Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Coffee Chiều Thứ 7
  4. Đi hết là biển...
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 21.04.2010 Vé số DLH-2010-6399

Đi hết là biển...

Hành khách
Nguyễn Quân
Khởi hành
21.04.2010
Sân ga
Coffee Chiều Thứ 7
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • N Ngoại tuyến
    Nguyễn Quân Hành khách
    Toa 1

    Đi hết là biển...

    Ngẫm thấy rằng, cuộc sống kỳ diệu này, người ta có thể giải mã được hết thảy những gì bí mật, ví như: mặt trăng thế nào, trái đất bao nhiêu khoa học, bằng phỏng đoán, bằng sự hỗ trợ của những phương tiện khoa học kỹ thuật hiện đại... Thế nhưng, cũng có những bí mật mà chỉ có chính bản thân người đó, tự giải mã cho mình, bằng cả quãng thời gian đi hết cuộc đời mình...

    Xưa, thuở còn để chỏm, nhớ những đêm hè nóng nực, nhưng cái nóng cũng chẳng thể oi ả như bây giờ. Ba chị em tôi nằm xoay ngang trên chiếc giường rẻ quạt. Mẹ tôi, một người đàn bà nông dân, phành phạch cái quạt nan lá cọ, thức suốt đêm để mà quạt gió chia đều gió cho ba cái đầu chụm lại. Thường, chúng tôi ngủ rất nhanh, chẳng kịp nhớ mồ hôi đã chuyển hết sang mẹ từ khi nào... Nhưng, cũng có những đêm thao thức, chẳng tài nào ngủ được. Mẹ tôi lại cùng một lúc ôm đồm thêm mấy việc: tay không ngừng quạt, vừa quạt vừa trả lời những câu hỏi không đầu không cuối của tụi nhỏ... Trong muôn ngàn câu hỏi ấy, có một lần tôi hỏi mẹ: đi hết biển là gì...?

    Câu hỏi chẳng đâu vào đâu ấy, tôi thấy mẹ phải huy động tất cả những hiểu biết, những kinh nghiệm của cả một đời, kinh nghiệm có được của những vụ mùa chiêm trồng lúa chiêm, vụ mùa trồng lúa mùa, vụ đông mẹ giắt dây lang đánh luống để lấy củ ăn đỡ mùa đói... Đại loại rằng, đi hết biển, con sẽ nhìn thấy nhiều điều kỳ lạ, rộng lớn hơn nhiều những điều mà con nhìn thấy trong cái làng nhỏ bé của mình...

    Câu chuyện của mẹ, tôi nhớ mãi. Sau này lớn lên, rời bỏ cái giường rẻ quạt mà tấm lạch đóng vột bằng tre ngâm đã lên nước lãng bóng vì mồ hôi rịn, rời bỏ cái làng nằm hắt hiu giữa cánh đồng không mông quạnh, có con sông chảy đến đó bỗng dưng đổi dòng, rồi nặng nề trườn mãi đi xa tít. Có lẽ, sông đi về phía biển...

    Tôi không trông minh mình có cơ hội đi hết biển, để tự mình trả lời rằng: đi hết biển là gì? Nhưng những người tôi gặp, những người đã từng đến biển hay đã đi về từ biển, thì họ bảo rằng: đi hết biển, ấy là quay trở về đất nước mình, quê hương mình về cái làng nhỏ bé nằm hắt hiu trên đoạn gấp của dòng sông cụt, trở về với cái giường rẻ quạt đã lên nước vì mồ hôi rịn... Nghĩa là, người ta đi hết một vòng, sẽ trở lại chính điểm mà mình đã đứng, khi bắt đầu xuất phát...

    Tôi đồ rằng, những người ấy, họ đã đi hết biển, hay chí ít cũng trở về từ biển, có lẽ họ có cái lý của họ, khi nói rằng, đi hết biển sẽ về đến nhà mình, thì có lẽ, họ nói đúng như những lời chiêm nghiệm!?

    Đi hết biển là nhà...
    Có lẽ...

    Theo: (Tạp chí Doanh nghiệp)

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      0
    Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
    Ghi chú của Trưởng ga
    Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
    Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
    Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
    Lấy vé mới Trình vé

    Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

    10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

    Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

    Powered by NodeBB Contributors
    • Bài viết đầu tiên
      Bài viết cuối cùng