Những điều đơn giản
-
Ngoại tuyếnToa 46
*Giận em ghê gớm *
Để chuông 6h dậy đi học mà dám tắt ngủ tiếp …Ghét thế ? thật tình mục đích là gì ? sao ko nhìn lại đi, người ko có điều kiện thì cố gắng học,còn em có rất nhiều thuận lợi em chay lười ra đó, em ko chiến thắng bàn thân mình thì còn làm được gì ? tại sao em phải như thế ? em nói em ko bỏ dở 1 năm mà, đầu năm em nói như thế nào ? đừng bao giờ biện minh cho hành động của mình nữa
Em tệ quá
*Tuần sau tôi ko muốn thấy em như thế,nếu ko nghĩ cho tương lai thì cũng nên tiếc số tiền em vừa đóng hôm nọ,em nên nhớ mục đích em lên nhà trọ thuê nhà,tốn biết bao nhiêu tiền là về cái gì ? ko phải để nằm dài đó ngủ, hay gõ lap suốt ngày đâu em nhé, em cần phải có lòng kiên quyết *
*Đập chết con người ủy mị cũng như lười biếng đó đi *
Tôi sẽ ghét em lắm nếu em ko làm được điều em đã nói .Tự khẳng định mình đip/s: viết cho nửa con người lười biếng trong EM
-
Ngoại tuyếnToa 47
Hôm qua ngủ sớm , nhớ lời của 1 bạn là ngủ sớm thì mọi chuyện sẽ ổn. Kết thúc 1 ngày ngủ sớm cũng phải hơn 12h đêm , thói quen rồi. Nếu ko nhờ ý nghĩ tốt đẹp và những quyển sách , chắc là khoảng 4h sáng mới ngủ đc quá. Sáng dậy ra đầu quay cuồng [ cười ]. Khi nào thì mới thực sự có thể ở bên người mà mình yêu nhỉ [ cười ]
*Thèm 1 bài hát của Quang Lê , thèm 1 ly cafe sữa đá , thèm.... thèm..... Và quan trọng nhất , thèm ngồi đối diện với anh ! * -
Ngoại tuyếnToa 48
sáng nay thức dậy với nỗi buồn và sợ hãi vẫn còn vương lại sau một đêm mộng mị không an lành....cố thử nhớ xem mình đã mơ gì....
em mơ thấy anh, sao em lại buồn, lạ nhỉ....thực tại em luôn nhớ anh, đôi khi nỗi nhớ làm cho em như điên như dại.....
em mơ thấy mình sắp kết hôn với anh, sao em lại sợ, lạ nhỉ.... thực tại em luôn mong có anh ở kề bên, luôn muốn cùng anh đi hết con đường dài của cuộc đời mà....
giá như thực tại em có thể không gặp anh mà vẫn vui, vẫn cười...giá như em không được cùng anh đi trên một con đường mà em vẫn cảm thấy mình không cô đơn thì tốt biết mấy....
ở đời thì không có giá như, nên hiện tại em vẫn sống với nỗi nhớ anh, yêu anh.....
mong sao những mộng mị không an lành đừng đến thăm em thêm lần nữa, để cho thực tại mỗi sớm mai thức dậy của em được bình yên.... -
Ngoại tuyếnToa 49
Cuộc sống bình yên đó là điều ai cũng mong muốn ..nhưng cuộc sống lại là những vòng xoay , những vòng xoay bất định và hỗn loạn . Có thể đang vui đó ...nhưng lại sẽ lại buồn ngay , có thể đang buồn đó ...nhưng lại sẽ vui ngay ...Thế đó ! Cuộc sống quả là những nghịch lý đáng sợ .
*Nhiều lúc muốn bứt ta khỏi những vòng xóay nhưng ...sao chẳng thể , miên man quá , mơ hồ quá ...và mệt mỏi quá . Ta thực sự chưa có đủ hành trang để bước vào đời , chưa thực sự tưởng thành trong cách nghĩ ...nhưng ta không còn là trẻ con nữa . *
Đã nhiều lần muốn khóc lắm ...muốn gục ngã lắm nhưng lí trí không cho phép ta làm vậy ...Ta lại đứng lên và bước tiếp trên đương đời ...Nhưng hình như càng cố gắng bao nhiêu thì hi vọng bị dập tắt bấy nhiêu , càng cố gắng bao nhiêu ta lại bị vấp ngã bấy nhiêu .
*Nhiều lần ta khuyên người khác cố gắng lên , vuợt qua mọi thử thách đi ...nhưng với ta thì sao ..ai đã cho ta lời khuyên đây ... **Vòng luân hồi ... ơi ! Có nghe chăng lời ta nói ... cuộc sống với ta đã là mớ bòng bong rồi . ...đừng làm cho nó rối tung lên nữa ..đừng làm cho nó đảo lộn nữa được không ? Cứ để nó như xưa kia , cứ cho thời gian quay laị được không ? Ta cầu xin đó ...ta thật sự không chịu nổi nữa rồi , ta không thể gắng gựong được nữa rồi *
Thật sự ta đang hồ nghi chính mình ... và ta biết chính cuộc sống đã làm nên những hồ nghi đó ... Liệu ta có cho phép ta tha thứ cho chính ta không ... Không ,...không kịp nữa rồi ...Một khi lý trí và trái tim đi theo hai nẻo thì hi vọng mong manh lắm ... nhỏ hoi lắm ..
Làm sao để gượng dậy đây ... làm sao để bước tiếp đây ... nghỉ lại nữa chừng ... qua lại cái đích ban đầu hay cố gắng đi đến đích ...mặc dù biết mình sẽ chẳng thể vượt qua .
Thời gian dần trôi đi ...mang theo quá nhiều thứ ..kỉ niệm ...những tháng năm bình yên ...và những thanh thản của trái tim ....
Chật vật quá ... bức bách quá ... chạy đi đâu bây giờ .....Ta chợt nhận ra rằng.... không còn chỗ nào để ta trốn tránh được nữa rồi . Giờ đây cách duy nhất để tìm lại mình là đối diện với thực tại phủ phàng ...chấp nhận và vượt qua nó mà thôi ...Nhưng ..ta vẫn mong rằng ..cho dù như thế nào đi nữa ...Cuộc sống ơi ! Xin đừng đảo lộn !
**
p/s: nếu người thực yêu thương ta thì xin đừng mang đau đớn cho ta nữa! -
Ngoại tuyếnToa 50
*Người ta vẫn nói không cần cố gắng để yêu , và cũng chẳng cần cố gắng để quên đâu , em tin là như thế dù hơi ngốc nghếch một chút vì biết rằng chẳng dễ dàng !
Vẫn có những buổi chiều thèm được bay như cách bồ công anh mùa gió , vẫn có những buổi chiều nhớ mưa và thèm một hơi lạnh mơn man , vẫn có những buổi chiều muốn được chạy ùa đi tìm biển....vẫn ấp ôm một giấc mơ mình sẽ tìm thấy biển của riêng mình mà ven bờ sẽ là những lá thư cập bến gửi đi từ giấc mơ , vẫn có những lúc thấy mình xa lạ gương mặt trong gương , đôi mắt xa lạ , nụ cười xa lạ , nỗi đau xa lạ ...tất cả phản chiếu lại đều xa lạ !
Và có những lần lang thang phố ước mình sẽ tiếp xúc với một chiếc xe ô tô nào đó , và sau đấy mọi ký ức vừa đủ để hóa kiếp - khi ấy mình đã mất trí !
Chắc là có nhiều người cũng từng ước rằng giá như họ có thể mất đi một phần ký ức nhờ vào cái sự mất trí vì tai nại , thì đôi khi em cũng muốn như thế đấy !
Ngốc dại.Bây giờ thì em đã ,vẫn và sẽ bình yên.
Bình yên quan trọng gì tình yêu hay không , nhỉ , dù sao thì em vẫn thấy mình cần bình yên hơn , hạnh phúc trốn ở trong ấy !
Bây giờ gặp nhau mình sẽ không hỏi nhau có hạnh phúc không , mà chỉ muốn biết nhau có bình yên không mà thôiBình yên trong veo như màu thuỷ tinh, mà hạnh phúc thì là những mảnh giấy ghi lời ước nguyện
Sẽ có một ngày em tìm được bãi biển của riêng mình thôi mà.* -
Ngoại tuyếnToa 51
*Tối nay uống cà phê với cô bạn ở blog, cũng hay , em thích những người như em , 2 đứa còn hẹn hò nhau đi bơi, em học trang điểm *
*Nói chung em đang đau đầu vì chuyện kia *
Hôm nay có người kêu em làm bạn gái …em từ chối ,đại loại là em chưa đủ để yêu nữa
*Tạm thời đầu em trống toác *
Mệt!
p/s: em chỉ muốn thấy anh hạnh phúc ….
-
Ngoại tuyếnToa 52
Thi thoảng người ta hay quay lại tìm nhau để xác định lại cái khoảng trống đấy , để khẳng định cái tự ái trong chính mình ko có thật.
Thi thoảng người ta xác định là gạt bỏ tự ái của chính mình chấp nhận mọi sự quay lại tìm nhau , chỉ để cái khoảng trống kia thôi có thật.
Hôm qua có người nhắc biển nữa , lại nhớ như người tình cũ , lại vội vã như là mình mắc hẹn cũ để có thể lập tức đóng gói hành trang yêu thương để chạy ngay đến.
Uh, là cứ gõ thì cửa sẽ mở , nhưng hình như người ta chẳng để ý cái cửa cần gõ đấy nó như thế nào , có những cánh cửa chạm nhẹ thôi nó đã mở vì đơn giản là nó bị đổ....
Uh, là cứ đi vì biết mình có một nơi để đến , rồi là cứ đi mãi như thế thì thật tệ , thật mệt mỏi , nhưng....lại vẫn cứ phải đi tiếp !
Uh, là bây giờ người ta chẳng còn dành thời gian để ước mơ nữa , nhiều điều xa xỉ , đến ước mơ cũng trở thành thứ hàng xài sang.
*Thấy rất nhớ một cơn mưa. *
Rất nhớ.
Thật sự.Tự bới lại để mình được nhức nhối , được day dứt , được phép hối hận và có cơ hội đau lại nỗi đau cũ , giá mà mọi thứ đều đập vào nhau mà thành sóng trắng nhỉ.
Mọi thứ chẳng còn quá nhiều những khái niệm phức tạp , chỉ là vì nó đã quá đơn giản nên người ta tìm cách diễn tả nó phức tạp hơn mà thôi , dù thực ra thì cũng chẳng để làm gì cả.Lặng im !
Khẽ nhắc nhau là đừng quay lại nữa , đừng tìm đến nhau những khi yếu lòng như thế nữa , vì chúng ta chẳng có ai thực sự mạnh mẽ cả
Không có gì thay đổi được những thứ đã tồn tại , nên cũng chẳng có sự quay trở lại nào như đã từng , chỉ là.... thấy mình còn nhiều trắc ẩn quá !*Cầu xin *
*nhau *
*bình yên *
không phải cho riêng mình!
-
Ngoại tuyếnToa 53
*Ngủ lúc 2h sáng và chào ngày mới 7h30 ,2 mắt cứ như muốn sụp xuống.
Đêm nào cũng vậy,phải đợi cho cơn buồn ngủ kéo đến một cách dồn dập, ko cưỡng lại được mới có thể nằm xuống ,ấy thế đâu phải nằm là ngủ ngay đâu,cũng loay hoay vài chục phút mới đưa hồn vào giấc ngủ . Ít khi nào em ngủ thẳng một mạch đến sáng, không chập chờn vài lần chắc đêm ấy ngủ vì thuốc quá !
Sáng nay là một ngày trong xanh, nắng rất nhiều , trong người có cảm giác lạ lẫm , hôm nay tính ko nấu ăn,nên quyết tâm dùng mì gói để mà sống .
Đêm qua có một người bạn lạ vào thăm nhà với những cuộc đối thoại rất bình dị,bạn bảo nơi này chính là góc nhỏ của cuộc sống để những ai thích sống về đêm còn có chỗ nương náu ,thỏa sức trải lòng với từng con chữ trên bàn phím . Vốn dĩ em chẳng hơn ai về điều gì nhưng nếu có thể làm cho người khác vui,em sẳn sàng . Bạn hỏi em buồn về tình cảm à ? Em trả lời “ KHông “ đúng vậy, chẳng có gì buồn, bởi em đã yêu hết lòng ,nếu như khi em yêu Người, em giả dối ko chân thật thì khi chia tay ắt em sẽ buồn . Chẳng qua hiện tại em cảm thấy mình trống trải ,đang phải tập quen dần với cuộc sống mới .Có người lại bảo cảm thấy sợ tình yêu ,em im lặng, thực sự em cũng sợ nhưng em ko cho phép trái tim mình đóng cửa, bởi vì cuộc sống này cần tình yêu,và nếu như có sự chia tay thì cũng dể hiểu thôi, chẳng có gì là mãi mãi, và yêu thôi chưa đủ ,cần nhiều yếu tố khác nữa . Hiện tại em cứ để cho mọi việc diễn ra một cách bình thường, không gò bó cũng chẳng bắt nó đi theo một khuôn khổ nào .Em muốn mình thoải mái ,muốn những người xung quanh không bận lòng vì em
Hôm nay là một thứ 7 ….đã rất nhiều thứ 7 trôi qua ,trong lòng em vẫn còn một điều gì đó chưa nguôi!
Em chưa bao giờ mang lòng thù oán với anh
Em vẫn mong được nhìn thấy anh hạnh phúc . Thế thôi!p/s: Em nhớ Biển, có ai cùng đi với em không ? *
-
Ngoại tuyếnToa 54
Bạn nhắn tin rủ về nhà chơi, mình trả lời qua loa là cảm thấy mệt mỏi nên chưa về được. bạn hỏi tại sao lại mệt mỏi vậy, mình cũng chẳng biết phải trả lời sao với bạn, vì ngay cả bản thân mình cũng chẳng thể hiểu nỗi mình nữa mà. mình xin lỗi khi phảỉ làm bạn bận tâm về mình nhé, mình rồi sẽ vượt qua.
**
Hôm qua lấy sim đt lạ ntin cho người dưng, thấy không trả lời, gọi , thấy không trả lời, tự dưng thấy vui trong lòng, đơn giản lúc đó mình tự hiểu được rằng, người dưng đã không còn ảnh hưởng gì tới mình nữa, không thể làm cho mình đau thêm một lần nào nữa cả và người dưng đã trở thành đúng nghĩa của từ "người dưng".....
nhớ lại hồi ấy mình cũng cả gan giám đi đám cưới người dưng, bạn bè khuyên can mình cũng mặc, đi là đi thôi.....bạn bè sợ mình buồn, đau lòng....nhưng tận cùng của nỗi đau là hết đau. mà có gì đâu phải buồn, mình đã yêu hết mình, mình đã sống mà cảm thấy không hổ thẹn, thì người dưng mới phải là người buồn chứ....
bạn bè hỏi mình tại sao lại đi đám cưới, mình chỉ trả lời" đi để chứng kiến người ta hạnh phúc như thế nào, để về mà quên đi chứ"....... và hôm nay thực sự mình đã quên...
mình chưa bao giờ hận thù gì người dưng, đã có lúc mỗi tối trước khi đi ngủ mình luôn cầu nguyện cho người dưng, ngẫm lại mình cũng chẳng tốt thế đâu, đơn giản mình chỉ muốn ngươi dưng hạnh phúc và quên mình đi, và đừng làm phiền tới mình nữa......
nhưng cuối cùng người dưng lại làm mình thất vọng nhiều quá, lấy vợ là quyền lựa chọn của người dưng nhưng khi không hạnh phúc người dưng lại đi than thở với mình, hoá ra người dưng đâu yêu mình, người dưng chỉ yêu bản thân người dưng mà thôi....vậy mà người dưng lại nói thương mình nhưng tại vì......
sau này người dưng luôn làm phiền tới mình, mình hỏi tại sao, người dưng lại nói tại vì lo lắng cho mình, lo cho mình thế này, lo cho mình thế kia....
*người dưng àh, ngay ngày đám cưới của người dưng, hình ảnh của người dưng trong mình đã không là gì rồi....giờ đây người dưng lại dùng những công thức đơn giản của những người đàn ông có vợ ra than thở với mình.... *
mình giả vờ hỏi vu vơ.... người dưng có thể từ bỏ tất cả để đi cùng mình không, người dưng ậm ừ trả lời có.....giả dối đến thế thôi chứ. tại sao người dưng không cố gắng ngay từ đầu, để bây giờ thì cố gắng sửa khi mà không còn cơ hội để mà sửa nữa .....
mình xin lỗi, nhưng thực sự thì ngay ngày đám cưới mình đã hết thương người dưng rồi......mình chỉ buồn vì cảm thấy lạc lõng và trống trãi khi phải từ bỏ yêu thương một người nào đó mà thôi......-
Và hôm nay cảm giác thanh thản đã tràn ngập cơ thể mình, mình thấy vui vì bản thân mình đã nhìn nhận ra đúng sai, và đã không phải hối hận mà sửa sai điều gì cả, mặc dù hiện tại mình chưa hẳn là người đã hạnh phúc nhưng con tim mình lại bắt đầu có thể yêu thương, và có thể "yêu như chưa yêu lần nào"......*
**
" cám ơn cuộc đời mỗi sớm mai thức dậy, ta lại có thêm ngày nữa để yêu thương" -
-
Ngoại tuyếnToa 55
Trưa nắng,3 người lên nhà chị Leo ,haizz, nói chung 2 chị kia cũng như em nghĩ, rồi lại lang thang đi tìm quán lẩu ,ai đời chưa từng đến mà cũng mạnh miệng đòi event ở đó
*Đi nắng nhiều quá đầu em hâm hấp *
*Chia tay chiếc xe rồi , 3 triệu cho 1 năm gắn bó với nhau, điều cuối cùng em làm được cho nó là 40 ngàn xăng …cầu cho nó gặp sung sướng khi về chủ mới *
*Tình hình là em rất mệt ,chẳng nói gì hơn đâu *
-
Ngoại tuyếnToa 56
Một đêm toàn ngủ chập chờn
con người mệt lã
báo hiệu 1 điều xấu!
-
Ngoại tuyếnToa 57
Sao phải suy nghĩ nhiều khi quyết định viết những điều đơn giản?
Nhìn theo một hướng khác về hiện tại, rời bỏ lối mòn, điều quan trọng là làm sao... đi ngủ sớm
-
Ngoại tuyếnToa 58
Mặt Trời Đêm:
Sao phải suy nghĩ nhiều khi quyết định viết những điều đơn giản?Nhìn theo một hướng khác về hiện tại, rời bỏ lối mòn, điều quan trọng là làm sao... đi ngủ sớm
Mình lai bài này nhứt! há há...lâu lâu mới có người nói câu chí lí!
-
Ngoại tuyếnToa 59
Thả cho bong bóng về trời*
Thả cho nỗi nhớ chơi vơi bên chiều
Buồn này, còn lại bao nhiêu ?
Mà sao trong mắt cứ nhiều hư vô ?
Tôi vẫn hay thích nhìn những quả bóng bay ở tít cao, rồi biến mất trên hun hút tầng mây. Có người đã nói với tôi rằng đó là sự mất mát tĩnh lặng nhất...
Và.
*
*Càng ngày tôi càng nhận ra, những điều ồn ã đến và đi chỉ để lại trong tôi một lớp bụi mờ như làn khói moto sượt qua trên phố.Còn những điều lặng lẽ đến bên tôi, thì khi chúng ra đi bao giờ cũng để lại trong tôi một nỗi ám ảnh, mà đôi khi, tôi không biết gọi tên nó là gì .
Bạn tôi bảo, đó là nỗi buồn của tôi***
-
Ngoại tuyếnToa 60
*Chẳng muốn làm gì, chẳng biết đang nghĩ gì
Về nhà mấy hôm rồi,mọi thứ đều diễn ra bình thường, mọi thứ đều diễn ra trôi chảy, một thành viên mới đã xuất hiện mang số 8392
Vài người bạn mới cũng bắt đầu làm quen
Ừ, trong lòng đúng là đã có sự thay đổi
Nhưng hiện tại cảm thấy nặng nề về thể xác lẫn tinh thần.
Chán
Muốn vùng vẫy ra khỏi nơi này
p/s: trái tim bằng bông màu đỏ thắm được tặng từ Dark
Dường như Em cần yêu thương*
-
Ngoại tuyếnToa 61
Đã bao lần tự nhủ rồi sẽ bình yên....nhưng phải đợi trong bao lâu nữa đây....
"bình yên một thoáng cho tim mềm
bình yên ta vào đêm
bình yên đề đoá hoa ra chào
bình yên để trăng cao
bình yên để sóng nâng niu bờ
bình yên không ngờ
lòng ta se sẽ câu kinh bình ỵên"
thời gian này khó cho ta quá nhỏ ơi....ta loay hoay và ước ao " bình yên một thoáng cho tim mềm". ta ước ao tim có thể mềm để có thể lại yêu thương, để có thể hiểu rằng cuộc đời này vẫn còn rất nhiều điều đáng sống, để có thể hiểu rằng hãy khoan dung với bản thân hơn....
"lòng ta se sẽ câu kinh bình yên" vào mỗi đêm trước khi đi ngủ, và chỉ mong thời gian này là ngắn nhất..... -
Ngoại tuyếnToa 62
Một thoáng bình yên bên góc nhỏ
Trải lòng mình thoáng chút ngẫn ngơ
Hãy cười tươi và hít thở thật sâu
Cái khí trời và cây cỏ quanh đây
Sẽ thấy buồn phiền bay đi hết
Kỷ niệm kia cũng không nỡ quay về
Để trái tim giờ tràn đầy nhựa sống
Để quay về và học cách yêu thương -
Ngoại tuyếnToa 63
Cũng lâu không thấy QKM online, tự dưng lại nghĩ vẫn vơ...không hiểu tại sao...
có lẽ QKM bây giờ cảm thấy thanh thản hơn, hay đã tìm thấy một người bạn có thể hiểu được mình và không cần trải lòng mình qua những trang viết nữa...hay ốm...nhưng dù sao vẫn mong bạn luôn vui...và bớt đa cảm đi nhé.. -
Ngoại tuyếnToa 64
*Mấy ngày qua do bận việc riêg mà bỏ quên Quán, quên cả "những điều đơn giản " và ngay moi *
*cái đầu càng lúc càng mù tịt *
*càng lúc càng đi vô ngõ cụt *
sợ viết dài nhiều càng rối rắm
*Tình hiình sức khỏe ko tốt *
Sắp ngã ...
-
Ngoại tuyếnToa 65
*Muốn viết một câu chuyện dài rất dài , dài hơn cà cuộc sống thực mà nó được tồn tại , muốn tiếp tục những số phận dở dang có là điều gàn dở không nhỉ.
Khi nào cần và đủ thì hãy nghĩ đến những gì mình làm có phi thực tế hay không ,
lưỡng lự và đo đếm ,
bản nháp của số phận còn chưa được đặt bút cơ mà , nói gì đến những xa xôi...Quạnh quẽ và đơn độc , hôm nay trời lại trở gió , có những suy nghĩ quẩn quanh mãi chẳng thế thoát ra
Mới biết , mình đã quá rảnh rang để không đủ bận rộn mà có thể rời khỏi những mớ rố bùng nhùng ấy !
Lâu lâu lại rơi vào một hốc không gian bỏ hoang này và tự vấn về số phận.
Có bao giờ lại tự trách bản thân đã để lỡ mất những điều đã qua thế không nhỉ...Xoè tay ra những đường vân xiên dọc ngang vào nhau , bao lâu rồi mình không còn để ý về cái mà người ta gọi là duyên mệnh và số phận!
Loay hoay chống tay dưới nền gạch lạnh để lấy đà đứng dậy , tếp tục bứơc đi mà cố gắng không quay đầu lại phía sau
Bất chợt hờn giận cuộc sống khi trước mặt mình treo hờ hững một chiếc gương phản chiếu mọi thứ.
Mới biết, đâu phải không quay đầu lại thì có nghĩa là không nhìn thấy con đường dài đẵng phía sau lưng.
Đến lúc ấy thì sẽ đối diện , đối diện như một dũng sĩ đã hên xui bốc thăm qua trò chơi định mệnh , đối diện với mọi thứ trước mặt.Loay hoay tìm một ai đó , cần được ôm thật chặt , không khóc.*