Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Cảm ơn em, người tình của chồng chị
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 12.05.2010 Vé số DLH-2010-6629

Cảm ơn em, người tình của chồng chị

Hành khách
dieuphong
Khởi hành
12.05.2010
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • D Ngoại tuyến
    dieuphong Hành khách
    Toa 1

    *Bài này sưu tầm trên net, tự nhiên chú ý đến lời lẽ ngôn từ của một người đàn bà. Chính cống đàn bà; sau biến cố nặng nề cũng là đề tài muôn thuở: người thứ ba. Mình chỉ thấy thinh thích cái cách diễn tả bằng ngôn từ của người đàn bà này. Post cho chị em coi đỡ buồn.

    *Em không phải là người thứ ba đầu tiên với gia đình chị, nhưng chính em là người tác động đến cuộc sống của chị nhiều nhất, nói đúng hơn, em làm chị đau đớn nhất, dai dẳng nhất và cũng vì thế chị đã thay đổi nhiều nhất.
    Khó khăn lắm chị mới lấy lại niềm tin nơi cuộc sống vì vài người thích tranh giành chồng người khác như em. Chị đồng ý để chồng tiếp tục ra nước ngoài học tập mong cho anh có một tương lai tốt hơn. Không nói ra có lẽ em không hiểu được một người vợ xa quê, xa chồng, một mình nuôi con nhỏ, đi làm, đi học, chăm sóc và động viên mẹ chồng những lúc ốm đau cuối đời và hàng trăm nghìn khó khăn khác nữa là vất vả như thế nào.
    Chị đã phải gồng mình lên quá sức tưởng tượng để chu toàn mọi thứ cho chồng chị yên tâm chung sống vui vẻ cùng em. Cuộc sống vẫn thế qua đi trong nỗi nhớ thương chồng và áp lực cuộc sống. Chị vẫn hy vọng, chờ đợi một ngày vui đón chồng trở về, điều đó giúp chị vượt qua mọi khó khăn.
    Giá mà em đừng quá tham lam, ích kỷ đến thế, giá mà chị không biết gì về chuyện của em và chồng chị, tim chị đâu có đau? Nhưng cho đến một ngày đầu tháng 9/2009, em đã gọi điện thông báo cho chị biết mọi chuyện, rằng anh đang chung sống với em, rằng em trẻ đẹp và anh rất yêu em, rằng anh ý không còn tình cảm với chị nữa, rằng anh chỉ còn trách nhiệm vì con thôi, rằng… chị không nghe nổi nữa. Cái giọng lai Huế của em tưởng như ngọt ngào là thế, nhưng nó đã bóp chết trái tim chị, nó đã đặt dấu chấm hết cho hạnh phúc gia đình chị, nó ám ảnh chị đến điên dại em à!
    Chị đã đau, đau đến ngạt thở. Chị đã khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc. Chị đã nghĩ đến cái chết, bởi đó là lối thoát duy nhất với chị lúc bấy giờ. Ngồi trước lọ thuốc ngủ, chị lại không đành để con chị mất mẹ khi còn quá bé. Chị đành phải sống trong nỗi đau đớn tột cùng vì thái độ thách thức của em, vì sự phản bội đến tàn nhẫn của chồng chị.
    Lúc đó chị đã căm thù và khinh bỉ em cùng anh yêu của em biết bao, chị muốn bay sang đó cho 2 người bài học về đạo đức, chị muốn hét lên và nguyền rủa tất cả những gì liên quan đến em, chị muốn cho anh yêu của em mất hết tất cả. Chị muốn làm gì đó cho vơi đi bao uất ức, khổ đau mà em và chồng chị đã cố tình cứa vào trái tim vốn rất yếu đuối của chị. Nhưng điều duy nhất chị làm được đó là suy sụp cả tinh thần lẫn thể xác. Chị không ăn, không ngủ đến phát ốm. Đau đớn lắm em ạ, chị rất đau…
    Em ơi! Em là đàn bà, mẹ em cũng là đàn bà, mà sinh ra làm kiếp đàn bà khổ lắm em ạ. Nếu mẹ em, hoặc khi em lấy chồng, gặp hoàn cảnh tương tự em sẽ làm gì? Nếu em bắt gặp một người khác gọi bố em là “Anh yêu của em! Cún con luôn ở bên anh. Hôn anh!” thì em sẽ nghĩ sao? Tại sao em không gieo quả ngọt mà lại nhẫn tâm trồng quả đắng với đời thế em? Những gì đã qua vẫn là ác mộng của chị hằng đêm em ạ. Nhưng chị sẽ vượt qua, chắc chắn rồi!
    Có thể em trẻ đẹp, tràn đầy sức sống (như em tự nhận) nhưng làm sao em có thể so sánh được với chị, người đàn bà gầy còm vì hết lòng chăm lo chồng con và gia đình nội ngoại hai bên, được gia đình chồng hết mực yêu quý. Có thể chồng chị yêu em nhiều (bao thăng trầm mà anh ấy vẫn bên em), nhưng làm sao so sánh được với tình nghĩa 8 năm làm vợ chồng với chị, bao hạnh phúc, khó khăn mà vợ chồng chị trải qua.
    Đó là chị chưa nói đến nhiều khía cạnh khác, mà em, chỉ có thân xác hấp dẫn thôi chưa đủ tầm để so sánh với chị (ví dụ học thức, địa vị và quan trọng hơn cả là đức hạnh của một người phụ nữ Việt Nam). Chị muốn nói cho em biết rằng, em là “cún ngốc” của chồng chị thì đúng hơn. Nếu em cần một tình yêu sao em không chọn cho mình một nửa yêu thương mà lại ăn mót từ người đàn ông đã có gia đình?
    Giờ thì chị không còn hận thù, căm ghét hay khinh bỉ em nữa. Chị không còn mất ngủ triền miên, không còn xanh xao vàng vọt, không còn ngồi hằng giờ trong bóng đêm mà khóc. Mặc dù trái tim chị vẫn đang rỉ máu, chị vẫn chưa thể nguôi ngoai, nỗi đau còn nguyên vẹn. Nhưng em ạ, chị đã tha thứ cho em và cả chồng chị. Chắc chắn đây là lần cuối cùng chị có thể thứ tha cho người chồng mà chị từng yêu thương hơn cả bản thân mình.
    Chị không muốn tranh giành với em nữa, nếu quả thực chồng chị yêu em nhiều đến thế, chị sẽ buông tay ra. Hãy giữ anh ấy ở lại em nhé! Hãy mang lại hạnh phúc cho anh ấy, điều mà giờ đây chị không muốn cố gắng nữa.
    Cuối cùng chị phải cảm ơn em, cún con của chồng chị, đã cho chị thấy cần phải yêu mình hơn thay vì quá yêu chồng. Cần phải sống vì mình trước khi sống vì chồng. Không có chồng chắc chắn chị vẫn sẽ sống tốt, có khó khăn chị vẫn sẽ vượt qua. Bên cạnh chị vẫn còn nhiều người tốt, để yêu thương và được thương yêu. Và niềm vui đã quay trở lại với mẹ con chị. Cảm ơn em đã chăm sóc chồng chị những lúc không có chị để sẻ chia, hãy nhớ là đồ ăn ngọt và béo không tốt cho sức khỏe của chồng chị em nhé!

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      0
    • N Ngoại tuyến
      nguoi_ngoai Hành khách
      Toa 2

      đọc chuyện này....gợi lại niềm đau tưởng đã hết... cũng như chị, xin được bình an trong tâm hồn...

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        0
      • D Ngoại tuyến
        dieuphong Hành khách
        Toa 3

        Rồi sẽ ổn cả! :)

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          0
        • P Ngoại tuyến
          picoroma Hành khách
          Toa 4

          Không có vũ khí nào lợi hại bằng ngôn ngữ và tình yêu của phụ nữ!! :) Thật tuyệt!

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • J Ngoại tuyến
            Jasmin Hành khách
            Toa 5

            Sỏi quan tâm chi cái bài này he? Đứa nào dõng dạc tuyên bố "Chồng là đồ bỏ" vậy te? :verycraz:

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              4
            • D Ngoại tuyến
              dieuphong Hành khách
              Toa 6

              Jasmin:
              Sỏi quan tâm chi cái bài này he? Đứa nào dõng dạc tuyên bố "Chồng là đồ bỏ" vậy te? :verycraz:

              Àh, là quan tâm cái sự "sau khi nhìn lại" và ngôn từ bình thản - mà cũng hơi cay đắng của chị này. Cũng bình thường thôi, kiểu tâm lí phụ nữ ấy mà. Tuy là nếu với mình thì...đã xong từ lâu rồi, không đợi "cún con" phải ngậm đầu dây điện thoại mà véo von cho mình biết. Cho nên "chồng là đồ bỏ" cũng phải thôi, mình không ưa đánh ghen kiểu hoạn thư, chỉ...lầm lũi đi là ổn cả. Thế nên cái sự lấy chồng cho đến bây giờ với mình vẫn còn là điều "buồn cười quá!!"

              đã sửa lại vé · · bởi
              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                0
              • N Ngoại tuyến
                nguoi_ngoai Hành khách
                Toa 7

                Thứ chồng như vậy là đồ bỏ là đúng rồi, nhưng tội lắm cho người trong cuộc... một nửa hồn chết, một nửa bỗng dại khờ... tinh thần hoàn toàn suy sụp rồi theo là thể xác... mất rất nhiều năm để có lại được bình an trong tâm hồn...

                đã sửa lại vé · · bởi
                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                  1
                • J Ngoại tuyến
                  Jasmin Hành khách
                  Toa 8

                  soidabenduong:
                  Àh, là quan tâm cái sự "sau khi nhìn lại" và ngôn từ bình thản - mà cũng hơi cay đắng của chị này. Cũng bình thường thôi, kiểu tâm lí phụ nữ ấy mà. Tuy là nếu với mình thì...đã xong từ lâu rồi, không đợi "cún con" phải ngậm đầu dây điện thoại mà véo von cho mình biết. Cho nên "chồng là đồ bỏ" cũng phải thôi, mình không ưa đánh ghen kiểu hoạn thư, chỉ...lầm lũi đi là ổn cả. Thế nên cái sự lấy chồng cho đến bây giờ với mình vẫn còn là điều "buồn cười quá!!"

                  Thật ra ngôn từ không bình thản đâu Sỏi, vẫn rất cay đắng, mỉa mai, vẫn rất hận. Cái bài này J cũng đọc trước khi Sỏi post rồi. J cũng chẳng dám bình loạn gì nhưng nếu nằm trong hoàn cảnh đó, có lẽ là J cũng sẽ đứng dậy, chỉnh trang lại bản thân và đi tiếp thôi.

                  nguoi_ngoai:
                  Thứ chồng như vậy là đồ bỏ là đúng rồi, nhưng tội lắm cho người trong cuộc... một nửa hồn chết, một nửa bỗng dại khờ... tinh thần hoàn toàn suy sụp rồi theo là thể xác... mất rất nhiều năm để có lại được bình an trong tâm hồn...

                  Không cần phải bi lụy nhiều vậy đâu nguoi_ngoai, tình cảm là do mình thôi hà, hạnh phúc là từ suy nghĩ của mình mà đi ra, cứ nghĩ trong cái rủi còn có cái may thì sẽ nhìn sự việc nhẹ nhàng hơn. Cứ nghĩ là "à may quá, mình còn đứa con làm nguồn an ủi; à may mà mình biết sớm anh ta có bồ nên cũng chỉ mất có 8 năm, vẫn còn thời gian để sống cho riêng mình"... đại loại là thế.

                  Hôm qua J đọc trong báo phụ nữ 1 bài cũng hay lắm, của tác giả Lưu Trần có tựa là "Vợ ngoại tình, chồng có tội". J nghĩ đàn ông thời nay phải có suy nghĩ giống anh Lưu Trần thì mới có thể gọi là bình đẳng, phải nhận trách nhiệm của mình trong cái sai của người phối ngẫu chứ không thể đổ lỗi hoàn toàn cho người ta được. Trở lại với bài viết Sỏi post thì khi anh chồng có bồ nhí chị vợ cũng nên xem lại mình có gì sai, có gì không còn phù hợp với chồng. Để tình cảm bền vững thì cần có sự chia sẻ suy nghĩ để cả hai hiểu nhau, còn khi một trong hai đã không còn muốn làm điều đó thì tốt nhất là say goodbye thôi. Cố níu kéo cũng vậy thôi à, lại thêm bi kịch chứ chẳng được gì.

                  đã sửa lại vé · · bởi
                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                    1
                  • D Ngoại tuyến
                    dieuphong Hành khách
                    Toa 9

                    Thôi thì cứ đọc chiêm nghiệm vậy thôi.

                    đã sửa lại vé · · bởi
                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                      0
                    Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
                    Ghi chú của Trưởng ga
                    Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
                    Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
                    Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
                    Lấy vé mới Trình vé

                    Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

                    10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

                    Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

                    Powered by NodeBB Contributors
                    • Bài viết đầu tiên
                      Bài viết cuối cùng