Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Tôi niệm OM MANI PADME HUM
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 12.05.2010 Vé số DLH-2010-6642

Tôi niệm OM MANI PADME HUM

Hành khách
dieuphong
Khởi hành
12.05.2010
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • D Ngoại tuyến
    dieuphong Hành khách
    Toa 1

    OM MANI PADME HUM
    Xin lòng đừng chấp mê.

    OM MANI PADME HUM
    Xin giữ tâm trong sáng.

    OM MANI PADME HUM
    Xin bớt đi sự ganh tỵ

    OM MANI PADME HUM
    Xin nhớ đức công bằng.

    OM MANI PADME HUM
    Xin bỏ lòng ganh ghét.

    OM MANI PADME HUM
    Xin xa sự ích kỷ

    OM MANI PADME HUM.
    Xin lòng yêu thương tràn đầy

    OM MANI PADME HUM
    Xin cho tâm bình yên

    OM MANI PADME HUM
    Xin cho lòng son sắt không nản chí

    OM MANI PADME HUM
    cầu xin và soi sáng luôn luôn.

    Có lẽ vẫn là chưa đủ, mỗi ngày mình nghĩ chắc phải tập luyện và ghi nhớ đầy đủ thứ tự. Đọc chú và ghi nhớ những điều tốt. Vì bởi bắt đầu hoang mang - trong cơ duyên này còn có quá nhiều thử thách, nhận ra trực chỉ là mình sẽ lãnh nhận và tự phải vượt qua.
    Càng hoang mang lại càng cảm thấy cần phấn đấu và tin tưởng hơn nữa, dù là gì....cũng trót mang tiếng là bảo thủ ngang tàng.
    Và dù cho mình cảm nhận được sự khuất tất trong ánh mắt người khác, xem ra mình là kẻ "hình như' đã gieo tiếng gì chẳng lành; mình cần sự vô tư vào lúc này hơn bao giờ hết. Mình tin là mình có tâm tốt.

    Cũng thấy buồn buồn, và thoái chí trong một giây phút nào đó. Mình còn thiếu sót quá nhiều, cả sự hoà đồng. Nên bỏ bớt mọi thứ trong suy nghĩ mà vui vẻ thực sự sẽ hay hơn, nhỉ? Đôi khi sự tốt đẹp giản dị trước mắt mà như mù chẳng thấy, cứ tìm đâu xa, rồi tự làm khổ mình.
    Đã thường xuyên hoang mang việc mình làm gì cho đúng mực, đã thường xuyên hoang mang vì những dở dang không đáng có; cũng thường xuyên hoang mang vì những lời nói làm tổn thương và niềm tin sứt mẻ; thậm chí luôn luôn hoang mang mình đang làm gì và có ích hay làm tổn thương ai không? Quá nhiều và quá đủ cho những sự hoang mang.

    Tôi buồn đấy, mà có bao giờ tôi nói ra như lòng tôi đang diễn ra? Tôi không hẳn sống quá khép kín mà vì...xung quanh tôi đã có quá nhiều thứ buồn vây kín, mặc lòng - tôi cần gì phải làm chồng chất lên thêm? Tôi àh - mình ơi. Nếu sống vô tư và không gây hấn gì với ai, không làm gì sai trái...thì đâu còn phải băn khoăn chi nữa?? Và hiển nhiên mọi thứ trong cuộc sống của mình chỉ là của mình thôi.

    Nhưng bản tính loài tôi - là người, biết yêu, biết ghét, biết đau, biết hạnh phúc...đã biết thì sẽ phạm tội các thứ. Mà đã phạm thì sẽ bị dày vò bởi chính mình vì lương tâm còn có răng.
    Nhưng cố lên, đọc chú và nhớ - nhớ và đọc chú để hãm mình, may ra...lúc nào cũng có nụ cười nội tâm [cho dù đi ngoài đường giữa ngọ không có áo khoác!!].

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      1
    • N Ngoại tuyến
      nguoi_ngoai Hành khách
      Toa 2

      Ngày xưa, có một người học trò đến hỏi một nhà hiền triết:
      "thưa thày, hãy chỉ cho con hạnh phúc ở đâu"
      Nhà hiền triết trả lời:
      "Trước khi thày chỉ cho con, con hãy đi kiếm cho thầy một con la"
      Thế là người học trò ra đi tìm kiếm... một năm sau trở về:
      "Thưa thày, con đi kiếm cả năm nay rồi mà không thấy gì cả"
      Nhà hiền triết:
      "Vậy thì con phải đi xa hơn nữa"
      Người học trò lại dong duổi ra đi... hai năm sau trở về:
      "Con đi xa lắm, cùng khắp nơi mà vẫn không tìm thấy gì hết thầy ạ"
      Nhà hiền triết:
      "Chắc là con đi chưa đủ xa, ráng đi cho xa nữa xem sao"
      Người học trò lại ra đi, quyết tâm phải tìm cho bằng được... mười năm sau, thất vọng trở về:
      "Thưa thày, con đã đi khắp nơi chân trời đáy bể mà vẫn không thấy gì, thôi con xin bỏ cuộc"
      Lúc này nhà hiền triết mới vỗ vai người học trò và trả lời:
      "Con hãy nhìn xuống xem bao nhiêu năm nay con đi bằng gì"

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        0
      • P Ngoại tuyến
        pvmhien Hành khách
        Toa 3

        **Tạm dịch : "Án-ma-ni-bát-minh-hồng"

        Bạn Buddhism à? :)**

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          1
        • D Ngoại tuyến
          dieuphong Hành khách
          Toa 4

          pvmhien:
          **Tạm dịch : "Án-ma-ni-bát-minh-hồng"

          Bạn Buddhism à? :)**

          Mình không phải là Phật tử, chỉ là đạo hay thì học, không phân biệt gì cả. Câu chú này được phiên âm từ tiếng Phạn nên có nhiều cách đọc khác nhau. Mình cứ nhìn theo phiên âm trên mà đọc thôi.

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            1
          Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
          Ghi chú của Trưởng ga
          Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
          Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
          Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
          Lấy vé mới Trình vé

          Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

          10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

          Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

          Powered by NodeBB Contributors
          • Bài viết đầu tiên
            Bài viết cuối cùng