*Bài thơ tôi yêu nhất của Người.:kis:
Có ích gì đâu một niềm kiêu hãnh
Chỉ đơn thuần là một nỗi cô đơn
Rất giản dị gần như là bản chất
Đâu phải vật trang sức thứ đồ chơi
Có ích gì đâu một lần kiêu hãnh
Khi lòng không nhớ nổi một người yêu
Chôn cô đơn trong vũng tối cô liêu
Đôi mắt SÓI đốt cháy bừng đêm vắng
Ta là Ta là Tự Ngã riêng tây
Là quá khứ tương lai và dĩ vãng
Không bóng dáng hình hài hay tư tưởng
Đành ngậm ngùi trong kiêu hãnh cô đơn
Ta là Ta là Đốn Ngộ huyễn hình
Là Thiền Sư ở trong lòng SÓI dữ
Ôm Chấp Ngã nhả thành từng con chữ
Xé yêu thương mà dệt mộng đa tình
Ta đâu phải giữ một niềm kiêu hãnh
Mà đạp bằng bao tình cảm chắt chiu
Lòng khao khát muốn phá vỡ quạnh hiu
Để tìm lại chính mình trong hoang lạnh
Hồn ta đó bao ngọt ngào say đắm
Đừng đem lòng người đo dạ thú hoang
Để sẩy tay đánh vỡ mất thiên đàng
Bao hò hẹn khép vào trong sâu thẳm
Bao khát vọng nuốt vào trong xa lắm
Để thu mình trong kiêu hãnh cổ sơ
Để hóa hình trong lốt SÓI bơ vơ
Đêm trăng mật rống lên bài tử khúc
Dẫu là SÓI ta cũng cần có bạn
Rất khinh khi nên chẳng có bầy đàn
SÓI làm thơ và suy nghĩ lan man
Rất hung bạo và thật nhiều lãng mạn
Bởi là SÓI nên không cần chia sẻ
Riêng một thân ta ngang dọc vẫy vùng
Rất đớn đau nhưng cũng thật ung dung
Đầy mãnh liệt và không hề bi lụy
Nghĩa là SÓI nên không cần che chắn
Dáng dị kỳ uốn lượn giữa phồn hoa
Đưa mắt liếc coi khinh điều lễ giáo
Ngẩng cao đầu trước giả trá điêu ngoa
Thế là SÓI nên ta là rất khác
Rất nồng nàn và cũng rất quạnh hiu
Rất một mình trong những giờ hoan lạc
Nên cô đơn những lúc được yêu nhiều
Dù là SÓI vẫn mong manh như nắng
Vẫn yếu lòng khao khát được yêu thương
Ôm gió trăng thơ thẩn giữa vô thường
Trong bình lặng vẫn dạt dào sóng gió
Ta là thế người ơi xin chớ trách
Chớ giận hờn hay oán ghét mà chi
Ta gục đầu nghe từng nỗi chia ly
Lên vồn vã của cuộc chơi bất tuyệt
Reo rộn rã của một đời lịch duyệt
Sẽ rất vui và sẽ rất đau nhiều
Rồi suy tư trầm cảm trong ráng chiều
Để sống dậy trong một niềm kiêu hãnh

-soidonghoang-