Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Âm u như chiều mây xám

  • adminA

    Sáng ngồi cafe, được vài tia nắng...sau đó chuyển âm u...

    Cảm thấy bị vây kín bởi một bầu không khí không mấy thoải mái và mệt mỏi, quanh ta nhìn ai cũng mệt mỏi và có vẻ như gian gian rất đáng nghi ngờ.

    Những cơn đau đầu ngày càng thường xuyên.

    Và dần dần cũng chẳng muốn tin vào điều gì, vớ vẩn...
    Sau lưng ta, cả những người gần kề nhất cũng có thể nói những lời không hay về ta...vì đâu?? [sao muốn chửi thề quá, mà sợ bị bann nick!].
    Muốn lang thang đâu đó thật lạ, nhưng ngập ngừng vì ...vô nghĩa.

    Nói gì? muốn nghe gì? những lời nói sao nặng nề và đay nghiến...

    Cho tới một lúc nào đó, ta sẽ như một súc gỗ trơ như đá, vô cảm.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB