Đà Lạt - Nơi bắt đầu nỗi nhớ
-
A Ngoại tuyếnToa 1
Sáng sớm đầu tuần ,khu phố nhỏ tĩnh lặng …
…nhớ Đà Lạt …
Thật lạ ,nhớ Đà Lạt ngay cả khi đang ở trong lòng nó .Và bây giờ khi đã xa lắm ,ta mới thấy trống trải như vừa để vuột mất một thứ gì đó thân thiết lắm ,xin gọi là nỗi nhớ ko đặt tên ….Nhớ cái cảm giác 1 mình lê bước quanh nhà thờ con gà trong sương sớm se lạnh.
Nhớ cái lạnh buốt trong mây mù trên đỉnh langbiang ,nhớ không gian yên bình của buổi tối ngoại thành dalat .
Nhớ mãi cái buồn man mác trong đêm cuối ở café Tùng , thấy lòng thanh thản và bình yên đến lạ khi chầm chậm dạo quanh hồ XH dưới cơn mưa chiều lất phất .
Nhớ tiếng thông reo rì rào bất tận giữa không gian mênh mông của chùa Tàu ,nhớ cả những con dốc chiều hiền hòa đã ghi dấu những bước chân lang thang vô định ...
Nhớ cả cô chủ quán vui tính mến khách , và bác nông dân hiền hậu và chân tình dù khắc khổ …nhưng nhớ nhất là những người bạn dalat vui vẻ và nhiệt tình ,lần đầu gặp mặt nhưng đã quen từ lâu … với chút gì đó khiến ta thấy ấm áp và thanh thản nơi miền đất lạ

Xa dần dalat trong cơn mưa nhẹ buổi sớm ,bỏ lại rừng thông vi vu ngút ngàn sau lưng ,tôi trở lại với cuộc sống hối hả quen thuộc ,ko quên mang theo những nỗi nhớ da diết … Những nỗi nhớ ko tên ấy ,xin đc cất giữ ở 1 góc bình yên trong con tim ,cho ta điểm tựa để vững tin trc những khó khăn phía trước . Tự hứa với lòng sẽ sống tốt , phấn đấu đóng góp chút gì đó cho tp ngàn thông thân yêu ,nơi bắt đầu những nỗi nhớ …không phai cùng năm tháng .
Thành phố buồn …lắm tơ vương …
-
H Ngoại tuyếnToa 2
Đầy cảm xúc, khi ta đang hối hả với cuộc sống quen thuộc ở một nơi cách nỗi nhớ 320km. Dalat 1 nỗi nhớ da diết như nhớ 1 người tình rất đặc biệt. Ta sẽ lên thăm thành phố thông reo để càng nhớ thêm. Lên Dalat chỉ đi đi bộ dọc đường Bùi Thị Xuân, khu Hòa Bình, ngồi trong sương mù dày đặc vào sáng sớm trước bùng binh chợ Dalat mà nhìn ra Hồ Xuân hương, uống cốc sữa đậu nành nóng hổi chờ thành phố thức giấc, hay chỉ là đi dạo trên những con đường dốc quanh co mà đi hoài không biết chán(chỉ sợ hết xăng không biết chổ đổ @@), hay lượn vòng trên đèo Prenn mà nghe thông reo mỗi buổi chiều lộng gió, .... Vậy là đã thân thương lắm rồi, đã sống bằng nỗi nhớ với người tình Dalat, .... Vậy thôi.
-
A Ngoại tuyếnToa 3
Đầy cảm xúc, khi ta đang hối hả với cuộc sống quen thuộc ở một nơi cách nỗi nhớ 320km. Dalat 1 nỗi nhớ da diết như nhớ 1 người tình rất đặc biệt. Ta sẽ lên thăm thành phố thông reo để càng nhớ thêm. Lên Dalat chỉ đi đi bộ dọc đường Bùi Thị Xuân, khu Hòa Bình, ngồi trong sương mù dày đặc vào sáng sớm trước bùng binh chợ Dalat mà nhìn ra Hồ Xuân hương, uống cốc sữa đầu nành nóng hổi chờ thành phố thức giấc, hay chỉ là đi dạo trên những con đường dốc quanh co mà đi hoài không biết chán(chỉ sợ hết xăng không biết chổ đổ @@), hày lượn vòng trên đèo Prenn mà nghe thông reo mỗi buổi chiều lộng gió, .... Vậy là đã thân thương lắm rồi, đã sống bằng nỗi nhớn với người tình Dalat, .... Vậy thôi.
Tìm một người đồng cảm với mình ko dễ ,tiếc là lần này ko gặp đc bạn :kis:
-
H Ngoại tuyếnToa 4
Bạn ở SG?cuối tuần này mình cúp làm lên Dalat đó. Có duyên thì gặp sự đồng cảm.
-
A Ngoại tuyếnToa 5
Biên Hòa bạn à ,nhưng đang học ở Thủ Đức .Bạn đi làm chắc lớn rồi ? Nhưng ko sao ,quan trọng là đồng cảm chứ ko phải tuổi tác phải ko ?
Hẹn gặp vào 1 ngày ko xa .Thân
-
H Ngoại tuyếnToa 6
@agnih: đang đi học thì chắc nhơ hơn rồi. ít tuổi hơn thì phải gọi bằng anh thôi, có ảnh hưởng gì đâu. anh cũng làm gần thủ đức. có duyên gặp mặt.
-
A Ngoại tuyếnToa 7
ít tuổi hơn thì phải gọi bằng anh thôi, có ảnh hưởng gì đâu. anh cũng làm gần thủ đức. có duyên gặp mặt.
Hì hì chắc là phải vậy rồi ,có duyên gặp mặt :biggrin:
-
C Ngoại tuyếnToa 8
cảm xúc.....Đọc xong nớ DL wa' anh uj! ước ji
một ngày nào đó nhắm mắt mở mắt ra mình là ngDL:"> -
N Ngoại tuyếnToa 9
Rất hay, cảm ơn vì bài viết
-
C Ngoại tuyếnToa 10
thêm 1 tâm trạng giống mình nữa,nhớ đl,nhớ những con đường,nhớ những cơn mưa đầu mùa,nhớ những cái lạnh của đl...và nhớ tất cả những j thuộc về đl
-
S Ngoại tuyếnToa 11
congchua_kem_online:
cảm xúc.....Đọc xong nớ DL wa' anh uj! ước jimột ngày nào đó nhắm mắt mở mắt ra mình là ngDL:">có đâu nặng hơn quê hương mình. nói thì nói vậy chứ nơi mình sinh ra, lớn lên gắn bó với nó mới là nơi làm ta nôn nao nhất.
ước một ngày mở mắt ra đc là người ĐL, được là người ĐL thì đc gì. -
V Ngoại tuyếnToa 12
Cái tựa nghe hay ,nhiều khi thức dậy vào mỗi sáng sớm,chỉ muốn hét lên thật to : Đà Lạt ơi nhớ quá!
-
D Ngoại tuyếnToa 13
Nhớ Dalat. Nhưng về rùi thì lại thấy pun
. We mình có cái jđó cũ kĩ, không thay đổi được hay sao a. Về mấy ngày đầu thì zui, mấy ngày sau chẳng pit' làm j???
Nhưng dù sao tao vẫn nhớ mày, Đà Lạt ơjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjj........................................