Tuổi trẻ buồn
![]()
Em bảo em buồn. Tôi hỏi sao buồn. Em bảo không biết, tự nhiên thấy buồn. Buồn một cách lạ lùng, dã man và… bí mật lắm. Đến nỗi, chính em cũng không hiểu buồn từ đâu về và buồn vì cái sự gì nữa. Chà, thế thì “căng” quá…
Tôi có một thói quen lướt trên các website hàng giờ rỗi rãi để đọc linh tinh. Dĩ nhiên là... cho đỡ buồn. Cái mà tôi gặp trên những diễn đàn mở và trên những cuộc chat chít là cái câu quen thuộc: Trời ơi, buồn quá bà con ơi, muốn qua chat với tui đi (Ừ, nhưng sao bạn buồn?) Không biết nữa. Trời ơi, có ai hiểu tui không?... Một bạn trẻ khác có vẻ “triết lý" hơn:
Cuộc sống vô nghĩa, cuộc đời vô vị. Mình thấy hư vô quá... Chắc chắn không ai nghĩ những lời đầy "vô" đó được phát ra từ một ông già... mới có mười mấy hai mươi tuổi đầu.Tuổi mà người ta chưa kịp sống để nói những câu đầy... trừu tượng về cuộc sống như thế. Tôi lướt qua các trang báo học trò. Cũng vẫn một âm hưởng quen: Buồn. Buồn ơi là buồn. Chỉ cần một sự cố nhỏ thôi cũng làm cho những "mày râu', "áo dài" nảy tưng lên, đảo lộn cả lên, cuộc sống thế là hết?! Hết thật rồi. Cuộc đời thế là bể khổ, là đau thương… Em tuyệt vọng, em đi lang thang, bụi đời vì con nhỏ nó có bồ khác. Em tuyệt vọng, chắc em uống thuốc chuột mà chết vì ba mẹ em cứ cãi nhau. Em thất vọng vì nàng không nhận lời "iu” em. Em thấy cuộc sống nhàm chán khi ngày nào cũng phải đi học thêm hết show này đến show kia, tối mặt tắt mũi, cái kiếng cận của em dày như cái đít chai rồi, mất cả đẹp gái…
Buồn. Buồn. Và buồn...
Buồn tràn lan từ những cuộc chat chít đến những diễn đàn trên website. Buồn từ văn thơ uỷ mị học trò đến ngổn ngang những nỗi niềm không ai hiểu nổi. Buồn từ những thao thức trầm cảm cho đến những cuộc "nổi loạn" phá phách...
Tuổi trẻ ơi, buồn chi lắm thế?
Nhập học năm nay, báo Tuổi trẻ có đăng chuyện em Nguyễn Thanh Lập ở miền Trung thi đậu hai lần nhưng đường đến cổng trường Đại học vẫn còn xa.
Chuyện làm nhiều người cảm động ứa nước mắt. Năm trước, khi chưa gặp ông nhà báo, ngày nhập học là ngày mà Lập phải ngậm đắng nuốt cay cầm bay đi phụ thợ hồ thay vì đến giảng đường với bạn bè tân khoa. Buồn chứ. Buồn lắm. Nhưng nỗi buồn ấy cứ nung nấu trong cậu một ý chí vượt khó. Học, phải học. Và năm nay, lại thi đậu Đại học. Hữu xạ tự nhiên hương. Người ta biết tới cậu qua bài báo và động lòng chia sẻ. Chuyện cứ như cổ tích vì kết thúc có hậu. Mọi người tìm thấy nơi sự ngậm ngùi của Lập một niềm tin vào những băn khoăn chân thật và ý chí tuổi trẻ vượt lên chính mình.
Cũng trong dịp này, tòa án xử mấy cậu bé nhà giàu đua xế hộp. Có cậu án treo, có cậu bị bắt giam tù ba năm. Các cậu vẫn thơ ngây lắm. Cả thảy đều khai là bị bạn bè dụ dỗ. Ừ, thì cứ cho là tụi nó dụ nhau đua xe. Không ai có tội. Chúng vô tội cả đi. Nhưng rồi tôi vẫn thấy bàng bạc quanh vụ việc ấy một điều gì đó nằm ngoài nội dung những lời khai, những câu hỏi và những điều luật khô khan trong phiên toà. Cái bàng bạc ấy nằm ở ngoại vi pháp luật...
Một sự sụp đổ và thiếu niềm tin vào chính mình, chúng muốn nổi loạn với mình. Dù sự biểu hiện ấy đi ngược những chuẩn mực sống và có thể gây hại đến người khác Tuổi trẻ buôn. Tuổi trer dễ bốc đồng, xốc nổi. Tuổi trẻ khủng hoảng mềm im và xói mòn ý chí khi không tìm thấy mục đích, lý tưởng định hướng và khát vọng sống. Họ đập phá chính mình đến đáng thương.
Bệnh chung. Bệnh này bàn bạc, khó chẩn đoán và cho thuốc. Nhẹ gọi là buồn là đủ thứ... "vô" (vô nghĩa, vô vị, hư vô và dĩ nhiên là... vô tích sự), nặng là những hình thức xì-căng-đan dại một giây mà khổ một đời.
Tuổi trẻ nào mà chẳng buồn. Nhưng buồn chi lắm thế, buồn ơi?!
Theo: (Thế giới số)
Trao đổi:
Tôi nghĩ rằng trong cuộc sống có nhiều điều rât hay nó đang ở phía trước và cần chúng ta khám phá!
Buồn ư! Ai mà chẳng có nỗi buồn! Nhưng cuộc sống nó vẫn cứ tiếp diễn và trôi đi không bao giờ thời gian nó quay trở lại với chúng ta. Theo tôi nghĩ thời gian và tuổi trẻ hai thứ rất đáng quý nó không bao giờ quay trở lại cả.
Cho nên dù buồn đến mấy thì chúng ta hãy tự mình tìm cách giải quyết nó nhé.
Chúc bạn thành công trong cuộc sống!
hoangbinhminh.75@gmail.com