Những điều đơn giản
-
Ngoại tuyếnToa 115
Hai tháng rồi...
Vậy là em đã bắt đầu cuộc sống một mình, phải tập quen và tập quên nhiều thứ lắm...
...đã được 2 tháng !
Thời gian trôi qua nhanh thật đấy...người ta nói thời gian sẽ xoá nhoà những vết thương lòng..có phải không nhỉ?Mỗi một ngày qua...em phải thay đổi một ít...tập không khóc nữa, tập một nếp sống mới, tập đi đi về về một mình, tập ăn, tập ngủ, tập sống cho bản thân mình nhiều hơn, em phải tập cả việc nhỏ nhặt nhất là mỗi khi ra đường phải mang áo khoác theo - vì không còn anh nhắc nhở em nữa...
Lòng em giờ bình lại, em bỗng thấy khi anh đi...em mất mát nhiều quá..
Em mất nụ cười...nụ cười mà anh luôn bảo rằng "mỗi khi em cười là em xinh nhất"...
Em mất đi ánh mắt long lanh khi nhìn anh...ánh mắt đã đưa mình đến với nhau ấy...mắt em bây giờ chỉ còn mỗi một màu buồn thương thôi anh ạ...
Em mất đi niềm tin...sau những đổ vỡ, em đã từng nghĩ rằng mình sẽ không thể yêu thêm một ai nữa bởi niềm tin trong em đã bị xói mòn quá nhiều...nhưng anh đã đến và mang lại cho em niềm tin, hi vọng và hạnh phúc...Giờ anh đi, anh cũng mang tất cả đi rồi...
Em mất đi hạnh phúc...có lẽ hạnh phúc em đã trao gởi nơi anh...giờ em biết tìm ở đâu bây giờ khi anh không còn bên em nữa?
Em mất mát nhiều quá...anh không thấy tội cho em sao?Giờ em phải quên...
Phải quên anh đi, quên cả những kỉ niệm một thời làm em hạnh phúc...
..quên những buổi chiều mình sánh bước bên nhau
.. quên đường về se se những lạnh luôn có anh nắm tay em, và em được đặt đôi bàn tay lạnh giá vào tay anh...ấm áp...
.. quên luôn cả ánh mắt của anh trìu mến mỗi khi nhìn em..
quên cả những lúc giận hờn, buồn vui bên nhau...
quên luôn những tháng ngày mình ở cạnh nhau từ công viên đến trường học rồi quê em ...cao nguyên quê anh .những dấu chân ngày xưa mình đã đi qua...giờ sóng đời cứ ùa vào xoá nhoà từng chút một thế này hả anh...
..quên cả những lời anh nói, quên luôn những gì anh đã hứa...quên hết tất cả...
Sao có nhiều thứ phải quên thế nhỉ?
Hoá ra trái tim em cũng chất chứa được nhiều quá, phải ko anh?Anh đi...anh ra đi vội vã quá...
Em chưa kịp gởi đến anh một lời chào, một lời thương, một lời yêu...
Anh đi...anh ra đi vội vã quá..
Anh chẳng kịp mang theo một chút kí ức, một chút kỉ niệm, một chút tình yêu em dành cho anh...anh gạt bỏ tất cả...và như thế anh đi...
Bỏ em lại..một mình với nỗi đau !!!Muốn nói với anh nhiều lắm...nhưng biết anh ở đâu để nói bây giờ?
Thôi thì đành mượn nhật kí để trò chuyện vậy...cho lòng em bớt trống trải...*Anh à, *
Dạo này em hay nghe nhạc lắm đấy...nhạc Trịnh, nhạc Ngô Thụy Miên, nhạc Phạm Duy...nhiều lắm...những bài nhạc chẳng phải bây giờ mới nghe...cái thói quen và sở thích này ngày xưa đã có nhưng bây giờ thường xuyên hơn..có lẽ anh cũng biết khi thấy những status của emvới từng dòng đếm ngày tháng năm ...phải chăng anh đã quên Tháng Tư về rồi sao ?
Dạo này em chẳng chơi game nữa anh à....nó nhàm chán quá, và nó cũng chẳng còn gì để níu kéo em nữa...
Dạo này em chăm chỉ viết nhật kí hơn, và thường xuyên update blog hơn...chẳng phải để cho anh đọc đâu nhé, mà vì em có quá nhiều điều muốn nói..có quá nhiều điều muốn được sẽ chia..
Dạo này em chăm đọc sách lắm anh à...những truyện ngắn, những cuốn sách dày cộm bắt đầu xuất hiện trên tủ sách của em thay vì những cuốn truyện tranh (à, thêm chứ ko bỏ truyện tranh đâu nhé)...vì những khi đọc sách, em sẽ chẳng nhớ đến anh nữa...em sẽ có thể quên - trong - chốc - lát...Em đã đọc được nhiều lắm rồi đấy, khi nào đó nếu như còn có thể tìm về bên nhau, em sẽ kể cho anh nghe...nhưng không phải là bây giờ...
Dạo này có một người hay nhắn tin cho em lắm anh ạ...người ấy quan tâm đến em, và buồn cười thay, bây giờ người ấy lại là người thay anh mỗi sáng nhắn tin cho em gọi em dậy, nhắc nhở em phải đi ăn sáng cho đàng hoàng...và là người cuối cùng trong một ngày chúc cho em ngủ ngon...Em chỉ muốn người đó là anh thôi...nhưng phải làm sao bây giờ? Buồn, anh nhỉ...
Dạo này em đã ngoan hơn trước nhiều rồi..em học cách lắng nghe, học một cách nghiêm túc ấy...Em không bướng bỉnh nữa...và em nhu mì hơn...anh có thấy em ngoan không nào?
Hai tháng rồi...em thay đổi biết chừng nào...anh có biết không?
Hai tháng rồi...em vẫn dõi theo từng bước chân anh đi...anh có biết không?
Vẫn thấy lòng chùng lại mỗi khi anh buồn...càng đau lòng hơn khi anh bệnh mà em thì lại không thể ở bên nữa...và em biết cả những khó khăn của anh..nhưng em biết anh sẽ tự ái - tự ái của một thằng đàn ông - không cho phép mình nhờ vả em...Nên em đành im lặng !Anh à ,
Bao giờ thì anh sẽ dừng lại để thấy rằng em vẫn cứ đứng đây chờ đợi anh?
Bao giờ thì anh sẽ mỏi mệt để mong muốn được trở về bên em?
Bao giờ thì anh sẽ thôi đam mê...
Bao giờ hở anh?Anh à ....vài hôm nữa em 20 rồi ...
-
Ngoại tuyếnToa 116
Chứng nhức đầu đã hành hạ tôi gần tuần nay .....
-
Ngoại tuyếnToa 117
Hoa lys nở trắng vùng trời tháng tư riêng em [7.4]
**
Những tia nắng vàng đã không còn cười nữa
Những tia nắng mang u buồn
Và lá rụng đầy con đường phía trước
Mặc dù rất muốn nhưng em vẫn không thể ngăn được bước chuyển mùa
*Không sao cả đâu, rồi mọi chuyện sẽ về nơi bắt đầu
Không sao cả đâu, dù cho hai ta đã mất đi tình yêu dịu ngọt
Rồi một ngày đẹp trời nào đó, hai ta sẽ quên được nhau * -
Ngoại tuyếnToa 118
*Cười *
*Cười *
*Mai ăn mừng được rồi đấy . *
*Chúc mừng *
-
Ngoại tuyếnToa 119
*một thứ 7 tuyệt vời *
mệt nhoài .
ấy da ấy da
**
*mai đi xem kịch thôi nào *
**
xin lỗi em chỉ là ... -
Ngoại tuyếnToa 120
*Cuối cùng em cũng nhận lời kết hôn *
20 tuổi theo chồng .
-
Ngoại tuyếnToa 121
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.... -
Ngoại tuyếnToa 122
*Tối nay đi xem kịch 1 mình *
Quyết định theo chồng dc xem là nông nổi
*nhưng em cần 1 gia đình *
-
Ngoại tuyếnToa 123
có lẽ em đã chán cái cảnh một mình.....
một mình ăn...
một mình ngủ...
một mình chơi...
và lang thang cũng một mình....
nhìn em rồi nhìn lại mình..... tự dưng cảm giác thấy buồn lạ....
hi vọng đó không là quyết định nông nổi... mà là một sự thay đổi
là một ván cờ mà trong đó em là người đang cầm thế thắng....
chỉ là hi vọng....
hi vọng vu vơ vậy thôi..... -
Ngoại tuyếnToa 124
Xin lỗi ! em chỉ là con đỉ ....1 con đỉ ko thạo nghề
-
Ngoại tuyếnToa 125
"Cái nắm tay là thứ quan hệ xác thịt khó thực hiện nhất, người ta có thể dễ dàng làm tình với người khác nhưng lại khó thực hiện một cái nắm tay giản dị thiết tha".
lời thoại trong : xin lỗi em chỉ là..... -
Ngoại tuyếnToa 126
*cái này giống y chang cái entry em viết *
*hôm qua đi xem mà bất ngờ *
hahaha
-
Ngoại tuyếnToa 127
xin lỗi em chỉ là .....đã lấy của mình rất là nhiều nước mắt....
-
Ngoại tuyếnToa 128
*Tôi không nhớ rõ là vào bao giờ, thời điểm nào, khung cảnh ra sao nhưng tôi nghĩ hẳn cũng đã lâu rồi.
Khi ấy - tôi - làm quen với cô đơn. Có lẽ là năm tôi 12 hoặc 13 hoặc hơn thế một chút. Chừng ấy theo bạn nghĩ có lẽ không nhiều hay cũng chẳng dài là bao, nhưng bạn biết đấy, khi ở bên cô đơn, cô đơn ấy mà - đó là người bạn thành thật duy nhất mà khi ở cạnh thời gian nối dài ra chứ chẳng ngại ngần thu hẹp.
Tôi có tiền sử ghi lại trong tâm thức là bệnh trầm cảm, khó khăn trong giao tiếp. Không phải tôi gặp vấn đề về ngôn ngữ hay không tìm được đúng chữ diễn tả ý nghĩ mình, tôi nghĩ, có lẽ khi ấy mình không thích nói. Hoặc họa chăng là không biết.
Vì nhỏ tuổi, người ta cho rằng bệnh của tôi phát sinh từ sự tự kỷ. Không thể tìm được lý do khác hơn.
Thật ra, đúng là tôi tự kỷ, tự kỷ đến mức căm ghét bản thân, căm ghét đến mức buộc phải thương hại và lo sợ cho nó. Nếu tôi đã căm ghét mình thì thật ra ai có thể yêu tôi ? Nghĩ vậy là đến lúc tôi bắt đầu yêu bản thân tới điên cuồng. Vì tự kỷ mà sinh ra kiêu ngạo, cố ngẩng đầu thật cao để không ai chạm đến mình. Nhưng rút cuộc, trông tôi vẫn giống một kẻ thảm bại.
Tôi có bạn bè, không phải là không. Dù ít nhưng tôi rất thật tâm quý trọng họ và đôi người cũng để lại trên tay tôi niềm tin vào yêu thương họ gửi đến. Nhưng tôi vẫn rất yêu cô đơn.
Bạn đừng nghĩ tôi là một kẻ trẻ tuổi huênh hoang thích hét lên tôi cô đơn và điên loạn. Đừng nghĩ tôi như thế, điều đó khiến tôi lâm vào cảm giác tồi tệ. Tôi trẻ tuổi, tôi cô đơn, tôi điên loạn nhưng tôi không huênh hoang về nỗi lòng mình, không bóc mẽ cho người lạ nhìn vào tôi. Tôi yêu cô đơn, thật lòng.
Một cuốn sách hay, nhạc mở dịu dàng - đủ để không làm lẫn lộn những câu từ trên trang giấy, nước uống không có ga - là vị thiên nhiên thành thực, xung quanh tấp nập người nhưng không ai tiến đến, tôi - một bàn đơn đẹp cầu kỳ kiểu cách nhưng tinh tế, một ghế ngồi sắt trắng có gối dựa êm. Tôi thích thế, cô đơn và rất quyến rũ, đó là điều không cách gì cưỡng lại được.
Hay như ngồi trong phòng ở nhà nhiều giờ liền, một mình, khăn mặt ướt trên tay tỳ hờ lên trán, tai đeo ipod bật những bản nhạc từ tốn miên man.
Tôi rất yêu những ý nghĩ đó. Không một ai phàn nàn, không một ai phê phán hay cáu bẳn. Một mình là nỗi đam mê không làm phiền người khác. Và bằng một cách lạ kỳ nào đấy, tôi đã phát hiện ra cậu ta. Lớn lên như một thứ độc dược sau đôi mắt mình khiến nó mất đi tinh anh và trở nên mù lòa.
Và... tôi - đã yêu cậu ta một cách mù lòa đúng như thế*
-
Ngoại tuyếnToa 129
*Ngày vừa 20 *
*em vừa vào đời *
happy birthday !
-
Ngoại tuyếnToa 130
Kể từ giờ phút này nhận lời chúc sinh nhật,quà cáp hiện vật hiện kim, liên hệ để lấy ATM :D happy brithday to Me!
-
Ngoại tuyếnToa 131
Gọi cho anh....."thuê bao quí khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quí khách vui lòng gọi lại sau". em cố gắng thử lại một lần, hai lần, ba lần....nhưng, cũng chỉ đáp lại " thuê bao quí khách.....". khi ấy trong em bắt đầu lo, chỉ là sự lo lắng vô cớ, nhưng em không thể kiềm chế được cảm xúc của mình....
*lúc đó em nghĩ, *
trên đường đi làm về anh có bị sao không.....khi không liên lạc được với anh em cũng không biết liên lạc với ai để có thể hỏi thăm anh sao rồi....
có khi nào, từ giờ trở đi mình không thể liên lạc với anh nữa....chỉ cần nghĩ tới đó thôi là nỗi sợ hãi trong em lại dâng trào, em sợ mình không còn cơ hội để nói nhớ anh.....sợ không còn được thấy nick anh sáng mỗi lần em online nữa....- lúc đó em chỉ mong mình có thể ngủ thật nhanh để khi mở mắt ra là trời đã sáng, để em có thể đi làm, để em có thể kiểm tra xem hôm nay anh có lên diễn đàn hay không.....để biết rằng anh vẫn còn mạnh khoẻ....*
và cám ơn trời chỉ là sự cố hết pin....
đôi khi em thấy mình thật là dở hơi.....chỉ tự làm mình đau....và lo lắng những điều thật là vô lý ....... -
Ngoại tuyếnToa 132
Chúc mừng sinh nhật vui vẻ, gửi đến QKM một câu chuyện chứa đựng điều tốt đẹp sẽ đến và hãy tự mình khám phá nhé
Muời hai món quà cho ngày sinh
Ngày xửa ngày xưa, khi còn có những hoàng tử và công chúa sống ở một vương quốc xa xôi, những đứa trẻ dòng dõi hoàng gia khi mới sinh ra sẽ được trao mười ha i món quà thật đặc biệt...
Có thể bạn đã nghe qua những câu chuyện như thế này rồi đấy. Mười hai người phụ nữ thông thái của vương quốc hay thường được gọi là những bà mẹ đỡ đầu, xinh đẹp như tiên sẽ nhanh chóng đến lâu đài bất cứ khi nào có một công chúa hay hoàng tử mới ra đời. Mỗi bà mẹ đỡ đầu xinh đẹp sẽ ban một món quà quý giá cho những đứa trẻ thuộc dòng dõi hoàng gia ấy.
Thời gian trôi nhanh, mười hai bà mẹ đỡ đầu dần nhận ra rằng mười hai món quà quý giá ấy thuộc về mọi đứa trẻ dù chúng được sinh ra ở bất cứ đâu, bất cứ khi nào. Họ mong mỏi được ban phát những món quà ấy cho tất cả trẻ em thế nhưng quy định của vùng đất này không cho phép điều đó xảy ra.
Một ngày nọ khi mười ha i bà mẹ đỡ đầu tụ họp lại với n ha u, họ đã đưa ra một lời tiên tri:
Một ngày nào đó trẻ em trên toàn thế giới này sẽ biết được sự thật về những điều cao quý mà chúng được kế thừa. Khi điều đó xảy ra, sẽ có một phép màu huyền diệu được thực hiên khắp nhân gian.
Ngày đó đã đến rất gần.
Và đây là bí mật mà họ muốn bạn biết.
Vào khoảnh khắc kỳ dịệu khi bạn ra đời, khi bạn lần đầu tiên hít thở khí trời một lễ kỉ niệm hoành tráng được tổ chức trên thiên đường và mười hai món quà tuyệt diệu sẽ được trao tặng cho bạn.
Món quà đầu tiên đó chính là SỨC MẠNH. Mong cho bạn luôn nhớ khơi dậy sức mạnh của bạn bất cứ lúc nào bạn cần đến.
Món quà thứ hai đó chính là VẺ ĐẸP. Mong cho những việc làm của bạn luôn phản ánh được vẻ đẹp một cách sâu sắc.
Món quà thứ ba đó chính là SỰ CAN ĐẢM. Mong cho bạn luôn vững tin trong mọi lời nói và việc làm và để cho sự can đảm dẫn lối bạn đi.
Món quà thứ tư đó chính là LÒNG TRẮC ẨN. Mong cho bạn luôn biết dịu dàng với bản thân và cả những người khác. Mong cho bạn biết tha thứ những ai đã từng làm tổn thương bạn và biết tha thứ cả cho chính bạn nữa mỗi khi bạn phạm phải sai lầm.
Món quà thứ năm đó chính là NIỀM HY VỌNG. Dù vật đổi sao dời mong cho bạn luôn biết tin yêu vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Món quà thứ sáu đó chính là NIỀM VUI. Mong cho bạn luôn để trái tim mình rộng mở và ngập tràn ánh sáng của niềm vui.
Món quà thứ bảy đó là NĂNG LỰC. Mong cho bạn biết khám phá ra những khả năng đặc biệt của riêng bạn và biết sử dụng nó một cách hữu ích.
Món quà thứ tám đó chính là TRÍ TƯỞNG TƯỢNG. Mong trí tưởng tượng nuôi dưỡng tầm nhìn và những ước mơ của bạn.
Món quà thứ chín đó chính là SỰ TÔN KÍNH. Mong cho bạn biết trân trọng bản thân bởi vì bạn chính là một kỳ quan, và hơn thế là biết trân trọng tất cả những kỳ công sáng tạo khác.
Món quà thứ mười đó chính là SỰ SÁNG SUỐT. Hãy để sự sáng suốt dẫn bạn đến với kho tàng kiến thức của sự hiểu biết. Mong cho bạn biết lắng nghe những âm thanh dù rất nhỏ đó.
Món quà thứ mười một đó chính là TÌNH YÊU THƯƠNG. Hãy để tình yêu thương được nhân lên mỗi khi bạn cho đi.
Món quà cuối cùng đó chính là NIỀM TIN. Mong cho bạn luôn biết tin tưởng.
Vậy là bạn đã biết được mười hai món quà cho ngày sinh. Nhưng vẫn còn nhiều bí mật mà chỉ có mười hai bà mẹ đỡ đầu mới biết được. Hãy sử dụng những món quà một cách hữu ích nhất bạn sẽ khám phá ra những món quà khác nữa mà một trong số đó chính là bạn đấy, bạn là duy nhất. Hãy chia sẻ bí mật này và chuẩn bị sẵn sàng cho đến khi phép màu lời tiên tri của mười ha i bà mẹ đỡ đầu xảy ra bạn nhé. -
Ngoại tuyếnToa 133
***cảm ơn ngày mới ***
***chúc mừng sinh nhật Em ***
****ôm hôn ***
-
Ngoại tuyếnToa 134
*Khi ta không chọn người này, người đó, hay người kia.
Mà chỉ rảo bước trên đường dài cô độc
Là lúc ta nhận ra rằng mình chối bỏ mọi hoài nghi và mệt nhọc
Để cố sống bình thường một chút thôiNhưng sự dày vò dưới hình thức nào hẵng yên nguôi !
Khi quay mặt về nơi ấy ta vẫn nghe tim mình bỏng rát
Khi hình hài của những người thân quen đã trở nên quá rời rạc
(những người mà có lúc ta từng rõ nét dù mắt đã nhắm chặt)
ta đang đánh mất chính bản thân mình ???Con người luôn cho rằng họ có thể tự lừa dối bản thân
Bằng những câu bông đùa khe khẽ
Bằng tự chấp nhận mình sống rất tốt bằng cuộc đời đơn lẻ
Bằng cách bịt chặt tai và bước qua phố dài lặng lẽ
Buồn để làm gì ?Khi yêu thương quay lưng đi mà không hề mở ra một cánh cửa khác
(hoặc ta từ chối yêu thương như một người chỉ biết úp mặt và huyễn hoặc về một cuộc sống khác)
Ta cứ nhủ rằng mình vẫn sẽ không sao.
Có biết bao người lướt qua nhau để đêm về chiêm bao...
Về người này, người đó, hoặc người kia - người đã bước qua đời ta thế đó !
Và ngày mai lại bước đi trên phố
Chẳng mảy may giấc mơ kia đã rơi rớt nơi nào.Thôi thì xem như ta đánh cuộc với vận may.
Để lòng mình thanh thản khi không chọn một ai cả
Để bắt gặp vài cái nhìn ngưỡng mộ từ những người không biết cách tháo gỡ hoặc vay trả
những nút thắt của lòng mình !Cứ gượng cười và vui chơi rong ruổi quên ngày mai
Nếu không tháo gỡ được thì cần chi tháo gỡ.
Cứ xem hạnh phúc kia không đáng để ta nhọc tâm và trăn trở
Vì ta đang cố sống một cuộc sống bình thường !Khi ta không chọn một ai cả,
có phải là ta đã hết biết yêu thương ?
*
**
**
em quyết định ko chọn ai
**
em biết mình còn yêu anh nhiều .
**
*em đón tuổi 20 với 1 câu thắm thía " đừng đánh đổi cuộc đời như thế .
*