Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Coffee Chiều Thứ 7
  4. Điên cuồng phím.
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 21.02.2010 Vé số DLH-2010-5730

Điên cuồng phím.

Hành khách
dieuphong
Khởi hành
21.02.2010
Sân ga
Coffee Chiều Thứ 7
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • Ngoại tuyến
    dieuphong Hành khách
    Toa 5

    Mơ ước chỉ là ước mơ thôi! Sẽ không có giấc ngủ nào hoàn hảo như vậy, cho dù đó là giấc ngủ ngàn thu đi nữa. Bạn đừng nghe thế mà vội mừng, lật ngửa bàn tay mà cắt dây hay chạy toán loạn đến 800 nhà thuốc mua bằng được 500 vỉ thuốc ngủ và nhâm nhi cùng 2 lít nước hòng dỗ giấc ngàn thu. Chỉ là lừa phỉnh khi cái giấc ngủ đó chỉ vỏn vẹn có thể được vài sát na, sau đó bạn sẽ bị lôi đi quẳng vào dòng thời gian chờ đợi và đến một cái lỗ hỏng nào đó...cái-thứ-quyền-năng-nào-đó sẽ đá bạn vào và tiếp tục mở mắt oe oe, ngạo đời khinh miệt. Xin hãy tin như thế mà....ngủ ít thôi! :))

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      0
    • Ngoại tuyến
      Quán Không Mùa Hành khách
      Toa 6

      Ước mơ chỉ là mơ ước

      Ai cũng cần phải ngủ ,phải điều độ nhỉ

      *đêm nay có người tâm giao *

      *Tôi thấy hồn thanh thản *

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        2
      • Ngoại tuyến
        dieuphong Hành khách
        Toa 7

        Tốt! ít ra tôi còn có chút lợi ích nào đó với động thái loạn phím giữa đêm khuya như thế này! he he...

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          0
        • Ngoại tuyến
          Quán Không Mùa Hành khách
          Toa 8

          Cho tôi Miên man vài phút !
          *Người tìm chi những vần thơ/Để tim đau nhói thẫn thờ lòng nhau
          **Em đi dạo trong cõi người mênh mông tìm anh. Giữa cái kiếp người muôn vạn những trầm luân, với những đớn đau từ tình yêu ngày cũ, với những nỗi buồn miên man của kiếp người, em tìm anh.

          Sống vô thường, ta yêu nhau là điều bất thường nhất trong cõi vô thường của nhau. Rồi mình xa nhau, mọi chuyện lại trở nên rất bình thường trong những điều bình thường khác.

          Mưa bụi giăng giăng buông mành phủ mờ phố cũ. Bước chân ngập ngừng muốn đi lại trên những con đường xưa, nhưng lại sợ. Mưa ướt lạnh phố tang thương một ngày cuối đông, em sợ lòng mình cũng như phố, khóc mãi một bài ca từ thuở còn trinh nguyên.

          Em cô đơn. Chân bước liêu xiêu qua những con đường chông chênh gió. Nỗi nhớ cồn cào, nôn nao rồi ùa dạt dồn về. Thoảng nghe có tiếng người quen, nhưng lại dường như xa lạ. Hóa ra, năm tháng có vô thường trôi qua, em vẫn chưa bao giờ nguôi lãng quên những điều khi xưa ấy.

          Những ngày dài nhưng không nắng, cứ miên man, miên man ...

          Miên man là thứ vô thương/ Vô thường là thứ vô thường thế thôi.

          Cuộc đời ta là một chuyến dạo chơi trong kiếp người. Sống vô thường nhưng không nghĩa mọi chuyện đều vô thường với ta. Những ngày hôm qua, vô thường không tồn tại, ừ. Ta lay lắt với những nhớ, thương, hờn, giận, ghét, yêu... Những đoản khúc rời rạc của năm tháng cứ vô tình ùa ập lấy ta. Có một lúc nào đó, khi ta tưởng lòng đã bình yên với những ngày xuân mới thì những kỉ niệm xưa hoang hoải tràn về. Ừ, đó cũng là vô thường đấy thôi.

          Đôi lúc, những tưởng ta yêu và chỉ có thể yêu duy nhất một lần. Cánh cửa trái tim lại mở ra rồi đôi lần khép lại, rồi lại mở ra. Hóa ra, dù cho có chắp vá bằng bao nhiêu vết thương, bao nhiêu mảnh vỡ đi chăng nữa ta cũng chưa bao giờ ngừng khao khát những yêu thương.

          ****Có ai đợi tình yêu bằng những đong đếm từ đớn đau ngày cũ?
          Chẳng-ai! ***

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • Ngoại tuyến
            dieuphong Hành khách
            Toa 9

            Đôi lúc, những tưởng ta yêu và chỉ có thể yêu duy nhất một lần. Cánh cửa trái tim lại mở ra rồi đôi lần khép lại, rồi lại mở ra. Hóa ra, dù cho có chắp vá bằng bao nhiêu vết thương, bao nhiêu mảnh vỡ đi chăng nữa ta cũng chưa bao giờ ngừng khao khát những yêu thương.

            Đó là điều tất nhiên "phổ biến", khi lần đầu thất bại mang vết thương tưởng chừng không bao giờ lành miệng - thì...với bao quả quyết...ta sẽ không thèm nhìn đến thứ gọi là tình yêu nữa đâu, ta sẽ hận thù, nguyền rủa hoặc sẽ ôm trọn mối tình cay đắng đi suốt đoạn đường đời.
            Cho đến khi...
            Một bóng dáng "thợ may" nào đó tìm tới,
            khâu khâu vá vá...với sự tình cờ, ngây thơ cần có
            với vẻ vô tư và hồn nhiên may lại vết rách kia,
            và ta sẽ đực mặt ra thỏ thẻ với chính mình....
            "mình tự cắn lưỡi mình rồi"!
            Trời ạh, yêu thương đó chứ có phải đùa đâu? Đùa kiểu ấy chỉ có một người thích làm - đó là Trời. Và....trời ạh, yêu thêm lần nữa, và thêm nữa thì đã sao chứ hả?...
            Thợ may còn nhiều, đủ để đi tìm những vết thương sâu.
            Cũng như tình yêu nguỵ biện: trò chơi thì không thay đổi, chỉ có người chơi thay đổi! Làm người, ráng mà chịu để còn...được yêu!

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              1
            • Ngoại tuyến
              Quán Không Mùa Hành khách
              Toa 10

              Tình yêu thì còn nhiều điều bỡ ngở lắm cơ
              Vốn dĩ nó cũng phức tạp như mê cung ấy
              Tôi đang vướng phải nó
              Tôi tuyên bố " chẳng bao giờ quên "
              Tin tôi không ? Đừng tin nhá

              Bởi tôi chẳng còn tin nỗi chính tôi mà

              Nhưng ở một thời điểm nào đó Người sẽ hiểu
              *dẫu người chỉ lướt qua đời tôi bốn trăm lẻ tám giờ lẻ vài phút cũng là dấu ấn trong cuộc đời rồi *

              đã sửa lại vé · · bởi
              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                0
              • Ngoại tuyến
                dieuphong Hành khách
                Toa 11

                Tính từng giây phút...bạn quả là của hiếm! Tôi - thậm chí còn lơ ngơ khi đã vào cuộc chơi rồi...và cũng lơ ngơ khi đã bị văng khỏi cuộc chơi lúc nào không biết!
                Haiz,....thôi thì thôi....thôi thì thôi nhé, có ngần ấy thôi!!

                đã sửa lại vé · · bởi
                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                  0
                • Ngoại tuyến
                  Quán Không Mùa Hành khách
                  Toa 12

                  Bảo rằng đừng đau nhưng chắc ổn ?
                  Bảo ngần ấy thôi rồi thôi, thôi thì thôi ừ thì thôi nhưng liệu có thôi ?

                  Yêu thương rồi lại nợ nần yêu thương đấy bạn à

                  *p/s: đêm nay có gì tâm sự trải lòng cùng Quán đi *

                  đã sửa lại vé · · bởi
                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                    3
                  • Ngoại tuyến
                    dieuphong Hành khách
                    Toa 13

                    Đêm nay...buồn ngủ! Chắc khi mai rong ruổi lại nuôi đầy tâm sự, biết đâu mai rảnh mốt ghé thăm lại tiếp tục một chủ đề nào khác nhức nhối kinh lên đi được!! :)) dằn lòng nhé!

                    đã sửa lại vé · · bởi
                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                      0
                    • Ngoại tuyến
                      Quán Không Mùa Hành khách
                      Toa 14

                      *Cứ mở đi , tôi chẳng từ chối ghé qua đâu *

                      dùng một màu tím buồn để nhận biết tôi !

                      đã sửa lại vé · · bởi
                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                        0
                      • Ngoại tuyến
                        Jasmin Hành khách
                        Toa 15

                        Hừm, hai cô này thức khuya để ca bài ca bi thương hay sao nè? Mọi sự hỉ nộ ái ố của mình đều do mình tự sinh ra ấy mà lắm lúc chẳng thể điều khiển nổi nó nhỉ.

                        Chúc 2 bạn 1 tuần mới tốt lành @};-

                        đã sửa lại vé · · bởi
                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                          0
                        • Ngoại tuyến
                          Quán Không Mùa Hành khách
                          Toa 16

                          *Hỉ, Nộ, Ái, Ố, là chỉ cho tánh phàm tục
                          Của một con người khó tránh ở cỏi người nầy,
                          Nếu dứt được Hỉ, Nô, Ái, Ố,
                          Thì đã đạt trên loài người rồi,
                          Vì tánh phàm nhân không còn,
                          thì quả vị thánh nhân trước mắt
                          *

                          đã sửa lại vé · · bởi
                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                            1
                          • Ngoại tuyến
                            dieuphong Hành khách
                            Toa 17

                            Do tham sân si mà ra...hahaha....! Tánh Không, không rồi cũng trở về không. Cafe sáng một ly - đôi dòng chấp bút...và rồi rong ruổi một ngày nắng đây...!

                            đã sửa lại vé · · bởi
                            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                              0
                            Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
                            Ghi chú của Trưởng ga
                            Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
                            Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
                            Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
                            Lấy vé mới Trình vé

                            Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

                            10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

                            Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

                            Powered by NodeBB Contributors
                            • Bài viết đầu tiên
                              Bài viết cuối cùng