Số Phận con người
Mikhain Sô lô khốp
Vài nét về tác giả:
Sô lô khốp (1905 – 1984) là nhà văn Nga lỗi lạc, nhận giải thưởng Nôben về văn học năm 1965. Là một nhà tiểu thuyết có tài, ông được liệt vào hàng các nhà văn lớn nhất thế kỉ XX.
Tóm tắt tác phẩm:
Đại chiến TG thứ 2 bùng nổ, An-đrây-Xô-cô-lốp nhập ngũ, bị thương sau đó bị đày trong trại tù binh của Phát Xít. Khi được thoát về với Hồng Quân, anh nhận được tin vợ và hai con gái đã bị bom giặc sát hại. Người con trai duy nhất của anh cũng đã nhập ngũ và cùng anh tiến đánh Béc Lin. Nhưng con trai anh hy sinh đúng vào ngày chiến thắng. Niềm hy vọng cuối cùng của anh cũng đã tan vỡ. Chiến tranh kết thúc, anh giải ngũ và lái xe cho một đội vận tải và tình cờ gặp chú bé Vania. Vania có bố mẹ đều chết trong chiến tranh, sống bơ vơ không nơi nương tựa. Xô-cô-lốp nhận Vania làm con nuôi. Chú bé ngây thơ tin rằng Xô-cô-lốp là bố đẻ của mình. Xô-cô-lốp yêu thương và chăm sóc Vania thật chu đáo, xem chú như một niềm vui lớn.
Tuy vậy, Xô-cô-lốp vẫn bị ám ảnh bởi bi kịch gia đình. Dù thế, Xô-cô-lốp vẫn không để Vania nhận ra nỗi đau khổ của mình.
Chủ đề:
Truyện khẳng định tính cách của những con người Nga và lòng nhân ái trong mất mát, đau thương của chiến tranh.
Tác Phẩm:
(Lược phần đầu: Mùa xuân năm 1946, trên đường đi công tác, tác giả gặp anh lái xe Xô-cô-lốp 46 tuổi và bé Vania chừng 5-6 tuổi trên bến đò. Nhân dịp này Xô-cô-lốp đã kể cho tác giả nghe về cuộc đời đau khổ của mình. Khi chiến tranh bùng nổ, anh ra trận, để lại vợ và ba con ở hậu phương. Chiến đấu chừng một năm, anh bị thương hai lần vào tay và chân. Tiếp đó là hai năm bị đọa đầy trong các trại tập trung của phát xít Đức. Năm 1944 bọn phát xít Đức bị thua to trên mặt trận Xô – Đức, buộc phải dung cả tù binh làm lái xe. Nhân cơ hội đó, Xô-cô-lốp đã cướp xe, bắt sống tên thiếu tá phát xít, chạy thoát về quân ta. Mãi lúc ấy, Xô-cô-lốp mới biết vợ mình và hai con gái đã bị bom phát xít giết hại từ giữa năm 1942. A-na-tô-li, con trai anh một học sinh giỏi toán, giờ là đại úy pháo binh. Hai cha con cùng tiến đánh Béc Lin, sào huyệt của bọn phát xít. Đúng ngày 9 tháng 5 năm 1945, ngày chiến thắng, một tên thiện xạ Đức đã bắn chết A-na-tô-li, đứa con trai yêu quý, Niềm hy vọng cuối cùng của Xô-cô-lốp…)
Tôi đã chon trên đất người, đất Đức, niềm vui sướng và niềm hy vọng cuối cùng của tôi ; đại đội pháo đã nổ súng vĩnh biệt tiễn người chỉ huy của họ tới nơi an nghỉ cuối cùng ; trong người tôi như có cái gì đó vỡ tung ra… Tôi trở về đơn vị mình như người mất hồn. Nhưng chả mấy chốc tôi được giải ngũ. Về đâu bây giờ? Chả lẽ về lại Vô-rô-ne-giơ? Không được! Tôi chợt nhớ ở U-riu-pin-xcơ có một người bạn, giải ngũ hồi mùa đông vì bị thương, có lần anh ấy mời tôi về nhà, Tôi nhớ ra và tìm đến đấy.
Hai vợ chồng người bạn tôi không có con, sống trong một ngôi nhà riêng nho nhỏ ở rìa thành phố. Mặc dù được hưởng phụ cấp thương binh nhưng anh bạn tôi vẫn lái xe làm cho một đội vận tải, tôi cũng đến xin làm ở đó. Tôi ở nhà bạn, họ thu xếp cho tôi chỗ nương than. Chúng tôi chở các thứ hàng hóa về các huyện và mùa thù thì chuyển sang chở lúa mì. Chính vào hồi ấy tôi gặp chú con trai mới của tôi, đấy chú bé đang nghịch cát đấy!
Thường cứ chạy xe xong trở về thành phố, việc đầu tiên cũng dễ hiểu thôi, là tôi vào tiệm giải khát nhấm nháp chút gì đó và tất nhiên có uống một li rượu lử người. Phải nói rằng tôi đã quá say mê cái món nguy hại ấy… Thế rồi một hôm, tôi thấy chú bé ở gần cửa hàng giải khát, hôm sau vẫn lại thấy, thằng bé rách bươm xơ mướp. Mặt mũi thì bê bết nước dưa hấu, lem luốc, bụi bặm, bẩn như ma lem, đầu tóc rối bù nhưng cặp mắt cứ như những ngôi sao sang ngioiwf sau trận mưa đêm! Tôi thích nó, và lạ thật, thích đến nỗi bắt đầu thấy nhớ nó, cố chạy xe cho nhanh để được về gặp nó. Nó ăn ngay ở hiệu giải khát, ai cho gì thì ăn nấy.
Sang ngày thứ tư, tôi chở lúa mì từ nông trường, ghé lại hiệu giải khát. Chú bé ngồi ở bậc thềm, hai bàn chân nhỏ xíu đung đưa và nom có vẻ như đang đói. Tôi thò đâu ra ngoài cửa buồng lái và hét gọi: “Ê! Vania! Lên ô tô đi, nhanh lên, chú đưa đến kho thóc rồi trở về đây ăn trưa.”. Nghe tiếng hét gọi của tôi, nó giật mình nhảy khỏi thềm, leo lên bậc xe hỏi nhỏ: “Sao chú lại biết tên cháu là Vania? ”. Và đôi mắt nhỏ của nó mở ra chờ tôi trả lời. Còn tôi thì bảo nó rằng tôi là người từng trải, cái gì cũng biết.
Nó bước sang bên phải xe, tôi mở cửa đặt nó ngồi bên cạnh mình và cho xe chạy. Thằng bé hoạt bát đến thế mà bỗng nhiên không biết vì sao lại lặng thinh, tư lự, chốc chốc lại liếc nhìn tôi với đôi hàng mi dài cong vút, và lại thở dài. Một con chim non nớt đến thế mà đã học thở dài ư? Đấy đâu phải việc của nó? Tôi hỏi: “Bố cháu đâu, hả Vania? ”. Nó rỉ tai: “Chết ở mặt trận.” - “Thế mẹ cháu?” - “Mẹ bị bom chết trên tàu hỏa khi mẹ con cháu đi tàu.” – “Thế cháu từ đâu đến? ” – “Cháu không biết, không nhớ…” – “Thế đêm cháu ngủ ở đâu?” - “Bạ đâu ngủ đó”.
Những giọt nước mắt nóng hổi sôi lên ở mặt tôi, và lập tức tôi quyết định: “Không để cho mình với nó chìm nghỉm riêng lẻ được! Mình sẽ nhận nó làm con.”. Ngay lúc ấy, hồn tôi bỗng nhẹ nhõm và bừng sáng lên. Tôi cúi xuống bên nó khẽ hỏi: “Vania, có biết ta là ai không nào?”. Nó hỏi lại nghẹn ngào: “Thế chú là ai?”. Tôi nói lại cũng khẽ như thế: “Ta là bố của con!”.
Trời ơi, thật không thể tưởng tượng được, Nó nhảy chồm lên cổ tôi hôn vào má, vào môi, vào trán và như con chim chích, nó ríu rít líu lo vang rộn cả buồng lái: “Bố yêu của con ơi! Con biết mà! Con biết thế nào bố cũng tìm thấy con mà! Thế nào cũng tìm thấy mà! Con chờ mãi mong được gặp bố!”. Nó áp sát vào người tôi, toàn than cứ run lên như ngọn cỏ trước gió. Còn mắt tôi thì cứ mờ đi, cả người cũng run lên, hai bàn tay lẩy bẩy… Thế mà tôi vẫn không bị mất tay lái thì cũng kì lạ thật. Nhưng rồi xe cũng lảo đảo đâm xuống rãnh, tôi tắt máy. Giữa lúc mắt còn mờ đi như vậy, tôi không dám chạy tiếp, sợ đâm phải người. Tôi dừng xe chừng dăm phút, còn chú bé con trai của tôi cứ ghì chặt lấy tôi lặng im, run rẩy, Tay phải tôi quàng sang ôm lấy nó, khẽ áp nó vào người, còn tay trái tôi mở máy quay trở về nhà mình, Đến kho thóc làm gì nữa, khi mà tôi không còn bụng dạ nào đi đến đó.
Tôi để xe cạnh cổng, bế con trai mới của tôi vào nhà. Còn nó thì hai tay bé bỏng cứ ôm chặt lấy cổ tôi, vào đến nời vẫn không chịu buông ra. Nó áp chặt má vào cái má lởm chởm chưa cạo của tôi, cứ như là dán vào đó. Tôi cứ thế bế vào. May quá, cả hai vợ chồng nhà chủ đều đang ở nhà. Tôi bước vào, nháy mắt ra hiệu cho cả hai người rồi nói một cách phấn khởi: “Đây, tôi tìm được cháu Vania của tôi rồi! Hai bác là người tốt bụng, cho chúng tôi ở nhờ nhé!”. Cả hai, những người không có con lập tức hiểu ngay câu chuyện, cứ lăng xăng, tíu tít. Còn tôi thì không làm sao dứt khỏi chú con trai. Cuối cùng, rồi cũng dỗ được nó. Tôi lấy xà phòng rửa tay cho nó rồi đặt ngồi vào bàn ăn. Bà chủ múc xúp bắp cải vào đĩa cho nó rồi đứng nhìn nó ăn ngấu nghiến mà nước mắt ròng ròng. Bà đứng cạnh lò sưởi lấy tạp dề che mặt khóc. Bé Vania cảu tôi thấy bác khóc bèn chạy lại níu lấy vạc áo và nói: “Cô ơi, sao cô lại khóc? Bố cháu tìm thấy cháu ở gần hiệu giải khát, mọi người phải vui mừng chứ, sao cô lại khóc?”. Chao ôi, nghe nói thế bác ta lại càng đầm đìa nước mắt, lại khóc sướt mướt.
Sau bữa ăn trưa, tôi đưa nó tới hiệu cắt tóc, rồi về nhà đặt vào chậu giặt, tắm rửa xong rồi bọc vào tấm khăn trải giường sạch. Nó ôm lấy tôi và cứ thế ngủ thiếp đi. Tôi cẩn thận đặt nó lên giường, rồi cho xe chạy tới kho thóc, dỡ lúa mì xuống, đem xe về trạm để đó, chạy ra cửa hàng tạp hóa. Tôi mua cho nó một quần dạ, một sơ mi, một đôi dép và cái mũ lưỡi trai bằng sợi. Tất nhiên tất cả mọi thứ đều không vừa và chất lượng cũng kém. Về cái quần dạ thì bà chủ đã quở tôi: “Bác điên hay sao, trời nóng thế này mà mặc quần dạ cho con! ”. Và lập tức chiếc máy khâu được đặt lên bàn ; rương hòm được lục tung lên. Một giờ sau, Vania của tôi đã có một chiếc quần đùi xa tanh và một sơ mi trắng cộc tay. Tôi ngủ chung với nó và lần đâu tiên, sau bao nhiêu năm tôi được ngủ một giấc yên lành. Nhưng trong đêm cũng phải dậy đến vài bốn bận. Tôi thức giấc, thấy nó rúc vào nách tôi như con chim sẻ dưới mái rạ, ngáy khe khẽ, tôi thấy lòng vui không bao lời tả xiết! Tôi không dám trở mình để nó khỏi thức giấc, nhưng rồi không nén được, tôi nhẹ nhàng ngồi dậy đánh diêm ngắm nhìn nó ngủ…
Tôi thức giấc trước khi trời sáng, không hiểu vì sao mà lại khó thở thế. Hóa ra chú con trai của tôi đã đạp tung khăn trải giường, bò lên nằm vắt ngang trên người tôi, xoạc chân ra, bàn chân bé nhỏ đè lên cổ họng tôi. Ngủ với nó thật không yên, nhưng quen hời, không có nó thì buồn. Đêm đêm khi thì nhìn nó ngủ, khi thì thơm mái tóc xù của nó, trái tim tôi đã suy kiệt, đã bị chai sạn vì đau khổ, nay trở nên êm dịu hơn…
Thời gian đầu, nó còn theo tôi trong các chuyến xe, nhưng rồi tôi hiểu ra rằng như thế không có lợi. Chỉ một mình tôi thì cần gì đâu? Một mẩu bánh mì, một củ hành với tí muối, thế là đủ no cho một ngày của đời lính. Nhưng them nó thì khác: khi thì phải mua sữa cho nó, khi thì phải luộc quả trứng, không có thức ăn nóng cho nó là không xong. Nhưng công việc thì cần gấp. Tôi kiên quyết để nó ở nhà cho bà chủ chăm nom, nhưng nó cứ khóc suốt từ sang đến tối, chiều tối chuồn ra kho thóc tìm tôi. Nó thường đợi tôi ở đó đến khuya.
Ban đầu thật là vất vả với nó. Có hôm trời còn sang, hai bố con đã đi nằm ngủ - ban ngày tôi làm việc mệt lữ người – còn nó lúc thì luôn luôn ríu rít như chim sẻ, có lúc không hiểu sao lại tự nhiên im lặng. Tôi hỏi: “Con trai bố đang nghĩ gì đấy?”. Nó hỏi lại, mắt nhìn lên trần: “Bố ơi cái áo bành tô bằng da của bố đâu rồi?”. Cả đời tôi có cái bành tô da nào đâu! Tôi đành đánh trống lảng với nó: “Bố để lại Vô-rô-ne-giơ rồi!” – “Thế tại sao bố lại tìm con lâu thế?”. Tôi đáp: “Bố tìm con ở bên Đức, bên Balan và đi bộ, đi xe tìm khắp cả Bê-lô-ru-xi-a, mà con thì lại ở U-riu-pin-xcơ.”. – “Thế U-riu-pin-xcơ có gần nước Đức không hả Bố? Thế Balan có cách xa nhà ta lắm không?”. Đấy hai bố con cứ nói chuyện luyên thuyên như thế cho đến khi ngủ thiếp đi.
Anh bạn ạ, không phải vô cớ mà nó hỏi về cái áo da bành tô đâu! Không! Hoàn toàn không đơn giản. Tức là ông bố đẻ của nó đã có thời mặc bành tô da và nó chợt nhớ lại. Đấy, trí nhớ trẻ con cứ như quầng sáng mùa hạ, soi sáng trong chốc lát rồi vụt tắt. Trí nhớ của chú bé ấy cũng như vậy, như quầng sáng, cứ chợt lóe lên như thế.
Cũng có thế là tôi và cháu bé còn ở U-riu-pin-xcơ, chừng hơn một năm nữa, nếu như hồi tháng mười một không bị chuyện rủi ro. Hôm ấy tôi lái xe đường lầy, đến một thôn nọ thì xe bị trượt, vừa lúc đó có một con bò quay lại, xe tôi chạm phải chân nó. Thế là như ta biết đấy, các bà gào thét ầm lên, người ta xúm lại, anh kiểm soát xe hơi lập tức đến ngay. Anh thu hồi bằng lái của tôi mặc cho tôi hết sức van nài mong anh rộng lượng tha thứ. Con bò đứng dậy ve vẩy đuôi rồi chạy vào ngõ hẻm còn tôi bị tước bằng lái. Mùa đông tôi làm thợ mộc, rồi thư từ với một người bạn trước kia của tôi cùng đơn vị. Anh ta ở cùng một tỉnh với anh đấy, ở huyện Ka-sa-rư, làm nghề lái xe hơi – anh ấy mời tôi đến nhà anh ấy. Anh ấy bảo rằng đến đó tôi sẽ làm ở bộ phận thợ mộc chừng nửa năm, rồi ở tỉnh họ cấp lại bằng lái mới cho tôi. Thế là tôi cùng cháu bé đi bộ đến Ka-sa-rư.
Mà nói thực với anh, nếu không xảy ra chuyện lôi thôi với con bò thì rồi tôi cũng vẫn rời U-riu-pin-xcơ. Nỗi đau buồn không cho tôi ở lâu mãi một chỗ được. Có lẽ phải đến khi nào cháu Vania lớn lên, buộc lòng phải gửi cháu vào một trường học ổn định, thì may ra lúc ấy, nguôi bớt nỗi buồn, tôi mới có thể ở yên một chỗ. Còn bây giờ thì hai bố con cứ cuốc bộ khắp nước Nga.
Vania đi bộ ít thôi, phần lớn thời gian tôi cõng cháu. Tôi để nó ngồi lên vai và cứ thế cõng đi, nếu muốn vận động cho giãn gân cốt thì nó tụt xuống chạy tung tăng bên đường như một con dê con. Anh bạn ạ, tất cả những điều ấy cũng chẳng sao, miễn là bố con chúng tôi sống được ; nhưng mà quả tim của tôi đã rệu rã lắm rồi, đến phải thay pít tong thôi… Có khi tự nhiên nó nhói lên , thắt lại và giữa ban ngày mà tối tăm mặt mũi. Tôi chỉ sợ lúc nào đó đang ngủ mà tôi chết luôn làm cho con trai tôi phải khiếp sợ. Lại còn thêm một nỗi khổ tâm này nữa: hầu như đêm nào tôi cũng chime bao thấy người thân quá cố. Và lúc nào cũng thế, tôi ở bên này, sau hàng rào dây thép gai, còn vợ con thì tự do ở bên kia… Tôi nói đủ chuyện với I-ri-na, với các con nhưng chỉ vừa mới với tay đẩy dây thép gai ra thì vợ con lại rời bỏ tôi, cứ như là vụt tan biến mất… Và đây là một điều rất kì lạ: Ban ngày bao giờ tôi cũng trấn tĩnh được, không hở ra một tiếng thở dài, một thời than vãn, nhưng ban đêm thức giấc thì gôi ướt đẫm nước mắt…
Trong rừng đã nghe tiếng đồng chí của tôi gọi, tiếng mái chèo vỗ nước.
Người khách lạ nhưng đã trở thành than thiết đối với tối đứng dậy, đưa bàn tay to bè cứng rắn như bằng gỗ:
Tạm biệt anh bạn, chúc anh may mắn.
Chúc anh đến Ka-sa-rư may mắn.
Cảm ơn anh. Này con, sang đò đi.
Chú bé chạy tới, đứng bên phải bố, túm lấy vatj áo bông của bố, chạy lon ton cho kịp bước sải dài của người lớn.
Hai con người côi cút, hai hạt cát đã bị sức mạnh phũ phàng của bão tố chiến tranh thổi bạt đến những miền xa lạ… cái gì đang chờ đón họ phía trước? Thiết nghĩ rằng con người Nga đó, con người có ý chí kiên cường, sẽ đứng vững được và sống bên cạnh bố, chú bé kia một khi lớn lên sẽ có thể đương đầu với mọi thử thách, sẽ vượt qua mọi chướng ngại trên đường nếu như Tổ Quốc kêu gọi.
Với một nỗi buồn thấm thía, tôi nhìn theo hai bố con… Có lẽ cuộc chia tay cảu chúng tôi sẽ thanh thản tốt đẹp hơn ; nhưng Vania, mới đi được ít bước, đôi chân lũn cũn chệnh choạng, chợt quay lại nhìn tôi, vẫy bàn tay bé xíu hồng hồng. Bỗng như có một bàn chân con vật nào đó mềm mại nhưng móng sắc nhọn bóp lấy tim tôi và tôi vội quay đi. Không, không phải những người lớn tuổi đã bạc đầu trong chiến tranh chỉ khóc trong chiêm bao đâu. Họ cũng khóc trong thực tại đấy. Cái chính ở đây là phải biết kịp thời quay mặt đi. Cái chính ở đây là đừng làm tổn thương trái tim em bé, đừng để cho em thấy những giọt nước mắt đàn ông hiếm hoi nóng bỏng lăn trên má anh.
*(Tuyển tập Mi-Khai-in Sô-lô-khốp, bản dịch của Nguyễn Duy Bình,
NXB Cầu vồng, Mát-xcơ-va, 1987)
*
Tổng kết:
Tác phẩm vừa phản ánh số phận con người sau chiến tranh, ca ngợi và khẳng định tính cách Nga kiên cường, nhân hậu vừa phê phán chiến tranh phi nghĩa, quan tâm đến số phận con người với tất cả niềm cảm thong trân trọng và tin yêu.