Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
-
Ngoại tuyếnToa 32
Tối. Tan học. Rờ-mọt của ai đó đứng đầy cổng trường. Nhớ tựa đề bài thơ của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên "Chở em đi học trường đêm" rồi mỉm cười vu vơ. Chẳng rõ thời nay sự đón đưa có còn lãng mạn như thuở nào? Rồi lại nhớ những câu thơ của thi sĩ Nguyên Sa trong một bài nào đó không rõ tên:
*"Tôi đợi em từ 8 giờ
Bây giờ đã 9
Có lẽ đã 9 giờ 5 phútTôi không đếm thời gian bằng đôi mắt say mê của người biển lận đếm bạc vàng rồi cất vào tủ sắt
Nhưng chắc em biết rằng thời gian đợi chờ - đợi chờ một người yêu- bao giờ cũng trôi qua rất chậm..."*
Miên man với dòng ký ức Nguyên Sa. Cảm thấy ươn ướt mắt khi nhẩm lại bài thơ Nga:
"Và em nhớ không, chúng mình đã hỏi nhau:
Tại sao phải làm lễ tơ hồng
Tại sao phải nhờ người ta buộc chỉ vào chân
Khi tay em đã vòng ra đằng sau lưng anh
Khi tay anh đã vòng ra đằng sau lưng em
Người ta làm thế nào cắt được
Bốn bàn tay chim khuyên!..."
...*"Em sẽ cười phải không em
Vì không ai cấm được chúng mình yêu nhau!...
Không ai cấm được anh làm những câu thơ anh thích
Không ai cấm được anh làm cả bài thơ
Với một chữ N
Với một chữ G
Và với một chữ A
Người ta có thể đọc một câu, hai câu, hay cả ba
Người ta có thể không thích
(thì người ta không thích một mình)
Nhưng người ta không cấm được anh yêu bài thơ của anh"(Nga)
*
Tại sao một bài thơ cầu hôn lại có thể buồn đến vậy?Và ở một bài khác, một người đàn ông đã trách móc cô tình nhân hời hợt của mình một cách nhẹ nhàng mà đau đến ngàn đời:
*"2. Ðừng nói đến tình yêu trong tâm tưởng.
Anh xin em nếu chẳng gối đầu trên tay anh thì cũng đừng giam đôi cánh tay to của loài dã điểu.
Nếu bước chân anh chẳng được theo em thì hãy mặc con tuấn mã chạy trong rừng.Trong ngôi nhà ký ức dù em đặt anh giữa gian phòng chọn lọc, trong khu vườn kỷ niệm dù em cho anh miếng đất ưu tiên, tất cả với anh vẫn chỉ là nghĩa trang tình ái.
Ðừng nói tới những câu thơ cũ với hình ảnh đôi chim liền cánh, cuộc hẹn hò kiếp sau, sự tưởng nhớ thường xuyên trong xa cách.Em dư biết giá trị liều thuốc an thần của những bài thơ nói về tình yêu kiếp khác, sao còn bắt anh chèo thuyền trong ảo tưởng ?
Em dư biết cha mẹ sinh ra anh vốn là một đứa con hư chẳng biết tôn ai làm thần tượng, sao còn bắt anh tìm một chỗ ngồi riêng biệt cho em?
Sao nỡ bắt anh về ẩn náu trong khu rừng kỷ niệm để loài thú cô đơn tiêu hao thân thể.
Những tế ào úa mòn sẽ chẳng đủ nuôi loài ròi trong bữa tiệc thần kinh..."(Bài Giã Biệt)
*
Mình thích thơ Nguyên Sa cũng như ai đó từng tuyên bố thích thơ Vi Thùy Linh. Giá trị giới tính được tôn vinh thì hỏi ai mà chẳng thích cơ chứ? -
Ngoại tuyếnToa 33
Tối qua lại có chuyện. Mình thấy buồn vì cứ toàn xảy ra những chuyện làm cuộc sống xáo trộn và tâm lý bất ổn. Mình khóc. Con em hỏi trong giấc ngủ chập chờn: “Gì á chị?”. Mình nạt nó: “Chị bị nghẹt mũi chứ gì”. Người ta bảo khi có chuyện ấm ức thì nên khóc để giải tỏa. Người hay kìm nén cơn giận sẽ có hàm răng và bàn tay rất xấu. Dĩ nhiên, mình sợ xấu. Thà khóc còn đỡ hơn. Đôi khi mình cố gắng để mạnh mẽ nhưng ở đâu đó, phần yếu đuối vẫn tồn tại một cách ngang nhiên đến phát cáu. Mình muốn giam nó lại, khóa bằng khóa 5 số, để nó mục rữa trong sự quên lãng.
Khi người ta thương ai đó bằng tình cảm chân thành thì mãi mãi sẽ khó để quên đi. Lúc buồn nhất mình thường nghĩ đến nhân vật Naoko của Haruki. Sự ám ảnh về cái chết làm cô sống lây lất như một bóng ma vất vưởng và cuối cùng cũng tìm đến cái chết. Mình đã từng bần thần cả ngày khi nghe tin một cô bạn net tự sát. Mình đọc nhật ký của cô ấy từ ngày cô ấy còn sống. Mình không hiểu chuyện gì xảy ra xung quanh cuộc sống của cô ấy nhưng có gì đó rất nặng nề. Mình muốn chia sẻ với cô ấy nhưng từ net đến đời thực là khoảng cách quá lớn. Mình cũng không hiểu tại sao một người giỏi giang, xinh đẹp, thông minh, có công việc rất tốt lại chọn kết liễu đời mình như vậy. Sau cái chết của cô ấy, mình đã nghiệm ra một điều rằng “nếu ai đó tự sát nhiều lần mà không thành công thì họ sẽ có 1 lần được toại nguyện”. Cái chết của những người tự sát luôn là sự ám ảnh những người còn sống cho đến khi họ từ giã cõi đời.
-
Ngoại tuyếnToa 34
vậy là em biết rồi, em giống chị ở điểm dễ bị ảnh hưởng từ 1 người khác :) vui vẻ chị nhé, đừng bận tâm quá nhiều! iu chị!
-
Ngoại tuyếnToa 35
Hôm nay là sinh nhật Má. Mình đã gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật nhưng giờ này chắc Má đang ngủ. Sáng mai mình sẽ gọi điện thoại sớm.
Mình là đứa con duy nhất của Má nhưng mình không là một đứa con ngoan. Mình bướng. Lý do lớn nhất của sự bướng là vì muốn vùng khỏi sự kiểm soát của Má. Khi bước qua tuổi 28 mình mới nhận ra rằng tính cách của mình vừa giống Ba mà cũng vừa giống Má. Giống hết từ cái xấu lẫn cái tốt. Mình muốn sửa những cái xấu nhưng sự thực không dễ chút nào. Người ta nói cha mẹ sinh con trời sinh tính là không đúng. Mình nghiệm ra rằng tính cách con người sẽ phụ thuộc ít nhất 70% vào môi trường sống và sự giáo dục.
Mình không được dạy nhiều về cách sống lẫn cuộc đời. Ba chỉ nói với mình những vấn đề vô thưởng vô phạt như địa lý, tự nhiên, lịch sử. Đến giờ mình vẫn còn nhớ cách Ba giảng cho mình hiểu về hiện tượng nhật thực, nguyệt thực trong khi mình chỉ mới là học sinh tiểu học, chưa được học về địa lý. Những câu chuyện về người ngoài hành tinh và quân đội Mỹ làm mình say mê nhiều nhất. Còn Má mình thì tập cho mình thói quen đọc. Hằng tuần Má nhờ Ba đạp xe đi mua báo Khăn Quàng Đỏ về cho mình. Mỗi khi đi Sài Gòn, Má mua cho mình cả lố truyện thiếu nhi đạt giải thưởng Văn Học Tuổi 20. Má không nói đọc nhiều có tác dụng gì, chỉ đơn giản là Má không muốn thấy mình đọc truyện tranh như các bạn. Nhưng thường cái gì càng cấm thì người ta sẽ càng làm. Mình vẫn mua truyện Sôn Gô Ku và Dũng sĩ Héc man mỗi tuần, giấu sau quyển tập để mở phòng khi Má có đi ngang cũng thấy mình đang nằm học bài.
Má mình là người đọc rất nhiều. Đầu mục sách chính là tạp chí kiến thức ngày nay. Mỗi ngày Má đều đọc báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên. Đến giờ mình không hiểu vì sao Má chẳng bao giờ giải thích cho những câu thắc mắc của mình mà toàn chỉ sang Ba. Sau này mình nghiệm ra rằng Má mình không hề thích bàn hay tranh luận những vấn đề thuộc phạm trù vĩ mô. Cả những vấn đề thuộc về triết lý hay quy luật cũng vậy. Năm 23 tuổi, mình hỏi Má về thi sĩ Nguyên Sa. Má nói rằng không thích thơ Nguyên Sa vì ổng là một giáo sư triết học. Mình nói “triết hay mà Má”, Má phẩy tay “nhức đầu”. Mình nhận ra Má không muốn đào sâu sự suy nghĩ cho những vấn đề có vẻ trừu tượng. Chỉ những lần mình tranh luận với Ba về chính trị thì Má sẽ về phe mình. Má nói “Ba mày thấm nhuần mấy bài diễn văn của Trung Ương rồi”. Mình lăn ra cười. Đó là cái thời xa xưa khi mình vừa chập chững bước ra thế giới bên ngoài. Còn giờ đây, tuổi 30 đã sắp ập đến với mình. Ba Má đã già hơn rất nhiều. Má cũng thôi không đọc sách báo vì mắt kém. Ba cũng ít ra vườn vì sức khỏe yếu. Cuộc sống của mình giờ thuộc về nơi khác, suy nghĩ, thói quen, cách sống của mình cũng không còn là con bé của Ba Má như thuở nào. Nhưng có rất nhiều kỉ niệm về gia đình mà mình sẽ vẫn chực khóc khi nhớ về. Đó là ngày đầu tiên mình biết viết. Má dạy mình viết chữ i ngắn, mình khoe Ba. Ba khen làm mình thấy vui, viết liền tù tì cả trang giấy. Đó là những ngày sinh nhật mình hằng năm, bốn giờ sáng Má khều mình dậy. Má nói giờ này là giờ con sinh ra và mình luôn có những món quà mà mọi đứa hàng xóm thời đó đều ganh tị.
Còn hai tuần nữa mình sẽ về với Ba Má. Mình sẽ ở lại thật lâu, lâu nhất mà mình có thể. Mình không muốn cuộc sống tất bật này cuốn đi những gì quý giá nhất đối với mình.
Má sẽ làm cà ri gà cho con ăn như đã hứa nhe Má. Con thương Má nhất trên đời! I love you, Mama!
-
Ngoại tuyếnToa 36
hi chị !!!
cái còm men này chả có liên quan gì tới cái topic này hết trơn á .. nhưng mà em có 1 câu hỏi muốn hỏi chị lâu ùi mà chưa có dịp .. chắc củng do 2 chị em ít nói chuyện ..
hôm bửa tình cờ có nghe chị làm bên CNTT mà em củng không chú tâm lắm .nhưng mà bửa ngoài bệt mới thực sự biết chị làm theo ngành CNTT thiệt.mà củng ngồi tâm sự với chị luôn là em củng muốn theo CNTT .. muốn theo đồ họa mà lại muốn biết thêm 1 tí về lập trình ,, tức là em củng dc gọi là theo CNTT chị nhỉ ...
nhưng mà em củng ko hiểu nổi e nửa chị à .. ngồi riết bên cái máy tính .nhiều khi em chả nhận ra được bản thân mình là ai .. em thích học văn .. thích viết văn nhưng khi quyết định theo ngành này chì sao bản thân em như khô đi .. cảm xúc chai lì hết cả .. nhiều lúc muốn viết 1 cái gì lắm cơ mà nghỉ hoài chẳng thể viết nên 1 câu cú cho ra hồn nửa .. sao mà dạo này bản thân e hay gắt gỏng . đụng gì củng bực mình .. dù chỉ nhửng chuyện không đâu .. ngồi viết entry mà đọc hoài củng ko thành ý nửa ..em chả tin CNTT là 1 nghề khô khan .. nhưng qua thời gian thì em vẩn ko tin CNTT là 1 ngành khô khan mà chỉ khiến mấy người đang theo CNTT chai lì cảm xúc.
chị lại khác.em củng có topic riêng ..nhưng nó phai mờ theo năm tháng bởi vì em ko biết mình phải viết gì nửa chị ạ .. viết ra chỉ toàn lời khô khan cứng nhắc ...giờ em phải làm sao hả chị .. bạn bè .. đôi khi cả người thân nửa củng theo nhửng lời nói nặng của e mà ra đi hết cả .. bản thân e ko muốn thế nhưng em lại ko kiểm soát dc .. giờ em phải làm sao chị??? ..em ko muốn cảnh bạn bè củng ko mà người thân thì củng chẳng có đâu .. -
Ngoại tuyếnToa 37
Hi Unknown,
Những suy nghĩ của em về bản thân mình mà em đã chia sẻ thì chị có thể hiểu được phần nào. Sự ưu tư của tuổi trẻ khi bị mất phương hướng. Nếu chị nói rằng chị đã mất phương hướng trong suốt khoảng thời gian từ khi trưởng thành đến cách đây 6 tháng thì em có tin không? Chị tin con người ta thành hay bại ở đời 50% là do số phận và 50% là do bản thân mình. Nếu đường đời quá êm đềm thì cũng không đủ để tạo sức bật. Người hời hợt cũng không đủ để thành công lớn. Muốn thành công thì bản thân người đó phải có tham vọng và khả năng lĩnh hội kiến thức. Muốn thực hiện được tham vọng thì phải có mục tiêu, kế hoạch cộng sự kiên trì.
Nếu em đang học chuyên ngành về văn chương hoặc xã hội thì để có thể viết tốt, viết hay, cách đơn giản nhất là đọc nhiều, quan sát nhiều, hiểu mọi chuyện theo tư duy của riêng mình. Nếu có dịp rảnh rỗi thì em có thể tìm đọc những quyển của dịch giả Nguyễn Hiến Lê "Luyện văn", "Tôi tự học" của Thu Giang Nguyễn Duy Cần, "7 thói quen của người thành đạt" của Steven Covey để trau dồi thêm kỹ năng bản thân. Ngoài ra, em có thể đọc thêm quyển "Hiểu về trái tim" của tác giả Minh Niệm. Đây là một quyển rất hay về những triết lý sống ở đời, tuy được viết bởi 1 vị hòa thượng nhưng rất sát với thực tế cuộc sống thường ngày. Nó sẽ giúp em có thể yêu thương gia đình, bạn bè và nhìn mọi việc theo 1 lăng kính nhẹ nhàng hơn.
Chị làm trong ngành CNTT nhưng không có nghĩa là chị là người có thể ngồi coding hay biết IT network hoạt động như thế nào. Chị chỉ là người đi bán dịch vụ liên quan đến coding và IT network. Thật ra khô khan hay không là do suy nghĩ của chính mình và cách mình lĩnh hội kiến thức. Chị vẫn thường trêu mấy anh IT chỗ chị làm là "Đừng dại mà yêu dân IT/Tụi nó khô khan lãng mạn gì" nhưng chị đã bị "trả đũa" khi anh chàng trưởng nhóm IT "phun" ra một tràng thơ Chế Lan Viên và mỗi lần có dịp nói chuyện thì đề tài văn chương, xã hội là đề tài muôn thuở nói hoài không hết. Chị đánh giá cao người có thể am hiểu nhiều lĩnh vực và chị tin chắc những người này sẽ thành công trên con đường sự nghiệp khi mà họ có sự sâu sắc và tinh tế trong cách nhìn nhận xung quanh. Tuy nhiên, thành công còn phải phụ thuộc vào nhiều kỹ năng khác và cả sự may mắn.
Chị không là người thành công nên chị cũng không thể cho em lời khuyên để thành công hay làm gì là tốt nhất. Nhưng có câu này, chị chôm từ 1 quyển sách học Anh Văn của Trung Quốc, chị nghĩ nó thích hợp với tất cả mọi người: "If you believe in your heart, in anything you do, there is nothing in this world that can stop you".
-
Ngoại tuyếnToa 38
cám ơn chị rất nhiều.Nhửng lời chị nói rất có ý nghĩa với em.không phải chỉ bây giờ . em sẻ cố^^!.
-
Ngoại tuyếnToa 39
Hôm nay mình gặp một chị bác sĩ xinh đẹp, dịu dàng, lịch sự hết chỗ nói. Tuy chỉ trao đổi ngắn gọn chưa đầy 10 phút mà mình có cảm tình đến mức mình nghĩ ước gì mình thông minh hơn, mình sẽ học y khoa để giống chị. Mơ mộng thì vậy chứ hễ thấy máu, thấy kim tiêm mình đã muốn xỉu, làm sao mà khoác áo blouse trắng được ha.
Nhờ internet mình hiểu hơn về bệnh của mình. Không nghiêm trọng lắm nhưng sẽ không còn "enjoy happy life" được như trước. Mình buộc phải kiêng ăn nhiều thứ. Mà nếu bác sĩ không dặn kiêng thì mình cũng chẳng dám đụng mấy món đồ ăn đó vì sau khi ăn sẽ thấy hậu quả ngay. Khi bắt đầu có sự lão hóa người ta mới biết trân quý sức khỏe của chính mình. Đọc vài bài trên internet để tìm nguyên nhân bệnh nhưng chẳng có gì là rõ ràng. Mình thấy dấu hiện bệnh đã lâu nhưng mình không hiểu và nghĩ nó là một chứng bệnh khác. Người Việt Nam vẫn thường tự chẩn đoán và tự kê toa cho chính họ. Hành động tự mài dao để giết chính mình. May mà mình chưa đưa dao lên cổ.
-
Ngoại tuyếnToa 40
Hôm nay có cớ lang thang net vì được nghỉ học. Đọc đủ thứ, cả mấy bài công, phụng trên vnexpress. Khiếp! Sao người ta rảnh thế. Chia sẻ để hiểu nhau hơn chứ cần gì phải so sánh gà, công hay phụng. Người ta ở Mỹ mà chia thành gà, công, phụng thì ở Việt Nam chắc toàn se sẻ, cuốc lủi hay bìm bịp quá.
Xem bói trên net. Bói số theo tên. Ék, mình số 2 cơ đấy. Mà số 2 thì đường tình duyên toàn gặp bọn độc đoán không đấy. Úi giời! Thế có khổ cho tôi không. Ở giá mịa nó cho dồi.
Hôm nay mình ăn nói "lưu manh" nhỉ. Nếu ai có nói mình khùng thì mình sẽ bảo *"tớ uống 3 viên thuốc cho buổi tối rồi đấy nhé". *Ăn nói như thế cũng chả sao. Mình cóc cần sợ ai nói gì. Hôm nay ngày 17 tháng 01. Ba ngày nữa sinh nhật tên "lưu manh" có dấu răng trong trái tim. Không biết hắn dạo này thế nào? Chắc vẫn ổn và vẫn "lưu manh". Hôm rồi dọn kệ sách, mình tống cổ hết những quyển liên quan đến thơ và truyện, vậy mà vẫn giữ mấy quyển của hắn. Ờ thì đồ quý, có chữ ký hoa hòe hoa sói phải giữ để lâu lâu giở ra nhớ (hổng có thương) một người dưng.
Đọc mấy bài về Tết. Gợi nhớ những kỷ niệm còn thời đốt pháo. Mình vừa thích vừa sợ pháo. Nghe tiếng pháo thấy rộn ràng, nghe mùi thuốc pháo thấy hay hay, nhìn xác pháo thấy bâng khuâng nhưng đi ngang mấy đứa chơi pháo là mình sợ. Mình thường cố đi thật lẹ để tụi nó không cho nổ pháo hoặc quăng pháo chuột vô người. Tụi mất dạy! Mình vẫn chửi như thế. Kể ra lúc nhỏ mình khá dữ dằn dện. Nào là hét, nào là dọa méc thầy méc cô khi có đứa nào chọc mình (toàn lũ con trai chọc thôi). Năm học lớp 5, mình quánh nhau với thằng ngồi kế bên rồi hai đứa bị cô cho ăn roi. Ék, thế mà lớn lên mình lại một thời là người hắn theo đuổi cơ đấy. Giờ thỉnh thoảng hắn vẫn gọi cho mình kể lể chuyện vừa mới cho vợ một cái bạt tai. Ék, mình mà là vợ hắn thì cái bạt tai ấy chắc dành cho mình. Mà biết đâu khi mình lấy hắn, người ăn bạt tai không chừng là hắn ấy chứ, hê hê.
-
Ngoại tuyếnToa 41
Buổi sáng thấy lòng nhẹ tênh. Chẳng rõ có phải vì đọc được mail của ai kia hay là vì mình đang trong giai đoạn điều trị và thuốc mình uống có tác dụng an thần?!
Nghe Tuấn Ngọc hát "Tình Yêu Như Mũi Tên", chỉ thấy hay lạ lùng vì giai điệu, vì giọng ca, vì phối nhạc chứ không cảm thấy ca từ của mối tình tan vỡ là buồn tênh: "Ôi tình yêu mũi tên ngập sâu vào đáy tim".
J hỏi mình "Tao không hiểu tại sao mày luôn tỏ ra serious? Mày là nice looking girl, làm ơn hãy cười đi". Dường như nụ cười của mình luôn là điều hiếm hoi? Nhớ có lần mình cười khi thấy Mr. Bo bị nervous trong ngày báo cáo trước BOD. Lúc đó Mr. Bo ngạc nhiên: "Ồ, Ms. Tr cười kìa, hay quá". Câu nói của Bo càng làm mình cười dữ tợn. Đôi khi mình hơi vô duyên nhỉ?
Bài Tình Yêu Như Mũi tên điệu gì nhỉ? Mình vẫn chưa thôi tham vọng một ngày nào đó sẽ học khiêu vũ, học chơi một loại nhạc cụ. Giờ đây thì mình chả còn sợ điều gì để mà ngại ngùng không học những thứ mình muốn.
-
Ngoại tuyếnToa 42
bữa em thấy chị cười mấy lần, hehe, vậy em cũng hên hén.
chị ui em thấy salsa nhảy "bốc" lắm nghen, chị thử đi :D
-
Ngoại tuyếnToa 43
Sài Gòn đầy sương mù. Ai đó viết Sài Gòn giống Đà Lạt. Ờ, cũng phải. Mình đứng phơi đồ ở ban công mà nhìn ra xa chẳng còn thấy những ngôi nhà nhấp nhô bên phía kia con kênh. Mình chẳng thích sương mù. Sương mù có mùi. Hít mùi đó mình không thấy dễ chịu tí nào.
Đức, Áo, Thụy Sĩ, nước nào thì ngôn ngữ cũng là Deutsch. Mình biết một chút Deutsch nhưng mình không muốn học thêm. Cái biết của mình chưa đủ để hiểu người ta nói gì ngoại trừ những câu đơn giản thường nhật. Văn hóa là cái mà nó ảnh hưởng đến sở thích của con người nhiều nhất. Mình thích Français. Nguyên nhân cũng vì đã được nuôi dưỡng bằng mấy bài nhạc từ thuở xưa lắc xưa lơ. Mình học Français vỡ lòng bằng CD-ROM. Câu duy nhất mình còn nhớ: "Comment ça va?" Nhớ nó cũng vì nó là tựa đề một bài hát mà ca sĩ Ngọc Lan đã hát:
*"Comment ça va
Comme ci, comme ci, comme ci, comme ça
Tu ne comprends rien de l'amour
Restez la nuit, restez toujoursHoliday in Paris
Sunday afternoon
Meeting a French boy
Ev'ning walk by moon
So we were dancing on the music
And I was waiting for my chance*"Hôm nay ngày 20. Đúng ngày sinh nhật của gã lùn lưu manh. Những gì đọng lại trong tình bạn net giữa mình và gã là câu nói mà mình mãi nhớ: "Bớt thông minh đi em sẽ mau có chồng đó nhỏ". Lúc ấy mình cãi bướng "Có ế cũng không tới lượt ông". 4 năm trôi qua, thực tế là mình vẫn ế. Gã nói đúng sao ta? Mà đúng thì sao? Mình đâu xem sự ế là quan trọng. Nếu trái tim đàn ông có 4 ngăn thì phụ nữ cũng vậy thôi. Bình đẳng là thế và phải thế.
-
Ngoại tuyếnToa 44
Nhắn chúc mừng sinh nhựt còn bị xệ với cha nội lùn mã tử kia. Đúng là lưu manh mà.
- Nè ông Hai, hôm nay là sinh nhựt ông, tui chúc ông sanh nhựt dzui dzẻ nha. Thêm một tuổi rồi, bớt kiu tui là lùn này lùn nọ đi, coi chừng tui hựn đó.
- Xạo
- Giề xạo?
- Sinh nhựt hồi nào? Xí xọn, còn lâu mới tới ý. Xạo.
- Đứa nào xạo dái trời cho nó bị sún răng, hoho.
- Gần Têt mới tới kà, quên dồi bạn ơi
- Quên cái mốc xì.
- Có bồ mới chưa lùn ơi.
- Chưa. Mệt chuyện bồ bịch. Ở không đi ghẹo trai điểm như ông dzui hơn cặp bồ.
- ...
- Nè ông Hai, hôm nay là sinh nhựt ông, tui chúc ông sanh nhựt dzui dzẻ nha. Thêm một tuổi rồi, bớt kiu tui là lùn này lùn nọ đi, coi chừng tui hựn đó.
-
Ngoại tuyếnToa 45
Hôm nay thấy bồn chồn trong người quá. Chẳng hiểu tại sao. Sáng nay failed một dự án. Kệ xừ nó. Xa quá cũng chả muốn làm. Mất công đi công tác. Dạo này mình ngại phải đi xa.
Sáng giờ mình chả làm được gì ra hồn. Gọi cho khách. Thằng khách nói chuyện nhanh quá. Chắc nó cỡ tuổi mình. Mà nó nói giọng nghe kỳ kỳ. Chữ "th" nó phát âm không được. Cứ như bọn vịt kìu í. Chả lẽ cái công ty đó mướn tụi vịt kìu sao ta? Thôi kệ nó. Vịt gì cũng được. Miễn có tiền trả là ok. Mình sẽ mài dao để cắt cổ tụi nó. Hãy đợi đấy!
-
Ngoại tuyếnToa 46
Út mài ké chị nhé!
-
Ngoại tuyếnToa 47
Mình đang nghĩ tới ngã ba đường. Mình lại nhớ lan man mấy câu thơ của gã lùn lưu manh cách đây 3 năm:
"Bến khói em về mộng có vương
Hồn anh đứng ngóng ngã ba đường"Gã ti toe làm nó ra chiều đắc ý. Mình bỉu môi: "bài đặt". Mình vẫn ưa dìm hàng gã để gã tru tréo: "con kia, mài có thôi chà đạp anh mài không hả?". Gã thách mình đối lại. Thật sự mà nói, thơ của gã quá hay. Mình có thể đối chuẩn niêm luật nhưng về nghĩa thì không. Gã không xài tử vận mà thơ mình vẫn phải tử. Mình cố làm vài bài nhưng cũng chả ra sao. Nó không bay bổng, không hình tượng được như thơ của gã. Chấp nhận thua. Thua một người có tài dù sao cũng là sự vinh hạnh.
Chiếc xe cuộc đời lăn đi và không ít lần người ta phải đứng ở ngã ba đường. Sau những lần chọn sai đường đi, trong đầu người ta sẽ định rõ được con đường đúng. Và khi người ta biết mình nên đi đường nào thì dù có qua ngã ba ngã bảy người ta vẫn cứ thẳng đường, không cớ gì mà suy nghĩ đắn đo. Bài học cuộc đời luôn luôn đắt giá, nó phải trả bằng thời gian, bằng nước mắt, bằng cả sinh mệnh.
Mình đang nghĩ về Zürich và những chiếc đồng hồ Rolex. Tuyết sẽ rơi vào mùa đông thay vì sương mù giăng khắp lối? Phụ nữ sẽ được quyền ưu tiên tuyệt đối và đàn ông thì đứng sau con cún? Wien khác Zürich ở điểm nào? Cả Wien và Zürich đều là những thành phố đứng top trên thế giới về chất lượng cuộc sống, thế sao mình lại từ chối Wien? Mình sẽ nhận lời Zürich chứ? Mình thấy tất cả đều như một giấc mơ nhưng đôi khi lại giống như một ác mộng. Ác mộng là thực còn mơ vẫn cứ là mơ thôi.
-
Ngoại tuyếnToa 48
Nhận nhiệm vụ viết mới lại dịch vụ của công ty để đăng lên web mà mãi mình chả có ý tưởng gì. Dường như việc liên quan đến sự viết mình chỉ làm một lần, đến lần thứ hai thì tịt ngòi.
Mai là đưa ông Táo về giời. Mọi năm mình đều dặn Má mua thèo lèo cứt chuột để cúng rồi dành phần đó, mình về sẽ ăn cho bằng hết. Năm nay thì không cần. Răng mình đau, hàm cũng đau nốt, chả thiết ăn món đó nữa.
Nhờ đau răng mà quen biết được một anh nha sĩ. Vẻ ngoài của anh thì hoàn toàn phù hợp với người trong mộng của mình. Không ốm, không mập. Cao vừa phải. Trắng trẻo. Đeo kiếng. Dáng vẻ thư sinh. Bọn bạn mình vẫn cười hô hố khi nghe đến những tên “trói gà không chặt” như thế. Ờ thì kệ tui, tui thích nho nhã thư sinh thì đã sao? Mỗi người có một khẩu vị riêng chứ.
Nói chuyện với anh nha sĩ cũng thú vị. Anh khoe mình đủ thứ. Nào nhạc anh viết, thơ anh làm. Nhạc thì mình không có kiến thức nhạc lý nhưng thơ của anh thì mình cứ phải bụm miệng cười. Có ý có từ mà ghép vào với nhau nó chả phải thơ hay. Khổ thế! Đàn ông mà mơ mộng như anh thì cũng có cái hay và dở. Hay ở tâm hồn đa cảm, dễ cảm thông và độ lượng. Dở vì quá ướt át, nó lấn át hình tượng cây tùng cây bách vốn dĩ được ví von cho nam giới. Có lẽ do mình tưởng tượng thế thôi chứ học hàm học vị của anh thì cũng đủ để cho thấy ý chí cầu tiến của anh nó như thế nào. Mà vả chăng, sự giáo dục anh nhận được từ gia đình đã giúp anh thành công trong xã hội. Một người Bố là giáo sư, biết cách giáo dục con thì con ông ta ít nhất cũng sẽ là giáo sư.
Bây giờ mình có thể nướng đến hơn 7 giờ sáng mà không sợ trễ giờ làm. Từ nhà mình chỉ mất 10 phút để đến công ty. Đường lại thông thoáng. Quá khỏe.
Những ai hiểu mình thật sự thì đều nhắn nhủ rằng “hãy cố gắng lên nhé”. Mình cảm động vì câu nói đó. Mình sẽ cố gắng để làm tốt tất cả những gì mình có thể. Giờ thì chả có gì để sợ sệt như trước. Cái vỏ của con một, cái tính cách của con một, nó đã trói mình suốt những năm qua bởi hằng tỷ những điều sợ sệt đôi khi hết sức vô lý. Anh nha sĩ nói “Là con gái, em phải mạnh dạn bước vào đời, đừng để lời nói của những gã đàn ông không ra gì làm ủy mị tâm hồn”. Mình cười nhẹ. Chắc chả đợi ai nói mình cũng hiểu điều đó. Mình đang rất sợ phải vướng vào mối quan hệ có tính sở hữu hay độc chiếm. Ngán. Mệt mỏi. Tự do muôn năm. Khi được tự do người ta sẽ trân quý và không bao giờ muốn mất nó nữa.
-
Ngoại tuyếnToa 49
Sắp Tết. Ra đường thấy nhộn nhịp mà sao lòng mình vẫn dửng dưng. Chẳng mong Tết. Càng ngày càng thấy Tết chán ngắt mặc dù đi làm lại mong nghỉ Tết.
Nhạc Tết thường u uẩn. Có lẽ do ở miền Nam này, người ta thường nghe những bài nhạc Tết còn đọng lại từ thời chiến tranh. Tết trong chiến tranh. Chỉ có sự buồn thảm vì xa cách gia đình, người yêu. Tối qua chạy xe ngang Thiên Hòa, nghe hát live Câu Chuyện Đầu Năm chỉ thấy bài nhạc sao buồn não ruột. Tại nhạc hay tại lòng mình hổng có gì vui?
Đang ngồi tư lự thì nhận được mail của cô bé làm chung phòng ngày trước. Một cái mail dài. Đọc mail thì mình mới hiểu lý do vì sao mình gọi cho cô bé mấy lần không được. Thì ra giai đoạn ấy, cô nàng trở về VN vì bị khủng hoảng cả sức khỏe lẫn tinh thần. Cũng may, bây giờ đã ổn và đã trở lại Malaysia. Cô bé yếu đuối nhưng luôn sẵn có tính nổi loạn. Đôi khi mình bắt gặp mình của quá khứ trong cô bé. Biết những điều phụ nữ không nên biết và thích làm những điều không giống người khác làm. Mình nhớ mãi câu trên bia mộ của người con gái 25 tuổi ở khu nghĩa trang Du Sinh: "Làm người thật khó!" Nhưng, làm phụ nữ có lẽ còn khó hơn.
-
Ngoại tuyếnToa 50
Ve vãn giống cái là chức năng thiên bẩm của giống đực. Chuyện rất ư là tự nhiên mà sao đôi lúc mình thấy không ưa được. Một gã supplier, sau khi mình đề nghị chuyển khoản thanh toán cho gã xong xuôi, gã mở màn bằng câu "Hôm nay em bắt anh dẫn em đi ăn đi". Ék, dzụ gì đây? Muốn mời đi ăn mà nói câu nghe mất cảm tình ghê nơi. Mình "gài độ" cho gã dẫn cả phòng đi ăn. Gã đồng ý nhưng lại thòng "Có em ngồi cùng anh thì được". Xin lỗi, chịu không nổi. Thế mà mình đánh giá gã là hiền và khù khờ khi mấy lần gã qua văn phòng mình họp. Biết bao giờ người ta sẽ thôi hát bài Lầm?
-
Ngoại tuyếnToa 51
Saigon, ngày 07 tháng 02...
*Kỳ nghỉ Tết dài khiến tôi nhận ra rằng tâm mình đang dần được thanh thản. Tôi không mừng vì điều đó. Bớt mừng vui sẽ bớt đau khổ. Người ta hỏi tôi rằng có thể đánh giá được gì ở bản thân mình suốt một năm qua. Tôi mỉm cười với ba từ "không thành công". Thật ra tôi muốn né đi cụm từ "thất bại". Tôi không quan niệm "thất bại là mẹ thành công" như người ta vẫn thường nói. Với tôi, có thất bại mới biết thành công là như thế nào, có khổ đau mới biết hạnh phúc là như thế nào.
Suốt 10 ngày nghỉ, tôi chỉ quanh quẩn với việc nội trợ và đọc sách. Tôi nấu nhiều món ăn mặc dù nhà tôi chỉ có 3 người. Tôi đọc tiểu thuyết thuộc dạng kinh điển mà tình cờ tôi thấy trong tủ sách của Má tôi. Trước đây tôi từng hững hờ với nó vì tôi đã tự nhồi vào đầu mình từ thuở còn đi học rằng "đọc tiểu thuyết là điều không tốt". Sau này tôi nhận ra những gì tôi nghĩ hoàn toàn sai. Có lẽ nó không tốt cho học sinh nhưng chính tiểu thuyết đã làm cho trí tưởng tượng của tôi được mặc sức bay bổng.
Tôi thích bài Belle ngay từ lần đầu tôi xem nó trên Thúy Nga. Nó như mê hoặc tôi. Có cái gì đó cuốn hút một cách kỳ lạ. Tôi nghe đi nghe lại cả bản tiếng Việt và tiếng Pháp. Nó làm tôi khao khát đọc tác phẩm "Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà Paris".
"Đọc bao giờ cũng là tự làm cô đơn mình" - BVP.