Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Gữi em , người con gái Đà Lạt !

  • adminA

    Tôi lại về Đà Lạt xưa qua trang dalathoa , và tôi nhớ hoa mimosa vàng trong một chiều rất xanh. Đà Lạt , buồn lắm khi tôi chỉ một mình lặng lẽ bước trên những con đường thuộc miền ký ức . Đà lạt , chẳng còn có ai đi theo tôi đến cuối cuộc hành trình ấy , tôi lặng một mình khi mơ núi , mơ thác , mơ những vùng đã đi qua , mơ những đêm tay trong tay khép nép thẹn thùng bước chân mây lòng run theo tiếng nhạc Đà Lạt , nắng rồi mưa với những ngày vui ấy qua đi chỉ còn nỗi buồn trong tôi đọng lại . Người cũng đã xa không nhớ gì như bức ảnh đen trắng cũ theo thời gian để lại cái chênh vênh , cái khắc khoải thuở nào Đà Lạt , để lại mình tôi trên đó với nỗi hoài mong như dòng thác trầm mặc bao năm dài bâng khuâng ào ào đổ những ngại ngần trong ngẩn ngơ tiếng chuông chiều đâu đó vọng xa xôi Đà Lạt , tưởng những đôi guốc gỗ băng sương hãy còn vang thảng thốt và vành vạch vầng trăng sáng tình tự riêng lời thông Đà Lạt , còn đó trong hạt lệ âm thầm , trong mối tình câm lặng , trong đất trời không tiếng nói Đà Lạt , bao giờ tôi về lại để ngổn ngang lòng cho một tiếng sáo diều xưa ? cho ánh mắt của ngày của tháng nối lại niềm vui thôi thổn thức ? Đà Lạt , phố núi cao nguyên hồ nước than thở đợi ai khi nơi ấy nhiều người cũng thở than yêu nhau say đắm rồi ly biệt ? Đà Lạt , mộng mơ theo tôi mãi đến tận bây giờ khi tình em đã xa còn lại ... một rừng núi trùng trùng một màu xanh thăm thẳm đợi chờ ... Hôm nay tôi khóc , ngày mai đôi mắt lặng nhìn nhau cho vầng trăng tàn trong hoang liêu của Đà Lạt tận cùng thuộc về kỷ niệm chẳng ai khơi dậy nhưng lại đau nhói trái tim trong lời hát thiên đường đưa hai bàn tay nhỏ níu giữ - Yêu Thương -----------------------------

    Sương mù giăng đỉnh hoàng hôn,
    Xuân Hương thơ mộng thấu hồn bơ vơ,
    Hồ mang gió lạnh trên bờ,
    Đong đưa bến mộng thẫn thờ tâm can,

    **Người đi kẻ ở tình tràn?
    Người về lạc lõng miên man xế chiều, **
    Bên đồi trời tím cô liêu,
    Nhớ ai nhớ áng mây chiều vu vơ,

    **Gặp chi dấu mộng tình cờ,
    Cũng vì Đà Lạt nên thơ nỗi lòng, **
    Triền đồi còn đó nhớ mong,
    Cho tôi cô quạnh thu phong ngày nào,

    Đời là giấc mộng chiêm bao,
    Gặp nhau phút chốc tình vào phiêu lưu,
    Chiều nay sương xuống vì ai ?
    Để tôi mơ mộng hồn này bâng khuâng,

    **Đà Lạt gợi phố tình thân,
    Xa em nhớ mãi hồn lâng lâng buồn. **

  • adminA

    Ánh mắt năm xưa, môi hồng vương nhớ
    Gặp lại em hồn lạc tuổi thông xanh
    Nắng lênh lang nhẹ theo gió lay cành
    Tim rõ nhịp bước loanh quanh là lạ!

    Ta nhớ mãi con đường hoa bóng ngả
    Bực thềm rêu bên lối nhỏ giảng đường
    Trộm nhìn em nghe len lén yêu thương
    Giờ vào lớp bao vấn vương mùi tóc

    Ta rời em một buổi chiều thôi học
    Vì tay trắng hoang phế một nửa đời
    Em theo chồng ta vỡ mộng chơi vơi
    Đời sương gió chẳng mơ ngày trở lại

    Bao nhiêu năm vết hằn đời trang trải
    Dấu rêu phong những tưởng mãi qua rồi
    Bao luyến thương xin trả lại người thôi
    Con dốc nhỏ, lối gầy ôi tiếc nhớ....

    Rồi một sớm xuân qua thềm, mai nở
    Gặp lại em, cơn lốc vỡ buồng tim
    Dáng mi-mo-sa thơm nắng dịu hiền
    Đài cúc trắng nét nghiêng nghiêng chờ đợi

    Em đẹp quá cánh thiên thần mong mỏi
    Đến bên em ta chìm cõi mênh mông
    Bao nhiêu năm cơn ấp ủ nặng lòng
    Vòm trời cũ bổng dưng vòng hai đứa

    Ta nhớ mãi dáng ai ngoài khung cửa
    Mĩm môi cươì e ấp thuở được yêu
    Mắt long lanh, tay năm ngón diễm kiều
    Ai bẽn lẽn đón ta chiều thứ 7

    Dốc Nguyễn Du, Cà Phê Vi rộn rã
    Từng giọt tình, từng giọt nhỏ cà phê
    Ngẩn ngơ em, ta đắm đuối đường về
    "Bạn và Tôi" lỡ in hình hai đứa

    Ta nhớ mãi buổi tan trường tựa cửa
    Lối giảng đường ai sách vở kiêu sa
    Theo bước em tà áo trắng lượt là
    Ai ngơ ngẩn trộm nhìn ai chẳng nói

    Đà Lạt tình ơi, thiên thần mong mỏi
    Em thấu chăng quay quắt cõi lòng ta
    Đồi thông xưa nay trở lá úa già
    Rừng Ân Ái bóng chiều qua gió thoảng

    Giả từ em ngày hoàng hôn bảng lảng
    Dấu yêu đương ta gửi tặng nàng thơ
    Giọt đắng cay xin giữ mãi một đời
    Nào ai biết nỗi đau hồ Than Thở?

    Đà Lạt mờ sương dấu mòn ai đợi
    Trễ một đoạn đường ta khổ không em
    Bao nhiêu năm cho nỗi nhớ say mềm
    Giờ gặp lại mắt môi thèm say khướt

    Nhớ hẹn anh dẫu kiếp này chẳng được
    Trọn đời sau, anh sẽ bước cùng em .

  • adminA

    Nhóc đã về với bạn với Hoa
    Ta đi tìm người bấy ngày qua!
    Chẳng nơi dừng chân nào cố định...
    Chỉ thấy Võ lâm bác "bán nhà"
    Về lại nơi đây về với Hoa
    Mình là Leo nhớ không nà??? :kis:
    Tìm nhoc4uni 5 năm trọn,
    Vô tình lại gặp Đà Lạt Hoa!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB