Những điều đơn giản
-
Ngoại tuyếnToa 33
*Em đan tình yêu trên từng ngón tay... Một tình yêu chân thành, nồng nhiệt... Đan bằng những niềm vui, những hạnh phúc và cả những nỗi đau... Vậy mà, có bao giờ anh biết? *
*Em trẻ con. Em vụng về. Em ngốc nghếch. Cho nên, em chẳng bao giờ hiểu được hết anh... *Những ngày qua thật dài... Em lắng nghe từng bước thời gian trôi qua, chậm rì và mệt mỏi... Bàn tay em khẽ chạm vào tim, giữ chặt nỗi nhớ... Để cho những cảm xúc không thốt lên thành lời...
Những yêu thương vẫn quanh quẩn đâu đây, em biết... Em lặng nghe tiếng thở dài thổn thức trong trái tim tội nghiệp... Nó chẳng có lỗi gì, nên em không trách nó...
Em ngắm nhìn từng ngón tay, không mịn màng, không xinh xắn... Những ngón tay chai sần, thô kệch và xấu xí. Ngồi đó, nhắm ghiền mắt và mườn tượng lại những hạnh phúc dâng trào khi anh nắm lấy tay em...
*Trên từng ngón tay, có hơi ấm của anh, có những khoảnh khắc êm đềm đọng lại... Em nắm chặt bàn tay, cố giữ không cho những gì đẹp đẽ ấy vụt qua... Nhưng em biết, mình đang mơ... *
Em đan bàn tay vào bàn tay, để yên cho những cảm xúc ngọt ngào hiện về... Giây phút tay anh đan vào tay em, đã vụt qua mất rồi...
Bàn tay của em xấu lắm, phải không anh? Những bàn tay khác sau này anh nắm lấy, sẽ xinh xắn hơn rất nhiều... Cho nên, anh sẽ lãng quên nhanh thôi... Quên em, quên cả những ngón tay của em... nhanh lắm... phải không anh? -
Ngoại tuyếnToa 34
Trời mỗi lúc 1 nóng hơn,vừa về đến nhà đã muốn tan chảy ra thành nước rồi, ướt đẫm cả lưng áo …uống 1 hơi nước, tinh thần tạm ổn , mai phải mua nước đá về dự trử thôi, sáng đi chợ mua cả cam về vắt uống nữa chứ
*Công việc hôm nay ko nhiều,cũng tạm gọi là có việc vì em là nhân viên mới cho nên mọi thứ chỉ đang bắt đầu . kể chuyện sáng này đi học nhá, ôi trời ơi, qua học kì 2 toàn tiếng anh ,90% rồi, nhìn như kẻ mù chữ ,cũng ráng chịu, toàn những môn khó xơi, lết thết tới 10h thì về nhà, ghé qua phòng kế toán đóng học phí luôn, coi như hoàn thành mọi chuyện *
Sáng đi học cũng phải đấu tranh tư tưởng, căn bệnh lười cứ bảo nghĩ đi hihihi, nhưng cuối cùng cũng vô đến lớp, gặp tụi bạn, vui ơi là vui …
*Tình hình sức khỏe ko được tốt,cái họng như nghẹn lại,miệng lạc quá …sao đây ta ? *
p/s: thèm cá điêu hồng,mai mua về nấu lẩu ăn chơi, ăn 1 mình cũng đã làm sao đâu ? và dường như số em chỉ có 1 mình mà thôi nhỉ ?
-
Ngoại tuyếnToa 35
Con người này lại chìm vào khoảng mênh mông bất tận về đêm,rồi lại ngẫm nghĩ cho cuộc sống này
Đúng là tôi đang rất cần một người bạn đúng nghĩa, một người yêu đúng nghĩa, nhưng dường như tất cả đều là thứ xa xỉ với tôi
Tôi có cả trăm người để gọi là bạn, nhưng chỉ có khoảng 6 người đạt mức độ 80% hoàn toàn nghĩa là “Bạn “
Tôi ghét cảm giác bơ vơ rồi, ngoài đi học và làm ra, tôi chẳng dành thời gian cho điều gì hết, ko nằm đọc sách cũng lang thang trên mạng,và tất nhiên tôi ko nghĩ mình sẽ gắn bó với cách sống này mãi đượcTôi cần một người hiểu tôi, sẳn sàng chia sẻ mọi thứ
Tôi cần một người mang đúng nghĩa là Bạn là Người Yêu ….Có lẽ đây là thứ tất cả ai cũng cần nhưng mấy ai tìm thấy được đâu nhỉ ?
Tôi chán phải làm mọi điều một mình rồi, tôi cần 1 ai đó cũng đang đi tìm người bạn như tôi!
Ôi! Cuộc đời! Tôi đã đi tìm người bạn như thế 10 năm rồi …chưa gặp bao giờ!*Sẽ chờ trong bao lâu nữa đây ? *
-
Ngoại tuyếnToa 36
***I’m online
**Càng ngày công nghệ thông tin càng phát triển hơn và những ứng dụng của mạng Internet càng trở nên phổ biến hơn, thông dụng hơn. Với riêng tôi, cũng thật cảm ơn công nghệ vì đã đem lại nhiều tiện ích trong cuộc sống của mình.
Tôi không thể phủ nhận rằng chính nhờ mạng internet mà mình tiết kiệm được một khoản kha khá về tiền bạc và thời gian dành cho việc thu thập tài liệu cần dùng. Chỉ vài cái click cũng có quá đủ thông tin cần thiết, nhanh và tiện lợi là điều đầu tiên tôi thấy thích thú.
Tôi không thể phủ nhận rằng sự cập nhật của internet sôi động nhất trong các mạng lưới thông tin. Mọi thông tin đều cập nhật nhất và phổ biến nhanh chóng nhất. Chính nhờ Internet mà tôi không trở nên lạc hậu, học hỏi được nhiều điều hơn.
Hơn thế nữa, tôi càng không thể phủ nhận nhờ Internet mà những khoảng cách giữa tôi và mọi người được thu hẹp lại. Có những người cách xa tôi hàng ngàn km, tôi vẫn có thể được trò chuyện, ngắm nhìn họ. Tất cả đều đơn giản và chỉ cần một cái máy tính có nối mạng.
Friends list của tôi có được nhờ việc online cũng không hề ít. Được chia sẻ, được tìm hiểu nhau, dù ở bất kì nơi nào, dù là ai, dù sống trong hoàn cảnh nào… cũng chỉ nhờ đến mạng. Và hình như càng ngày tôi càng có nhiều thêm những người bạn trò chuyện online.
Tôi cũng quen không ít những người cả đời không thể ra ngoài hay tiếp xúc với ai vì bệnh tật. Họ chỉ biết đến thế giới qua mạng, cuộc sống mở với họ chỉ bằng internet.
Đôi khi, tôi cắm mặt vào màn hình máy tính… thích lên còn có thể vác vừa nấu ăn vừa nghịch mạng.
Cũng thật dễ chịu khi được tâm sự với người bạn trên mạng, cảm giác vẫn là bạn nhưng khác với những người bạn bên cạnh mình. Đó là cảm giác vừa tin tưởng vừa xa lạ, có thể thoải mái nói ra mà không sợ bị cười vì họ không biết mình là ai và dù có cười mình cũng không phải biết đến điều đó.
Có người hỏi tôi rằng có e ngại không khi không biết người bên kia là ai, ra sao và biết đâu họ nói dối…
Tôi trả lời rằng không. Bởi lẽ, thật hay dối đều chỉ do con người mà thôi. Tôi ngồi ở bên này của máy tính, người bên kia cũng không hề hay biết điều chi về tôi. Tôi có thể nói thật, tôi có thể nói dối… tất cả những lời ấy đều do tôi nói, và tôi vẫn là một con người có thực trên đời sống này. Người kia cũng vậy… thực chất của Internet, nó không phải thứ ảo, không phải một thế giới khác. Chỉ là một công cụ cho người ta sử dụng, cách người ta dùng nó vào việc gì hoàn toàn do con người quyết định. Có ai dám chắc rằng ở ngoài đời thực bạn chỉ gặp những người chân thành và thật lòng, ai dám khẳng định rằng những người ngoài đời thật sẽ không bao giờ nói dối?
Tôi biết rằng dù là ảo nhưng vẫn có những tình cảm rất thật, những sự quan tâm và chia sẻ rất thật… và xây đắp lên những tình bạn không hề ảo. Hàng ngày tôi vẫn vui vẻ khi nhận được những off mess, những lời thăm hỏi, những lời chúc từ những người yêu quí tôi - bất kể tôi là ai.
Mạng Internet đã mang đến cho tôi không ít ý nghĩa trong cuộc sống và tôi thích thú với điều đó.
I’m offline
Nhưng tôi cũng biết ngoài trời còn có trăng sao. Tôi có thể nhận được một tấm e-card với đủ hình trăng sao, mây trời nhưng không có ngôi sao nào sáng lấp lánh được như ngôi sao thực ngoài kia. Càng không có làn gió ảo nào có thể ôm ấp và ve vuốt tôi như ngọn gió ngoài kia.
Tôi không muốn mình suốt ngày lầm lũi bước đi dưới bóng cây xanh, không hề ngửng đầu lên để thấy được trời cao và khi nhìn vào màn hình máy tính phải suýt xoa thốt lên những tán lá và đám mây thật đẹp qua những photo.
Tôi vẫn biết có người quan tâm tới tôi dù chỉ quen nhau qua mạng. Nhưng tôi không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc bạn ôm tôi, một cái ôm thực sự chứ không phải một cái icon thông dụng. Thật ấm và thật chặt, tôi biết có những người ở ngoài này, những người đang che chở cho tôi.
Tôi ưa thích những nét chữ viết tay. Những nét thẳng đều, tròn hay đôi khi là xiên và rối của bạn. Nét chữ của bạn cũng như tâm trạng của bạn. Tôi nhìn vào đó và biết được bạn đang ra sao. Khác hoàn toàn với những font chữ đánh máy mà hàng triệu người dùng giống nhau cả triệu người. Những lá thư bạn gửi còn thơm mùi giấy, vẫn khiến tôi thích nâng niu hơn những email khô cứng.
Cũng đôi khi tôi tự hỏi, tôi sẽ làm gì với một cái máy tính nối mạng khi mà điều tôi muốn là được lang thang cùng bạn trên những con đường nhỏ, nghe tiếng bạn cười, hay nhâm nhi vị lạnh buốt của ly kem trong mùa đông…
Có những bông hoa nở rộ trong ngày nắng, có những buổi tụ tập, có những lúc chỉ lặng im nhìn nhau, có những bờ vai cho tôi dựa vào thực sự, có những trang giấy tôi ghi lại bằng nét mực và tâm hồn mình…
Tôi yêu quý cuộc sống thực của mình. Cái cuộc sống mà khi tôi offline, khi tôi tắt máy tính nó vẫn hiện diện, vẫn diễn ra ngay trước mắt mình.
…
Tôi có một vài người bạn, ban đầu chỉ là quen nhau qua mạng. Sau đó có những lần hẹn gặp và đi chơi cùng nhau. Những khoảnh khắc đã đưa từ thế giới ảo đến với thế giới thực. Đi từ cuộc sống số đến với cuộc sống muôn màu. Tôi đã chia sẻ cùng những người bạn ấy, đã tin tưởng, đã thương quý…
Tôi không muốn mình sống một cuộc sống hoàn toàn là ảo. Tôi không mong muốn mình sống một cuộc sống lạc hậu, mù mờ thông tin, kết nối chậm chạp. Tôi đã, đang và sẽ chỉ dùng Internet như một công cụ. Một công cụ để làm phong phú thêm cuộc sống của tôi, để xoá bớt những khoảnh cách giữa tôi và bạn…. Để cuối cùng, chúng ta luôn sống đời thực ngay cả khi online.*
-
Ngoại tuyếnToa 37
mình luôn đi tìm và mong muốn một tình bạn hoặc một tình yêu đúng nghĩa, vậy có bao giờ mình nhìn lại bản thân và tự hỏi, mình đã là một người bạn, hay người yêu lý tưởng cho một ai đó hay chưa....?
" mình muốn người ta đối xử với mình thế nào, thì mình hãy đối sử với nguời ta y như vậy trước đi đã". vì vậy bạn đừng mong người ta đối xử tốt với bạn tuyết đối, chỉ mong họ đừng giả dối với bạn là tốt lắm rồi....
**
** -
Ngoại tuyếnToa 38
Hôm nay cũng là 1 ngày bình thường như mọi ngày, em chẳng phải đến trường, sáng dậy lúc 7h để ngồi chat voice với miss leo,rồi thong dong đi chợ, mua cam,mua cá,mua rau,mua lặt vặt . Bắt tay vào nấu , mồ hôi nhuễ nhoại ,haizz, em nấu quá nhiều so với sức ăn của em , chả là em quen tay rồi, cứ luôn nghĩ có đến 2 người ăn ,ngậm ngùi tiếc rẻ, dù gì cũng tiền mà
Em thích ăn cá điêu hồng lắm,em mua những 25 ngàn ,mua rau muống này, mua đủ thứ làm cho nồi canh thêm hấp dẫn,khi tác phẩm hoàn tất thì chẳng thèm ăn, tự tay vắt cam cho mình uống, lâu rồi ko uống cam ….
Trưa nhắn với dark về phần thức ăn thừa, dark hỏi buồn hả ? có gì mà em buồn đâu dark, chỉ là tiếc rẻ vì quá phung phí, đáng lí ra em phải nhớ sớm hơn là em đã ăn 1 mình rồi ấy nhỉ ? Loay hoay đến trưa, ăn 1 tí rồi nằm đọc truyện, một ngày ko đi học chỉ có em như thế, nhưng cảm giác thời gian qua rất nhanh ,chẳng mấy chốc lại đến tối rồi ….
Vô tình vớ phải cái sim cũ, chẳng ai xuôi mà gắn vào máy,ôi trời, tin nhắn còn đầy ,tiện tay del hết ….dark nói phải đối diện với sự thật, đôi lúc em nghĩ ko biết chia tay vì lí do gì ? nhưng có như thế nào mọi chuyện cũng đã xong ….chẳng tội gì phải nhớ người ko nhớ em đúng ko ?
Lang thang khắp phố …hóng mát,về nhà rữa bát rồi lau nhà ,dạo này em siêng kinh, chẳng tốt gì đâu nhá,vì nóng quá,muốn cho nhà mát thôi ….
Đi làm ….hết ngày .
Mai đến lớp,tối nay phải ngủ sớm ko thể như hôm qua kéo dài đến 3h sáng được ….*Em khó ngủ ….và em ghét cảm giác một mình *
Tự dưng thấy bài phóng sự về hiện tượng sống thử của sinh viên ,giật mình ,đúng rồi “ làm tinh thần tổn thương rất nhiều “ điều này em công nhận! ..Có những người ko xứng đáng làm bạn ấy nhỉ ? giả dối đến rợm người!
p/s: mang cái blog vô chỗ nổi bật nên mem cm quá nhiều khiến em reply đến mõi tay ….
Haizz!
-
Ngoại tuyếnToa 39
không hiểu tại sao dạo này mình hay online, cũng chằng biết để làm gì, đôi khi cũng chỉ để xem có ai đó ở trên mạng hay không...đôi khi cũng chỉ để kiểm tra xem có ai quan tâm đến mình không, hay cũng chỉ là theo dõi xem" người viết chủ đề này hôm nay tâm trạng ra sao......."
đọc những điều đơn giản của quán không mùa, chưa bao giờ mình cảm nhận nó là điều đơn giản cả...chỉ đơn giản trong cách viết, còn suy nghĩ thì không.
mong sao mỗi lần vào dalat hoa sẽ thấy tâm trạng bạn tốt hơn, vui hơn, và bớt cô đơn đi nhé. -
Ngoại tuyếnToa 40
ngay moi:
không hiểu tại sao dạo này mình hay online, cũng chằng biết để làm gì, đôi khi cũng chỉ để xem có ai đó ở trên mạng hay không...đôi khi cũng chỉ để kiểm tra xem có ai quan tâm đến mình không, hay cũng chỉ là theo dõi xem" người viết chủ đề này hôm nay tâm trạng ra sao......."
đọc những điều đơn giản của quán không mùa, chưa bao giờ mình cảm nhận nó là điều đơn giản cả...chỉ đơn giản trong cách viết, còn suy nghĩ thì không.
mong sao mỗi lần vào dalat hoa sẽ thấy tâm trạng bạn tốt hơn, vui hơn, và bớt cô đơn đi nhé.*đọc những dòng chữ bạn viết tôi thực sự bất ngờ , bởi ngay từ đầu khi thấy bạn vào đây viết,tôi đã ko khỏi ngỡ ngàng *
cảm ơn bạn về sự quan tâm dù chỉ là qua mạng
Qkm sẽ vui thôi mà . tin điều đó đi
-
Ngoại tuyếnToa 41
Chân đau .... ko còn ai quan tâm
Có đứa bạn tâm sự chuyện của nó, ậm ừ cho qua chứ biết an ủi gì đây khi chính em còn chưa giúp được em ...
*Buồn ko em *
-
Ngoại tuyếnToa 42
gười ta gặp nhau là duyên. Yêu nhau là duyên. Cưới nhau là nợ. Lìa xa nhau là dứt nợ lẫn duyên.
Khúc Hát Chim Trời
Chúng ta yêu nhau, từng yêu nhau là chữ duyên rất lớn. Anh yêu em đến quên bản thân mình là do anh nợ em chữ duyên từ kiếp trước. Em yêu anh đến quên tất cả khổ đau là do em nợ anh từ kiếp nào. Rồi anh quyết cắt đứt nợ, rũ bỏ duyên khi anh không còn yêu, đó là do duyên tự diệt. Anh không có lỗi .
Em không cố níu kéo, bởi em cũng biết duyên tự sinh ắt duyên tự diệt. Thói thời vẫn thế, có đổi thay được mấy là bao.
*Vì thế, em sẽ để duyên tự diệt. Nếu là em, em sẽ thanh thản chấp nhật chữ cạn như một quy luật không thể đổi thay. Để anh đi. *
Biết đâu em xứng đáng với một hạnh phúc khác, không phải là anh.
Biết đâu anh sẽ có hạnh phúc khác, hơn nhiều, mà không phải là em.
*Biết đâu chúng ta gặp nhau chỉ để minh chứng cho chữ duyên trong trần thế và trả hết nợ của gian truân kiếp nào. Vậy thì, duyên đến rồi đi, nợ hết rồi tan. *
*Tương phùng thì sẽ chia ly, chia ly lại tao ngộ (một ai đó không là anh) thì hà cớ chi em lại phải oằn lòng trong bể nước mắt khi anh dốc hết tình cho lần đay nghiến sau cuối. *
Hà cớ gì em lại oặn thắt cơn đau nơi trái tim không còn nhịp thở (để bắt đầu những nhịp thở mới, có lẽ).
Hà cớ gì lại phải day dứt trong nhau.
*Sắc tức thị không, không tức thị sắc. Có có không không, không không có có. Có mất, mất lại có. Quy luật công bằng, em tin là như thế. *
Anh cũng tin là như vậy, nên đi.
Em sẽ tin là như vậy. Từ lúc này. -
Ngoại tuyếnToa 43
*Giữa những âm thanh tất bật của cuộc sống *
*Tôi vội vã đánh rơi *
*Thời gian trôi qua kẽ tay lặng lẽ *
*Để giữa cuộc đời tôi tự lạc mất tôi **Chỉ một thoáng thôi *
*Gom nhặt thời gian trong từng mảnh tối *
*Nhưng những ngày dài *
*Lại lơ đãng đánh rơi. **Thời gian trôi *
*Tôi vội vã tìm mình *
*Giữa dòng người tấp nập *
*Chới với nhận ra mình đổi khác mất rồi *
*Dòng đời trôi *
*Cái tôi đánh mất *
*Theo những âm thanh ồn ào *
*Những lo toan được mất *
*Tự soi mình trong bóng tối đơn côi *
*Tôi gặp chính tôi *
*Như gặp người xa lạ *
*Lạc lõng, cô đơn *
*Cứ vội vã đánh rơi *
*Rồi vội vã đi tìm *
Tôi ơi! Đừng thế nữa! -
Ngoại tuyếnToa 44
***Em... luôn có những tình yêu không tròn, nhưng đẹp...
**Những cái bước đi nhìn từ phía sau lưng đẹp lạ kỳ, những ánh mắt xuyên qua em rồi rơi vào người khác, đẹp lạ kỳ, những tối bó gối rấm rức một mình, những lần gặp mặt không vồn vã, những lúc chia tay chẳng nhớ nhung, cũng đẹp lạ kỳ như thế...
Lúc nào cũng thấy mình tham lam nhiều thứ, rồi cứ như là định mệnh, chẳng có thứ gì dù chỉ là một cái nắm tay đúng nghĩa, một nụ hôn trượt qua môi hời hợt.Em... căm phẫn trước chính em.
Đôi lúc vấp phải một vài mặc cảm, rồi cũng thôi, niềm tin của em lớn mạnh như vậy đó, đến nỗi lấn át cả sự thật ngày càng nóng hổi mỗi khi em bắt đầu trở về nuôi lại những ngọt ngào từ hạt mầm đắng nghét.
Em... nghĩa là không có gì đúng cả!!
Tại em thấy mình có lỗi với họ, chắc họ cảm thấy phiền phức.
Cũng chẳng biết đến bao giờ mới đủ dũng cảm và ngạo nghễ để mà bước ra, thôi đóng vai diễn của một kẻ ngủ mơ bên lề.
Khi đó chắc em sẽ hạnh phúc hơn bây giờ, ngàn lần hơn bây giờ, bận bịu nâng niu cho một thứ khác, cái thứ mà bây giờ đối với em giống như ngôi sao trên trời kia, nhấp nháy... nhấp nháy... rồi tắt...Thành phố phủ một màu đêm lóng lánh huyền ảo, em đi lạc trong mớ bùng nhùng đó, khi ra về, thấy chân mình nặng trịch, không thể... dù chỉ là một chút vẫy vùng.
Em rơi!!
Giá như ai đó lôi em ra khỏi nỗi cô đơn, em đã chán phải một mình, giá mà em có thể khóc được.
Soi mình vào những tiếng cười mục nát, tận hôm qua vẫn cười... em thấy lất phất đâu đó trong những cơn mưa có một bóng hình rất quen, thật lạ kỳ... chiếc bóng đó vuột qua khỏi bờ vai em, nhẹ nhàng như khi vừa đến.... Lòng thì vẫn cứ ngầy ngật như là một cảm giác nào đó chưa dứt ra được, mãi đuổi đeo trở thành ám ảnh.
" Em "- muốn được nghe người gọi ta như thế, trong mưa, ngoài gió, hay giữa giông tố nhập nhằng và sấm chớp dày đặc bầu trời vẫn mong như thế...... Em ngủ giữa bao la, quờ tìm một vòng tay bao nhiêu lâu rồi thất lạc. Lâu lâu nhặt lên xem rồi bỏ lại vì nó không phải của mình, không phải của em. Những thứ cảm giác giống hệt nhau làm cho em hoang mang tột độ, giận mình đến tím tái mà chẳng thể nào chạy trốn được. Em ngồi viết những ngôn từ lơ lửng tận đẩu tận đâu, còn ngoài kia, thấy có nắng sóng soài trên mái ngói màu u tối...
... Đêm tĩnh mịch, chờ mãi... chờ mãi... mà chẳng thể nào mơ được. Trong đầu dằng đạc màu đen mà trống rỗng vô cùng. Chắc là em phải chờ đến mùa hạ thì mới được phép trồng một thứ gì như là niềm tin, như là kỳ vọng. Khép chặt mắt lại, muốn nằm mơ, mà chỉ thấy nước mắt mình trào ra ướt tóc
Em... thì vẫn chỉ là em thôi...* -
Ngoại tuyếnToa 45
*Tôi - 20 tuổi. *
*Tôi - vẫn mải mê đi tìm định nghĩa cuộc sống. *
*Tôi, có những giây phút đam mê đến cháy lòng. *
*Tôi, có những giây phút thẫn thờ đến kỳ lạ. *
*Tôi, có những giây phút nạp đầy năng lượng. *
*Và tôi, có những khoảnh khắc trống không... **20 tuổi, quá già cho những biến chuyển cảm xúc và tình cảm bồng bột như thế. *
*20 tuổi, quá già để dễ dàng bị tác động bởi khách quan đến vậy. *
*20 tuổi, quá già cho những nắng mưa hờn dỗi tầm thường! *
*20 tuổi, quá già để khát khao. *
*20 tuổi, quá già để được hỏi "đã có người yêu chưa?" *
*20 tuổi, quá già để có được một công việc. *
*20 tuổi, quá già cho những quyết định thay đổi cuộc sống. *
*20 tuổi, quá già để biết thể nào là một tình yêu. **Người ta vẫn thường lấy tuổi làm thước đo độ chín chắn của một ai đó. *
*20 tuổi, độ tuổi đã chín chắn, chín đến mùi để bắt đầu một công việc, sự nghiệp, gia đình... **Tôi,20 tuổi cũng biết kiếm tiền để trang trải cuộc sống - vất vả bon chen *
*Nhưng tôi, 20 tuổi, vẫn còn những bồng bột trong cảm xúc và tình cảm, ko thoát dc những lí lẻ trẻ con và cái bản mặt ngông đời **Tuổi 18, nhiều người yêu tôi. *
*Tuổi 18, tôi cũng yêu nhiều người *
*Tuổi 18, nhiều cơ hội cuộc đời vây quanh tôi. *
*Tuổi 18, tôi xem thường những cơ hội. *
*Tuổi 18, nhiều con đường để tôi lựa chọn. *
*Tuổi 18, tôi chọn một con đường. *
*Và con đường đó đã đưa tôi đến, tôi - tuổi 20. *
*Tôi, với lòng kiêu hãnh đến lạ ở tuổi 18 nhưng lại bi lụy cùng cực ở tuổi 20. *
*Tôi, với niềm tin cuộc đời mãnh liệt ở tuổi 18, nhưng lại không còn lòng tin vào bất cứ ai (kể cả tôi - 20 tuổi) **Tôi, với một tiêu chuẩn người yêu và bao mơ ước lãng mạn ở tuổi 18, nhưng ngao ngán khi một ai đó yêu tôi - 20 tuổi. *
*- Bao giờ lấy chồng? *
*- Lấy chồng làm gì? *
*- Lấy chồng cực lắm! hay lấy chồng sướng lắm! **- Lấy chồng là sống chung với một người nào đó được gọi là chồng. *
*- Lấy chống là hằng ngày nấu gấp đôi, thậm chí gấp 3 lần bình thường. Nếu ta vẫn hay nằm nướng net với gói bánh cookie thì phải bỏ ra hàng giờ đi chợ, nấu nướng tưng bừng. Nếu ta vẫn ăn mì tôm hay sandwich thì phải vừa nêm canh, đảo thịt... **- Lấy chồng là hằng ngày phải giặt và phơi gấp đôi, thậm chí gấp 3 lượng bình thường. Nếu ta có thể một thậm chí hai tuần mới đi giặt một lần thì phải một tuần hai lần, giặt đến máy bị quá tải, mặc cho sào quần áo quằn quại kêu la (vì nặng-kinh nghiệm giặt quần áo ). *
*- Lấy chống là phải chia đôi cái chăn. Nếu ta có thói quen quấn chăn quanh người thi có nhiều khả năng sẽ nằm co ro vì sẽ có một anh chồng cũng thế. *
*- Lấy chồng là phải chia đôi chiếc giường. Nếu ta thích nằm lăn lóc tối ngủ hướng đông sáng dậy hướng tây (đôi khi là nam hay bắc không biết) thì ta sẽ bị rơi xuống đất vì bây giờ chỉ còn một nửa, té là chắc. *
*- Lấy chồng là chia đôi toilet, chia đôi tủ quần áo (hy vọng anh chồng của ta sẽ mua cho ta một cái thật to, vì thực tình mà nói đó là tài sản "to lớn " nhất của ta hiện giờ) *
*- Lấy chồng là phải từ bỏ tập phim yêu thích nếu chồng "yêu" muốn đi ngủ. *
*- Lấy chồng là phải giảm mỡ, là phải thể dục, là vòng 1, vòng 2 vòng 3 và vòng 4-5 gì đó: vòng 1 như Jordan, vòng 2 như Megan Fox... Lấy chồng là phải ăn kiêng, phải đẹp như diễn viên, là đứng đắn ở bên ngoài nhưng phải lẳng lơ ở nhà. *
*- Lấy chồng là phải thùy mị nữ tính nhưng không được quá yếu đuối dựa dẫm. *
*- Lấy chồng là 6pm có mặt ở nhà nấu cơm, đợi cơm chồng 11pm vẫn đang làm ăn với "đối tác" ở nhà hàng ABC với cô thư ký XYZ nào đó! *
*- Lấy chồng là có biết bao việc phải lo, phải nghỉ: trách nhiệm và yêu thương. *
*"Lấy chống khó thật!" - "Uhm, lấy chồng không khó, nhưng làm sao để được chồng yêu thương tôn trọng lại càng khó hơn". *
*"Khó quá thì lấy làm gì?" - "Khó quá nhưng càng khó thì con người càng tò mò và thích thú". *
*"Vậy đến khi nào con người mới đủ độ chín chắn để hy sinh nhiều đến thế chì vì một người được gọi là chồng?" - "Đến khi người ta chịu quá đủ đau đớn trong cuộc đời, và lúc đó những khó khăn kia chỉ là hạt cát không làm bàn chân đã chai sạm bị đau đớn nữa!" *
*"Thế à?" - "Cuộc đời đáng sợ đến thế cơ à?" *
*"Ừ, đáng sợ lắm! Vì nó lấy đi niềm tin, sự tự hào và lòng kiêu hãnh của một con người. Chỉ đến khi ta đã hoàn toàn kiệt quệ thì nó mới buông tha" - "Thế thì buồn quá nhỉ?" *
*"Ừ, buồn mới là đời!" **Tôi - 20 tuổi, với những triết lý cuộc sống của riêng tôi. 20 tuổi, non nớt nhưng tự cho mình "đời", bao quanh lấy tôi, ngăn cách với những cơ hội, với mọi người. *
*Tôi - 20 tuổi, với những triết lý yêu đương của riêng tôi. 20 tuổi, non nớt nhưng tự cho mình "đời", bao quanh lấy tôi, ngăn cách với những cuộc tình, với một ai đó yêu tôi. *
*Tôi - 20 tuổi, với những triết lý què quặt, nhưng luôn tự cho đó là lớn lao, bởi một lý do, 20 tuổi đã đủ già nhưng tôi - 20 tuổi vẫn chưa đủ chín chắn quyết định cuộc sống của riêng mình. **"Người như thế mà không có người yêu!" *
*"Đến tuổi đó mà vẫn chưa có người yêu!" *
*"Người khó tính quá nên không yêu ai!" *
*"Người cao quá nên không ai với!" *
*.... *
*Chỉ có mình tôi biết một lý do: "Tôi chưa đủ độ già cho một thay đổi trong cuộc đời!" **p/s: còn những 26 ngày nữa tôi mới tròn 20 *
-
Ngoại tuyếnToa 46
*Giận em ghê gớm *
Để chuông 6h dậy đi học mà dám tắt ngủ tiếp …Ghét thế ? thật tình mục đích là gì ? sao ko nhìn lại đi, người ko có điều kiện thì cố gắng học,còn em có rất nhiều thuận lợi em chay lười ra đó, em ko chiến thắng bàn thân mình thì còn làm được gì ? tại sao em phải như thế ? em nói em ko bỏ dở 1 năm mà, đầu năm em nói như thế nào ? đừng bao giờ biện minh cho hành động của mình nữa
Em tệ quá
*Tuần sau tôi ko muốn thấy em như thế,nếu ko nghĩ cho tương lai thì cũng nên tiếc số tiền em vừa đóng hôm nọ,em nên nhớ mục đích em lên nhà trọ thuê nhà,tốn biết bao nhiêu tiền là về cái gì ? ko phải để nằm dài đó ngủ, hay gõ lap suốt ngày đâu em nhé, em cần phải có lòng kiên quyết *
*Đập chết con người ủy mị cũng như lười biếng đó đi *
Tôi sẽ ghét em lắm nếu em ko làm được điều em đã nói .Tự khẳng định mình đip/s: viết cho nửa con người lười biếng trong EM
-
Ngoại tuyếnToa 47
Hôm qua ngủ sớm , nhớ lời của 1 bạn là ngủ sớm thì mọi chuyện sẽ ổn. Kết thúc 1 ngày ngủ sớm cũng phải hơn 12h đêm , thói quen rồi. Nếu ko nhờ ý nghĩ tốt đẹp và những quyển sách , chắc là khoảng 4h sáng mới ngủ đc quá. Sáng dậy ra đầu quay cuồng [ cười ]. Khi nào thì mới thực sự có thể ở bên người mà mình yêu nhỉ [ cười ]
*Thèm 1 bài hát của Quang Lê , thèm 1 ly cafe sữa đá , thèm.... thèm..... Và quan trọng nhất , thèm ngồi đối diện với anh ! * -
Ngoại tuyếnToa 48
sáng nay thức dậy với nỗi buồn và sợ hãi vẫn còn vương lại sau một đêm mộng mị không an lành....cố thử nhớ xem mình đã mơ gì....
em mơ thấy anh, sao em lại buồn, lạ nhỉ....thực tại em luôn nhớ anh, đôi khi nỗi nhớ làm cho em như điên như dại.....
em mơ thấy mình sắp kết hôn với anh, sao em lại sợ, lạ nhỉ.... thực tại em luôn mong có anh ở kề bên, luôn muốn cùng anh đi hết con đường dài của cuộc đời mà....
giá như thực tại em có thể không gặp anh mà vẫn vui, vẫn cười...giá như em không được cùng anh đi trên một con đường mà em vẫn cảm thấy mình không cô đơn thì tốt biết mấy....
ở đời thì không có giá như, nên hiện tại em vẫn sống với nỗi nhớ anh, yêu anh.....
mong sao những mộng mị không an lành đừng đến thăm em thêm lần nữa, để cho thực tại mỗi sớm mai thức dậy của em được bình yên.... -
Ngoại tuyếnToa 49
Cuộc sống bình yên đó là điều ai cũng mong muốn ..nhưng cuộc sống lại là những vòng xoay , những vòng xoay bất định và hỗn loạn . Có thể đang vui đó ...nhưng lại sẽ lại buồn ngay , có thể đang buồn đó ...nhưng lại sẽ vui ngay ...Thế đó ! Cuộc sống quả là những nghịch lý đáng sợ .
*Nhiều lúc muốn bứt ta khỏi những vòng xóay nhưng ...sao chẳng thể , miên man quá , mơ hồ quá ...và mệt mỏi quá . Ta thực sự chưa có đủ hành trang để bước vào đời , chưa thực sự tưởng thành trong cách nghĩ ...nhưng ta không còn là trẻ con nữa . *
Đã nhiều lần muốn khóc lắm ...muốn gục ngã lắm nhưng lí trí không cho phép ta làm vậy ...Ta lại đứng lên và bước tiếp trên đương đời ...Nhưng hình như càng cố gắng bao nhiêu thì hi vọng bị dập tắt bấy nhiêu , càng cố gắng bao nhiêu ta lại bị vấp ngã bấy nhiêu .
*Nhiều lần ta khuyên người khác cố gắng lên , vuợt qua mọi thử thách đi ...nhưng với ta thì sao ..ai đã cho ta lời khuyên đây ... **Vòng luân hồi ... ơi ! Có nghe chăng lời ta nói ... cuộc sống với ta đã là mớ bòng bong rồi . ...đừng làm cho nó rối tung lên nữa ..đừng làm cho nó đảo lộn nữa được không ? Cứ để nó như xưa kia , cứ cho thời gian quay laị được không ? Ta cầu xin đó ...ta thật sự không chịu nổi nữa rồi , ta không thể gắng gựong được nữa rồi *
Thật sự ta đang hồ nghi chính mình ... và ta biết chính cuộc sống đã làm nên những hồ nghi đó ... Liệu ta có cho phép ta tha thứ cho chính ta không ... Không ,...không kịp nữa rồi ...Một khi lý trí và trái tim đi theo hai nẻo thì hi vọng mong manh lắm ... nhỏ hoi lắm ..
Làm sao để gượng dậy đây ... làm sao để bước tiếp đây ... nghỉ lại nữa chừng ... qua lại cái đích ban đầu hay cố gắng đi đến đích ...mặc dù biết mình sẽ chẳng thể vượt qua .
Thời gian dần trôi đi ...mang theo quá nhiều thứ ..kỉ niệm ...những tháng năm bình yên ...và những thanh thản của trái tim ....
Chật vật quá ... bức bách quá ... chạy đi đâu bây giờ .....Ta chợt nhận ra rằng.... không còn chỗ nào để ta trốn tránh được nữa rồi . Giờ đây cách duy nhất để tìm lại mình là đối diện với thực tại phủ phàng ...chấp nhận và vượt qua nó mà thôi ...Nhưng ..ta vẫn mong rằng ..cho dù như thế nào đi nữa ...Cuộc sống ơi ! Xin đừng đảo lộn !
**
p/s: nếu người thực yêu thương ta thì xin đừng mang đau đớn cho ta nữa! -
Ngoại tuyếnToa 50
*Người ta vẫn nói không cần cố gắng để yêu , và cũng chẳng cần cố gắng để quên đâu , em tin là như thế dù hơi ngốc nghếch một chút vì biết rằng chẳng dễ dàng !
Vẫn có những buổi chiều thèm được bay như cách bồ công anh mùa gió , vẫn có những buổi chiều nhớ mưa và thèm một hơi lạnh mơn man , vẫn có những buổi chiều muốn được chạy ùa đi tìm biển....vẫn ấp ôm một giấc mơ mình sẽ tìm thấy biển của riêng mình mà ven bờ sẽ là những lá thư cập bến gửi đi từ giấc mơ , vẫn có những lúc thấy mình xa lạ gương mặt trong gương , đôi mắt xa lạ , nụ cười xa lạ , nỗi đau xa lạ ...tất cả phản chiếu lại đều xa lạ !
Và có những lần lang thang phố ước mình sẽ tiếp xúc với một chiếc xe ô tô nào đó , và sau đấy mọi ký ức vừa đủ để hóa kiếp - khi ấy mình đã mất trí !
Chắc là có nhiều người cũng từng ước rằng giá như họ có thể mất đi một phần ký ức nhờ vào cái sự mất trí vì tai nại , thì đôi khi em cũng muốn như thế đấy !
Ngốc dại.Bây giờ thì em đã ,vẫn và sẽ bình yên.
Bình yên quan trọng gì tình yêu hay không , nhỉ , dù sao thì em vẫn thấy mình cần bình yên hơn , hạnh phúc trốn ở trong ấy !
Bây giờ gặp nhau mình sẽ không hỏi nhau có hạnh phúc không , mà chỉ muốn biết nhau có bình yên không mà thôiBình yên trong veo như màu thuỷ tinh, mà hạnh phúc thì là những mảnh giấy ghi lời ước nguyện
Sẽ có một ngày em tìm được bãi biển của riêng mình thôi mà.* -
Ngoại tuyếnToa 51
*Tối nay uống cà phê với cô bạn ở blog, cũng hay , em thích những người như em , 2 đứa còn hẹn hò nhau đi bơi, em học trang điểm *
*Nói chung em đang đau đầu vì chuyện kia *
Hôm nay có người kêu em làm bạn gái …em từ chối ,đại loại là em chưa đủ để yêu nữa
*Tạm thời đầu em trống toác *
Mệt!
p/s: em chỉ muốn thấy anh hạnh phúc ….
-
Ngoại tuyếnToa 52
Thi thoảng người ta hay quay lại tìm nhau để xác định lại cái khoảng trống đấy , để khẳng định cái tự ái trong chính mình ko có thật.
Thi thoảng người ta xác định là gạt bỏ tự ái của chính mình chấp nhận mọi sự quay lại tìm nhau , chỉ để cái khoảng trống kia thôi có thật.
Hôm qua có người nhắc biển nữa , lại nhớ như người tình cũ , lại vội vã như là mình mắc hẹn cũ để có thể lập tức đóng gói hành trang yêu thương để chạy ngay đến.
Uh, là cứ gõ thì cửa sẽ mở , nhưng hình như người ta chẳng để ý cái cửa cần gõ đấy nó như thế nào , có những cánh cửa chạm nhẹ thôi nó đã mở vì đơn giản là nó bị đổ....
Uh, là cứ đi vì biết mình có một nơi để đến , rồi là cứ đi mãi như thế thì thật tệ , thật mệt mỏi , nhưng....lại vẫn cứ phải đi tiếp !
Uh, là bây giờ người ta chẳng còn dành thời gian để ước mơ nữa , nhiều điều xa xỉ , đến ước mơ cũng trở thành thứ hàng xài sang.
*Thấy rất nhớ một cơn mưa. *
Rất nhớ.
Thật sự.Tự bới lại để mình được nhức nhối , được day dứt , được phép hối hận và có cơ hội đau lại nỗi đau cũ , giá mà mọi thứ đều đập vào nhau mà thành sóng trắng nhỉ.
Mọi thứ chẳng còn quá nhiều những khái niệm phức tạp , chỉ là vì nó đã quá đơn giản nên người ta tìm cách diễn tả nó phức tạp hơn mà thôi , dù thực ra thì cũng chẳng để làm gì cả.Lặng im !
Khẽ nhắc nhau là đừng quay lại nữa , đừng tìm đến nhau những khi yếu lòng như thế nữa , vì chúng ta chẳng có ai thực sự mạnh mẽ cả
Không có gì thay đổi được những thứ đã tồn tại , nên cũng chẳng có sự quay trở lại nào như đã từng , chỉ là.... thấy mình còn nhiều trắc ẩn quá !*Cầu xin *
*nhau *
*bình yên *
không phải cho riêng mình!