Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Tiến tới một bưước ngoặt
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 14.05.2010 Vé số DLH-2010-6665

Tiến tới một bưước ngoặt

Hành khách
dieuphong
Khởi hành
14.05.2010
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • D Ngoại tuyến
    dieuphong Hành khách
    Toa 1

    Mỗi ngày trôi qua nhìn chung thì không có gì khác biệt; nhưng...nhìn kỹ thì đầy sự khác biệt.
    "Điều gì làm nên sự khác biệt?"; người hỏi tôi câu đó, nhưng mỗi lần trả lời tôi đều không hề suy nghĩ đến câu hỏi, tôi trả lời bừa và cũng chẳng nhớ người có giải đáp hay không...và có lẽ người sẽ tiếp tục hỏi, và tôi lại tiếp tục vô suy trả lời...phải chăng điều đó chính là nguyên nhân làm ra sự khác biệt?

    Tôi cảm thấy bên trong mình đang từ từ thay đổi, tôi đơn giản hơn, suy nghĩ ít hơn và sự kiềm chế càng được nâng cao hơn [nghĩa là tự khuyên mình, tự dằn lòng lại và thấy có hiệu quả.] Ít ra tôi cũng thấy mình tiến bộ phần nào.

    Sắp tới tôi có một chuyến đi trải nghiệm khá thú vị và ly kỳ, đồng thời tôi cũng vừa kịp biết trong chuyến đi đó có sự thử thách dành cho riêng tôi. Sự can đảm, sự dằn lòng, sự yêu thương và lòng chân thành. Vẻ ngoài của tôi không hề để lại ấn tượng gì, tôi không hiền cũng chẳng hung hăng, tôi ít nói nhưng không nghĩa là im lặng hoàn toàn. Đôi khi tôi thấy sự nhạy cảm của mình hơi quá đáng và không cần thiết, nhưng nó vẫn đã và đang tồn tại; tôi nhanh nhẹn trong sự nhận biết những vấn đề nhạy cảm với mình...vì thế...tôi hay suy nghĩ.
    Khả năng suy nghĩ và suy luận của loài người quả là một sự nhiệm màu. Thật đấy!

    Còn một tuần nữa để chuẩn bị tinh thần lên đường, biết là sẽ gặp không ít chuyện "thú vị" - nhưng tôi càng háo hức muốn đi, muốn đi vì muốn nhận thử thách, muốn đi vì lời người nói ban đầu - lý do mà tôi dấn bước vào điều này; muốn đi vì tôi muốn là một sự bình thường, có học và có tiến bộ!

    Người nói người buồn và tôi ở cạnh người, nhưng tôi không thấy người buồn ra sao. Tôi ở bên nhưng hơn hết chính tôi là người suy nghĩ và cần người. Dường như có những ngưỡng khác nhau, và đặc biệt, tôi đang đi trên đó...và tôi không màng nghĩ gì; có những sự gắn kết, dù hời hợt, dù mong manh, nhưng nó tồn tại mãnh liệt. Có lúc tôi...phủi đi những "hiển nhiên", những "bắt buộc" hay "rồi sẽ.." và tin rằng...chẳng có gì là quan trọng. Vì mỗi ngày tôi được thấy và đồng hành cùng niềm vui, niềm thương yêu của mình.

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      0
    Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
    Ghi chú của Trưởng ga
    Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
    Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
    Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
    Lấy vé mới Trình vé

    Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

    10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.441 hành khách

    Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

    Powered by NodeBB Contributors
    • Bài viết đầu tiên
      Bài viết cuối cùng