Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Mùng 4 và quán Vắng của tôi!

  • adminA

    *> Daubepcodon;30341:

    Đến bây giờ khi em đã đi xa*

    Anh bỗng thấy mình nhớ em nhiều quá

    Con đường nhỏ bước chân giờ bỗng lạ

    Phố đông người sao vẫn thấy lẻ loi

    Đến bây giờ khi em đã xa rồi

    Anh mới biết em quan trọng nhiều lắm

    Thôi cứ viết mãi những điều không thể

    Nhật kí dày hơn tất cả những ngày qua

    Đến bây giờ khi hai đứa cách xa

    Anh mới biết em cho anh nhiều lắm

    Hương hạnh phúc dịu dàng sâu thẳm

    Anh vô tình để tuột khỏi tầm tay

    Ai chẳng có 1 khoảng trời thơ mộng

    Với suy nghĩ bao dại khờ nông nổi

    Khi có em chẳng bao giờ anh hỏi

    Hạnh phúc là gì, Hạnh phúc ở đâu?

    Đến bây giờ khi mỗi đứa 1 nơi

    Anh mới biết mình lớn lên nhiều lắm

    Biết mong nhớ biết buồn vui trông ngóng

    Biết mở trái tim yêu thương mọi con người.

    Hạnh phúc là gì vậy em nhỉ?

    *Anh nhận ra khi nó đã qua rồi...

    Không quá muộn Anh quay về nơi ấy

    Quán thưa người chỉ mỗi Em đợi Anh

    Khi nhận ra tình yêu này chỉ một

    Em hiểu rằng trong Anh chỉ có Em

    p/s: "Em" giá như bài thơ này được gửi từ "Anh "

  • adminA

    "em" giá như biết "anh" đã trải qua điều gì! "Em" hãy vui vì...."anh" không nói điều đó với "em". Hỡi người hiện tại....vui thôi mà!!

  • adminA

    *Và * Em đã không còn quan tâm Anh như thế nào nữa

    Hôm nayEm hiểu *

    **Anh tệ như thế nào *

    **Em -xúc phạm Anh lần nữa

  • adminA

    Nàng cố chấp quá! Nhưng không sao! Tính dễ thương đó đâu phải ai cũng hận ngộ sở hữu, đâu phải ai cũng gom trọn thú đau thương. Những phù phiếm cho là "anh" đã nói, giăng lên nào hoa, nào đèn, nào sao lấp lánh...thú thật, "em" không còn rtẻ thơ nữa, chỉ là ham vui chút thôi....
    Buồn thì sầu...là thật!

  • adminA

    *Nhưng *E ko nên buồn lâu *

    *Ngoài kia còn lắm điều vui *

    Một cái Sn sắp trôi qua

    *Và chỉ mình *E hiểu *

    *Riêng mình *E thôi *

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB