Dân vẫn phải nuôi
- Nhà có con cháu hư thì phải giải quyết thế nào? – Hai Phiếm hỏi.
**- Nhẹ thì mắng cho một trận hoặc bắt ngồi làm kiểm điểm, mà nói như ở cơ quan tức là phê bình cảnh cáo ấy…
- Thế nặng hơn?
*- Thì kỷ luật bằng cách bắt nhịn cơm một bữa, không cho ra khỏi nhà, rồi xe *đạp, xe máy, máy vi tính, điện thoại cắt hết không cho sử dụng!
- Thế….
*- Sao lắm "thế" thế? Mà con cháu nhà bác ngoan ngoãn, con thì thành đạt, **cháu thì năm nào cũng học sinh giỏi lại bàn cái chuyện con cháu hư ra làm gì… – *Nghĩ tôi nhìn ông bạn già đầy ngờ ngợ.
*- Là vì đọc báo thấy có một bác chủ tịch UBND một tỉnh ven biển nọ bị phanh **phui chuyện trực tiếp cướp đất của dân rồi cũng trực tiếp ký quyết định cấp… cho *mình!
- Thế thì bậy quá! Mất chức chưa?
- Chức chủ tịch tỉnh thì mất nhưng được chuyển sang làm Phó Chủ tịch Hội
Liên hiệp Hữu nghị của tỉnh!
*- Cha mẹ ơi! – Nghĩ tôi thảng thốt – Gian lận, ăn cắp của dân nếu không vào **tù để có thời gian suy nghĩ thì cũng phải về vườn mà ngẫm lại mình chứ sao vẫn **bắt dân phải nuôi qua lương, chế độ của một vị Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp Hữu *nghị của tỉnh!
Hai Phiếm gật gù:
*- Có lẽ chỉ ở ta mới vậy! Con cháu trong nhà hư láo, gian lận ắt bị đánh đòn, **vậy mà một vị chủ tịch tỉnh ăn cắp niềm tin của dân với Đảng, với chính quyền tỉnh *mà vẫn tiếp tục có chức có quyền thì không thể hiểu nổi!
*- Mình già rồi, không hiểu hết mọi sự – Nghĩ tôi lúng túng – Hay là phải tội nặng *hơn mới phải làm dân thường…
*- Vấn đề không phải là gian lận bao nhiêu. Bạn bè chơi với nhau thấy đứa có *tính ăn cắp dù ít dù nhiều cũng cạch mặt huống là…
- Hay là chưa có cơ chế xử lý…
Hai Phiếm gắt:
- Cơ chế là do người tạo ra chứ cơ chế là cục đá rơi từ trên trời xuống bắt
*người phải theo à? *
CẢ NGHĨ
(theo suckhoedoisong)