Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Coffee Chiều Thứ 7
  4. ...
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 17.03.2010 Vé số DLH-2010-5998

...

Hành khách
Hanoipho
Khởi hành
17.03.2010
Sân ga
Coffee Chiều Thứ 7
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • H Ngoại tuyến
    Hanoipho Hành khách
    Toa 1

    Cuộc sống không nói trước được điều gì. Như một bộ phim dài tập có mỗi chương mỗi đoạn. May mắn thì gặp những người cũng có tâm có đức. Không may thì gặp những kẻ sẵn sàng đạp tung mọi thứ vì lợi ích cá nhân, vì để thoả mãn lòng tự ái ngu xuẩn.

    Tôi là người không may mắn. Hoặc là may mắn vì qua đó cũng sẽ học được nhiều bài học cho cuộc sống.
    Bao nhiêu người đã khuyên là thôi, dừng lại từ cách đây 1-2 năm rồi. Nhưng cái tình cảm trong tôi cứ níu kéo, để ở lại để cố gắng. Tôi định chứng minh cho người ta thấy là mình đúng. Nhưng cuối cùng thì tôi lại là người sai hoàn toàn và giờ thì gánh chịu cái hậu quả mà do tôi không nhìn nhận rõ và xem xét kĩ.

    Giờ đây khi bao nhiêu thứ còn ở phía trước. Bao nhiêu thứ còn phải lo nghĩ để hoàn thành thì tôi lại bị cái cũ ấy đe doạ. Mà đe doạ có bài bản hẳn hoi.

    Nhiều đêm buồn, tôi nằm ôm mặt khóc một mình. Cảm thấy sợ hãi , sợ hãi hết thảy tất cả những thứ xung quanh. Từ gia đình, bạn bè, công việc...có lẽ muốn tránh xa tất cả, muốn khi thức dậy mọi thứ chỉ là một cơn ác mộng.
    Nhưng...ác mộng làm sao được khi việc đó đang diễn ra hàng ngày, đang rình rập và làm hại tôi hàng ngày. Trong phút yếu lòng có lẽ tôi đã từng nghĩ rằng mình có thể chết đi. Có lẽ cái chết sẽ xoá tan được tất cả.
    Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chẳng lẽ chết đi để cho những con người xấu xa kia thoả mãn sao?
    Phải sống chứ, phải hạnh phúc chứ thì khi tình cờ hay cố ý gặp lại, mới ngẩng cao đầu mà hét lên rằng "mày thấy chưa, tao đã trưởng thành như thế này rồi đấy, tao vẫn sống tốt hơn mày tưởng đấy"...

    .............

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      3
    • D Ngoại tuyến
      Du Lịch Đà Lạt Hành khách
      Toa 2

      Hanoipho:
      Cuộc sống không nói trước được điều gì. Như một bộ phim dài tập có mỗi chương mỗi đoạn. May mắn thì gặp những người cũng có tâm có đức. Không may thì gặp những kẻ sẵn sàng đạp tung mọi thứ vì lợi ích cá nhân, vì để thoả mãn lòng tự ái ngu xuẩn.

      Tôi là người không may mắn. Hoặc là may mắn vì qua đó cũng sẽ học được nhiều bài học cho cuộc sống.
      Bao nhiêu người đã khuyên là thôi, dừng lại từ cách đây 1-2 năm rồi. Nhưng cái tình cảm trong tôi cứ níu kéo, để ở lại để cố gắng. Tôi định chứng minh cho người ta thấy là mình đúng. Nhưng cuối cùng thì tôi lại là người sai hoàn toàn và giờ thì gánh chịu cái hậu quả mà do tôi không nhìn nhận rõ và xem xét kĩ.

      Giờ đây khi bao nhiêu thứ còn ở phía trước. Bao nhiêu thứ còn phải lo nghĩ để hoàn thành thì tôi lại bị cái cũ ấy đe doạ. Mà đe doạ có bài bản hẳn hoi.

      Nhiều đêm buồn, tôi nằm ôm mặt khóc một mình. Cảm thấy sợ hãi , sợ hãi hết thảy tất cả những thứ xung quanh. Từ gia đình, bạn bè, công việc...có lẽ muốn tránh xa tất cả, muốn khi thức dậy mọi thứ chỉ là một cơn ác mộng.
      Nhưng...ác mộng làm sao được khi việc đó đang diễn ra hàng ngày, đang rình rập và làm hại tôi hàng ngày. Trong phút yếu lòng có lẽ tôi đã từng nghĩ rằng mình có thể chết đi. Có lẽ cái chết sẽ xoá tan được tất cả.
      Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chẳng lẽ chết đi để cho những con người xấu xa kia thoả mãn sao?
      Phải sống chứ, phải hạnh phúc chứ thì khi tình cờ hay cố ý gặp lại, mới ngẩng cao đầu mà hét lên rằng "mày thấy chưa, tao đã trưởng thành như thế này rồi đấy, tao vẫn sống tốt hơn mày tưởng đấy"...

      .............

      Tặng em bài thơ lúc trước của anh,không biết có giống tâm trạng em ko

      Xoa mát con tim

      Kỷ niệm ơi xin đi vào giấc ngủ
      Để mơ màng xoa mát trái tim đau
      Thời gian ơi xin hãy chạy qua mau
      Để tình yêu chìm vào trong quên lãng

      Để hồn tôi trở về thời trong sáng
      Luôn vô tư và sôi nổi hơn ai
      Kỷ niệm ơi xin đừng vọng bên tai
      Làm cho tôi thương nhớ một hình hài

      Đã khắc vào tâm trí của đời trai
      Biểu tượng ấy như môt vọng hải đài
      Đã một thời chung vai tôi khe khẻ
      Kỷ niệm ơi xin đi vào quên lãng

      Xin xóa mờ thời gian theo năm tháng
      Hãy chon vùi vào lớp võ tương lai
      Tôi van lớn,tôi xin lạy ơn ai
      Hóa thời gian trở thành một viên đạn

      Để bắn vào con tim tôi tan nát
      Để mơ màng xoa mát trái tim đau

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        0
      Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
      Ghi chú của Trưởng ga
      Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
      Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
      Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
      Lấy vé mới Trình vé

      Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

      10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

      Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

      Powered by NodeBB Contributors
      • Bài viết đầu tiên
        Bài viết cuối cùng