Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu

  • adminA

    Kỷ Đạt
    Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu
    Dịch giả: Hương Ly
    Chương 18

    Thúy Thúy cứ ngủ li bì, ngủ rất say. Người trong công ty đến thăm cô, rồi Tổng giám đốc Ngô cũng bắt đầu lo lắng. Qua những bức ảnh và tư liệu đầy đủ mà Thúy Thúy đã thu thập được trong đợt công tác, có thể thấy cô suy nghĩ mọi thứ rất thấu đáo, không có một sơ hở nào, rất nhiều phương diện mà ông không nghĩ đến, Thúy Thúy đều đi điều tra tỉ mỉ, từng tí một, thậm chí Thúy Thúy còn nghĩ cách tháo rời những bộ phận máy, rồi lấy máy ảnh siêu nhỏ chụp lại. Thế nhưng không hiểu sao, về phương diện làm người, Thúy Thúy lại kém cỏi như vậy. Thiên tài và kẻ đần độn chỉ cách nhau trong gang tấc. Tổng giám đốc Ngô nhận định Thúy Thúy là một nhân tài nghiệp vụ vô cùng xuất sắc, nhưng không để lộ ra bên ngoài. Bây giờ Thúy Thúy bất ổn như vậy, ông cũng nhíu mày đăm chiêu.
    Nhờ bố Vương Hinh và ông ngoại khuyên nhủ, bố Thúy Thúy đã mời một chuyên gia bệnh tâm thần khám bệnh cho Thúy Thúy. Chuyên gia chuẩn đoán về mặt tinh thần của Thúy Thúy không có vấn đề, chỉ là áp lực quá lớn, gần đây lại bị nhiều tổn thương. Những tổn thương này vượt quá phạm vi chịu đựng của bản thân cô, nên hệ thống thần kinh tự động khép lại… Trong y học, đây cũng là một kiểu tự phòng ngự tinh thần, sai khi thần kinh được khép lại, có thể bảo vệ cô không còn bị tổn thương nữa. Chỉ cần Thúy Thúy tự chiến thằng được bóng tối, vết hằn trong tâm lý của cô, cộng thêm sự quan tâm che chở của người nhà, sẽ nhanh chóng hồi phục. Ông còn giới thiệu cho Thúy Thúy một vị bác sĩ tâm lý nổi tiếng.
    Bác si tâm lý gợi ý trò chuyện với Thúy Thúy, Thúy Thúy chỉ cúi đầu, không nói. Hỏi thêm cô lập tức hoảng hốt, đứng dậy chạy ra bên ngoài, còn kêu: “Đừng đánh con! Đừng đánh con! Tại sao lại đánh con! Mẹ chồng, chồng, đừng đánh con! Tại sao mẹ chồng đánh con, con không được phép đánh lại, tại sao chứ?”. Bố mẹ Thúy Thúy xót xa như đứt từng khúc ruột, cả nhà Vương Hinh tay cuộn tròn thành nắm đấm thật chặt, ông bà ngoại Vương Hinh khóc không thành tiếng. Họ nói với Thúy Thúy, sau này ai dám đánh cô cô có thể đánh lại. Nếu mẹ chồng đánh cô nữa, thì cô cứ dốc hết sức mà đánh chết bà già ác nghiệt đó. Thúy Thúy ôm đầu khóc lóc: “Mẹ không cho, mẹ dạy cháu phải biết tôn trọng bề trên, hiếu thuận với mẹ chồng, cháu không được phép đánh bà, hu…hu, nhưng bà đánh cháu, cháu phải làm sao đây? Lần trước cháu không kìm lòng đựơc, đã đánh bà, nhưng cháu thấy cháu thật không phải … đầu óc cháu rất loạn, a……cháu không hiều…”. Mọi người đều nhìn mẹ Thúy Thúy vằng ánh mắt giận dữ.
    Bà ngoại Thúy Thúy nói đỡ hộ mẹ Thúy Thúy: “Lời nó dạy cũng không sai mà… Đúng là không được phép đánh lại mẹ chồng! Tôn trọng bề trên, hiếu thuận với mẹ chồng là phẩm chất tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa, tôi cũng luôn dạy con cái như vậy, nhưng, nhưng……”. Bà sợ sệt nhìn Vương Hinh đang giận dữ giậm chân thình thịch, sắc mặt tím tái của bố Thúy Thúy, gương mặt lạnh lùng của bố Vương Hinh, sắc mặt ái ngại của mẹ Vương Hinh, còn cả khuôn mặt méo xệch đi của mẹ Thúy Thúy…… Vì không dám khơi lên cơn giận của mọi người, bà ngoại Thúy Thúy đầu đã bạc trắng vội chuyển lởi: “Nhưng bà mẹ chồng Thúy Thúy là ngoại lệ, phải đánh! Đánh chết là tốt nhất! Lần trước cháu cho bà ta mấy cái bạt tai là rất tuyệt, lần sau, nếu ta thấy bà ta đánh cháu, dù tay bà ngoại đã yếu, không đánh được, bà sẽ ở ngoài cổ vũ cháu đánh chết bà già khốn khiếp đó, Thúy Thúy ngoan, đừng khóc nữa”.
    Sắc mặt mọi người lúc này mới dịu đi đôi phần, chỉ có mẹ Thúy Thúy vẫn ôm mặt khóc thảm thiết, rồi lại tự hỏi mình: “Mình đã sai rồi sao? Lẽ nào mình đã dạy con sai? Từ nhỏ Thúy Thúy đã biết nghe lời, mình nói gì nó nghe nấy, chính mình đã hại Thúy Thúy rồi?”
    Thúy Thúy trở về nhà, vẫn tiếp tục ngủ lịm, thường xuyên hét trong cơn mê: “Đừng đánh con.
    Bố mẹ Thúy Thúy sau một đêm tóc đều đã bạc trắng.
    Hôm nay Đại Lâm hùng dũng bước vào nhà Thúy Thúy, ngồi vắt chân chữ ngũ trên ghế sofa, vênh váo nói đòi ly hôn, đồng thời yêu cầu nhà Thúy Thúy bồi thường cho anh ta 10 vạn tệ. Mẹ Thúy Thúy gần như bị bệnh tình của Thúy Thúy dày vò đến độ bất thường, nổi đóa lên trước khi bố Thúy Thúy nổi giận, vội cầm lấy chiếc điều khiển tivi lao đến, đập tới tấp vào đầu vào mặt Đại Lâm, vừa đập vừa gào khóc: “Cả nhà các ngươi sao lại không chết đi chứ, hôm nay tao phải đánh chết mày để trả thù cho Thúy Thúy! Sao mày còn chưa chết chứ? Mau chết đi!”. Mẹ Thúy Thúy gào khóc thống thiết, như sắp ngất đi. Cả đời cô con gái như thế coi như xong, cuộc đời bố mẹ cũng sắp đến hồi kết, mẹ Thúy Thúy đau đớn như đứt từng khúc ruột, cầm chiếc điều khiển đánh tới tấp vào Đại Lâm. Đại Lâm chưa bao giờ thấy mẹ vợ điên cuồng như lúc này, nài xin: “Bố, mẹ, bố mẹ sao vậy? Bố mẹ mắng chửi con thì được, không đựoc chửi rủa mẹ con!”.
    Bố Thúy Thúy cứ nghĩ đến cái bộ dạng vắt chân chữ ngũ đòi bồi thường của anh ta lúc nãy là tức điên lên, vồ lấy chiếc ghế ném về phía Đại Lâm. Đại Lâm thấy tình hình bất lợi, vội vàng chuồn nhanh ra khỏi cửa, chạy mất dạng, chiếc ghế lao ra theo, hàng xóm tầng trên tầng dưới đều nghe thấy tiếng rầm rầm vang vọng, vội mở cửa ra xem, chỉ nhìn thấy mắt bố Thúy Thúy đỏ ngầu, toàn thân run rẩy, nắm đấm tay kêu rắc rắc, không nói câu nào. Còn mẹ Thúy Thúy thì co rúm người dưới đất, ôm lấy mặt khóc nấc nghẹn. Nhìn cảnh tượng này, ai cũng ái ngại xót xa. Có người hỏi mẹ Thúy Thúy là đã xảy ra chuyện gì.
    Cả nhà Thúy Thúy hiền lành thật thà, tốt bụng vối tất cả mọi người, nhà nào cần tiền, có khi vay người thân còn không được, nhưng vay nhà Thúy Thúy chắc chắn sẽ được. Con cái hàng xóm đi học về, khi bố mẹ chúng không ở nhà, chúng đều sang nhà Thúy Thúy làm bài tập và xem tivi cho đến khi nhà Thúy Thúy ăn cơm tối mới về. Mẹ Thúy Thúy là y tá, các nhà xung quanh, ai có người ốm đều tìm mẹ Thúy Thúy. Mẹ Thúy Thúy sẽ nói cho họ cần mua loại thuốc gì, hay giúp họ tiêm thuốc, truyền thuốc. Mẹ Thúy Thúy chưa từ chối ai bao giờ.
    Bố Thúy Thúy khéo tay, tivi nhà ai hỏng, hay bình nóng lạnh hỏng, ông đều giúp họ sửa chữa miễn phí. Mọi người trong gia đình này đều rất lương thiện, thân thiện với mọi người. Cô bé Thúy Thúy từ nhỏ đã e thẹn, gặp ai cũng chỉ chào lí nhí, vừa nói đã đỏ mặt, nhiều hàng xóm đã chứng kiến Thúy Thúy lớn khôn. Họ đánh giá rất cao về gia đình Thúy Thúy. Mấy cô mấy bà đỡ mẹ Thúy Thúy dậy, rồi vào phòng xem Thúy Thúy. Thúy Thúy đã bị tỉnh giấc bởi tiếng động bên ngoài, hai tay giữ chặt mép chăn, đôi mắt mơ màng sợ hãi nhìn họ chằm chằm. Họ thấy ánh mắt và thái độ của Thúy Thúy không bình thường, hỏi gỉ cô cũng không đáp, cắn chặt đôi môi nhợt nhạt, nước mắt lưng tròng nhìn mọi người, nhưng lại có vẻ như không nhìn thấy gì cả. Mọi người đều thấy có vấn đề, bèn đi hỏi mẹ Thúy Thúy. Mẹ Thúy Thúy luôn cảm thấy cuộc hôn nhân của con gái để xảy ra cơ sự này thật sự rất xấu hổ, không dám nói cho ai hết, nhưng đến nước này, có muốn giấu cũng không đựoc nữa, ôm mặt khóc lớn tiếng, nghẹn ngào nói: “Nhà chồng đánh Thúy Thúy đến phát điên, vừa rồi con rể đến đòi ly hôn, còn đòi nhà tôi bồi thường 10 vạn tệ….. Nhà tôi làm gì còn tiền nữa”.
    “Chẳng phải nhà chồng Thúy Thúy mua nhà cho Thúy Thúy sao? Bảo Thúy Thúy đưa hồ sơ thương tích về bạo lực gia đình ra, để cho cả cái gia đình chó chết ấy phải ra đi tay trắng”. Một bác gái phẫn nộ nói lớn.
    Một bác trai khác nói: “Thế thì dễ dàng cho chúng nó quá, mẹ Thúy Thúy à, chờ Thúy Thúy ly hôn xong, chỉ cần chị nói một tiếng, những người hàng xóm chúng tôi sẽ giúp chị đập chết cái thằng khốn đó, không đập chết cũng làm cho nó tuyệt tự tuyệt tôn.”
    “Phải, phải đấy. Ly hôn mà xong à? Làm gì có chuyện đơn giản thế? Đánh Thúy Thúy đến phát điên, muốn bỏ Thúy Thúy để lấy người khác à? Đánh cho tàn phế, đánh cho chết, xem nó có còn tìm được không!”
    Mọi người phẫn nộ xoa nắm đấm: “Lấy lại cái nhà của anh ta, Thúy Thúy chữa khỏi bệnh, có phẩm hạnh tốt như Thúy Thúy và cả căn nhà nữa, người đàn ông tốt thế nào mà chẳng tìm được? Mấy người hàng xóm chúng tôi sẽ lo chuyện này, nhất định phải giúp Thúy Thúy tìm được người đàn ông xứng đáng”.
    Mẹ Thúy Thúy khóc nói: “Căn nhà đó đứng tên bố chồng Thúy Thúy, còn bảo nhà tôi đưa ra 20 vạn tệ để sửa chữa trang trí. Ban đầu chúng tôi suy nghĩ rất đơn giản, chỉ cần con rể đối xử tốt với con gái mình là được, chúng tôi có bỏ ra nhiều tiền hơn nữa cũng đáng. Con người sống cả đời cũng chỉ vì con cái mà thôi! Kết quả là ngay ngày hôm sau khi đi tuần trăng mật về, mẹ chồng Thúy Thúy đánh nó đầm đìa máu me chỉ vì nó không bỏ ra nửa tháng lương để mua những thứ bà ta yêu cầu. Trong lòng tôi buồn bực lắm, Thúy Thúy muốn ly hôn, nhưng tôi thật chẳng ra gì, lại ra sức ngăn cản nó. Vì không muốn Thúy Thúy ly hôn, tôi còn chủ động hòa giải với gia đình chồng Thúy Thúy, kết quả là hôm tôi mời họ đi ăn, mẹ chồng Thúy Thúy lại tát nó sau bảy cái liên hồi. Sao bà ta lại có thể nhẫn tâm đến thế, không phải là máu mủ ruột rà của bà ta, bà ta không xót. Từ khi Thúy Thúy sinh ra, tôi và bố nó nâng niu nó trong bàn tay, chỉ có một đứa con, nhà nào chẳng yêu chẳng xót con như thế. Tôi và bố nó không nỡ đánh nó một lần nào, thế nhưng Thúy Thúy sau khi được gả vào nhà chồng, liền bị đánh đập như con vật. Tôi thật là người mẹ đáng chết, còn cứ một mực khuyên Thúy Thúy nhẫn nhịn, nói với nó phụ nữ ly hôn coi như xong cả đời. Nhưng bây giờ Thúy Thúy điên rồi, con rể vẫn đòi ly hôn, còn đòi nhà tôi bồi thường 10 vạn. Chúng tôi vẫn luôn nhịn nhục, để đổi lấy được gì, Thúy Thúy bị nhà chồng đánh cho thành điên, rồi lại bị hắt hủi, đạo lý ở đâu? Cả đời tôi tốt với mọi ngừơi, không hề rấp tâm hại ai bao giờ”. Mẹ Thúy Thúy khóc nghẹn, nói không thành tiếng, đôi môi run rẩy, tiếng khóc thảm thiết, nghe thật xót xa. Hàng xóm đều phẫn nộ, chỉ hận là không thể xé xác gia đình Đại Lâm.
    Bố Thúy Thúy vốn là người mạnh mẽ kiên cường, chưa bao giờ chịu cúi đầu trước khó khăn. Thế mà giờ đây, ông lại khóc huhu giống như một đứa trẻ, những giọt nước mắt to tròn nóng hổi thi nhau rơi xuống. Bố Thúy Thúy cứ tự trách mình mãi. “Tại tôi cả. Sau lần thứ hai Thúy Thúy bị đánh, khi về nhà đã trông có vẻ không ổn, gần như đêm nào cũng gặp ác mộng, chợt bừng tỉnh trong tiếng khóc. Hỏi nó mơ thấy gì, nó nói nó mơ thấy mẹ chồng đánh nó. Chúng tôi còn khuyên nó, nói mẹ chồng nó cũng không phải người xấu, bảo Thúy Thúy đừng nghĩ xấu mẹ chồng nó. Một lần, Thúy Thúy nói muốn ly hôn, tôi đã nổi nóng, không cho phép nó ly hôn. Tôi làm bố mà lại quá hồ đồ, tư tưởng truyền thống đã hại Thúy Thúy mất rồi, hại cả nhà chúng tôi. Chúng tôi vẫn luôn dạy Thúy Thúy phải hiếu thuận với bố mẹ chồng, coi chồng là nhất, làm một người vợ hiền thục nết na đức hạnh, ha….. ha. ha…..”.
    Bố Thúy Thúy cười vang, nhưng trên mặt vẫn đầm đìa nước mắt. Nụ cười đó trông thật đáng sợ, rồi ông hét lên: “Tại sao đứa con gái chúng tôi vất vả nuôi dưỡng lớn khôn lại phải làm trâu ngựa cho kẻ khác? Tại sao tôi lại tự tay dâng đứa con yêu của mình cho kẻ khác lăng nhục? Tại sao những gia đình có con gái đều dạy con gái hiếu thuận bố mẹ chồng, coi chồng là nhất? Những nhà sinh con trai, có ai dạy con trai mình hiếu thuận bố mẹ vợ, coi vợ là nhất? Những ông bố bà mẹ chồng đó đều dạy con trai lấy một người vợ để về hầu hạ mình, tốt nhất là cô con dâu có công việc, có lương, sẽ làm trâu làm ngựa trong nhà anh ta, phải cung phụng hầu hạ bố mẹ chồng, còn phải là một cái máy đẻ, tốt nhất là sinh được con trai, sinh con gái sẽ bị rẻ rúng hắt hủi!”. Bố Thúy Thúy khóc, lấy nắm tay tự đập vào đầu mình, không ai giữ được.

  • adminA

    Kỷ Đạt
    Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu
    Dịch giả: Hương Ly
    Chương 19

    Đại Lâm cuống cuồng sợ hãi chạy về nhà, khóc lóc kể lại với mẹ việc xảy ra ở nhà Thúy Thúy, anh ta cảm thấy bị ấm ức, thiệt thòi. Vợ đánh mẹ anh ta, anh ta đề nghị ly hôn, có gì sai chứ? Thực ra, anh ta yêu Thúy Thúy, anh ta chỉ muốn dọa Thúy Thúy, anh biết rất rõ nhà Thúy Thúy sợ ly hôn, anh muốn dạy dỗ Thúy Thúy một trận, để Thúy Thúy sau này răm rắp nghe lời anh, thế thì cuộc sống mới dễ chịu hơn.

    Thực ra mẹ Đại Lâm đã sớm có ý định rõ ràng. Nếu nhà Thúy Thúy đồng ý ly hôn, bồi thường cho nhà bà tam 10 vạn thì vừa vặn có thể đưa cho Bá Bá đầu tư vào cửa hàng internet. Bá Bá được bà một tay nuôi dưỡng khôn lớn, Bá Bá chẳng khác gì con đẻ. Nếu mà không ly hôn, tiền lương tháng 1 vạn của Thúy Thúy cũng là của cái nhà này. Tóm lại, dù thế nào thì nhà mình cũng không bị thiệt.

    Những ngày này, tâm trạng mẹ Đại Lâm cũng không được tốt, ở trường học, chủ nhiệm tìm mọi cách để bài trừ bà, tìm mọi cách để gây khó dễ với bà. Trước đây bà xin nghỉ cũng chẳng bị trừ lương mấy, bây giờ chủ nhiệm tính kỹ ngày bà nghỉ, còn nói không có giấy xin nghỉ chính thức, coi là trốn làm, bỗng chốc trừ hẳn nửa tháng lương. Mẹ Đại Lâm có cầu xin thế nào cũng không được. Chủ nhiệm giáo vụ nói từ trước, muốn làm thì làm, không muốn làm thì xéo! Đầy người thạc sỹ tiến sỹ còn đang nhăm nhe cái ghế của bà.

    Là cấp dưới, không thể không cúi đầu!

    Mẹ Đại Lâm lên lớp muộn mấy phút, cũng bị mách lẻo, chủ nhiệm vội vàng chạy đến lớp học, mắng mỏ chỉ trích bà như mắng đứa cháu trước mặt tất cả các học sinh. Bà giải thích, chủ nhiệm liền nói: “Muốn làm thì làm, không muốn làm thì đi. Nhà trường trả tiền lương cho cô không phải để cô đến đứng lấy lệ cho hết giờ! Làm giáo viên mà còn đến muộn, cô còn có phẩm chất nhà giáo gì chứ?” Mẹ Đại Lâm bực quá, đi gặp hiệu trưởng để tìm sự công bằng, hiệu trưởng đọc sách, chẳng buồn ngước mắt lên, nói: “Ngôi miếu nhỏ này của chúng tôi không chứa được vị thần lớn là cô, cô có thể nộp đơn xin nghỉ việc bất cứ lúc nào để đi tìm chỗ khác tốt hơn.” Mẹ Đại Lâm cuống lên, vội cười nói: “Không đâu, không đâu, tôi sẽ cố gắng làm việc dưới sự lãnh đạo của hiệu trưởng.” Mẹ Đại Lâm cả ngày một bụng ấm ức không có chỗ nào để xả giận, về nhà nghe thấy Đại Lâm nói vậy, rồi lại thấy mặt và đầu con trai bị đánh sưng vù. Vừa xót con, vừa phẫn uất, hỏa bốc lên, bèn dẫn Đại Lâm đến nhà Thúy Thúy.

    Hàng xóm nhà Thúy Thúy đã về cả, mẹ Đại Lâm điên cuồng đập cửa, bố Thúy Thúy cầm dao phay định ra mở cửa chém chết hai mẹ con họ, bị mẹ Thúy Thúy giữ chặt lấy, khóc nói: “Giết người phải đền mạng! Thúy Thúy điên rồi, nếu ông lại xảy ra chuyện gì, tôi biết sống sao đây?” Bố Thúy Thúy gạt nước mắt, bỏ dao xuống. Mẹ Đại Lâm bên ngoài cửa chửi bới: “Cả nhà các người thật đáng chết, bảo con gái các người ly hôn rồi đi ra đường làm điếm à? Sợ là với bộ dạng đấy, có ra đứng đường cũng chẳng ma nào thèm, đồ rác rưởi! Đợi con trai ta ly hôn, rồi sẽ tìm được cô gái trẻ trung xinh đẹp giàu có. Thứ con gái các người, có các thêm tiền cũng khó mà tìm được ai.” Hàng xóm lần lượt ra chỉ trích bà, bà hét lớn với họ: “Con gái bà ta bị con trai tôi chán rồi, còn muốn ly hôn để cho thằng khác chơi! Cứ nghĩ ai cũng ngốc chắc, có người đàn ông nào còn cần cái thứ rác rưởi của nhà bà ta chứ!” Giữa tiếng chửi bới độc địa cay nghiệt của mẹ Đại Lâm, mẹ Thúy Thúy đã không thể chịu đựng được nữa, bà cảm thấy máu đang bốc lên, trước mắt tối sầm, rồi ngất lịm.

    Khi mẹ Đại Lâm ở bên ngoài điên cuồng đập cửa, Thúy Thúy đã bị tỉnh giấc, vừa nghe thấy giọng mẹ Đại Lâm, cô đã không ngừng run lẩy bẩy, khi nghe thấy mẹ Đại Lâm liên tục chửi rủa lăng mạ, Thúy Thúy đau khổ chui vào chăn, lấy chăn bịt thật chặt đôi tai mình, nhưng những lời lăng nhục đáng sợ đó vẫn xuyên thấu vào tai cô. Trong chăn, Thúy Thúy khóc không thành tiếng, nước mắt giàn giụa. Khi nghe thấy bố cô gọi tên mẹ một cách khác thường, Thúy Thúy kinh hãi vội vàng lao ra khỏi giường, nhìn thấy mẹ đang nằm vật dưới đất, bất động, còn bố đang cuống cuồng liên tục gọi cấp cứu 120.

    Thúy Thúy vội vàng ấn nhân trung của mẹ, trước đây mẹ cô đã dạy cô làm như vậy.

    Mẹ Đại Lâm thấy tình thế bất ổn, vội kéo Đại Lâm đang sợ đến đờ đẫn cẩ người chạy mất tăm mất dạng. Đợi đến khi xe cấp cứu đến, bác sỹ chẩn đoán mẹ Thúy Thúy đã chết, trào máu não. Họ không có khả năng cứu vãn được. Khi mẹ Thúy Thúy chết, bà vẫn mở to mắt, trong mắt toát ra vẻ bi thương và căm phẫn, còn có cả biết bao sự không cam tâm và không yên tâm. Chết không nhắm mắt.

    Đợi đến khi ông bà ngoại Thúy Thúy và gia đình Vương Hinh biết tin đến bệnh viện, cơ thể mẹ Thúy Thúy đã cứng đờ. Bố Thúy Thúy không thể nào chấp nhận được sự thực tàn khốc là vợ mình đột ngột qua đời. Khi các bác sỹ đã từ bỏ việc cấp cứu, ông vẫn dồn hết sức lực để ấn lồng ngực vợ, luôn miệng gọi tên vợ, ai khuyên cũng không được. Ông vẫn cứ nghĩ rằng vợ mình vẫn có thể cứu sống lại được, liên tục hô hấp nhân tạo cho vợ. Hai người hàng xóm cùng đi theo xe cấp cứu đến nhìn thấy bố Thúy Thúy nước mắt giàn giụa, bất giác tròng mắt cũng đỏ hoe. Ông bà ngoại Thúy Thúy cũng không thể nào chấp nhận được sự thực tàn khốc này, cũng đi đến cùng con rể ấn lồng ngực con gái, hy vọng xuất hiện kỳ tích.

    Vương Hinh và mẹ nắm lấy bàn tay đã cứng đờ của mẹ Thúy Thúy khóc lóc thảm thiết. Bố Vương Hinh hỏi hai người hàng xóm rõ đầu đuôi sự tình, lập tức báo cảnh sát.

    Còn Thúy Thúy thì đứng ngẩn người như người gỗ bên cạnh. Thế giới của cô hoàn toàn sụp đổ. Cô vốn tự khép kín mình, không muốn bị tổn thương. Nhưng sự ra đi đột ngột của mẹ đã pháp vỡ cái vòng tròn phòng bị trong thế giới của cô, tất cả những điều này như cơn đại hồng thủy trào đến, hủy diệt toàn bộ thế giới yếu đuối của cô.

    Khi cảnh sát đến, xác mẹ Thúy Thúy đã lạnh ngắt từ lâu, còn bố và ông bà ngoại Thúy Thúy vẫn dốc sức để ấn, ấn mãi. Mấy người cảnh sát đành phải dùng hình thức cưỡng ép kéo họ ra. Sau khi bị cảnh sát kéo ra, bố Thúy Thúy quỳ xuống cạnh xác vợ khóc thảm thiết, hai tay nắm thật chặt bàn tay vợ đã trở nên lạnh giá, tất cả mọi người nhìn thấy cảnh tượng đau lòng này đều không cầm được nước mắt. Ngay cả bố Vương Hinh vốn cứng rắn đến thế cũng phải rơi lệ.

    Ông bà ngoại Thúy Thúy người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, chỉ một chữ khóc sao có thể nói hết được đây! Bác sỹ thấy họ đã không thể trụ được nữa, đành phải tiêm thuốc an thần cho họ. mẹ Vương Hinh khóc vật vã, giơ tay vuốt đôi mắt mở trừng trừng của chị gái. Bố mẹ chỉ sinh được hai chị em, từ nhỏ chị gái đã rất yêu thương bà. Hồi trước, cuộc sống khó khăn, chị gái tiết kiệm được chút tiền đều mua đồ ngon cho bà ăn. Chị gái đột ngột qua đời, mẹ Vương Hinh không thể nào chấp nhận được tin dữ này, khóc lóc thảm thiết, suýt ngất đi.

    Đại Thiếu và Minh Minh cũng đến.

    Vương Hinh và bác gái có tình cảm sâu nặng, cũng khóc lên khóc xuống, Đại Thiếu mắt đỏ hoe ôm chặt cô vào lòng.

    Đại Thiếu tiếp xúc nhiều với mẹ Thúy Thúy. Khi mới bắt đầu yêu Vương Hinh, gần như cứ hai tuần đều đến nhà Thúy Thúy chơi một lần. Mẹ Thúy Thúy biết gia đình Đại Thiếu giàu có, sợ mình tiếp đãi không chu đáo, sẽ khiến Đại Thiếu coi thường Vương Hinh. Thế nên, cứ mỗi lần họ đến chơi, bố mẹ Thúy Thúy đều tất bật ra chợ, mua những món ăn ngon đắt tiền mà bình thường họ không dám hỏi đến. Từ trước, khi Vương Hinh đến chơi nhà Thúy Thúy, bố mẹ Thúy Thúy cũng đều mua những đồ ngon nhất cho cô. Vương Hinh và Đại Thiếu đều còn trẻ, lại sinh ra trong gia đình giàu có, vốn không hề có khái niệm về tiền bạc, nên cứ ăn uống vô tư không nghĩ ngợi gì.

    Đến một hôm, khi cả nhà Vương Hinh xem ti vi, trên ti vi giới thiệu giá cả các món ăn, Vương Hinh mới buột miệng nói ra mấy hôm trước vừa mới ăn món đó ở nhà bác gái. Bố Vương Hinh lấy máy tính ra, sau khi tính xong, ai nấy đều giật mình: mỗi lần Vương Hinh và Đại Thiếu đến ăn cơm, nhà Thúy Thúy đều phải tiêu gần 600 tệ, một tháng hai lần là 1200 tệ. Bố Vương Hinh nghiêm khắc nói với hai đứa, mẹ Thúy Thúy là y tá, kiếm không được nhiều tiền, bố Thúy Thúy không có bằng cấp, một tháng lương chỉ được 1280 tệ. Thúy Thúy còn đang học đại học, tiền học và tiền sinh hoạt phí đã là một gánh nặng. Đại Thiếu và Vương Hinh cùng cúi đầu, trong lòng rất áy náy, hổ thẹn.

    Nhớ đến mỗi lần họ đến, bố mẹ Thúy Thúy đều rất vui, rất niềm nở, chu đáo. Có đôi lần họ không đến chơi, mẹ Thúy Thúy đều gọi điện bảo họ đến ăn cơm.
    Về sau, theo ý bố Vương Hinh, Vương Hinh và Đại Thiếu mời bố mẹ Thúy Thúy đến nhà hàng, Vương Hinh trả tiền. Bố mẹ Thúy Thúy vốn định đi, nhưng khi nghe nói Vương Hinh trả tiền, thì nhất định không chịu, khiến Vương Hinh giận lắm. Bố mẹ Đại Thiếu nghe con trai kể về việc này, dặn dò con trai phải năng đến chơi với bố mẹ Thúy Thúy. Đến tết, bố mẹ Đại Thiếu không mời bố mẹ Vương Hinh, nhưng lại mời gia đình nhà Thúy Thúy đến đảo Hải Nam du lịch một chuyến, nói là cảm ơn bố mẹ Thúy Thúy đã chăm sóc con trai mình suốt thời gian qua.
    Bố Vương Hinh biết chuyện, cười mãi, nói gia đình nhà Đại Thiếu thật có gia giáo, càng ủng hộ con gái và Đại Thiếu đi lại tìm hiểu nhau.
    Nhà Vương Hinh cũng tìm mọi cơ hội để tặng tiền cho nhà Thúy Thúy, bố mẹ Thúy Thúy không lấy, bố Vương Hinh nói không phải cho hai bác, mà là để dành cho Thúy Thúy sau này kết hôn.
    Bố mẹ Thúy Thúy không nỡ tiêu một xu, kết quả là tiết kiệm được 20 vạn, bị mẹ Đại Lâm lừa lấy đi mất.
    Đại Thiếu nhớ lại gương mặt tươi cười của mẹ Thúy Thúy, cũng quay mặt đi lau nước mắt.
    Minh Minh dù không tiếp xúc gì với mẹ Thúy Thúy, nhưng nhìn thấy Vương Hinh khóc thảm thiết như đứt từng khúc ruột, nên cũng buồn.

  • adminA

    Kỷ Đạt
    Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu
    Dịch giả: Hương Ly
    Chương 20

    Mẹ Đại Lâm và Đại Lâm ở nhà đang thấp thỏm lo lắng, hi vọng mẹ Thúy Thúy không sao, nếu không thì Thúy Thúy chắc chắn sẽ đòi ly hôn, mẹ Đại Lâm còn tiếc số tiền lương 1 vạn tệ của Thúy Thúy lắm. Khi cảnh sát đến gõ cửa, nhà Đại Lâm mới biết mẹ Thúy Thúy đã chết.
    Mẹ Đại Lâm “ôi” lên một tiếng, hai chân mềm nhũn, ngồi xuống ghế, đầu óc bỗng trở nên trống rỗng, kêu ù ù. “Sao lại chết rồi? Buổi chiều vẫn ổn cơ mà, sao lại chết được chứ?” Hồi lâu, mẹ Đại Lâm vẫn không có phản ứng, sau đó khóc: “Tôi không cố ý, tôi thực sự không cố ý, tôi chỉ đi trút giận thôi, tôi không rắp tâm đâu! Cái miệng thối này của tôi!” Đại Lâm cũng mệt mỏi ủ dột ngồi trên ghế sô-fa, nước mắt thi nhau rơi xuống. Mẹ Thúy Thúy từ trước đến giờ đều đối xử rất tốt với anh, thật không ngờ giờ đây đã bị người mẹ đẻ của anh chửi cho đến chết, cuộc hôn nhân của anh coi như đã xong! Anh không muốn mất Thúy Thúy, anh cũng không thể tưởng tượng nổi những tháng ngày không có Thúy Thúy sẽ sống ra sao. Anh nhất định phải đi gặp Thúy Thúy nói cho rõ, nói mẹ anh không hề cố ý, cầu xin Thúy Thúy tha thứ. Thúy Thúy vẫn luôn là người dịu dàng dễ bảo, cô sẽ không để cho chồng bị mất mặt, cô sẽ tha thứ cho anh, không để anh bị kẹt ở giữa khó xử. Đại Lâm nhất định bảo mẹ anh xin lỗi bố con Thúy Thúy, đợi Thúy Thúy tha thứ cho anh, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.
    Phụ nữ rất dễ nịnh. Nghĩ vậy, Đại Lâm liền đứng dậy đi tìm Thúy Thúy để giải thích. Thúy Thúy yêu anh, về điều này, Đại Lâm rất tự tin. Đương nhiên Thúy Thúy sẽ khóc, sẽ tức giận, anh phải dỗ dành, rồi sau cơn mưa, trời lại sáng thôi. Đại Lâm mặc kệ sự can ngăn của mẹ, lao ra khỏi nhà. Sau đó, anh nghiến răng nghiến lợi, bỏ tiền ra mua một bó hoa hồng. Anh chưa bao giờ nỡ bỏ tiền ra mua hoa tặng cho Thúy Thúy, lát nữa, khi Thúy Thúy nhìn thấy bó hoa hồng đỏ rực này, rồi lại nhìn thấy ánh mắt thành khẩn của anh, chắc chắn sẽ rất cảm động. Sẽ có người cho rằng, lúc này Đại Lâm đi tìm Thúy Thúy thì là tự mình chui đầu vào rọ. Không! Đại Lâm còn tỉnh táo lắm, nhà anh ta đâu có gen thiểu não! Bây giờ xảy ra sự việc nghiêm trọng thế này, nếu anh lẩn trốn, không lộ diện, thì Thúy Thúy sẽ nhìn anh thế nào chứ? Thúy Thúy sẽ càng căm giận anh. Anh biết, lúc này đây Thúy Thúy đang căm hận anh và mẹ anh đến tận xương tủy, không còn cách nào khác, anh chỉ có thể liều mình lao về phía trước.
    Giờ đây, anh dũng cảm ngẩng cao đầu đi tìm gặp Thúy Thúy, nhân lúc tinh thần Thúy Thúy đang hoảng loạn (nhà anh vẫn chưa biết Thúy Thúy có vấn đề về thần kinh), cố hết sức nói những câu nhẹ nhàng ngọt ngào, an ủi giúp lo liệu việc ma chay, để Thúy Thúy cảm nhận được chồng cô là một nam tử hán đội trời đạp đất! Là lỗi của mẹ anh, anh sẽ bảo mẹ anh xin lỗi Thúy Thúy, giết người cũng không bằng dập đầu xuống đất lạy, mẹ chồng xin lỗi con dâu rồi, con dâu còn làm căng đến bao giờ? Vẫn còn phải sống chứ! Anh yêu Thúy Thúy, anh biết bây giờ Thúy Thúy rất buồn, anh phải đi an ủi cô, đem lại cho cô sự ấm áp. Còn một điều quan trọng hơn, nhà Vương Hinh chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này, nếu anh có thể kéo Thúy Thúy về phía mình, Thúy Thúy sẽ trở thành tấm lá chắn tốt nhất của anh trước mặt gia đình Vương Hinh. Cho dù Thúy Thúy không thể tha thứ cho mẹ anh, nhưng Thúy Thúy vẫn là vợ anh, cô có thể nhìn anh chết sao? Hôm đó toàn là mẹ cất lời chửi bới, anh không nói một câu nào. Đại Lâm thận trọng bước vào cửa bệnh viện, men theo bức tường vây đi vào, không muốn gây sự chú ý của mọi người, hai mắt lướt nhanh xem có thấy bóng dáng gia đình Vương Hinh hay không.
    Lần theo tiếng khóc thảm thiết, anh dễ dàng tìm ra được chỗ nằm của mẹ Thúy Thúy. Anh nép người vào góc khuất, thò đầu ra nhìn thấy thi thể cứng đờ của mẹ Thúy Thúy. Đại Lâm lập tức cảm thấy đau xót, sống mũi cay cay, nước mắt rơi lã chã. Mẹ Thúy Thúy trước nay vẫn luôn chăm sóc anh rất chu đáo. Bây giờ bà mất rồi, Đại Lâm sao lại không buồn được chứ? Con người là sinh vật có tình cảm. Đại Lâm lau nước mắt, bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Thúy Thúy. Thúy Thúy quay lưng lại phía anh đứng. Đại Lâm không có gan đi vào tìm Thúy Thúy, anh nhờ một cô y tá gọi Thúy Thúy ra, nói có người tìm cô.
    Cô y tá lấy làm lạ, hỏi: “Sao anh không tự đi tìm cô ấy?” Đại Lâm vội nói: “Những người bên cạnh cô ấy đều muốn chúng tôi ly hôn!” Cô y tá nhìn anh một lát, thấy anh cũng có chút dáng vẻ của người có văn hóa, không giống kẻ xấu, bèn đi vào nói nhỏ với Thúy Thúy có người tìm cô. Mọi người đều đang khóc lóc đau đớn, không ai chú ý đến Thúy Thúy. Thúy Thúy mơ hồ nghe thấy tiếng nói của cô y tá, không chú ý, cũng không nhúc nhích. Cô y tá tốt bụng, thấy Thúy Thúy mơ màng, bèn kéo Thúy Thúy đến trước mặt Đại Lâm. Đại Lâm vui mừng hết lời cảm ơn cô y tá. Rồi vội vàng kéo Thúy Thúy đi thật nhanh, quành mấy lần, khi nhìn thấy xung quanh không có ai mới dừng lại.
    Thúy Thúy bị anh kéo đi bước thấp bước cao suýt rơi giày, cũng mơ mơ màng màng đi theo anh. Trong đầu cô là một mớ hỗn độn, gần như không nhận ra Đại Lâm. Đại Lâm ngọt ngào nói với Thúy Thúy: “Bà xã à, là tại mẹ anh không tốt, bà đã sai rồi, em tha thứ cho bà nhé? Mẹ anh thực sự không cố ý đâu, miệng bà nói cay nghiệt, nhưng tấm lòng lại tốt, chẳng phải em rất thích lời bài hát: ‘Điều lãng mạn nhất chính là cùng anh dắt tay nhau đến già sao?’ Thúy Thúy, em có nghe anh nói không?” Thúy Thúy nhìn anh, ánh mắt mơ màng, như thể không nhận ra anh. Đại Lâm cuống lên, nói nãy giờ đều là công cốc rồi, a nh nghĩ Thúy Thúy bị sốc bởi mẹ cô ra đi quá đột ngột. Anh lắc Thúy Thúy, Thúy Thúy vẫn không có phản ứng gì. Đại Lâm lo lắng, nghĩ một lúc, rồi quyết định kéo Thúy Thúy ra ngoài đường, bắt taxi đưa Thúy Thúy về nhà. Anh nghĩ, Thúy Thúy nhất thời đầu óc không tỉnh táo, thà là anh đưa Thúy Thúy về nhà để tẩy não, còn hơn để gia đình Vương Hinh tẩy não cho Thúy Thúy. Dù sao, Thúy Thúy là vợ anh, anh đưa cô về nhà là rất hợp với luân thường đạo lý.
    Mẹ Đại Lâm thấy anh đưa Thúy Thúy về nhà, rất kinh ngạc. Bà định thần lại, sau đó nặn ra nụ cười chào đón Thúy Thúy, kéo tay cô ngồi xuống ghê sô-fa, hiền từ nói: “Con gái à, con về là mẹ yên tâm rồi. Những chuyện trước đâu đều là lỗi ở mẹ, mẹ thực sự không cố ý, nếu mẹ cố ý, thì để mẹ bị sét đánh chết ngay. Chuyện trước đây, mẹ cũng hối hận lắm, người chết không thể sống lại, con gái, con cũng đừng quá đau buồn…” Nói rồi, bà lấy tay lau nước mắt, giọt nước mắt này là thật, không giả tạo chút nào. Đại Lâm nói Thúy Thúy bị sốc, bảo mẹ anh mau đi nấu cháo để Thúy Thúy định tâm lại. Bình thường Thúy Thúy thích ăn cháo hương thơm lứng. Mẹ Đại Lâm lau nước mắt rồi vội vào bếp nấu cháo, vừa vo gạo vừa khóc, hồi tưởng lại cuộc sống khó khăn của cả đời mình. Từ nhỏ bà đã rất nghèo khó, bố bà là công nhân, mẹ không có việc làm, nuôi dưỡng bà và em trai đã đủ vất vả rồi. Bà cũng biết điều, chẳng bao giờ đòi ăn ngon mặc đẹp, nhưng bà vô cùng ngưỡng mộ những bạn gái khác gia đình khá giả ăn ngon mặc đẹp hơn bà gấp trăm lần. Khi tết đến, các bạn nữ khác đều có những bộ quần áo mới rực rỡ, đẹp đẽ, còn bà được nhận bộ quần áo chữa lại từ bộ đồ công nhân của bố. Bên ngoài, mẹ Đại Lâm không thể hiện điều không vui, nhưng đêm đến khóc thầm suốt đêm. Đời người con gái, chỉ có một lần ở tuổi dậy thì đẹp nhất, nhưng mẹ Đại Lâm lại phải trải qua những tháng ngày đó trong sự nghèo đói, bà gắng sức học hành, cuối cùng cũng có được một công việc là làm giáo viên. Thế nhưng, cậu em trai bà yêu chiều, nâng niu lại không có chút ý chí tiến thủ nào, cả đời lêu lổng, thậm chí đến đứa con trai mình cũng không muốn nuôi dưỡng. Mẹ đẻ mẹ Đại Lâm chết do quá lao lực, bà cả ngày đi khắp nơi làm công việc theo giờ, làm việc nặng nhọc, ăn uống lại không đủ chất, cuối cùng không trụ nổi, lâm bệnh mà chết. Bố bà nhanh chóng tái hôn. Mẹ Đại Lâm lúc đó mới sinh Đại Lâm, rồi lại đón Bá Bá về nuôi. Vì việc này mà bà phải chịu đựng sự khó chịu của bố mẹ chồng, suýt nữa ly hôn với bố Đại Lâm.
    Từ nhỏ đã phải sống trong tự ti và nghèo đói khiến mẹ Đại Lâm trở nên vô cùng mẫn cảm và yêu quý đồng tiền. Bởi bà biết, mỗi đồng tiền đều là mồ hôi nước mắt, kiếm được thật không dễ dàng gì. Bà trở nên tham lam vô độ, gắng hết sức để kiếm được nhiều tiền hơn nữa, nhưng không nỡ tiêu một đồng nào. Bà sắp nghỉ hưu, vì muốn có tiền lương hưu, cho dù chủ nhiệm giáo vụ có sỉ nhục bà thế nào, bà đều phải nhẫn nhịn. Bá Bá còn chưa kết hôn, còn chưa có nhà. Đại Lâm lại kiếm được ít tiền như vậy, tất cả những điều này thúc đẩy bà ra sức đi cướp giật từng xu. Không có phụ nữa nào vừa sinh ra đã áp độc, đều là hoàn cảnh xô đẩy cả thôi. Những năm tháng tuổi dậy thì, mẹ Đại Lâm cũng giống như bao cô gái dưới ngòi bút Quỳnh Dao: thuần khiết và ưu tư, hay suy nghĩ vẩn vơ. Chính cuộc sống đã giẫm đạp giày vò bà trở nên không còn chút nữ tính nào, ngược lại giống như là một con khỉ thành tinh ranh mãnh.
    Lúc đầu, mẹ Đại Lâm cũng không định công kích gì Thúy Thúy, về sau nhiều chuyện xảy ra, cứ từng bước, từng bước một, càng lúc càng sai. Khi bà vừa nghe thấy tin mẹ Thúy Thúy chết, bà đờ đẫn cả người, trong lòng biết bao cảm xúc thật khó mà miêu tả nổi. Bà hiểu, cái nhà này đã tiêu tan rồi. Bố Thúy Thúy và gia đình Vương Hinh sẽ không tha cho bà và Đại Lâm. Hiệu trưởng và chủ nhiệm sẽ nhân cơ hội này để xử lý bà, có khi còn kiện ra tòa. Nếu như bà bị khai trừ, số tiền 10 vạn tệ cầm cố ngôi nhà này cũng không thể nào trả nổi. Tiền lương của bố Đại Lâm không nhiều, còn phải lo tiền viện phí của bố mẹ chồng. Nếu căn nhà này bị tịch thu, cả gia đình bà sẽ không có nhà để ở. Nếu Thúy Thúy ly hôn với Đại Lâm, Đại Lâm không có nhà, đi đâu tìm vợ đây? Còn cả số tiền 10 vạn tệ nợ nhà Thúy Thúy nữa, lấy gì mà trả? Cho dù chỉ trả 5 vạn, nhà Đại Lâm lúc này cũng không có. Người ta biết bà chửi thông gia đến chết, ai còn dám gả con gái cho Đại Lâm? Bà bị lừa mất 20 vạn tệ, khiến bà xót xa mất ngủ cả đêm, biết rõ bị bố Vương Hinh lừa, nhưng vẫn không điều tra ra được. Bà vốn nghĩ, nếu thực sự không còn cách nào, bà sẽ đến cầu xin mẹ Thúy Thúy giúp bà lấy lại tiền, dù sao hai chị em gái họ cũng dễ nói chuyện. Có nằm mơ bà cũng không ngờ được, mẹ Thúy Thúy đột ngột qua đời.
    Mẹ Thúy Thúy chết như vậy, mẹ Đại Lâm cũng không thể nào tiếp nhận được, đối diện với Thúy Thúy mơ màng, mẹ Đại Lâm vô cùng ân hận, tự trách mình. Bà cũng không phải là người xấu bẩm sinh. Mẹ Đại Lâm vừa khóc vừa nấu cháo, nước mắt ướt đẫm cả chiếc khăn tay.

  • adminA

    hay lắm.cảm ơn bác đã share

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB