Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Những điều đơn giản
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 04.03.2010 Vé số DLH-2010-5868

Những điều đơn giản

Hành khách
Quán Không Mùa
Khởi hành
04.03.2010
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • Ngoại tuyến
    Quán Không Mùa Hành khách
    Toa 128

    *Tôi không nhớ rõ là vào bao giờ, thời điểm nào, khung cảnh ra sao nhưng tôi nghĩ hẳn cũng đã lâu rồi.

    Khi ấy - tôi - làm quen với cô đơn. Có lẽ là năm tôi 12 hoặc 13 hoặc hơn thế một chút. Chừng ấy theo bạn nghĩ có lẽ không nhiều hay cũng chẳng dài là bao, nhưng bạn biết đấy, khi ở bên cô đơn, cô đơn ấy mà - đó là người bạn thành thật duy nhất mà khi ở cạnh thời gian nối dài ra chứ chẳng ngại ngần thu hẹp.

    Tôi có tiền sử ghi lại trong tâm thức là bệnh trầm cảm, khó khăn trong giao tiếp. Không phải tôi gặp vấn đề về ngôn ngữ hay không tìm được đúng chữ diễn tả ý nghĩ mình, tôi nghĩ, có lẽ khi ấy mình không thích nói. Hoặc họa chăng là không biết.

    Vì nhỏ tuổi, người ta cho rằng bệnh của tôi phát sinh từ sự tự kỷ. Không thể tìm được lý do khác hơn.

    Thật ra, đúng là tôi tự kỷ, tự kỷ đến mức căm ghét bản thân, căm ghét đến mức buộc phải thương hại và lo sợ cho nó. Nếu tôi đã căm ghét mình thì thật ra ai có thể yêu tôi ? Nghĩ vậy là đến lúc tôi bắt đầu yêu bản thân tới điên cuồng. Vì tự kỷ mà sinh ra kiêu ngạo, cố ngẩng đầu thật cao để không ai chạm đến mình. Nhưng rút cuộc, trông tôi vẫn giống một kẻ thảm bại.

    Tôi có bạn bè, không phải là không. Dù ít nhưng tôi rất thật tâm quý trọng họ và đôi người cũng để lại trên tay tôi niềm tin vào yêu thương họ gửi đến. Nhưng tôi vẫn rất yêu cô đơn.

    Bạn đừng nghĩ tôi là một kẻ trẻ tuổi huênh hoang thích hét lên tôi cô đơn và điên loạn. Đừng nghĩ tôi như thế, điều đó khiến tôi lâm vào cảm giác tồi tệ. Tôi trẻ tuổi, tôi cô đơn, tôi điên loạn nhưng tôi không huênh hoang về nỗi lòng mình, không bóc mẽ cho người lạ nhìn vào tôi. Tôi yêu cô đơn, thật lòng.

    Một cuốn sách hay, nhạc mở dịu dàng - đủ để không làm lẫn lộn những câu từ trên trang giấy, nước uống không có ga - là vị thiên nhiên thành thực, xung quanh tấp nập người nhưng không ai tiến đến, tôi - một bàn đơn đẹp cầu kỳ kiểu cách nhưng tinh tế, một ghế ngồi sắt trắng có gối dựa êm. Tôi thích thế, cô đơn và rất quyến rũ, đó là điều không cách gì cưỡng lại được.

    Hay như ngồi trong phòng ở nhà nhiều giờ liền, một mình, khăn mặt ướt trên tay tỳ hờ lên trán, tai đeo ipod bật những bản nhạc từ tốn miên man.

    Tôi rất yêu những ý nghĩ đó. Không một ai phàn nàn, không một ai phê phán hay cáu bẳn. Một mình là nỗi đam mê không làm phiền người khác. Và bằng một cách lạ kỳ nào đấy, tôi đã phát hiện ra cậu ta. Lớn lên như một thứ độc dược sau đôi mắt mình khiến nó mất đi tinh anh và trở nên mù lòa.

    Và... tôi - đã yêu cậu ta một cách mù lòa đúng như thế*

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      14
    • Ngoại tuyến
      Quán Không Mùa Hành khách
      Toa 129

      *Ngày vừa 20 *

      *em vừa vào đời *

      happy birthday !

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        0
      • Ngoại tuyến
        Quán Không Mùa Hành khách
        Toa 130

        Kể từ giờ phút này nhận lời chúc sinh nhật,quà cáp hiện vật hiện kim, liên hệ để lấy ATM :D happy brithday to Me!

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          1
        • Ngoại tuyến
          ngay moi Hành khách
          Toa 131

          Gọi cho anh....."thuê bao quí khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quí khách vui lòng gọi lại sau". em cố gắng thử lại một lần, hai lần, ba lần....nhưng, cũng chỉ đáp lại " thuê bao quí khách.....". khi ấy trong em bắt đầu lo, chỉ là sự lo lắng vô cớ, nhưng em không thể kiềm chế được cảm xúc của mình....

          *lúc đó em nghĩ, *
          trên đường đi làm về anh có bị sao không.....khi không liên lạc được với anh em cũng không biết liên lạc với ai để có thể hỏi thăm anh sao rồi....
          có khi nào, từ giờ trở đi mình không thể liên lạc với anh nữa....chỉ cần nghĩ tới đó thôi là nỗi sợ hãi trong em lại dâng trào, em sợ mình không còn cơ hội để nói nhớ anh.....sợ không còn được thấy nick anh sáng mỗi lần em online nữa....

          • lúc đó em chỉ mong mình có thể ngủ thật nhanh để khi mở mắt ra là trời đã sáng, để em có thể đi làm, để em có thể kiểm tra xem hôm nay anh có lên diễn đàn hay không.....để biết rằng anh vẫn còn mạnh khoẻ....*

          và cám ơn trời chỉ là sự cố hết pin....
          đôi khi em thấy mình thật là dở hơi.....chỉ tự làm mình đau....và lo lắng những điều thật là vô lý .......

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            2
          • Ngoại tuyến
            ngay moi Hành khách
            Toa 132

            Chúc mừng sinh nhật vui vẻ, gửi đến QKM một câu chuyện chứa đựng điều tốt đẹp sẽ đến và hãy tự mình khám phá nhé

            Muời hai món quà cho ngày sinh
            Ngày xửa ngày xưa, khi còn có những hoàng tử và công chúa sống ở một vương quốc xa xôi, những đứa trẻ dòng dõi hoàng gia khi mới sinh ra sẽ được trao mười ha i món quà thật đặc biệt...
            Có thể bạn đã nghe qua những câu chuyện như thế này rồi đấy. Mười hai người phụ nữ thông thái của vương quốc hay thường được gọi là những bà mẹ đỡ đầu, xinh đẹp như tiên sẽ nhanh chóng đến lâu đài bất cứ khi nào có một công chúa hay hoàng tử mới ra đời. Mỗi bà mẹ đỡ đầu xinh đẹp sẽ ban một món quà quý giá cho những đứa trẻ thuộc dòng dõi hoàng gia ấy.
            Thời gian trôi nhanh, mười hai bà mẹ đỡ đầu dần nhận ra rằng mười hai món quà quý giá ấy thuộc về mọi đứa trẻ dù chúng được sinh ra ở bất cứ đâu, bất cứ khi nào. Họ mong mỏi được ban phát những món quà ấy cho tất cả trẻ em thế nhưng quy định của vùng đất này không cho phép điều đó xảy ra.
            Một ngày nọ khi mười ha i bà mẹ đỡ đầu tụ họp lại với n ha u, họ đã đưa ra một lời tiên tri:
            Một ngày nào đó trẻ em trên toàn thế giới này sẽ biết được sự thật về những điều cao quý mà chúng được kế thừa. Khi điều đó xảy ra, sẽ có một phép màu huyền diệu được thực hiên khắp nhân gian.
            Ngày đó đã đến rất gần.
            Và đây là bí mật mà họ muốn bạn biết.
            Vào khoảnh khắc kỳ dịệu khi bạn ra đời, khi bạn lần đầu tiên hít thở khí trời một lễ kỉ niệm hoành tráng được tổ chức trên thiên đường và mười hai món quà tuyệt diệu sẽ được trao tặng cho bạn.
            Món quà đầu tiên đó chính là SỨC MẠNH. Mong cho bạn luôn nhớ khơi dậy sức mạnh của bạn bất cứ lúc nào bạn cần đến.
            Món quà thứ hai đó chính là VẺ ĐẸP. Mong cho những việc làm của bạn luôn phản ánh được vẻ đẹp một cách sâu sắc.
            Món quà thứ ba đó chính là SỰ CAN ĐẢM. Mong cho bạn luôn vững tin trong mọi lời nói và việc làm và để cho sự can đảm dẫn lối bạn đi.
            Món quà thứ tư đó chính là LÒNG TRẮC ẨN. Mong cho bạn luôn biết dịu dàng với bản thân và cả những người khác. Mong cho bạn biết tha thứ những ai đã từng làm tổn thương bạn và biết tha thứ cả cho chính bạn nữa mỗi khi bạn phạm phải sai lầm.
            Món quà thứ năm đó chính là NIỀM HY VỌNG. Dù vật đổi sao dời mong cho bạn luôn biết tin yêu vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
            Món quà thứ sáu đó chính là NIỀM VUI. Mong cho bạn luôn để trái tim mình rộng mở và ngập tràn ánh sáng của niềm vui.
            Món quà thứ bảy đó là NĂNG LỰC. Mong cho bạn biết khám phá ra những khả năng đặc biệt của riêng bạn và biết sử dụng nó một cách hữu ích.
            Món quà thứ tám đó chính là TRÍ TƯỞNG TƯỢNG. Mong trí tưởng tượng nuôi dưỡng tầm nhìn và những ước mơ của bạn.
            Món quà thứ chín đó chính là SỰ TÔN KÍNH. Mong cho bạn biết trân trọng bản thân bởi vì bạn chính là một kỳ quan, và hơn thế là biết trân trọng tất cả những kỳ công sáng tạo khác.
            Món quà thứ mười đó chính là SỰ SÁNG SUỐT. Hãy để sự sáng suốt dẫn bạn đến với kho tàng kiến thức của sự hiểu biết. Mong cho bạn biết lắng nghe những âm thanh dù rất nhỏ đó.
            Món quà thứ mười một đó chính là TÌNH YÊU THƯƠNG. Hãy để tình yêu thương được nhân lên mỗi khi bạn cho đi.
            Món quà cuối cùng đó chính là NIỀM TIN. Mong cho bạn luôn biết tin tưởng.
            Vậy là bạn đã biết được mười hai món quà cho ngày sinh. Nhưng vẫn còn nhiều bí mật mà chỉ có mười hai bà mẹ đỡ đầu mới biết được. Hãy sử dụng những món quà một cách hữu ích nhất bạn sẽ khám phá ra những món quà khác nữa mà một trong số đó chính là bạn đấy, bạn là duy nhất. Hãy chia sẻ bí mật này và chuẩn bị sẵn sàng cho đến khi phép màu lời tiên tri của mười ha i bà mẹ đỡ đầu xảy ra bạn nhé.

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              0
            • Ngoại tuyến
              Quán Không Mùa Hành khách
              Toa 133

              ***cảm ơn ngày mới ***


              ***chúc mừng sinh nhật Em ***


              ****ôm hôn ***

              đã sửa lại vé · · bởi
              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                0
              • Ngoại tuyến
                Quán Không Mùa Hành khách
                Toa 134

                *Khi ta không chọn người này, người đó, hay người kia.
                Mà chỉ rảo bước trên đường dài cô độc
                Là lúc ta nhận ra rằng mình chối bỏ mọi hoài nghi và mệt nhọc
                Để cố sống bình thường một chút thôi

                Nhưng sự dày vò dưới hình thức nào hẵng yên nguôi !
                Khi quay mặt về nơi ấy ta vẫn nghe tim mình bỏng rát
                Khi hình hài của những người thân quen đã trở nên quá rời rạc
                (những người mà có lúc ta từng rõ nét dù mắt đã nhắm chặt)
                ta đang đánh mất chính bản thân mình ???

                Con người luôn cho rằng họ có thể tự lừa dối bản thân
                Bằng những câu bông đùa khe khẽ
                Bằng tự chấp nhận mình sống rất tốt bằng cuộc đời đơn lẻ
                Bằng cách bịt chặt tai và bước qua phố dài lặng lẽ
                Buồn để làm gì ?

                Khi yêu thương quay lưng đi mà không hề mở ra một cánh cửa khác
                (hoặc ta từ chối yêu thương như một người chỉ biết úp mặt và huyễn hoặc về một cuộc sống khác)
                Ta cứ nhủ rằng mình vẫn sẽ không sao.
                Có biết bao người lướt qua nhau để đêm về chiêm bao...
                Về người này, người đó, hoặc người kia - người đã bước qua đời ta thế đó !
                Và ngày mai lại bước đi trên phố
                Chẳng mảy may giấc mơ kia đã rơi rớt nơi nào.

                Thôi thì xem như ta đánh cuộc với vận may.
                Để lòng mình thanh thản khi không chọn một ai cả
                Để bắt gặp vài cái nhìn ngưỡng mộ từ những người không biết cách tháo gỡ hoặc vay trả
                những nút thắt của lòng mình !

                Cứ gượng cười và vui chơi rong ruổi quên ngày mai
                Nếu không tháo gỡ được thì cần chi tháo gỡ.
                Cứ xem hạnh phúc kia không đáng để ta nhọc tâm và trăn trở
                Vì ta đang cố sống một cuộc sống bình thường !

                Khi ta không chọn một ai cả,
                có phải là ta đã hết biết yêu thương ?
                *
                **
                **
                em quyết định ko chọn ai
                **
                em biết mình còn yêu anh nhiều .
                **
                *em đón tuổi 20 với 1 câu thắm thía " đừng đánh đổi cuộc đời như thế .
                *

                đã sửa lại vé · · bởi
                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                  0
                • Ngoại tuyến
                  Quán Không Mùa Hành khách
                  Toa 135

                  *Nếu ai hỏi tôi thích Mùa nào nhất trong năm *
                  *Thì tôi không ngần ngại trả lời là mùa giáp Tết , không khí tấp nập , se lạnh , tôi thấy mình dể thở vô cùng *

                  Nếu ai hỏi tôi thích tháng nào nhất, tôi xin thưa là Tháng Tư

                  Bởi tháng Tư có ngày Bảy - là sinh nhật tôi
                  Bởi tháng Tư có ngày Mười - là ngày em trai của tôi ra đi mãi mãi

                  *Nếu cho tôi một điều ước, tôi chỉ ước rằng, những người tôi quen biết được hạnh phúc, những người yêu thương nhau sẽ về lại bên nhau *

                  Tôi yêu em tôi - đứa em trai bé nhỏ sớm vội bỏ dương trần mà đi vì UNG THƯ GAN

                  *Tôi yêu " tôi " - một con người sống lang bạt, yêu mưa, thích nắng , cần sự bình yên *

                  *Tôi ơi! chào tuổi 20 *
                  *Em ơi! một năm rồi em nhỉ ? nơi đó em có hạnh phúc không ? *

                  happy brithday ....
                  **
                  *p/s: chân thành cảm ơn tất cả mọi người đã xem entry và những món quà, những lời chúc dành cho Tôi, tôi sẽ sống thực sự hạnh phúc để mọi người yên vui *

                  đã sửa lại vé · · bởi
                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                    0
                  • Ngoại tuyến
                    Mặt Trời Đêm Hành khách
                    Toa 136

                    :clap_1: Happy birthday to you :clap_1:

                    Post chậm 1 phút :|

                    đã sửa lại vé · · bởi
                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                      2
                    • Ngoại tuyến
                      Quán Không Mùa Hành khách
                      Toa 137

                      đã sửa lại vé · · bởi
                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                        3
                      • Ngoại tuyến
                        Quán Không Mùa Hành khách
                        Toa 138

                        1 con masumaru thật to

                        *mai đi thăm em trai *

                        1 năm ngày em mất ...

                        *sinh nhật tuổi 20 có phâần hoàng tráng *

                        *nghe dt và reppy sms cũng như comment mỏi tay *

                        *tối dành cho đứa bạn gái thân nhất ở Vn của mình *

                        *phải ôm tất cả vào lòng *
                        **
                        *p/s: cả những lời chúc mừng những người bạn mới quen ở sân aerobic ! *
                        hạnh phúc quá , ko có tình yêu cũng dc mà

                        ** ôm*

                        đã sửa lại vé · · bởi
                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                          1
                        • Ngoại tuyến
                          Quán Không Mùa Hành khách
                          Toa 139

                          *Một năm ngày em đi

                          Chị nơi này vẫn ổn , vẫn dành cho em khoảng không gian về đêm,vẫn dành cho em những gói khoai tây chiên nóng hổi....

                          Một năm ngày em đi

                          Chị già hơn trước nhiều, chị thay đổi nhiều, nhưng con đường ấy, nơi chị em mình rong ruỗi chị vẫn đi mỗi ngày

                          Một năm ngày em đi

                          Bệnh viện Ung Bướu chị chưa một lần bước vào, sợ nhìn thấy em đâu đó trong phòng 4, sợ nhìn thấy em đang đợi chị nơi cầu thang

                          Một năm ngày em đi

                          Móc điện thoại đã cũ kỉ chị chưa một lần tháo nó ra. Nhưng chiếc xe đổi rồi,chị muốn chở em chạy an toàn hơn ,muốn đua với xe bus cùng em , muốn dắt em đi ăn KFC thường xuyên chứ ko phải như ngày ấy - túi trống rỗng

                          Một năm ngày em đi

                          Chị vẫn đi đi về về một mình, chị không ngoan, cứ hay khóc, rồi lại kêu em có quen ai trên thế gian ,mau kêu họ đến đỡ chị đứng dậy dùm. Là chị không ngoan phải không em?

                          Một năm ngày em đi...cứ nghĩ chỉ là thoáng qua, cứ nghĩ mới ngày hôm qua, mà đã 365 ngày rồi. Tay vẫn run run khi thắp cho em nén nhang mỗi lần thăm em. Mắt vẫn ướt khi nhìn hình em.

                          Nơi thiên đàng em có bình an không? Có sống tốt ko? Có gặp tụi nhóc cùng phòng ko?

                          Mơ màng giữa thực và ảo...

                          Giá như chị lại được nghe em gọi " chị ơi! em yêu chị nhất trên đời..."

                          Em thương yêu của chị.....một năm em đi,chị như kẻ mộng du. Em đã đi, nhưng nỗi đau của người ở lại có bao giờ nguôi ngoai? Chị không cho phép ai lạm dụng em để đánh bóng tên tuổi họ, chị không cho phép, ai làm em đau...
                          Chị sẽ bảo vệ em ngay cả khi em không còn.

                          Trên thiên đàng, em có đang dõi mắt nhìn chị không?

                          Em ơi! một năm rồi phải không em? Xin hãy nói cho chị biết rằng đây chỉ là giấc mơ,rằng khi tỉnh dậy,chị vẫn được ôm em vào lòng như ngày ngủ bụi ở Nhi Đồng 2 ,chị lại được siết chặt bàn tay nhỏ nhắn của em để thấy rằng tay em quá bé và xanh hơn tay chị.
                          Chị sẽ không bỏ em bơ vơ một mình ở bệnh viện mà đi làm thêm đâu ,sẽ cõng em đi công viên,sẽ kể cho em nghe về những người bạn xung quanh chị.. sẽ chỉ em chơi game, chúng ta chưa bao giờ xa nhau đúng ko em?....
                          Nhưng....365 ngày qua,chị tìm mãi không thấy bóng em..
                          Đau đớn...

                          Ai cho tôi biết tôi phải ngủ bao lâu nữa để thức giấc thấy em tôi đây???Làm ơn trả lời dùm đi ! Làm ơn,mang em về bên tôi dù chỉ một lần thôi !! một lần thôi*

                          đã sửa lại vé · · bởi
                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                            0
                          • Ngoại tuyến
                            Quán Không Mùa Hành khách
                            Toa 140

                            *Tôi hay đi lang thang một mình qua các con đường dài trong thành phố.

                            Thành thật mà nói thì, cái thành phố to đùng này đối với tôi hầu như ko có gì đặc sắc. Nhiều cao ốc,nhiều con đường và cả một vùng trời lúc nào cũng náo nhiệt mọi thứ đều rất đỗi bình dị trong một tổng thể không có gì khiến cho người ta rung động.

                            Nhưng tôi vẫn thương.
                            Vì là nơi tôi từng khát khao đến,và bằng mọi giá phải đến
                            Là nơi tôi nghĩ mình sẽ hạnh phúc khi được đến nơi này *
                            *Là nơi tôi đã khóc, đã cười, đã vui, đã hạnh phúc, đã đau
                            Nhưng hơn hết, là nơi, tôi có thể trở về, khi mà ko còn có thể đi đâu được nữa.

                            Tôi đã có thể gói ghém tất cả những mớ hỗn độn trong lòng mình một cách ngăn nắp hơn. Nhìn bao quát những khoảng thời gian đã, tôi biết mình đã sai ko ít.

                            Tôi cứ luôn tự nhận mình là người xấu, nhưng bản thân lại cảm thấy đau lòng khi bị cho là người xấu
                            Tôi cũng cứ tự chửi rủa mình rất nhiều, cốt yếu cũng chỉ vì muốn né tránh những lời chửi rủa của thế gian
                            Thế nên tự bản thân biết mình rất yếu đuối. Chỉ một tác động nhỏ cũng dễ dàng làm mình mất lý trí.
                            Đã từng như thế.

                            Giờ thì khác rồi.
                            Thật sự rất khác rồi.

                            Tôi có cảm tưởng mình đã già đi mấy chục tuổi...

                            Không còn những buổi ngồi nói chuyện những chuyện của những khác, và cả những chuyện của chính mình. Tôi lười nhác với tất cả mối quan hệ, từ ảo cho đến đời thật. Tôi vẫn hay cười khi nghe người ta nói, nhưng lại chẳng quan tâm nhiều đến nỗi phải có thái độ.

                            Tôi không còn nghĩ về T nữa, chỉ thi thoảng gặp anh trên phố tôi chỉ gật đầu chào rồi lướt đi thật mau.
                            Sự đau lòng ngày nào thật sự vẫn còn đó, chỉ là tôi đã biết cách dung hòa để sau này có kinh nghiệm hơn trong cuộc sống.

                            Thật sự trong tất cả mọi chuyện, lỗi ko hoàn toàn thuộc về anh. Nó là cả một quá trình, và kết quả dẫn đến là tất yếu. Tôi chỉ là ngỡ ngàng, nhưng giờ thì thông suốt. Cả anh và tôi, đều đáng thương và đáng trách như nhau.

                            Tôi đa tình và nhẹ dạ
                            Tôi đã ko ngăn đc sự tò mò của bản thân khi tìm đến 1 người nào đó.
                            Tôi nói yêu họ, nhưng lại yêu bản thân mình nhiều hơn.
                            Lúc có T ở bên, dẫu là 2 năm ko ngắn ngủi
                            Chưa một lần, tôi tự nguyện sống chết vì anh, cũng chưa từng có ý nghĩ đó.

                            Vì những thói ích kỉ của mình, sự lạnh lùng đc bọc trong lớp vỏ tự coi là chín chắn của mình. Tôi đã từ từ làm anh đau lòng, từ từ làm cho tình yêu của chúng tôi chết dần chết mòn.

                            Tôi có thể nói với tất cả thế gian là tôi yêu anh nhiều như thế nào, vào lúc ấy. Nhưng chưa từng nói với anh điều đơn giản đó. Chưa từng.

                            Tôi đã yêu bằng thứ tình yêu ích kỉ, thứ tình yêu chiếm hữu 1 cách hời hợt.

                            Tôi đã từng trách anh.
                            Nhưng khi từ bỏN, tôi nhận ra, thì ra tôi và N giống nhau 1 cách kì lạ.
                            Tôi không thể chịu đựng đc 1 người giống mình
                            Thì làm sao để người khác có thể chịu đựng được tôi

                            Từ khi nhận ra điều đó. Tôi như bị giáng một đòn rất đau
                            Cảm thấy rất shock
                            Cảm thấy quá trình trưởng thành của mình đã hoàn thiện rồi.
                            Tôi đã thực sự lớn, và hiểu biết về thế giới này hơn.
                            Và nhận ra rằng, khi gặp 1 vấn đề nào đó, phải tìm hiểu đến tận cùng bản chất, ko thể cứ mãi nông nổi , cho mình cái quyền làm tất cả mọi thứ trong lớp vỏ của sự tổn thương như trước....*

                            đã sửa lại vé · · bởi
                            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                              0
                            • Ngoại tuyến
                              Quán Không Mùa Hành khách
                              Toa 141

                              Không ai dạy mình, cách làm tổn thương nhau
                              Không ai dạy chúng ta khi yêu đừng nên hi vọng
                              Không ai bắt phải chọn ai đó để đi chung một đời sống
                              Mà cuộc đời thì lên xuống, xuống lên
                              Ta đã từng dạy mình cách gọi tên
                              Một nỗi buồn hay vài điều phụ rẫy
                              Nó cũng giống như cách người ta im lặng để phủ nhận những ngôn từ được cho là lời nói
                              Không cần thiết để thốt với nhau
                              Có ai dạy chúng ta cách khi ngừng yêu thì nên cho người còn lại biết chưa?
                              Và nếu chưa được học liệu có cách nào để biết?
                              Giống như việc làm sao để ấm cúng trước một ngày gió lộng
                              Khi vòng tay mình không đủ để tự ôm
                              Làm gì có ai dạy mình cách tự đứng lên sau một vết thương
                              Cũng sẽ không ai ban cho mình niềm tin vào những điều đã mất
                              Cuộc sống dạy cho ta những điều rất thật
                              Mà thông thường phải trả giá cao và học toàn mấy điều trật lất
                              Thiệt không ra làm sao!
                              Và người ta lại hỏi nhau
                              Vậy hóa ra, để đi đến tận cùng của sự yêu thương
                              Buộc lòng phải đi ngang con đường nước mắt
                              Hình như không có con đường nào đi tắt
                              Nếu có, thiên hạ rủ nhau cả rồi, đau khổ có còn đâu?
                              Tự thở dài…
                              Thôi thì rất khó cho ai đó dạy mình cách chà đạp và khinh bỉ nỗi đau
                              Có lẽ tốt hơn nên thương mình trước nhất
                              Đến khi nào ai đó chia bớt yêu thương và nâng niu tâm hồn ta như báu vật
                              Và ta thì nghẹn ngào đến ứa trào nước mắt
                              Đủ rồi để biết, yêu thương nào cũng vất vả như nhau
                              Thiệt là rỗng khi nói một tiếng cám ơn
                              Cám ơn vì đã được học cách yêu thương bằng tâm tưởng
                              Hãy cứ yêu đi cho đau thương chỉ còn là hạt cát
                              Rồi tan biến trong kiếp người rẻ mạt
                              Chỉ còn lại chúng mình
                              Đắm đuối để mà yêu....

                              đã sửa lại vé · · bởi
                              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                4
                              • Ngoại tuyến
                                Quán Không Mùa Hành khách
                                Toa 142

                                Khi ta không chọn một ai cả,có phải là ta đã hết biết yêu thương ?

                                đã sửa lại vé · · bởi
                                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                  0
                                • Ngoại tuyến
                                  Quán Không Mùa Hành khách
                                  Toa 143

                                  Tối đêm nay là khoảnh khắc suốt đời tôi ko thể quên,em trai tôi hấp hối chờ thiên thần đến đưa về thế giới bên kia .Em đã ngủ một năm dài ....em ấy ra đi lúc 3h sáng ngày 10 và hỏa táng 7h sáng ngày 11 . Xin cho Em những điều bình dị nhất nơi con người của Tôi

                                  đã sửa lại vé · · bởi
                                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                    1
                                  • Ngoại tuyến
                                    Quán Không Mùa Hành khách
                                    Toa 144

                                    *Bình thản và Yên lặng không có nghĩa là nhu nhược hay hèn yếu. Càng không phải ăn năn.
                                    Chỉ đơn giản là giờ đây đối với cuộc sống này có cái nhìn thực tế và bao dung thôi

                                    Ngày trước hoàn toàn ko có khái niệm này, luôn luôn đặt ra câu hỏi tại sao lại phải bao dung với người khác khi họ ko tốt với mình, mình chỉ đủ khả năng đối tốt với những người không tệ với mình, giờ thì đã hiểu, thì ra, thế gian này vốn dĩ là thế đó, người chỉ có thể sống tốt với chính mình, còn đối với người khác thì rất khó, ai cũng như ai, vậy thì hà cớ gì phải tức giận khi người khác ko tốt với mình, họ chỉ cư xử theo bản năng vốn dĩ của loài người. Thế nên thay vì cố chấp, tự đối tốt với mình và bớt quan tâm đến những người xung quanh, đó mới là cách sống đúng đắn nhất

                                    Đó là thái độ đối với bản thân. Tự nhắc nhở chính mình về những thứ nên và ko nên làm
                                    Còn đối với đối phương, tuyệt nhiên không hối tiếc.*

                                    đã sửa lại vé · · bởi
                                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                      0
                                    • Ngoại tuyến
                                      Quán Không Mùa Hành khách
                                      Toa 145

                                      *"Hãy nhìn em đi, người con gái anh đã một lần yêu
                                      Hãy nhìn em đi, người con gái đã một lần yêu anh

                                      Giờ đây chúng ta chẳng thể làm được gì cho nhau phải không anh?
                                      Vì sao tình yêu lại trở nên mệt mỏi thế?....."

                                      Nếu bạn đang cảm thấy tình yêu rời bỏ mình từng phút giây, hãy cùng tôi nghe Swing. Nó là một bản nhạc buồn tê tái và khiến người ta, nếu đang đau, sẽ không ngừng thêm đau đớn...

                                      Nhưng có hề chi, mọi nỗi đau đều như nhau thôi mà, thêm hay bớt thì cũng có làm sao...

                                      Tôi đã nghe Swing lần đầu tiên vào ngày nói dối....
                                      Hệt như Tháng Tư, tình yêu cũng bắt đầu bằng một ngày như thế...thật hiển nhiên.
                                      Tôi đã khóc
                                      Như khi Tuấn đột ngột nói lời yêu vào một ngày không hẹn trước
                                      Khi nghe giọng nói cậu ấy trầm lắng vang lên trong điện thoại
                                      Tôi cũng khóc
                                      Nhưng từ chối.
                                      Đã quá trễ để bắt đầu lại
                                      Cũng đã quá khó khăn để có thể yêu ngây thơ và thật thà như thuở trước,thưở tôi yêu Anh bằng tình yêu đầu đời
                                      Tôi đã đi quá xa so với ngày ấy. Ko cứu vãn được
                                      Thật là một thứ độc dược, tình yêu ấy mà

                                      Tuấn hẹn sẽ trở về vào một ngày cuối tháng Tư, và tôi chờ đợi ngày ấy, để thấy ánh mắt và nụ cười đó, nhưng hơn hết, lại thấy mình an nhiên

                                      Tôi vẫn thèm lắm cảm giác đứng trước Biển, hét thật to,rồi hít một hơi thật dài và sâu vào lồng ngực, tôi cảm nhận hơi Biển đang lan toả trong tâm hồn. Tôi yêu Biển. Khi về với Biển, tôi hay dùng võ ốc vẽ lên cát những ước mơ không hiện thực

                                      Tôi dùng chai thủy tinh bỏ vào đất niềm mơ ước cổ tích rồi chạy thật nhanh ,quăng cái chai đi xa....cười thích thú.

                                      Cả cuộc đời này, nguyện xin làm người tình thủy chung với Biển, ước muốn nhỏ nhoi , đến cuối đời, khi phải hoá thành cát bụi, xin người ở lại ,mang những gì còn lại sau cuối của kiếp người gửi về gió Biển, gửi tất cả cho Biển. Để linh hồn tôi -ngàn đời được Biển ôm trọn.

                                      Khi nói về cuộc đời, tôi chỉ xin dùng hai từ Bình Yên để viết nên.
                                      Khẽ nhắm mắt , tôi biết nước mắt đang rơi...*

                                      đã sửa lại vé · · bởi
                                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                        2
                                      • Ngoại tuyến
                                        Quán Không Mùa Hành khách
                                        Toa 146

                                        *Đi chùa Việt Nam quốc tự phát hiện quá nhiều ăn xin *

                                        *Lái xe qua Thủ Thiêm đứng trc gió và bên con bạn dc gọi là thân *

                                        *Bình yên *

                                        đã sửa lại vé · · bởi
                                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                          0
                                        • Ngoại tuyến
                                          Quán Không Mùa Hành khách
                                          Toa 147

                                          *Đêm nay tôi nhớ em *

                                          *nhớ khoảnh khắc em hấp hối ....chết từ từ *
                                          **
                                          *ấy thế mà em ngủ 1 năm rồi *

                                          đã sửa lại vé · · bởi
                                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                            0
                                          • 1
                                          • 2
                                          • 3
                                          • 4
                                          • 5
                                          • 6
                                          • 7
                                          • 8
                                          Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
                                          Ghi chú của Trưởng ga
                                          Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
                                          Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
                                          Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
                                          Lấy vé mới Trình vé

                                          Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

                                          10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

                                          Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

                                          Powered by NodeBB Contributors
                                          • Bài viết đầu tiên
                                            Bài viết cuối cùng