Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Người thương...
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 26.05.2010 Vé số DLH-2010-6779

Người thương...

Hành khách
dieuphong
Khởi hành
26.05.2010
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • D Ngoại tuyến
    dieuphong Hành khách
    Toa 1

    Có những khoảnh khắc anh xa tôi muôn trùng, những giây phút tưởng chừng như tôi là kẻ thù của anh, và những gì khắc nghiệt nhất anh trao cho tôi không mảy may nghĩ làm tôi đau buồn ra sao...

    Có những khoảnh khắc tôi và anh không còn kẽ hở, chúng tôi chẳng nghĩ được gì khác ngoài nhìn nhau, im lặng thanh bình, im lặng hưởng thụ...

    Chênh lệch nhau chỉ trong vài giây phút. Anh là người phức tạp nhất tôi biết.

    Tôi đôi khi muốn đánh lừa mình khi trực quan quá nhạy cảm, cứ như thể tôi thấy hết mọi thứ anh làm, mọi việc anh nghĩ,...nhưng thật hiếm khi tôi bảy tỏ điều gì không hài lòng, tôi sử dụng trực quan đó chỉ để giúp mình cố hiểu anh hơn, hoặc cũng có thể nương theo đó mà nương theo anh mỗi ngày....tôi cũng thấy mình ít hỏi!

    Nếu nói chịu đựng, ừh - hình như tôi cũng đã chịu đựng khá nhiều, nhiều nhất là anh rất "lợi khẩu", anh nói có khi còn hơn dao nhọn đâm. Hoặc có đôi khi anh có những hành động khiến tôi trở thành kẻ bên lề.
    Nhưng, tôi thấy anh cũng mềm mại, cũng đã thử thách mình với những cử chỉ ngọt ngào hay một cách thức nào đó báo cho tôi biết rằng - anh thực sự thương tôi.

    Tôi sợ những gì không trọn vẹn, tôi sợ những xa cách, những giận hờn, những ghen tức...vv...v..nhưng về mặt thực tế chuyện cãi cọ vẫn xảy ra như cơm bữa, tuy nhiên...thật lòng tôi không hề muốn những thứ đó ngự trị một giây phút nào.

    Tôi đã từng, và cũng đã hiểu khả năng chịu đựng của mình ra sao. Tôi sợ những rạn nứt, có thể vì ám ảnh của những rạn nứt tôi đã thấy, tôi sợ tan vỡ vì nó kéo theo bao hy vọng và vui vẻ chùng xuống đáy sâu cuộc đời. Tôi hiểu sự héo hắt, hiểu cả cảm giác không thiết chi son phấn sắc đẹp khi mọi thứ kết thúc. Và hiểu mình sẽ lầm lũi âm thầm quay đi nếu cảm thấy không còn trụ vững - không còn được tôn trọng và yêu thương - hay vì lý do nào đó; tôi quay đi rút lui vì lo sợ thái độ của mình sẽ không còn được tốt đẹp, sẽ không còn được trong sáng khi tâm mang nặng khổ đau. Khi tuyệt vọng - tôi có thể làm nhiều việc ngu ngốc.

    Có thể tôi ích kỷ - có thể tôi rộng lượng...vì tôi là con gái. Luôn nồng nhiệt với tình yêu và...không bao giờ ngừng yêu.

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      0
    • 2 Ngoại tuyến
      2lua Hành khách
      Toa 2

      tâm trạng quá .. giống mình quá ..... sợ những nỗi đau, ko giám lún sâu vào chuyện gì cả, ..........

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        1
      • D Ngoại tuyến
        dieuphong Hành khách
        Toa 3

        2lua^^:
        tâm trạng quá .. giống mình quá ..... sợ những nỗi đau, ko giám lún sâu vào chuyện gì cả, ..........

        Tuy sợ, nhưng lún thì vẫn lún! :D, khi đã biết là lún thì đã muộn rồi!

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          4
        • 2 Ngoại tuyến
          2lua Hành khách
          Toa 4

          ừ cuộc sống hình như là phải như thế ........ sao ta biết sai mà vẫn làm

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • D Ngoại tuyến
            dieuphong Hành khách
            Toa 5

            2lua^^:
            ừ cuộc sống hình như là phải như thế ........ sao ta biết sai mà vẫn làm

            Không có gì là sai hay đúng cả, chủ yếu là đã làm thì....phải chịu! :D

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              0
            Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
            Ghi chú của Trưởng ga
            Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
            Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
            Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
            Lấy vé mới Trình vé

            Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

            10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.441 hành khách

            Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

            Powered by NodeBB Contributors
            • Bài viết đầu tiên
              Bài viết cuối cùng