
tháng 4 tráng về với bao ngỡ ngàng .mới đó mà đả 8 tháng trôi qua .. kể từ khi chương trình radio đầu tiên được phát sóng.để đến giờ cái nắng hè oi bức chợt chói chang trong ngọn lửa nhiệt huyết ... tất cả như nguội lạnh ... niềm tin ... nghị lực .. dường như chỉ le lói trong mỗi con tim...
tháng 4 về ...chúng ta hãy chào đón chương trình radio của tháng 4 này ... để cùng nhau chào đón cơn mưa hè .. làm mềm tâm hồn đang chai sạn vì sỏi đá.cùng nhau tưới mát tâm hồn bằng những lời yêu thương . ngọt ngào ...cùng sẽ chia những ước mơ...
hơn thế nữa chương trình cũng mong gỡi một phần nào lời chúc cho các bạn học sinh 12 đang đứng trước kì thi tốt nghiệp đầy khó khăn và thi đại học đầy thử thách.chúng tôi mong rằng chương trình sẽ thêm một chút gì đó để tiếp sức cho các bạn bước vào kì thi đầy thử thách này .

1 năm qua đi ,,, năm ngoái tôi vẫn đang lạc loại trong cái cảm giác chia tay lớp 12 ... thêm sự lo lắng bâng khuâng của kì thi đại học.và một chút yêu thương trong tình yêu tuổi học trò.tháng 4 ấy .. biết bao kĩ niệm qua đi ... đôi lúc ta muốn níu kéo nhưng đó là điều không thể ... chẳng thể nào ước thời gian quay lại ...và tự hỏi .. 1 năm qua .. ta đã làm gì và đang làm gì ... biết bao ước mơ nhiệt huyết ... đả bị cái nắng sài gòn như thiêu rụi tất cả ...để chỉ còn là sự mệt mõi chán chường ...dường như chẳng thiết tha gì cả .............................
**và ... bây giờ .. chùng ta hãy chào đón một cơn mưa hè .. để tưới mát cả tâm hồn nào ... reset lại từ đầu những khó khăn .. cùng thực hiện những ước mơ hoài bảo của **
tuổi trẻ ...
*Cơn mưa đầu mùa hạ dệt nên những tấm lưới bằng thủy tinh trong suốt nhẹ nhàng, dễ vỡ mỏng manh... Người ta tìm thấy trong mưa những thế giới mà ta chưa hề biết đến. trong khung nền xám ấy có vô vàn những giọt nước đang tí tách rơi trên màu xanh của ngọn lá non.có màu vàng còn lưu luyến của giọt nắng và còn có một chút tình để luyến lưu ..... để mưa trải dài như vô tận … *

Mưa thả mình vào những góc khuất của con phố nhỏ khiến bước chân người thêm hối hả ...
Tôi chẳng hiểu sao tôi không kiếm một nơi trú mưa như những người khác.chỉ lặng nhìn họ cứ như tôi chỉ là một khán giả của cơn mưa kia.chỉ biết lặng nhìn
...Không hiểu sao người ta lại tránh mưa, ngay cả khi người ta chờ đợi từng giọt mưa sau bao ngày hè bỏng rát...

Đôi khi ta còn muốn nếm xem, mưa có vị gì, mùi gì... và thất vọng khi khám phá ra rằng, mưa không có mùi gì và cũng không có vị gì cả.nhưng thật ra
mưa có cả vị mặn của nước mắt, vị chát của mồ hôi...
... và có cả mùi vị của sự đợi chờ, hy vọng...
*### *
*### *
*### *
*### *

