cái. Nó quá sức chịu đựng của tôi. Nếu tôi quấn chặt đời mình vào hoàn cảnh tương tự như những phụ nữ ở xung quanh tôi thì tôi lấy đâu ra thời giờ cho bản thân mình? Tôi không còn thời gian để học, để đọc, để viết, để đi đây đó. Đôi khi tôi cho rằng tuổi tác không quan trọng nhưng có một thực tế rằng tôi không hợp với đàn ông cùng trang lứa. Những người quen biết tôi nhiều năm đều cho rằng đàn ông hơn tôi 10 tuổi vẫn chưa đủ khả năng mở được cánh cửa tâm hồn tôi. Tôi cũng không dám tin rằng người đàn ông hơn tôi 1 giáp tôi quen biết khoảng 1 tháng nay hợp với tôi mặc dù những gì anh thể hiện làm tôi rất hài lòng. Anh biết chơi piano và guitar. Anh biết sáng tác nhạc và hát. Anh thích làm thơ. Anh có sở học về Phật Pháp. Anh làm giáo sư cho 1 trường đại học lớn. Anh có một phòng mạch tư. Và quan trọng nhất, những gì tôi quan tâm anh đều biết và chúng tôi có thể nói chuyện với nhau nhiều giờ đồng hồ. Anh cũng có thể đàn hàng giờ cho tôi nghe tất cả những bài anh biết và thật ngẫu nhiên rằng chúng cũng chính là những bài tôi rất thích. Đôi khi trong lúc anh đàn, tôi xúc động thật sự. Xúc động vì nhạc hay xúc động vì tìm thấy tri kỷ?
    *

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      0
    • Ngoại tuyến
      Jasmin Hành khách
      Toa 53

      Nhựt ký ngày 14/02:

      • 7g50. Gặp vợ chồng cô bé đồng nghiệp ở tiệm tạp hóa gần công ty. Định chào thì nghe hai câu đối thoại.
        Vợ (nhỏ nhẹ): "Mua bao nhiêu anh?"
        Chồng (nạt lớn): "Muốn mua bao nhiêu thì mua, mắc mớ gì hỏi tui?"

      • 9g00. Bị đau bụng dữ dội. Nguyên nhân cũng do sơ ý pha sữa mà nước trong bình chưa nóng. Lật đật chạy sang phòng thằng Mập.
        "Mập, có dầu hông?"
        "Muốn dầu gì? Dầu xanh, dầu kim hay dầu cù là?"
        "Đau bụng thì xức dầu gì?"
        "Dầu hôi."

      • 15g30. Nhận tin nhắn từ tên lùn lưu manh.
        "Tính hẹn nhỏ bạn đi chơi offline mà sợ bị làm nhụt quá. Thôi :("
        "Hoa tàn nhụy rữa, còn sợ nhụt gì nữa pa?"

      • 16g10. Điện thoại reng.
        *"Ê, tối nay mày có độ gì không?"
        "Có."
        "Chời ơi, mấy đứa chưa chồng thiệt sướng."
        "Con đi học đó má."
        "Thôi nghỉ đi, đi ăn với tao. Đi học không được đâu, kẹt xe đầy đường cho coi".
        "Mày ế trai nên mày rủ tao hả?"
        "Xin lỗi mày à. Tao không thèm gọi thôi, chứ có mà đầy."

      • 16g30. J qua phòng.
        "Eh T, do you like chocolate? I have some chocolate from Germany."
        "Sorry, I don't like chocolate".
        "Are you sure? You are a girl and don't like chocolate. It's so surprise."
        "Yeah, but that's true".

      • 17g10. Phóng xe ra khỏi cổng. Điện thoại reng.
        "Chị ơi, hôm nay được nghỉ nha, mai cũng nghỉ, thứ Tư học lại."
        "Trời, gì kỳ vậy nè!?"

      • 20g30. Chat chit.
        "Cô Cô ơi, sao hông nói gì đi."
        "Chờ chút, Cô Cô đang bị đứt tay. Máu chảy tùm lum nè."
        "Hả? Sao vậy? Máu nhiều hông? Dán băng chưa?"
        "Xong rồi. Ủa, Quá Nhi là bác sĩ mà, mắc gì sợ máu. Người sợ phải là Cô Cô chớ."
        "Quá Nhi đâu có sợ máu. Quá Nhi sợ Cô Cô bị đau nhiều thui."
        "Cô Cô bị đau thì kệ Cô Cô, mắc gì tới Quá Nhi đâu nè."
        "Quá Nhi thương Cô Cô mừ."
        "Hmm!"
        "Quá Nhi hông bao giờ làm Cô Cô phải buồn, phải phiền não đâu."
        "..."
        "Sao Cô Cô hông nói gì?"
        ":) Cô Cô hết biết nói gì rùi."

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        1
      • Ngoại tuyến
        Jasmin Hành khách
        Toa 54

        Nhựt ký 1 ngày lười biếng.

        5g30. Đồng hồ reng. Tắt. Ngủ tiếp.

        7g00. Điện thoại reng. Mở mắt ra. Sức nhớ cái hẹn ăn sáng lúc 7g15. Cuống cuồng chạy vào nhà tắm.

        7g20. Có mặt ở quán ăn đầu hẻm. Vừa ngáp vừa nhìn thực đơn.

        7g25. Một cụ già tóc bạc trắng lững thững đi vào quán. Vai vác ba lô, tay cầm nón bảo hiểm.

        7g28. Nghe tiếng huýt sáo bài “Can’t take my eyes off you”. Ngay đoạn “I love you, baby/And if it’s quite alright/I need you, baby/To warm me lonely night”. Nhìn quanh quất. Phát hiện ra “thủ phạm” chính là cụ già vừa vào quán.

        7g30. Len lén liếc sang bàn bên cạnh. Cụ già đã thôi huýt sáo và bắt đầu lấy sách ra đọc. Tự hỏi: “Sao mình không yêu đời được như cụ nhỉ? “

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          0
        • Ngoại tuyến
          Jasmin Hành khách
          Toa 55

          Tết kéo dài làm cho đầu óc con người ta trở nên mụ mị. Chẳng suy nghĩ được gì ra hồn.

          Đọc lan man về "nhập môn Phật học". Khai thị được vài điều nhưng cũng chỉ như hạt cát giữa sa mạc. Tự an ủi "dục tốc bất đạt".

          Lâu lâu ngẫm nghĩ lại mớ sự đời. Rõ ràng rằng khi mình muốn mẫu người đàn ông nào để kết bạn thì hầu như đều được toại nguyện nhưng mối quan hệ chẳng bao giờ suôn sẻ bằng phẳng. Càng tìm hiểu, càng nhận ra đối tượng mình muốn không phải như mình tưởng tượng lúc ban đầu. Lại nhớ đến nhân vật nữ trong tác phẩm "Mười lẻ một đêm - Hồ Anh Thái". Người con gái với niềm tin vững chắc rằng mình sẽ được gả cho người đàn ông danh giá, cao sang, quyền quý. Kết quả, nàng kết hôn với một người đàn ông như vậy thật, nhưng bên ngoài vẻ hoàng nhoáng, người đàn ông ấy sở hữu tâm hồn rỗng tuếch. Tấn trò đời cố đấm ăn xôi. Kết luận: đừng bao giờ tự đặt mình vào tình thế "cố đấm ăn xôi" kẻo lại "xôi hỏng bỏng không".

          Vì tình cờ thấy rồi vì tò mò mà đọc bài viết của một người quen. Hắn nói yêu vợ còn hơn chính bản thân hắn. Nói thì thế nhưng lại đi chơi qua đêm để vợ phải chờ cơm, phải gọi phone (mà phone off), phải xách xe đi kiếm lung tung. Chuyện thiên hạ đôi khi không cần để ý nếu như người đó chẳng có gì đặc biệt. Mình đã mai mối con bạn thân của mình cho hắn 7 năm về trước. Chúng nó quen nhau được 1 năm. Đùng một cái, hắn đòi chia tay để đi định cư ở nước ngoài. Con bạn mình vật vã suốt một tháng trời bỏ ăn bỏ ngủ. Kết quả là cho đến bây giờ, khi tuổi 30 ùa đến, nó vẫn chẳng muốn mở lòng ra cho bất kỳ ai. Phụ nữ bao giờ cũng gánh chịu phần tổn thương nặng nề sau những cuộc chia ly. Đọc nhật ký vợ hắn viết mới thấy có khi con bạn mình may mắn. Nếu ngày ấy thề non hẹn biển thì giờ này nó là đứa đang dở khóc dở cười vì có một người chồng nhậu nhẹt bê tha, nhưng miệng thì nhoay nhoáy nói những điều thiếu lý tính như "anh yêu em hơn cả bản thân mình". Nói gì thì nói, mình cũng không cần người đàn ông thiếu hiểu biết như vậy làm chồng.

          Đầu năm đổi sếp. J là sếp mới. Từ một phòng âm thịnh dương suy 3 nữ 1 nam thành phòng cân bằng 2 nam 2 nữ. Tuần tới, sẽ thành phòng dương thịnh âm suy khi đón tiếp thêm anh chàng người Đức gốc Việt. Mình chưa bao giờ thích tiếng Đức mà không biết sao những người nói tiếng Đức lại cứ vây quanh. Rõ là số phận đã định. "Halt den Mund!". Mình sẽ xài câu này khi những đứa xung quanh mình nói quá nhiều. Hị hị.

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • Ngoại tuyến
            Jasmin Hành khách
            Toa 56

            Cái thú của người bị cận & loạn thị mà không đeo kiếng là gì? Là bình thường nhìn đời với bản chất mờ ảo, nhòe nhoẹt, mọi thứ không rõ ràng nhưng khi có kiếng thì cái gì cũng trong, cũng sáng, cũng tinh vi đến khó ngờ.

            Một buổi chiều huyên náo. Ngồi lặng thinh ở cafe góc phố huyên náo. Đeo kiếng. Nhìn mọi thứ trong tầm mắt.

            Đầu tiên là người phụ nữ trung niên nhưng còn tươi đẹp. Chị mặc chiếc áo hai dây màu đen điểm hoa trắng. Dáng cao, thon gọn, mắt bồ câu mở to, tóc cài chiếc kẹp mái xinh xinh. Chị đi với người đàn ông lùn (hơn chị), bụng bự, thô kệch. Hai người ngồi nhìn xa xăm (theo hai hướng) ra dòng xe cộ đang đuổi nhau. Chẳng ai nói với ai câu nào.

            Kế đến là nhóm bốn người, ba nữ một nam. Họ nói gì đó luôn miệng rồi cười. Đến đây thì mình nghĩ đến nhân vật "người đàn ông 35 tuổi mệt mỏi ly dị" trong "Xứ sở kỳ diệu tàn bạo & Chốn tận cùng thế giới". Anh ta có khả năng biết người khác đang nói gì qua sự mấp máy của môi. Nếu mình cũng có khả năng đó thì ngồi ở quán cafe này, quan sát câu chuyện của thiên hạ là sự thú vị tột đỉnh.

            Một người đàn ông trung niên ngồi một mình. Anh ta đeo kiếng đen. Không biết kiếng đen đến cỡ nào mà mỗi khi nhắn tin anh ta buộc phải hé kiếng ra để nhìn vào điện thoại rồi sau đó trả kiếng về vị trí của nó trên sóng mũi.

            Nhóm đàn ông gồm bốn người (xí trai) ngồi ở một cái bàn khác. Độ già của bốn chàng thì như nhau và có thể đoán họ vừa qua tuổi 40. Họ cũng nói cười nhưng chẳng thể biết rõ đề tài của những người đàn ông VN thường nói khi ngồi với nhau là gì. Giá vàng, giá đô la, giá bất động sản, con cái, bồ bịch, nhậu... có thể lắm, nhưng chắc chắn họ không bàn về vợ.

            Một nam một nữ là những người khách cuối cùng trong quán lọt vào tầm ngắm của mình. Cô gái thì nhỏ người, gương mặt không đẹp không xấu cũng chẳng thấy nét duyên. Người đàn ông thì mập mạp, to cao, đeo kiếng cận gọng đen bản to. Nhìn kiểu ăn mặc có thể đoán anh này không phải người sống ở VN lâu năm. Người đàn ông để bàn chân gác lên đùi chân kia và rung liên tục. Họ nói chuyện với nhau nhưng cả hai để tầm mắt ở màn hình tivi.

            Bên kia đường, một phòng nha đang trong giờ làm việc. Cửa kính trong suốt có thể nhìn thấy cả ba tầng lầu. Khoảng ba, bốn nha sĩ đi đi lại lại ở tầng trệt. Một nha sĩ đứng chống tay ở lan can tầng hai và nhìn ra đường. Các cô y tá tóc dài xinh tươi trong bộ đầm trắng có nơ xanh màu ngọc bích đang từ tốn làm công việc của mình. Khách của phòng nha là những vị bước xuống từ xế hộp với đủ các loại tuổi.

            Mình nhớ tới câu chuyện đã đọc trong sách:

            *"Đức Phật hỏi một vị Tỳ kheo:

            • Mạng sống con người tồn tại bao lâu?
            • Trong vài ngày.
            • Thầy chưa hiểu đạo.
              Đức Phật hỏi vị khác:
            • Mạng sống con người tồn tại bao lâu?
            • Khoảng một bữa ăn.
            • Thầy cũng chưa hiểu đạo.
              Đức Phật hỏi thêm một vị nữa:
            • Mạng sống con người tồn tại bao lâu?
            • Trong một hơi thở.
            • Hay lắm, thầy đã hiểu đạo.*"

            Mạng sống con người chỉ tồn tại trong một sát na. Thế thì, ở ngay cái ngã tư này, có bao nhiêu con người hiểu được điều đó?

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              0
            • Ngoại tuyến
              Jasmin Hành khách
              Toa 57

              Tối thứ Bảy. Ủng hộ quán cafe nhạc sống.

              *- Xin chào, cho hỏi có ông chủ ở đây không?

              • Có, cô nương muốn uống gì?

              • Cho một ly đá chanh đi.

              • Ở đây không có đá chanh.

              • Ơ, sao lại không có "uống ly chanh đường, uống môi em ngọt" nhỉ?

              • Hết rồi.

              • Vậy chứ quán còn gì nào?

              • Chanh Rhum.

              • Vậy cho "100 %" đi.

              • Rhum 100% hả? Uống vô xỉn luôn.

              • Chơi luôn, cuối tuần rồi, không sợ xỉn.
                ...

              • Bài này hay hén?

              • Mới sáng tác hả?

              • Đúng rồi. Nghe mùi không? Bài này có tựa đề là: Bởi Vì Anh Yêu Em

              • Cái tựa thì mùi đúng là mùi thiệt mà không biết mùi gì nữa. Có khi mùi sầu riêng :))

              đã sửa lại vé · · bởi
              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                0
              • Ngoại tuyến
                Jasmin Hành khách
                Toa 58

                Copy một bài khá hay và sâu sắc.

                Bằng nhiều kinh nghiệm về yêu, được yêu, cống hiến, sống hết mình, vì con cái, hy sinh cá nhân mình và cả bất mãn, bất cần, coi thường tất cả, đến giờ tôi nghiệm ra một nhận định có thể là cá nhân nhưng tôi tin chắc vào điều đó: Số đông đàn ông Việt Nam cần phải thay đổi cho tốt hơn. Phụ nữ Việt Nam quá tốt đến mức nhiều hơn mức cần thiết.

                Tôi cho rằng đàn ông (nên tính đến họ đã trải nghiệm phần chính của cuộc đời chưa) thì được chia vào 3 nhóm:

                Nhóm 1: Những người rất tốt, chung thủy, có trách nhiệm cả về tình cảm và vật chất với gia đình. Rất tiếc nhóm này quá nhỏ, quá ít về số lượng, tôi nhắm rằng dưới 5%.

                Nhóm 2: Chiếm đa số, đó là những người tham lam, muốn có tất cả, chẳng muốn mất gì, vợ con, gia đình, tình nhân, sắc dục mỹ mãn. Nhóm này chiếm bao nhiêu, tôi sợ đưa ra dự đoán làm đàn ông thất vọng nhưng quá nhiều. Từng người sẽ hỏi bao nhiêu phần trăm, tôi cho là đa số.

                Nhóm 3: Là những người không có khả năng để tham lam, vì họ kém cỏi về tài chính, bản lĩnh, không có điều kiện và họ có thể đang ru ngủ mình là người tốt. Nhóm này có lẽ cũng nhiều nhưng ít hơn nhóm 2. Một ngày nào đó họ giật mình về khả năng và bản lĩnh của mình và gia nhập vào nhóm 2. Tất nhiên sẽ có những người không hiểu nổi mình thuộc nhóm nào vì họ còn trẻ, đang lao vào xây dựng nền tảng cuộc sống và tài chính. Những người đó sớm muộn sẽ hiểu mình thuộc về nhóm nào.

                Vậy phụ nữ chúng ta theo bản năng luôn cần đàn ông, tìm kiếm tình yêu, tìm kiếm bờ vai nương tựa, nói chung tìm kiếm hạnh phúc phải làm gì với thực tế đó? Tôi đã suốt đời hỏi mình câu hỏi đó vì thế đây là chia sẻ trải nghiệm chứ không muốn giáo huấn ai. Chúng ta phải chuẩn bị tốt nhất cho thực tế đó, đừng lý tưởng hóa những gì tốt đẹp chúng ta đang có, cái tỷ lệ nhỏ bé đó liệu có rơi vào chúng ta không?

                Chỉ đến khi đi hết cuộc đời ta mới biết ta có trúng số độc đắc đó hay không. Đa phần chúng ta sẽ phải chịu cảnh chán ngắt với một nửa kém cỏi, vô vị hay với những người tham lam đa tình. Vậy đừng quá buồn vì điều đó.

                Độc lập, tự chủ, biết yêu thương chính mình, biết cách giải thoát ra khỏi những đau khổ. Thế giới sinh ra là vậy thì chúng ta đừng quá khổ sở. Hay chúng ta làm những nhà từ thiện, tha thứ cho họ, cải tạo con người họ. Khi không còn có thể làm từ thiện thì đừng cố. Pháp luật còn phải chào thua với nhiều đối tượng nữa là chúng ta. Kém hơn thì chúng ta mũ ni che tai và cố gắng tìm sự bình yên của người mù về những điều không nên biết.

                Nếu cần thì hãy đối xử với họ như họ đối xử với mình. Nếu họ coi mình là công cụ của họ đạt được những điều họ muốn thì mình cũng vậy. Đàn ông có thể coi phụ nữ là trò chơi hay cân bằng âm dương thì tại sao phụ nữ không vậy. Đã phải làm điều này, nửa thế giới kia phải hiểu phụ nữ chúng tôi cũng đã no đòn vì họ rồi. Nhưng nếu đó là giải pháp đem đến sự thanh thản trong cuộc sống cho phụ nữ thì hoàn toàn có thể chấp nhận được.

                Tôi yêu phụ nữ, thương phụ nữ, dù họ là người thứ 2 hay người thứ 3, họ đều đáng thương đáng yêu. Cái tỷ lệ nhỏ nhoi của nhóm 1 lớn dần lên làm chúng tôi hạnh phúc hơn, còn không thì chúng tôi phải tìm cách yêu chính mình. Tình yêu không có màu sắc giới, tình yêu của sự tự tin và độc lập. Đàn ông không nên là tất cả dù rất quan trọng vì chúa sinh ra chúng ta vậy mà.

                Tôi chúc chị em được hạnh phúc theo cách này hay cách khác. Đàn ông không phải là tất cả. Phải biết yêu chính mình và hạnh phúc là sự thanh thản, điều đó cao hơn việc được một người đàn ông yêu, vì tình yêu đó rồi cũng có lúc ra đi. Tôi lớn tuổi rồi vẫn còn đang học những điều này. Cảm ơn tất cả.

                đã sửa lại vé · · bởi
                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                  0
                • Ngoại tuyến
                  Jasmin Hành khách
                  Toa 59

                  Tối qua đi học, kết thúc môn, thầy hát tặng lớp bài Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng. Không ngờ ông thầy trẻ tuổi, đôi khi nhí nha nhí nhố, lúc nào cũng chọc cả lớp cười nghiêng ngả lại hát đầy tâm trạng đến thế. Trong một bộ phim nào đó, nhân vật nào đó đã nói “đàn bà mà mê đàn ca hát xướng là điều không tốt”. Mình mê những thứ phong lưu chứ không chỉ đàn ca hát xướng. Anh trai mình cũng từng nói đó là điều không tốt khi tuổi đời còn quá trẻ. Có phải vì vậy mà mình chưa từng mạnh dạn làm điều gì để thỏa mãn sự đam mê của mình chăng?

                  Đôi khi đi lang thang net. Mình gặp những bài thơ ngày trước mình đối ẩm đã được ai đó copy lại vào góc riêng của họ. Thấy vui vui. Giờ mà bảo mình ngồi làm những bài như vậy thì chắc có khi cả ngày chả “phọt” được câu nào. Tâm tính mình đã khác. Nó đã quá thực tế, thực dụng và âm mưu. Có phải cuộc đời đã đào luyện mình trở thành như vậy? Có những tình huống mình trở nên khó chịu và những tình huống khác lại vô cùng dễ dãi hoặc nói đúng hơn là “không chấp”. Tập sống nhẹ nhàng, thanh thản quả chẳng dễ.

                  Nghe Unforgettable – Nat King Cole & Natalie Cole. Nghĩ về quán cafe nhạc jazz của Hajime. Có cái quán nào như thế ở Sài Gòn này hông ta?

                  đã sửa lại vé · · bởi
                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                    0
                  • Ngoại tuyến
                    Jasmin Hành khách
                    Toa 60

                    Trốn học. Ở nhà tiếp đón khách quý. Đại ca HIV và các tỉ muội. Tan sở là dzọt ngay. Dzọt vì 2 lý do. Thứ nhất, ghé chợ mua trái cây tiếp đãi. Thứ nhì, không muốn ở trong bi kịch "trai đơn gái chiếc with ugly guy". Chả phải sợ gì hắn mà không thích cái kiểu cứ hỏi "boyfriend" "love" bla bla. Toàn những đề tài riêng tư. Choáng cả đầu.

                    Sáng nay ăn sáng bằng bánh mì, phô mai, chuối. Uhm, không thấy ngon bằng hồi nhỏ Má cho ăn. Hic, chắc tại khi Má làm có bỏ thêm gia vị tình yêu thương nên nó đặc biệt.

                    Nhức răng. Nhức phát điên. Gần 30 tuổi mới mọc răng khôn. Rứa là từ trước đến giờ vì chưa có răng khôn nên cứ ngu mãi. Hèn gì!

                    It's time to take a shower and ready for my ladies!

                    đã sửa lại vé · · bởi
                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                      0
                    • Ngoại tuyến
                      dieuphong Hành khách
                      Toa 61

                      Tui mọc 4 lần chưa đủ cái răng khôn nè bà, giờ còn 1/4 nữa mí thành cái răng! hix hix

                      đã sửa lại vé · · bởi
                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                        0
                      • Ngoại tuyến
                        Jasmin Hành khách
                        Toa 62

                        dieuphong:
                        Tui mọc 4 lần chưa đủ cái răng khôn nè bà, giờ còn 1/4 nữa mí thành cái răng! hix hix

                        Trình tự khôn của pà cũng nhiều giai đoạn quá ha. Nha sĩ khuyên tui nên nhổ bỏ cái răng khôn mà tui thấy ớn quá. Bữa nhỏ kia nhổ, mặt nó sưng to như cái thúng, còn gì là dung nhan mùa hạ nữa :(

                        đã sửa lại vé · · bởi
                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                          0
                        • Ngoại tuyến
                          Mặt Tròn Hành khách
                          Toa 63

                          Jasmin:
                          Trình tự khôn của pà cũng nhiều giai đoạn quá ha. Nha sĩ khuyên tui nên nhổ bỏ cái răng khôn mà tui thấy ớn quá. Bữa nhỏ kia nhổ, mặt nó sưng to như cái thúng, còn gì là dung nhan mùa hạ nữa :(

                          Chị ơi mặt mà như cái thúng nghe nát dung nhan con người ta hết trơn hà :">

                          đã sửa lại vé · · bởi
                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                            0
                          • Ngoại tuyến
                            Jasmin Hành khách
                            Toa 64

                            Mặt Tròn:
                            Chị ơi mặt mà như cái thúng nghe nát dung nhan con người ta hết trơn hà :">

                            Thậm xưng tí mà em, nói chiện dzới pà Kám thì phải như dzậy í :) Nhưng mà quả là sưng to lắm, phải nghỉ làm cả tuần, đi làm lại vẫn sưng, nói chuyện khó khăn lắm. Haiz, sợ thiệt!

                            đã sửa lại vé · · bởi
                            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                              0
                            • Ngoại tuyến
                              dieuphong Hành khách
                              Toa 65

                              Có cái răng khôn mãi mới mọc được lại đem đi nhổ, uổng công nhịn bia nhịn mồi cho nó mọc àh? khồng! lại nhổ còn bị "phù dung" - khồng!

                              đã sửa lại vé · · bởi
                              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                0
                              • Ngoại tuyến
                                Jasmin Hành khách
                                Toa 66

                                Mình thích chat bằng “xì kai pì” hơn là “yá hù”. “Xì kai pì” có mấy cái “ái kờn” độc hơn, “ắk xờn” hơn. Thí dụ như cái “ái kờn” dấu hai chấm dấu sao, “xì kai pì” nó động liên tục, còn “yá hù” thì mất gấp đôi thời gian để động một lần. Nó còn có “ái kờn” che miệng cười, rất “ku te”, “ái kờn” "cóc teo", “ái kờn” “num bờ one”, rất tâm trạng. Một đặc tính nữa của “sì kai pì” là nó “seo” chat “tet” trên “sợt vơ” của nó luôn. Do đó, khi mình có chat ở máy công ty thì chạy về nhà mở ra vẫn lưu tất cả chat, kể cả những “phai” đã “tran sì phơ”. Ai lai sì kai pì :heart:

                                đã sửa lại vé · · bởi
                                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                  0
                                • Ngoại tuyến
                                  Mặt Tròn Hành khách
                                  Toa 67

                                  Chị ơi teen quá đáng nha chị :))

                                  đã sửa lại vé · · bởi
                                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                    0
                                  • Ngoại tuyến
                                    Jasmin Hành khách
                                    Toa 68

                                    Mình đang khốn khổ khốn nạn. Cái plan re-new services đã qua gần 3 tuần mà chưa có bài. Làm sao đây ta? Viết mà hông có “ứng” ứ viết được. Nhưng hông có bài thì ugly guy nó sẽ băm mình ra làm trăm mảnh quăng cho vịt ăn mất.

                                    Người ta làm nhạc tặng mình. Nhạc hay mà sao thấy buồn não ruột. Buồn đến nỗi nghe một hồi cãi nhau với người làm nhạc luôn. Haiz, thôi kệ đi. Thường thì phải quánh nhau u đầu sứt trán mới hiểu ý tứ của nhau.

                                    Có những người bạn, đã từng chơi rất thân, bỗng dưng bây giờ gặp mặt thấy họ gượng gạo sao sao đó. Nghiệm lại xem mình đã làm gì nói gì để khiến họ như vậy. Suy đi xét lại thì chắc có lẽ vì mình từ chối đi chơi cùng họ, từ chối những bữa ăn uống nhậu nhẹt nên họ xa lánh mình chăng? Ngoài ra đâu còn lý do nào khác. Mình không gặp họ thường xuyên mà. Lẽ nào người ta kết bạn chỉ vì ăn, vì chơi? Nếu quả thật vậy thì mình cũng ứ cần bạn. Bạn tốt thật sự thì chỉ khi hoạn nạn mới biết được.

                                    Đi kiếm nhạc của anh Hòa. Khiếp! Lắm ca sĩ tên Thái Hòa quá. Có anh Thái Hòa nào đấy làm cho hãng Schneider Hong Kong giờ đầu quân FSoft (đọc báo thấy vậy). Người tên Hòa mình thích chỉ 1 dù có đến 100 anh tên giống. Đang phân vân không biết cái bài mình đã rất thích nghe anh ấy hát có tựa là “Mái tranh chiều” hay “Mái tranh nghèo”. Nghe “Mái tranh chiều” trong NCT thì chả phải, mà đường link mình hay nghe thì ở đây lại vô không được. Access denied. Rõ chán!

                                    Đã tới giờ dung dăng dung dẻ! Hô biến!

                                    đã sửa lại vé · · bởi
                                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                      0
                                    • Ngoại tuyến
                                      Jasmin Hành khách
                                      Toa 69

                                      Để sẵn cái link khi mô rảnh thì đọc lại: http://vnexpress.net/gl/the-gioi/nguoi-viet-5-chau/2011/03/toi-lam-giau-o-my-nhu-the-nao/

                                      Hình như lâu lắm rồi mình mới viết. À, thì cũng tại mình sắp thi í. Một môn khó xơi của ngành kinh tế. Bị vì nó mà mình phải trả quyển "Bà Vua" - Pearl S. Buck đang đọc dở dang lại cho thư viện vì sợ cứ chúi đầu vào lại mất hết thời gian học bài. Nhưng, chưa hết ải này lại đến ải khác. Tuần sau, vướng phải giờ thuyết trình trước lớp môn Anh Văn. Đề tài cô ra thật khó nuốt. Chưa lên được ý tưởng nào cả nhưng mình không lo lắm. Target là điểm tối đa. Tôi ơi, cố lên nào!

                                      Anh chàng internship làm mình thấy lạ lùng. Tính cách anh ta hơi khó hiểu và buồn cười. Miệng nói rằng: "anh không thích con gái Việt Nam, anh thích con gái Đức". Vậy mà sáng hôm qua, vừa vô tới phòng, chưa kịp bỏ cái cặp vào ngăn bàn đã méc mình "tối hôm qua có một em gái gọi cho anh, anh hỏi tên gì mà em ấy hổng có nói". Gặp ai anh ta cũng hỏi vụ án đó như thể nó rất "ly kỳ và rùng rợn". Anh ta cho rằng ai đấy trong công ty đã gọi cho anh ta. Mà có ai biết số điện thoại của anh ta đâu. Chỉ duy nhất 2 người có số là cô bé đi đón anh ta ở phi trường và J. Nhưng, cả hai đều lắc đầu. Rồi anh ta gọi tiếp cho Mẹ của anh ta để hỏi (ba mẹ anh ta cưng anh ta đến nỗi theo con trai về VN trong suốt thời gian con thực tập, khi nghe tin này mình đã póhand.com ẹc ẹc, không biết anh ta là con trai hay con gái nữa). Tóm lại là náo loạn cả buổi sáng chỉ vì cú điện thoại của con nhỏ vớ vẩn nào đó. Thiệt hết biết. Nếu khẳng định hông thích con gái VN thì con nào gọi kệ mịa nó, quan tâm con đó tên gì làm chi. Đúng là "con trai nói không là có, con trai nói có là không, hí hí". Mà kể ra từ khi có anh ta cũng vui. Phần vì anh ta nói tiếng Việt ngọng ngịu làm mình thấy lạ tai, phần vì các cô gái cứ lượn lờ qua phòng mình để tám nhằm gây sự chú í. Haha... chai đẹp quả có khác.

                                      Còn 1 tuần nữa Susi sẽ bay trở lại Việt Nam. Dạo này mình không có nhiều bạn nhưng mình có những người bạn "quality". Tuy ít gặp nhưng vẫn nhớ và quan tâm đến nhau. Susi là một người như vậy. I hope to see you soon and we will enjoy seafood together in Vung Tau, right? Miss you, Susi.

                                      đã sửa lại vé · · bởi
                                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                        1
                                      • Ngoại tuyến
                                        Jasmin Hành khách
                                        Toa 70

                                        Lượm lặt của chung đem về cất làm của riêng... Bài này chắc viết năm 2002 quớ. Nghệ sĩ Trường Kỳ nay đã là người thiên cổ mà anh í thì cũng đã gần 4 bó ùi.

                                        Trần Thái Hòa
                                        Tên thật: Trần Thái Hòa
                                        Ngày sinh: 28/01/1973

                                        Sự xuất hiện đúng lúc, đúng thời điểm là một yếu tố quan trọng cho một tiếng hát. Hơn nữa, tiếng hát đó đã đạt được những điều kiện đòi hỏi nơi một người ca sĩ nhà nghề thì sự xuất hiện đó lại càng gây được nhiều chú ý tại những chương trình nhạc thính phòng đang được nhiều người ưa thích. Trần Thái Hòa không những đã gây đuợc nhiều chú ý với một giọng hát có khả năng rung động tâm hồn nguời nghe với một kỹ thuật vững vàng, mà còn gây được nhiều ngạc nhiên khi nguời ta biết được số tuổi của anh. Sự cách biệt giữa một số tuổi còn thấp và một phong cách trình diễn có chiều cao đã tạo nên một điểm đặc biệt cho Trần Thái Hòa, một nam ca sĩ đang được nhắc nhở nhiều hiện nay, đặc biệt với những chương trình nhạc thích phòng.

                                        Trần THái Hòa là con thứ ba trong một gia đình có 4 nguời con. Song thân anh là nguời Huế, vào Ban Mê Thuột sinh sống từ năm 1969. Ðến năm 1982 thân phụ anh và nguời anh cả xuống Sài Gòn, để qua năm 1983, hai người rời Việt Nam. Cho đến cuối năm 1993, những nguời còn lại trong gia đình – trong số đó có Trần Thái Hòa – đuợc bảo lãnh sang Hoa Kỳ theo diện đoàn tụ và cư ngụ tại miền nam California cho đến nay. Những năm đầu tiên ở Mỹ, Trần Thái Hòa theo học tại Santa Ana College cùng một lúc đi làm một số công việc vặt ðể giúp đỡ gia đình. Sau đó anh đuợc học bổng để theo học trường đại học San Diego về ngành "computer science" và sẽ tốt nghiệp trong khoảng hai năm tới.

                                        Thân phụ Trần Thái Hòa là một người biết nhạc nên đã chỉ dẫn cho anh một số căn bản để khi qua tới Mỹ, anh tiếp tục học hỏi thêm nơi một số giáo sư người Hoa Kỳ tại trường học và được cấp học bổng để theo ngành âm nhạc trong suốt 3 năm, từ 1997 đến 1999. Khi còn ở Việt Nam, vào năm 1989 Trần Thái Hòa từng chiếm giải nhất trong cuộc thi "Tiếng Hát Học Trò" của trường trung học Ban Mê Thuột với nhạc phẩm "Ngậm Ngùi". Tuy luôn khuyến khích con trên con đuờng nghệ thuật, nhưng bố mẹ anh chỉ muốn anh coi đó như một sở thích để tiếp tục con đường học vấn trong ngành y khoa sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông như ông bà mong mỏi.

                                        Ra đến hải ngoại, Trần Thái Hòa cũng đã tham gia vào những chương trình văn nghệ từ thiện và từng đi hát tại một số quán cà phê nhạc ở miền nam California hoặc trình diễn giúp vui tại các vũ trường. Với những nhạc phẩm tình cảm giá trị anh đã được bố mẹ cho nghe từ khi mới lên 7, lên 8 qua những tiếng hát tên tuổi như Mai Hương, Khánh Ly, Lệ Thu là những giọng ca anh rất ưa thích, Trần Thái Hòa đã nhận đuợc nhiều khuyến khích nơi người nghe. Tuy ý nghĩa của những nhạc phẩm đó, một cậu bé chưa hiểu đuợc, nhưng Trần Thái Hòa cho biết âm nhạc đã thấm vào tâm hồn anh từ khi còn rất trẻ. Với một số căn bản về nhạc lý cùng với một niềm đam mê mạnh mẽ, một thời gian sau Trần Thái Hòa đã có cơ hội phô diễn được khả năng của mình một cách già dặn, già dặn hơn nhiều đối với số tuổi của anh mà đa số những nguời khác cùng lứa tuổi đều hướng về loại nhạc tình cảm trẻ trung thích hợp với giới thiếu niên.

                                        Qua đến năm 1999, Trần Thái Hòa chính thức xuất hiện trong một chương trình ca nhạc đặc biệt dành cho nữ ca sĩ Lệ Thu. Anh được một nhạc sĩ dương cầm để ý và giới thiệu với trung tâm nhạc Vichiban để xuất hiện trong hai chương trình video của trung tâm này vào năm 2000 với một số ca sĩ trẻ tuổi khác trong nhóm L.A. Boys như Nguyên Khang, Nguyên Khương, Ðan Huy và Nguyễn Quốc Anh. Tuy nhiên với lần xuất hiện trên video đó, tên tuổi của Trần Thái Hòa chưa được nổi bật so với lần xuất hiện của anh trong “Ðêm Lệ Thu”. Lý do anh không có cơ hội trình bày đơn ca, hơn nữa bài bản chọn lựa không phù hợp với tiếng hát của anh. Nhưng khi đứng trên cùng một sân khấu với Tuấn Ngọc, Thái Thảo, Như Mai, Lệ Thu, vâng vâng... tiếng hát Trần Thái Hòa với nhạc phẩm "Ðâu Phải Bởi Mùa Thu" trong "Ðêm Lệ Thu" tại vũ truờng Majestic vào cuối tháng Chín năm 1999 đã tạo đuợc rất nhiều khen ngợi của khán giả.

                                        Khả năng của Trần Thái Hòa một lần nữa lại được thể hiện trong đêm nhạc Từ Công Phụng với chủ đề "Những Tình Khúc Cho Ngàn Sau" vào ngày 29 tháng 7 năm 2001 do một nhóm thân hữu của nhạc sĩ họ Từ tổ chức tại rạp Mexican Heritage Plaza ở San Jose. Số khán giả có đầy rạp đã vô cùng thích thú và ngạc nhiên như những người đã có dịp nghe anh hát trước đó tại chương trình nhạc Cung Tiến ở Sana Ana và tại hai chương trình cùng được tổ chức tại rạp La Mirada trong năm 2000 là chương trình nhạc Ngô Thụy Miên và một chương trình của Hội Nghệ Thuật Âm Nhạc. Hàng ngàn khán giả có mặt tại những chương trình trên đã cùng đưa ra nhận xét: Trần Thái Hòa là một tiếng hát rất thích hợp với loại nhạc thính phòng, hiện đang trở thành một phong trào nơi những người yêu nhạc.

                                        Những sắc thái đặc biệt nơi Trần Thái Hòa đã được trung tâm Thúy Nga để ý và trong năm 2001 đã chính thức mời anh cộng tác, khởi đầu trong những chương trình "Paris By Night" 60 và 61. Trần Thái Hòa xuất hiện lần đầu tiên trong video mang chủ đề "Thất Tình" (Paris By Night 60) với nhạc phẩm "Xin Một Ngày Mai Có Nhau", song ca với Trúc Quỳnh. Lần xuất hiện này của anh chưa gây được tiếng vang nào đáng kể. Có thể do anh chưa có cơ hội trình bày đơn ca và nhạc phẩm trình bày không thích hợp lắm với giọng hát của anh. Nhưng qua đến video "Paris By Night" 61 với chủ đề "Sân Khấu Cuộc Ðời" thì tình trạng đã hoàn toàn thay đổi với tiết mục đơn ca nhạc phẩm "Ðường Em Ði".

                                        Nguời nam ca sĩ trẻ tuổi, có chiều cao 1 thước 70 này cho biết rất thích thú với hồ "aquarium" nuôi cá của mình ngoài cái thú tắm biển và chơi tennis. Và, thêm một chi tiết lý thú về tính cách "già dặn" - ngoài giọng hát - nơi con người của cậu thanh niên chưa đầy 30 tuổi: khi mới được 18, 19 tuổi đã có một thời gian thích nghiên cứu về triết lý Phật Giáo. Và bây giờ khi có dịp vẫn thích thú nói chuyện về triết lý nhà Phật với những người lớn tuổi, trong khi không hề nghĩ tới chuyện lập gia đình khi chưa có sự nghiệp trong tay, mặc dù truớc đó cũng đã va chạm với những vấn đề anh gọi là "phức tạp" trong tình yêu. Ít ra nguời ta còn thấy được một điều thực tế nơi một tâm hồn lãng mạn như Trần Thái Hòa.

                                        Trường Kỳ

                                        đã sửa lại vé · · bởi
                                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                          0
                                        • Ngoại tuyến
                                          Jasmin Hành khách
                                          Toa 71

                                          8/3. Chả có gì đặc biệt. Nhận đầy tin nhắn chúc mừng mà ôi thôi toàn của chị em chúc nhau. Nghĩ cũng buồn cười. Mình ăn ở sao mà đàn ông biến đâu mất hết. Mà chắc cũng do mình toàn chơi với bọn khô khan nên cũng chả cần mong mỏi ở họ điều gì có mùi lỡn mợn.

                                          Chúi đầu vào cái present. Có làm mới có tìm hiểu và mới thấy tiền thật sự quan trọng đến cỡ nào. Ngoại trừ thời gian ra thì tất cả mọi thứ đều mua được bằng tiền. Rứa mà lâu nay mình cứ hờ hững với tiền. Có nhiều xài nhiều, có ít xài ít. Tóm lại, có là xài mà chẳng suy nghĩ được chi xa xôi. Hic! Mình sẽ consider lại offer của Rick. Mình cũng muốn có rất nhiều tiền, cả trong bank, trong stock, trong real estate và dưới mọi hình thức khác.

                                          Gã khách hàng của mình vừa được upgrade lên position cao hơn. Gã nhờ mình kiếm dùm assistant. Thì ra ở position cao hơn người ta có quyền có assistant. Không biết gã có "tà ý" gì mà lại nói với mình chuyện đó. Mình có quen biết gì nhiều đâu. Gặp mặt 2 lần, chục lần phone. Ấn tượng của mình về gã là hard working, ambitious and friendly. Đàn ông mà vậy là khá ổn. Có thể thành công lớn. Gương sáng để học hỏi. Chấm hết. Mình chả còn gì để suy nghĩ thêm về gã. Tuy nhiên, cũng nên giúp gã kiếm người vì dù gì cũng chưa finish dự án với gã. Không khéo gã ứ trả tiền. Gã mà có vấn đề thì mình tự dzận mất. Tiền ngàn chứ không ít. J nó sẽ băm mình nếu như không thu được tiền.

                                          Anh chàng internship đang là đề tài bàn tán om sòm mấy ngày nay. Trưa hẹn lunch với 1 em, tối hẹn dinner 1 em khác. Còn những em không được mời thì tỏ ra tức tối. Haiz, mệt ghê. Ngoài cái mã và cái mác ra thì gã có được gì đâu trời, sao mấy đứa này dại thế không biết (đúng là gái mới nhớn í).

                                          Hờ, mà sao hôm nay mình toàn nhắc đờn ông không thế nhỉ? Hôm nay là ngày phụ nữ mờ. :girlpower:<--- kiếm được cái icon biểu dương sức mạnh, hé hé...

                                          đã sửa lại vé · · bởi
                                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                            0
                                          • 1
                                          • 2
                                          • 5
                                          • 6
                                          • 7
                                          • 8
                                          • 9
                                          • 10
                                          Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
                                          Ghi chú của Trưởng ga
                                          Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
                                          Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
                                          Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
                                          Lấy vé mới Trình vé

                                          Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

                                          10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

                                          Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

                                          Powered by NodeBB Contributors
                                          • Bài viết đầu tiên
                                            Bài viết cuối cùng