Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Nỗi lòng người chồng có vợ bệnh nan y.

  • adminA

    Nỗi lòng người chồng có vợ bệnh nan y

    Ngày 18 tháng 3 năm 2010
    9h30 sáng, tôi được báo có một trường hợp gia đình khó khăn, có người vợ đau bệnh, mới được chuyển từ nhà vào bệnh viện tỉnh Lâm Đồng.
    Tôi nghe và đến ngay “KHOA NỘI A”, tới và tôi gặp hai vợ chồng, chú tên: Lê Văn Thành 44 tuổi và cô Phạm Thị Dậu 42 tuổi. Địa chỉ gia đình ngụ tại nhà trọ 27 Ngô Quyền, phường 6, TP Đà Lạt.

    Sau màn giới thiệu bản thân tôi, tôi nghe chú kể: Hiện nay đang làm nghề bán vé số, một ngày lời của chú tầm 40 - 50 ngàn/ngày. Tuổi thơ chú gắn liền với nổi đau lớn, đi theo chú hết cuộc đời, đó là một căn bệnh ác nghiệt, khiến chú vĩnh viễn không đi lại được vì virus bại liệt. Chính vì thế, sự mặc cảm nội tâm lớn dần trong chú, nhưng rồi chú, người đàn ông mạnh mẽ với chính nghị lực và khát vọng sống vươn lên, chú kiếm cho mình cặp nạng và chiếc xe lăn làm người bạn đồng hành không thể thiếu, để giúp chú đứng dậy và di chuyển đây đó.

    Vợ chú, cô Dậu nằm trên giường mang trong mình căn bệnh nan y “Ung thư vú” cô làm nghề đan len, cách đây 1 năm rưỡi, bệnh chưa nặng, cô vẫn làm được việc. Nghe cô nói: bị bệnh đã 5 năm rồi, giờ đây mệt trong người không thể tiếp tục công việc, cùng với nghĩa, hiện nay cô sống phụ thuộc nhờ chồng. Vợ chồng cô chú ở nhà trọ 400/ tháng, đó là chưa tính điện nước và gia đình có một con nhò năm nay 6 tuồi. Nằm trên giường, cô nói chuyện không được nhiều. Lúc tâm sự với cô, thực sự tôi rất khó nghe giọng và nắm bắt hiểu rõ từng lời nói của cô. Đau bệnh trong người, cô như mệt nhoài, không nằm yên, cô hay xoay trở mình. Lúc bấy giờ, tôi thấy chú không thôi để ý, hướng mắt đến cô, khuôn mặt không dấu được nét lo lắng.

    Chú kể: “Cuộc sống nay, công việc kiếm tiền hai, ba đồng cũng quá khổ, những ngày nắng không nói, những ngày mưa nhắc tới chỉ thêm u sầu, chú là người chồng nhưng không mang trong mình sự đảm đang bằng vợ. Đôi lúc chú nghĩ mình như muốn quỵ xuống. Có tiếng nói luôn vò võ trong thâm tâm chú “Mình còn vợ, còn con, họ sẽ ra sao nếu như thiếu mình”. Vẫn người đàn ông mạnh mẽ, vẫn luôn sự quyết tâm lớn, chú không ngừng kiếm tiền lo cho vợ, cho con. Mỗi khi nhìn vợ đau bệnh chú lại xót xa trong lòng. Chú mong mình luôn cố gắng để sớm đây, một ngày nào đó chú sẽ kiếm được nhiều tiền, khi có đủ chú sẽ đưa cô đi bệnh viện Sài Gòn.

    Nhiều khi nghĩ tới đồng tiền chú kiếm được, lo miếng cơm cho gia đình, tiền học cho con, rồi nhà ở… Dấu chẩm hỏi về tiền xoay quanh trong chú, thấy có lẽ ước vọng của chú đưa cô đi Sài Gòn còn xa xôi quá…

    Hoàn cảnh ngặt nghèo mong có nhiều tấm lòng hảo tâm giúp đỡ.

    (Dalathoa.com)

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB