Những điều đơn giản
-
Ngoại tuyếnToa 91
cảm giác mệt rã rời ..... ấy thế ko ngủ dc
muốn ói quá xá ....
tiêu !
-
Ngoại tuyếnToa 92
Hôm nay
việc đầu tiên tôi làm là reply lại tất cả những lời chúc mừng của mọi người đã dành cho mình.
tôi biết tôi đã làm cho mọi người buồn nhiều....
dù sao cũng rất là cảm ơn những người đã bằng cách này cách khác, biết ngày sinh nhật của tôi và đã chúc mừng tôi.....hôm qua tôi đã không làm được những việc mà mình đã đưa ra.... tôi lang thang và quyết định chọn cho mình một quyển sách và đi về nhà....
-
Ngoại tuyếnToa 93
cho QKM, và Những Điều Đơn Giản.....
những ngày qua, Những điều đơn giản, là nơi dừng chân của tôi.....
tôi vào đây viết lại những suy nghĩ của mình, có những điều rất là thực, nhưng cũng có những điều đã được hư cấu ít nhiều.....
có những điều vô tình, tôi làm cho người khác buồn, và lo lắng cho tôi...
tôi quyết định sẽ ngưng vào đây một thời gian...chủ yếu là sửa lại những suy nghĩ và cảm xúc của mình....
tôi phải học cách mỉm cười nhiều hơn...
tôi đã học cách cho đi, nhưng cũng cần phải học cách nhận lại....để khi có những điều tốt đẹp đến với mình, tôi không phải bỡ ngỡ và biết cách xử lý ra sao cho người khác vui hơn....-
những lời riêng cho QKM.*
bạn là một cô bé có cá tính, tôi thích cách viết của bạn, đơn giản vì nó ẩn chứa những điều chân thật....và bạn giám nói lên sự thật
bạn có quá nhiều suy nghĩ, những suy nghĩ đó đáng lẽ không nên xuất hiện ở một cô bé 20t.....
bạn thử hợp tác với NXB Kim Đồng xem sao, tôi nghĩ điều đó cũng vui mà....hi vọng một ngày nào đó tôi sẽ được đọc sách của bạn....
mong cho bạn luôn vui và gửi lời chào tạm biệt... -
-
Ngoại tuyếnToa 94
Lời tạm biệt là sao ? bỏ nơi này luôn à
-
Ngoại tuyếnToa 95
cho anh, người đã biết em là ai....
cuộc sống này luôn có những điều tình cờ đúng không anh...
ta tình cờ làm chung một công ty, tình cờ biết nhau, tình cờ yêu nhau.... rồi tình cờ gặp nhau trên cũng một diễn đàn....
đáng lẽ em không nên cố tìm hiểu xem anh là ai trong số hơn ba ngàn mấy thành viên. đáng lẽ em không nên nt hỏi anh có phải cái nick đó là anh không...
em thực sự hối hận khi biết được cái nick đó chính là anh, đáng lẽ em nên để cho anh có một không gian riêng tư...tại sao khi lúc hỏi anh em không chọn một cái nick nào khác ngoài cái nick đó nhỉ....
đó cũng là một sự tình cờ.....khi đã biết là anh
ngày nào khi bắt đầu mở máy, việc đầu tiên em làm là kiểm tra xem, anh có trên diễn đàn không, và thự sự vui khi biết anh có vào diễn đàn vì điều đó đồng nghĩa với việc hôm nay anh vẫn được mạnh khoẻ, và vẫn đi làm....
em luôn kiểm tra trong bảng danh sách những thành viên đã tham gia trong 24h qua, và xem thử nick anh và nick em có được gần nhau không?
trong bảng chữ cái chữ M và chữ N luôn đứng gần nhau, nhưng đứng đằng sau chữ M và Chữ N là những chữ A, hay B nào đó vì vậy khoảng cách giữa Nick Anh Và em luôn là bốn năm cái nick khác, hôm qua là ngày đặc biệt chỉ cách nhau 1 cái nick.....
cuối cùng thì anh cũng phát hiện ra em là ai...
em xin lỗi khi phải làm cho anh lo lắng và buồn nhiều vì em.... -
Ngoại tuyếnToa 96
Cho anh_ Bài thơ - Rạo Rực Hoa Quỳ_ của Trần Thị Khánh Hội
có lúc em ngỡ anh rất gần
hơi thở phả vào tóc em ấm nồng
như nắng mai mùa hạ
bàn tay em
trong tay anh, bé nhỏ
thoảng chút thôi
tưởng mãi thế không rời....
*đôi lúc trong mơ *
em cất tiếng àh ơi
vầng trán ưu tư
lời ru đắm đuối
ngủ đi anh!
tháng năm còn lại
sẽ chẳng buồn
như những tháng ngày qua
giữa chúng mình
thoảng chút hương đưa
mặt đất bình yên
không còn giông bão
đốm hoa li ti
lẫn trong cỏ dại
đủ ấm lòng
như thể giữa mùa thu
dã quỳ cứ trằn trọc
canh khuya
rực rỡ_đợi chờ_lo âu
khắc khoải
gió lạnh buốt lòng
lửng lơ dấu hỏi
sắc hoa vàng theo gió nắng, nhạt phai
ngỡ chút xuân về
lặng lẽ vòng tay
lời ru anh
không là trong mơ nữa
ôi tình yêu!
tình yêu
mong manh quá!
rạo rực hoa quỳ
se thắt cả chiều đông.
** -
Ngoại tuyếnToa 97
*Ôi cuộc đời chưa bao giờ phải khổ vì ăn như thế này *
-
Ngoại tuyếnToa 98
Cuối cùng, ta đã nhận ra nhau.
Thật ra thì Anh và cả Em đã đoán ra nhau từ lâu rồi. Nhưng Anh không muốn thú nhận mà chỉ im lặng theo bước từng cảm xúc của Em qua mỗi ngày, để hiểu Em hơn, để biết những trăn trở, những suy tư. Để Em được tự do trải lòng mình theo những dòng suy nghĩ bất tận.
Có nói ra, viết ra được lòng mình sẽ nhẹ nhàng hơn.Em biết không, đọc những dòng em viết mà Anh phải ngạc nhiên, bởi không chỉ riêng Em mà Anh mỗi ngày vào diễn đàn này cũng đều làm những việc giống y như Em đã làm. Anh cũng xem Em đã viết gì, em online lúc nào, hôm nay tâm trạng em ra sao. Xem nick của Em nằm ở đâu....
Em thấy không, chúng ta vẫn đang bước theo nhau từng ngày. Vẫn dõi theo và thầm cầu nguyện mọi điều tốt đẹp cho nhau. Hãy vui lên Em nhé. Anh không buồn điều gì đâu. Anh vẫn đang vui vì Em.
Hãy nghe Anh nói, Em cứ tiếp tục trải lòng mình ra theo từng trang viết. Để Anh biết Em thế nào, để Anh được nhìn thấy Em, được hiểu Em hơn, được chảy theo từng con chữ, từng mạch cảm xúc của Em. Để Anh biết mình đang sống cùng nó.
Đây là lần đầu tiên comment cho Những điều đơn giản mặc dù đã theo nó được 10 trang. Cám ơn QKM. Chúc Em vui vẻ và nhìn cuộc sống này tươi đẹp hơn. Hãy nhớ rằng "mọi thứ đều đơn giản - chỉ có suy nghĩ của ta là phức tạp".
-
Ngoại tuyếnToa 99
Mưa rồi !
em sợ mình bơ vơ lúc mưa ...
-
Ngoại tuyếnToa 100
*Những cơn mưa về ngang thành phố
Nói một lời biệt ly
Tiễn chiếc lá khuya
Mùa rơi tàn úa…Những cơn mưa về ngang thành phố
Ô cửa mở
Hiu hắt chờ
Mưa tựa tơ vò
Trôi trôi trong mưa một miền ký ứcNhững cơn mưa về ngang – và khóc
Nước mắt cạn rồi
Chỉ mưa rơi
Mây trôi
Tình trôi
Xót xa ơi - loang chân tường rêu rưng rưng bong bóng vỡ…Những cơn mưa về ngang thành phố
Bài hát thật buồn
chống chếnh cô đơn
ngác ngơ câu hỏi:- Sao mình không đến gần nhau hơn?
Chiếc ô buồn trong mưa sũng ướt
Một người bạc tóc…
Ngác ngơ…
Những cơn mưa còn biết nói lời ly biệt
Sao ta im lặng?
Trôi qua nhau im lặng
Nợ tình đầu đoản khúc ngày không nhau…Những ngày này ra đường, gió thổi tung vạt áo, 2 bàn tay đã bắt đầu cảm nhận được hơi lạnh ùa đến.
Vậy là mưa lại về rồi.
Mùa mưa này là mùa mưa đầu tiên tôi ko còn bên cạnh người ấy nữa.
Trời càng mưa, tôi lại càng cảm nhận rõ ràng hơn sự mất mát đó....Thi thoảng tôi vẫn nghĩ, con người ta sao cứ phải bắt buộc chạm vào cuộc đời nhau làm gì, khi mà mục đích cuối cùng cũng chỉ là để ra đi...?
Mỗi khi cô đơn, tôi hay nghĩ ngợi vẩn vơ như thế để tự làm đau mình bằng những phút giây kỉ niệm không còn hiện hữu nữa.Tôi nhớ trời mưa anh hay nhắc tôi phải mang áo mưa, ko được đi mưa,anh lo cho tôi từng chút. Thi thoảng tôi và anh dạo phố mưa bay. Anh và tôi đều yêu mưa và chúng tôi yêu nhau.
Mỗi khi đi bên anh, tôi đều thấy mình bé nhỏ và được che chở rất nhiều. Có lẽ vì thế mà tôi luôn ỷ lại vào anh, cái gì cũng dựa vào anh, cũng hỏi anh, chắc là anh thấy tôi phiền phức lắm. Nhưng tôi lại thấy bình an biết bao, khi được dựa vào bờ vai đó. Mọi mệt mỏi, ấm ức, buồn đau cứ thế mà tiêu tan đi hết mất.Nguyên ít nói kinh khủng,sống nội tâm...Yêu anh, tôi đã phải chấp nhận với việc anh không phải là người vui tính và có thể chọc cười đối phương,anh hãy còn trẻ con lắm và thi thoảng, bằng lời nói của mình, anh làm tôi đau...
Tôi đã yêu anh biết dường nào...Có lẽ cả đời này tôi cũng không thể đong đếm được tình yêu tôi đã từng dành cho anh...
Nhưng tôi biết, giờ đây, việc hồi tưởng lại những ngày tháng đó đã không còn tác dụng gì nữa. Anh đã chẳng bao giờ có thể quay trở về, và tình yêu tôi dành cho anh cũng đã nguội lạnh dần. Nó không còn ám ảnh đến tận cùng của những giấc mơ như những tháng ngày trước đây nữa. Cái gì đã qua, nếu ko thể nắm giữ lại, chi bằng cứ để nó trôi đi....Chỉ là thi thoảng bật đau trong lòng một chútNgày chia tay ấy, tôi đã van xin anh đừng cất bước ra đi khỏi cuộc đời mình. Đáp lại chỉ là câu Xin Lỗi, mười lần anh nói xin lỗi là hết mười lần tôi khóc. Sự đau đớn đó vĩnh viễn không thể nào tả xiết. Có lẽ đến cuối đời cũng chẳng ai đủ sức mạnh để khiến tôi có thể quỳ xuống van xin...Duy nhất và cuối cùng. Đàn bà yếu đuối, chỉ có thể làm được đến thế mà thôi...Bỏ hết tự trọng, bỏ hết niềm kiêu hãnh, bỏ hết tất thảy, chung quy cũng chỉ muốn nắm giữ lại được một người, tình yêu vốn dĩ rất đau đớn. Và dẫu ta có chấp nhận hết tất cả những đau đớn tột cùng đó, cũng chưa chắc có thể giữ chặt người ta yêu...
Nhắc lại chuyện cũ, tôi như 1 kẻ cứ hâm đi hâm lại cốc cà phê đã nguội lạnh từ lâu. Có vẻ như tôi chẳng bao giờ thoát ra được cái tiềm thức muốn quay lại ngày xưa.
Nếu như khi yêu một người, mà có thể giết chết người đó và giấu xác đi, chỉ để mình ta, duy nhất mình ta chiếm hữu. Thì tốt biết bao...
Một mùa mưa đến...
Mở rộng lòng để đón một tình yêu mới
Liệu (sẽ ) có (được) chăng?* -
Ngoại tuyếnToa 101
Tối nay dc đi tắm mưa
*Thích *
*con đường *
cảnh vật, tất cả y cũ ...chỉ có người ngồi trước thay đổi .
25 cành hoa hồng dc gói cẩn thẩn ,1 bữa ăn thịnh soạn!
*Em vẫn lạnh con tim *
-
Ngoại tuyếnToa 102
*Dạo gần đây, tôi dành khá nhiều thời gian để vun đắp cho cuộc sống thực tế của mình. Những ngày ngồi một mình trong phòng tối ,dường như trở thành điều gì đó xa lạ và không còn thân thuộc như cũ.
Ngược lại với những cảm giác mất mát, tôi thấy mình đã dần trưởng thành hơn, và nhận được nhiều hơn là tôi nghĩ.Tôi không còn đắm chìm vào những điều xưa cũ, những điều mà một thoáng chốc nào đó thi thoảng tôi vẫn nuôi dưỡng để hi vọng mình lớn thêm lên. Giờ đây, tôi chỉ nhìn nhận những điều đã qua, để đúc kết cho mình khá nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống.
2 hoặc 3 năm trước đây, tôi vẫn nhìn mọi thứ tồn tại trên thế giới này với con mắt khá ngây thơ.
Tình thân, tình yêu, tình bạn - mọi thứ với tôi khi ấy giản đơn và đẹp lạ kì. Tôi có thể mở rộng lòng mình và đón nhận mọi thứ cứ như thể tôi có quyền hưởng tất cả những điều tuyệt vời nhất trên thế gian này mà ko cần phải cho đi.
Giờ đây, tôi hiểu ra rằng cuộc sống này vốn dĩ là những cuộc tranh đấu ko ngừng nghỉ. Dù cho bạn có là người yêu chuộng hòa bình thế nào, thì bạn cũng vẫn sẽ có những khoảnh khắc phải đứng trên đấu tranh vì những thứ mình yêu và tin tưởng - một cách vô điều kiện.Tôi đã thôi đau khổ vì những điều mình ko thể chạm tới, cũng không còn khắc khoải vì những phút giây ghen tỵ khi người khác có thứ mình ko thể có.
Một vài người bạn vẫn bảo tôi là người khó chịu một cách dễ chịu.
Có lẽ họ đã phần nào đó hiểu rõ con người kì quặc của tôi, và dần chấp nhận nó.Còn tôi, tôi không còn đủ sự ngây thơ để yêu thương ai đó một cách mù quáng và cả tin. Sự tin tưởng không có nghĩa sẽ bao gồm cả sự mù quáng trong đó, tôi hiểu điều đó hơn bất kì ai hết.
Và dù bạn có yêu ai đó nhiều thế nào đi chăng nữa, và dù đc ai đó yêu nhiều thế nào đi chăng nữa, thì người mà bạn có thể tin tưởng nhất, vẫn chỉ là chính bản thân bạn, đừng bao giờ để bị tổn thương rồi mới nhận ra điều đó một cách cay đắng.
Cuộc sống thực tế luôn là những lằn ranh của sự phức tạp và giản đơn, chỉ là bạn biết chọn phải đi về phía nào mà thôi...
p/s: Tối nay là một tối thứ 7, được đi tắm mưa, nhìn con đường về khuya rất đẹp, ánh đèn vàng lung tinh mờ ảo trong từng giọt mưa rơi
Tôi được 1 người tặng bó hoa hồng xinh xắn 25 hoa
Được ngồi sau lưng người đó
Người này trân trọng tôi ơn bao giờ hết.
Đi trên con đường thân quen
Tôi thấy lạnh đến vô cùng.Đúng là...lâu lắm rồi mới có 1 đêm tắm mưa,1 đêm thứ 7.....
Tôi ko biết mình đang vui hay buồn.* -
Ngoại tuyếnToa 103
Dầm mưa . Sáng ra đầu đau . Tự lo cho mình thôi , kể từ ngày đó, không còn ai nhắc tôi uống thuốc hay chăm sóc . Tất cả đều tự làm .
Sáng này nghèn nghẹn con tim .
Tôi nhớ Anh .Đi ra phố, tôi luôn cố gắng kiếm tìm 1 hình bóng Anh .
Nhưng, chưa bao giờ tôi tìm thấy .
-
Ngoại tuyếnToa 104
- Đang mưa ra đứng hứng mưa*
-
Áo quần ướt hết mà chưa hết buồn. * -
Mưa tuôn thì mưa vẫn tuôn* -
Làm sao gột hết nỗi buồn cô đơn???*
-
Ngoại tuyếnToa 105
*Sài gòn & Tôi
Tôi trong Sài Gòn
Là giọt cà phê lề mề những đêm không ngủ
Là buổi sáng cuồng chân chạy kịp những chuyến xe
Hay buổi trưa lờ đờ mệt lả...
Thở dài kêu " Đời là bể khổ"
Sài Gòn có những lộng gió hoàng hôn
Tôi bất chợt thấy cánh diều xa xa tìm lại
Ánh mắt tuổi thơ ngày ấy - bây giờ
Sài Gòn trong tôi
Hỗn độn xô bồ và đầy khói bụi
Nắng cháy kẹt xe ngập đường , lô cốt...
Vẫn làm tôi mơ màng bên hẻm Trịnh nhấp ly đen
Có một thành phố trong tôi không ngủ
Những đêm khuya nghe nhịp đập của đêm....
Thình thịch , thình thịch... thành phố đêm không ngủ
Để nuôi tôi giấc mộng đêm hè
Sài Gòn cho tôi nhiều rồi lấy đi ngay
Còn chăng lại tôi mỏng giòn yếu đuối
Cắn môi bật máu phủ ra ngoài cái ngông cuồng , mạnh mẽ
Để rồi đêm trăn trở ,chông chênh
Bước ra sân khấu cuộc đời
Ai người hào phú ai người ăn xin
Khi vang rộn rã quanh mình
Khi nghe lặng lẽ tự tình trong đêmAi người diễn xuất ai xem
Nỗi niềm chưa hẳn nỗi niềm riêng ai
Những con đường ngắn đường dài
Đi- về quanh quẩn còn hoài quẩn quanhTôi qua lối nhỏ an lành
Lạc vài bước vội cũng thành bon chen
Khi cơn gió bão tắt đèn
Niềm tin lại thắp treo lên giữa trờiBước ra sân khấu cuộc đời
Nhập vai thấm đượm buồn vui thăng trầm* -
Ngoại tuyếnToa 106
*Đánh cờ không chỉ đơn thuần là cao cờ, còn phải cao tánh nữa... *
Tôi biết bạn đã thấm mệt với những điều bạn ao ước và hy vọng. Tôi cũng từng hy vọng, cũng từng có một biểu đồ cảm xúc hình sin liên tục trong nhiều tháng, nên tôi rất hiểu cảm giác phân vân giữa đi và ở.
Đến một giai đoạn nào đó. Bỗng dưng người ta thấy rằng mình có thể làm tất cả, mặt đất này quá rộng, bầu trời kia quá dài, con đường thì lại thênh thang, muốn đi đâu mà chẳng được. Rồi sau đó, người ta lại cảm thấy mình quá mông lung, không ngừng tự hỏi mình đang làm cái gì, để được gì, có tốt cho tương lai mình hay không...
*Ai bảo rằng suy nghĩ không nặng? Nó còn mệt mỏi hơn việc vác một bao gạo 20kg đi cả một ngày dài... *
Tôi bình sinh rất ghét những cái gì nửa vời, dù con người tôi là tổ hợp của những thứ ấy. Tôi muốn đã làm, thì phải làm cho đến nơi đến chốn.
Tôi tiếc cho những lúc bạn hát vang trời, tôi ngại những khi nhớ đến những khi cùng nhau, tiếc cho những cụm đất lành bạn dùng để trồng cây mãi vẫn chưa lên mầm ra trái, tôi hiểu khi cảm giác bên trong bạn chuyển từ hứng thú sang chán nản.
*Bạn ơi, thỉnh thoảng tôi vội vàng lắm. Tôi muốn xé toạc không gian, thời gian để bước ra ánh sáng nhanh như tôi thích. Và khi bình tâm lại tôi mới thấy ý nghĩa thực sự của chờ đợi. *
Chờ đợi làm niềm hạnh phúc của thành công được kéo dài
*Tôi rất ghét nói lời chia tay. Nhưng tôi lại thích cái ý nghĩa của nó. Chia tay là kết thúc một điều chung gì đó, để mở ra 2 điều khác mới mẻ hơn. *
*Bạn có biết không, chỉ cần những điều chung ấy không bao giờ là vô nghĩa, và chúng ta không bao giờ phủi tay với nó, nhiêu đó thôi đã rất ấm lòng. *
***Người ngu, người khôn, người tỉnh, người khờ... Thật ra không có khái niệm nào là rõ ràng hết! Một sự việc ban đầu ai cũng cho là vậy, về sau lại đổi khác hoàn toàn. Những ván cờ trên đời này nào đâu do một ai đó muốn chơi là được. ***
Vì vậy cho nên vui, buồn, hạnh phúc... không nên tính trước. Và cũng đừng tưởng tượng. Bởi chúng ta mãi là những con cờ của số phận mà thôi.
-
Ngoại tuyếnToa 107
Tôi sợ 1 mình
Tôi sợ bóng đêm vì tôi sẽ ko tự bảo vệ mình được
Tôi sợ kẻ 2 mặt
*Tôi sợ bơ vơ *
*Tôi rất sợ *
-
Ngoại tuyếnToa 108
Tôi chưa hề sợ 1 mình bởi vì tôi chỉ có mỗi tôi, tôi cũng không sợ bóng đêm vì dường như tôi đã quen.
Tôi không thể làm cho bạn có cảm giác giống như tôi về các nỗi sợ nhưng hãy nhớ đã có 1 người luôn bên bạn đó là chính bản thân bạn, và ít nhất cũng có những người đang dõi theo bạn qua từng dòng viết ở nơi đây.
Đừng sợ nữa nhé
Cố lên -
Ngoại tuyếnToa 109
*Tháng tư mưa nhiều
2 người bên 2 người mới
Chẳng ai có tội
Lỡ lầmEm,
Hạnh phúc
Lặng câm
Miệt mài tìm
......tưởng mình chẳng có
Mất
Đã bay cùng gió
Nhớ nhớ
Thương thương...Anh,
Hạnh phúc bình thường
Đơn giản lắm
Là nụ cười
Hay dòng lệ mặn
Là phút giây hai má kề nhauAnh,
Biết em đau
Nhưng sự đời chẳng bao giờ thay đổi
Ngày cứ trôi, và bão lòng cứ nổi
Em,
Đi
..................
.................
Ngã,
Liệu có giúp được gì
Hạnh phúc trên cao
Khó lắm....Xa rồi........
Những tháng ngày đằm thắm
Xa rồi........
Quên mất tình yêuNày, mọi thứ thật giản đơn. Chỉ là đốt một điếu thuốc, im lặng hút, thở nhẹ và quên.
Tôi thèm hơi ấm cà phê, thèm bàn tay giữ thật chặt, thèm một tiếng cười, một cái nghiêng đầu nhìn sang tôi. Ấy là những gì tôi muốn, rất muốn, đến mức cảm giác như không thể ngừng lại được. Không phải tôi chưa bao giờ có, không phải tôi không thể cảm nhận. Nhưng chỉ có điều nó thuộc thứ xa xỉ mà tôi phải đánh đổi điều gì đó để có nó
Trời đầy nắng. Hơi lạnh loãng ra trước cả khi kịp chạm đến mặt đất.Lái xe trên đường, thổi ngược tóc tôi là những vạt gió rất nhanh và vội, nhưng tuyệt nhiên không hề chứa đựng bối rối.
Tôi nghĩ, khi ấy, mình khóc.
Đã từ bao lâu, trượt dài trên con dốc, tôi mãi không thể thấy điểm dừng ? Người ta khi chưa chạm đáy vẫn mong muốn có thể leo lên. Tôi - khao khát tới được tận cùng.
Những ngày này, xung quanh tôi, tuyệt đối là bình yên. Bình yên đến độ tôi cảm thấy như đó là những xung khắc va chạm vô vọng đến mức không thể tiến lên được thành âm thanh, là một sự đổ vỡ không có khả năng thẩm thấu được.
Này, tôi, vẫn đang đi tìm cho mình - một ý nghĩa.
Nếu có thể, tôi muốn hóa mình thành màu xanh biển cả. Giữ trong tay mọi sắc màu phản chiếu, giữ trong đôi mắt mọi điều vô tận.
Muốn là một cảm giác, đậm đặc tưởng chừng như không thể hòa tan, đọng đầy như không thể phai nhạt. Tôi muốn - chọn là tôi.
.
.
.Này, tôi, vẫn đang đi tìm cho mình - một ý nghĩa.
Hình như chưa bao giờ tôi đủ sức lớn lên với hiện tại...*
-
Ngoại tuyếnToa 110
giọng văn rất hợp với mình.