Cô Thắm Hiển Linh
Ông Thạch đội nón ra đi, nhưng trong lòng Ông cũng hồi hộp lắm vì chiêm bao là chiêm bao làm sao giống với thực tế được chứ, nhưng Ông tin vào những gì cô gái nói cộng với việc Ông đã nhìn thấy rõ ràng thì lòng tin của Ông àng được củng cố. Mãi suy nghĩ Ông tới chỗ miệng cống lúc nào không hay, Ông lội xuống nhìn thật kỹ vào trong coi có gì không. Mùa này là mùa nắng nên nước không sâu lắm, nhưng Ông cũng không nhìn thấy gì ngoài những bọc ny lông người ta vứt xuống. Ông chán nản tính bỏ về thì đột nhiên chân Ông dẫm phải cái gì mềm mềm giống như chỉ. Ông tò mò đưa tay xuống lôi lên thì trời ơi đó là một nắm tóc, Ông rụng rời muốn xỉu nhưng cũng cố trấn tỉnh lần theo mớ tóc. Một mùi hôi thối xộc lên khi Ông kéo mạnh, tay Ông bỗng nhiên nhẹ bẫng, cầm mớ tóc trong tay Ông nhìn kỹ rồi hét to một tiếng. Thứ Ông cầm trên tay là một mảng da đầu còn tươi, chắc có lẻ Ông kéo mạng quá nên nó sứt ra một miếng. Ông hoảng hốt vừa chạy vừa la. Giọng Ông la lớn đến nỗi khản đặc lại thành ra tiếng khẹt khẹt như vịt. Nhưng Ông cứ nắm chặt mảng da đầu trong tay mà không chịu buông, có lẻ do qua hoảng hốt nên Ông không còn nhớ nữa. Cứ vậy mà Ông chạy, ông chạy mãi cho tới thẳng công an phường 2. Mọi người nhìn Ông chạy người ta tưởng Ông bị điên nên cũng ngạc nhiên nhìn theo. Ông chạy thẳng tới công an phường để báo án.
Đến khi nhà chức trách có mặt tại hiện trường làm nghiệm vụ thì trách nghiệm của Ông coi như đã hoàn thành. Ông về nhà lâu rồi mà cứ thất thần không nuốt nổi hột cơm. Mảng da đầu với cái xác bị vùi dưới cống cứ ám ảnh Ông suốt. Vợ Ông thì và mấy bà hàng xóm thì cứ đoán non đoán già rằng xác chết bị người ta cưỡng hiếp rồi giết, người thì nói rằng do bị bồ bịch giận nhau rồi tự vẫn. Có người lại nói rằng bị cướp, hãm hiếp rồi giết người diệt khẩu. Mọi người cứ bàn tán xôn xao còn Ông Thạch thì cứ ngồi thừ ra đó.
Ông ngồi lì trong nhà không nói không rằng cho đến chiều thì Vợ Ông mới hớn hãi chạy về, Ông nhìn điệu bộ của Vợ Ông mới lên tiếng.
_ Bà sao vậy? có chuyện gì mà mặt mày bà tái xanh vậy?
_ Ông không nhớ lúc sáng Ông nói gì với tui hả? Ông nói cô gái đó cho số Ông mà. Chiều nay đài ra số 28 đó Ông.
_ Vậy hả, bà có giởn chơi không hả? Tui đang không được vui đó nghe.
_ Tui nói chơi với Ông làm gì chứ? Mấy bà kia mới nghe đài kìa.
_ Vậy chớ bà có nói chuyện đó với ai không hả?
_ Tui có nhớ gì đâu mà nói.
_ Ừa, đừng nói với ai nghe, lỡ nói mà người ta đánh không trúng thì đổi thừa mình nữa đó.
_ Tui biết mà không khỏi dặn.
Ông Thạch ngồi suy nghĩ về con số mà cô gái cho mà thầm tiếc. giá như mình nhớ mà đánh một con đề thì bây giờ đỡ khổ rồi, Nhưng Ông chậc lưỡi rồi tự an ủi, biết đâu khi mình đánh nó không ra thì sao.
Tối đó Ông ngủ sớm sao một người mệt mỏi vì phải làm việc với nhà chức trách về việc phát hiện cái xác. Mà mấy ông nhà nước này cũng kỳ thiệt, người ta báo án mà cứ hỏi tại sao nhìn thấy cái xác. Không lẻ Ông nói là Ông nằm chiêm bao? Liệu có ai tin Ông không chứ, lạng quạng họ còn bắt Ông vì tình nghi Ông giết người nữa thì khổ. Ông đành nói dối là đi bắt cá ngang mà thấy thì họ mới buông tha cho Ông. Suy nghĩ miên mang một hồi Ông chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Vừa chợp mắt thì Ông lại thấy cô gái hiên về. Vẫn trần truồng như nhọng còn khuông mặt thì được che bằng mái tóc dài tới mông. Nhìn về phía Ông cô gái nói.
_ Con cám ơn ông đã giúp đỡ con, nhưng Ông mạnh tay quá làm con mất một mớ tóc rồi nè.
Ông Thạch sợ toát mồ hôi rồi lắp bắp lên tiếng.
_ Tui xin lổi cô tui không cố ý, tại tui không cẩn thận, tui xin lỗi.
_ Không sao đâu Ông à, chắc có lẻ Ông chưa tin con nên mới vậy. Mà sao Ông không đánh con số con cho? Mai ông nhớ đánh con số này nghe. Ông đưa tay đây.
Ông Thạch run run đưa bàn tay ra. Ông nghĩ cô ấy mà nắm lấy chắc mình chết theo quá, nhưng Ông cũng đành liều mạng đưa tay cho cô gái.
Cô không cầm lấy tay Ông như Ông nghỉ mà cầm lấy que củi đốt lò rồi viết mấy chữ vào lòng bàn tay của Ông. Kêu Ông nắm lại tới sáng hả coi. Nói xong rồi thì biến mất.
Ông Thạch ngủ thiết đi tới sáng mà không mơ thấy thêm gì. Giật mình dậy thì Ông vẫn còn nhớ như in chuyện hồi tối. Ông lại nghỉ là chiêm bao giốn như mọi hôm thôi. Nhưng Ông lấy làm lạ là mỗi lần thấy cô ấy là chó nhà hàng xóm xứ sủa um lên giống như có người qua lại. Ông thức dậy ra sau nhà múc thau nước rửa mặt. Khi khỏa nước lên mặt thì Ông ngạc nhiên sao hôm nay mặt Ông dơ thế, nước đen thui. Ông nhìn lại bàn tay thì Ông lại giật bắn mình vì trong lòng bàn tay Ông vẫn cò mờ mờ những con số. Ông cứ để vậy mà chạy vô nhà kêu Vợ dậy rồi nói.
_ Bà nè, tối hôm qua cô ấy về cho số tui nữa nè.
_ Đâu đâu Ông đưa tui coi thử coi, có thiệt hôn vậy?
_ Nè Bà coi đi, tui dâu có nói thêm đâu.
Nói rồi Ông Thạch đưa bàn tay phải còn dính than cho bà Thạch coi. Bà coi xong thì nhìn Ông không chớp mắt....