Ánh trăng vàng le lói.
Xuyên qua rặng thông già.
Đêm....
Giá lạnh xuyên qua ngôi nhà gỗ.
Tiếng gió rít ánh trăng vàng ma quái.
Đi qua những cuộc tình.
Đau đớn ly...ly tan.
Đêm....
Của những bóng trắng ẩn hiện sau dãy nhà hoang.
Đêm của những linh hồn sa ngã.
Những tiếng cười...
Lạnh băng sương giá.
Những tiếng khóc...
Thê lương giữa cánh rừng.
Những cành thông rung rẩy.
Nhưng những că
nhà...
Quá quen với cảnh liêu trai.
Cười với khóc mãi rồi cũng chán.
Lại cất tiếng ca ai oán cuộc đời.
Tiếng ca não nề...
Thảm thiết thê lương.
Như oán trách một kiếp người bạc bẽo.
Đêm....
Của những linh hồn vất vưởng.
Quay trở về đòi nợ thế gian?
Hay tiếc nuối cho những gì đã mất?
Đêm....
Trong căn biệt thự bỏ hoang.
Cả côn trùng lặng im không cất tiếng.
Đêm....
Đã lạnh....
Nhìn càng thêm lạnh.
Đêm....
Của ai ?
Không phải của con người.
📖 Trang viết
Đêm ..... Lạnh...
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhậpĐang online