soidabenduong;29908:
Mở một quán đi! mở ngay đi :))
Mấy bạn cứ buồn cả ngày như vầy thì chỉ làm thơ văn thôi chứ sao mà làm ăn được... mà sỏi ơi, quán này là ở đâu vậy?
Quán này trên Phan Đăng Lưu, hình như quận Bình Thạnh. Trong một con hẻm nhỏ có khud ân cư biệt lập. Nếu không được giới thiệu thì không ai có thể nghĩ có một quán cafe nằm trong cái hẻm [chính xác là một khu nhà tập thể] như vậy. Hoàn toàn không thể thấy dù bạn có đi ngang qua con hẻm ấy! Quán có hai lối vào, mà lối thứ hai được rào bởi một dậu cây xanh biếc, nên khi đi ngang qua, bạn cũng chỉ thấy được cái sân nhà sau của quán. Túm lại là...rất khó tìm là của hiếm đấy! 
Àh, hôm nay mình sẽ vác máy tới Vắng chụp hai cái lối vào cho mấy bạn thị phạm. Hihi...Đang bỏ ống, đợi tới mùa mưa, xách heo đi mua một cái máy ảnh - haiz...mấy hôm chụp bằng cái máy cùi bắp không sao cho ra hình theo ý mình được, post tạm mấy tấm...coi được! 
Một mình lang thang giữa nắng chiều, giữa những bụi và khói xe
Cay mắt nhìn những đôi tình nhân đi bên nhau ngoài phố
Lòng chợt dâng lên một chút gì nghèn nghẹn
Biết ta cần một nơi nào đó để tìm quên ...
Vô thức đưa bước chân tìm đến Quán Vắng của ai
Nửa thân quen, nửa tưởng chừng xa lạ
Tìm một góc yên tĩnh để năm dòng kẻ tâm hồn có thêm một dấu lặng
Một bàn, một ghế, một trái tim đang nát vì nhớ ai ...
*Người đã xa ta ... *
Bốn trăm lẻ tám giờ và vài phút lẻ
Thời gian trôi nhanh, nhưng dòng chảy thời gian không đủ mạnh để cuốn trôi tất cả
Ký ức ... kỷ niệm ... như chỉ mới hôm qua ...
Nhấp môi vào ly trà gừng Quán tặng
Mỉm cười với người phục vụ, ta gọi cho mình một cà phê không đá nhiều đường
Vì sợ cảm giác lạnh lẽo, đơn côi
Vì sợ những gì đã qua làm tim ta đắng ngắt ...
Ai đó có thể nói cho ta nghe không?
Rằng quá khứ đã qua ... tất cả chỉ là giấc mộng
Người có con đường riêng để bước tiếp, để đến cái đích người luôn tìm là hạnh phúc
Còn ta đứng lại ... ta rồi cũng sẽ có con đường của riêng ta ...
Ai đó có thể khuyên ta một điều không?
Rằng những gì đã qua ... hãy cho nó vào một mảng của ký ức
Lưu trữ nó trong chiếc hộp vô tận của thời gian và đừng bao giờ mở ra nữa
Để sống tốt cuộc sống hiện tại của mình, để hạnh phúc trong tương lai ...
Ta ngồi im trong góc khuất bình yên
Của Quán Vắng mà vô tình ta ghé đến
Một giờ ... hai giờ ... nước mắt tự nhiên rơi
Nơi sâu thẳm tâm hồn ta trào dâng một nỗi nhớ ...
### Ta hiểu ...Bốn trăm linh tám giờ và vài phút lẻ ... ta vẫn chưa bao giờ ngừng nhớ thương
### p/s: một chút lắng lòng vì Quán Vắng của Sỏi đá bên đường,không ngần ngại gửi vào đây dòng tâm sự bên ly cà phê ít đá nhiều đường
***### ***

Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập